Nữ Thần Là Học Tỷ Của Ta

Chương 47: Chuyện lớn (2)





- Editor: BlackObs
Mục Tiểu Phàm gọi hết lần này đến lần khác nhưng mặc kệ cô gọi thế nào, bên kia không người bắt máy. Ngay lúc cô nóng nảy muốn chạy qua trường học tỷ thì điện thoại cô lại vang lên.

​Cô cúi đầu liếc nhìn, một tin video được gửi tới. Không hiểu sao cô có linh cảm xấu tuy nhiên vẫn phải mở ra xem.

​"Ha". Màn hình xuất hiện một người đang cười khẩy, không ai khác chính là học tỷ nãy giờ cô không liên lạc được.

​"Mục Tiểu Phàm? Chị chỉ bất quá chơi đùa với em ấy một chút mà thôi". Gương mặt Hứa Hạ lạnh lùng đối diện camera.

​Sắc mặt Mục Tiểu Phàm tái nhợt rồi.

​"Em ấy vậy mà vẫn không tin". Hứa Hạ khẽ lắc đầu nói: "Cho tới bây giờ chưa thấy qua con bé nào ngu ngốc như vậy".

​Mục Tiểu Phàm đứng im tại chỗ, ngón tay có điểm run.

​"Hứa học tỷ chị ấy đang nói cái gì vậy?". Lão yêu trợn tròn mắt nhìn cô gái trong đoạn video.

​"Hạ Hạ, em biết chị là tốt nhất mà". Lúc này có thêm một giọng nữ, có điều không thấy bóng dáng người đó.

​"Chị bỏ đứa ngốc đó đi, chúng mình bắt đầu lại từ đầu". Giọng nữ tiếp tục vang lên, thậm chí mang theo ngữ điệu làm nũng.
Nét mặt Hứa Hạ lộ vẻ cưng chiều, nàng tươi cười gật đầu, "Ừ".
...
​"Bộp!" Mục Tiểu Phàm đóng lại điện thoại, cô chưa tiếp nhận nổi thông tin này, cô cảm thấy có chút không thở được, tay nắm thành quyền đấm vào lồng ngực mình, cô cho rằng như vậy thì có thể khiến mình hô hấp bình thường trở lại, song khi lấy được nhịp thở rồi thì cũng là lúc nước mắt cô bắt đầu rơi xuống.

​"Mục Tiểu Phàm?" Lão yêu khẩn trương đỡ lấy cô, "Ngươi có sao không?".

​Mặt mày Mục Tiểu Phàm trắng bệch, hơi thở dồn dập, nước mắt lẳng lặng chảy xuống từ đôi mắt vô thần.

​"Mục Tiểu Phàm, ngươi...".

​"Ta không sao". Khoé miệng Mục Tiểu Phàm cong lên, cô cắt đứt lời lão yêu, "Ta chợt nhớ ra mình còn có việc, phải đi trước đây". Dứt lời cô chạy biến ra ngoài trường.

​Lão yêu hộc tốc đuổi theo, vừa chạy vừa gọi điện cho Tôn Bình Lam.

​"Alo, lão yêu." Tôn Bình Lam đang trên lớp, nàng khom xuống bàn lén nghe điện thoại.

​"Tiểu Lam, mau ra đây, có chuyện khẩn cấp".

​"Gì, chuyện gì?" Tôn Bình Lam nghi hoặc hỏi.

​Lão yêu kể lại chuyện mới phát sinh không sót một chữ, Tôn Bình Lam nghe xong bật người đứng lên, giận dữ hét: "Cái gì? Học tỷ thật sự như vậy? Chờ đó, ta chạy ra liền". Nàng cúp điện thoại rồi lao ra khỏi lớp như một cơn gió, cũng chẳng quan tâm đến ánh mắt của thầy giáo và bạn học.

​Bởi vì lo nói chuyện với Tôn Bình Lam nên lão yêu để mất dấu Mục Tiểu Phàm, nàng đành đứng tại chỗ "Fuck" một tiếng, gọi đến số Mục Tiểu Phàm nhưng điện thoại bên kia đã ở trạng thái tắt máy.

​"Lão yêu, tóm lại là làm sao?". Tôn Bình Lam mang theo một đám tiểu đệ chạy tới, thở hổn hển nói: "Hứa học tỷ sao có thể nói vậy được? Chị ấy căn bản không phải kiểu người đó."

​"Ta cũng nghĩ chị ta không phải người như vậy nhưng chính mắt ta thấy cái video rành rành ra đó. Việc chúng ta cần làm bây giờ là tìm cho được Mục Tiểu Phàm, không biết Tiểu Phàm có làm gì ngu ngốc không nữa".

​"Đi thôi". Mấy người chia nhau ra tìm.

-------
​Hiện tại Mục Tiểu Phàm rất sợ, sợ đến mức không dám tìm học tỷ đối chất mà vội vã chạy về phòng ở, tranh thủ lúc học tỷ chưa trở về thu gom hết đồ đạc của mình.

​Đầu óc cô trống rỗng nhưng vẫn không làm chậm động tác trên tay, vội vội vàng vàng đến mức ngón tay bị cứa xước cũng không cảm giác, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nhanh lên một chút nhanh lên một chút, cần phải đi mau...".

​Cô luống cuống tay chân kéo vali đồ, lưng đeo balo cồng kềnh ra khỏi phòng, không dám quay đầu lại nhìn, chân cứ bước đại trên một con đường, thỉnh thoảng lảo đảo tưởng chừng muốn té ngã.

-/-/-

​"Có khi cậu ấy trở về phòng học thêm đó". Tôn Bình Lam nói.

​Lão yêu: "Cũng có thể, đi, chúng ta qua đó xem sao".

​Mấy người chạy qua chỗ học thêm, đến nơi thì phát hiện cửa bị khoá.

​"Tiểu Phàm không về đây sao?". Lão yêu đá đá cánh cửa nói.

​Tôn Bình Lam dí mắt sát cửa sổ nhìn vào bên trong nhưng trong phòng không một bóng người.
​"Làm gì bây giờ?" Tôn Bình Lam lo lắng.

​"Gọi điện thoại cho Hứa Hạ". Lão yêu cầm điện thoại di động lên bắt đầu gọi. Kết quả vẫn không liên lạc được.

​"Fuck!" Lão yêu tức giận đá cửa.

​Tôn Bình Lam ngồi bệt xuống đất, "Tại sao có thể vậy chứ? Sao chuyện tự nhiên thành ra như vậy thiệt không hiểu nổi?".

Rõ ràng hai người họ yêu nhau lắm lắm, vì sao thành ra kết cuộc này?

-------
Đến cuối cùng Mục Tiểu Phàm vẫn là nhát gan chạy trốn.

​Cô không dám hỏi nữ thần xem lời chị ấy nói là thật hay giả, không dám hỏi nữ thần cô gái muốn quay trở lại kia là ai, không dám hỏi nữ thần xem chị ấy có thật sự dành cho mình chút tình cảm nào hay không.
Nói cho cùng, cô vẫn chỉ là một fan nhỏ nhoi thầm mến nữ thần suốt sáu năm trời trong nghìn vạn fan hâm mộ của nàng. Trong lòng cô vẫn luôn không dám tin là nữ thần quả thật thích mình.

​Thời gian ngọt ngào bên nhau phảng phất như một giấc mộng, khiến cô sợ khiến cô khiếp đảm, cô không có chút dũng cảm nào đứng trước mặt nữ thần, đường đường chính chính hỏi một lần, "Học tỷ, chị có yêu em không?".

​Trong đầu cô bây giờ đều là nụ cười giễu cợt kia, chỉ bằng nụ cười này thôi cũng đủ để cô không dám làm cái gì hết. Cô sợ học tỷ sẽ cười cợt và nhìn mình như một tên hề.

-----
​Bên phòng học thêm.

​"Mọi người đứng đây làm gì thế này?". Hứa Hạ ngạc nhiên hỏi.

​"Fuck, Hứa Hạ!" Lão yêu xông đến túm áo nàng, nổi giận đùng đùng, "Chị đúng là cặn bã, chị vậy mà dám đùa giỡn Mục Tiểu Phàm, chị đã có bạn gái rồi sao còn quen Mục Tiểu Phàm nữa hả, nghĩ bắt cá hai tay là hay lắm sao".

​Hứa Hạ nhướng mày hỏi: "Em đang nói cái gì?".

​"Chị còn giả ngu à!". Lão yêu hận không thể đánh nàng, "Chị làm chuyện gì thì tự biết, chúng tôi đúng là nhìn lầm chị mà, uổng cho Mục Tiểu Phàm thật lòng yêu chị".

​"Từ từ đã, mấy em rốt cuộc đang nói cái gì?" Hứa Hạ đưa mắt nhìn đám đồ đệ xung quanh, vẻ mặt bọn họ đều như kiểu hận không thể giết nàng.

​"Mục Tiểu Phàm bị làm sao?" Hứa Hạ mân môi hỏi.

​"Chị còn muốn hỏi Mục Tiểu Phàm bị làm sao à?". Lão yêu tức giận bật cười, buông nàng ra nói: "Mục Tiểu Phàm sống hay chết, từ nay về sau đều không liên quan gì đến chị, chị lo mà trở về với bạn gái trước của chị đi".

​"Tiểu Lam, chúng ta đi".

​"Lão yêu, chúng ta vẫn chưa tìm được thủ lĩnh mà". Tôn Bình Lam kéo lão yêu lại, làm cho đối phương bình tĩnh, nàng đi tới trước mặt Hứa Hạ nói, "Thủ lĩnh tụi em xem xong một đoạn video có chị trong đó thì mất tích".

​"Video gì chứ?" Hứa Hạ từ đầu đến cuối chẳng hiểu ất giáp gì.

​Tôn Bình Lam nhìn nét mặt nàng không giống làm bộ nhưng cũng không phải quá tin tưởng nàng. Chuyện cần thiết bây giờ là tìm được thủ lĩnh, vì vậy nàng xoè tay nói: "Đưa điện thoại di động của chị cho em nhìn một chút".

​Hứa Hạ cắn môi lấy ra điện thoại trong túi xách.
Điện thoại vừa mở thì mấy tin thông báo ào ạt gửi đến, thông báo sau cùng là một tin nhắn video. Tôn Bình Lam mở lên xem, Hứa Hạ đăm chiêu nhìn màn hình, mấy đồ đệ cũng vây quanh.

Đoạn video quay cảnh ở nhà hàng, góc quay chỉ thấy được một bên, còn chỗ ngồi bên kia bị khuất.

​Một lúc sau, Hứa Hạ xuất hiện trong phạm vi camera.

​...

​"Hứa học tỷ, còn nhớ em không? Em là người chị đụng trúng ở cửa trường học lần trước đó".

​Hứa Hạ gật đầu.

​Nữ sinh cười một cái nói tiếp: "Đã lâu không gặp chị, lần này hẹn chị ra chủ yếu cảm ơn chị, ngoài ra còn cần chị giúp một chút".

​Hứa Hạ thắc mắc: "Em muốn giúp chuyện gì?".

​"Chuyện là vầy Hứa học tỷ, em nghe nói chị đang tìm công việc part time, chỗ em có một việc rất tốt, mỗi tháng có thể kiếm nhiều tiền lắm, chị muốn thử hay không?".

​"Vậy à? Công việc gì tốt vậy?". Hứa Hạ hỏi.

​"Diễn viên". Nữ sinh giải thích, "Ba em mở công ty giải trí, gần đây đang tuyển người, nếu diễn tốt thì một tháng có thể kiếm mấy vạn, còn nếu tạo được tiếng vang thì tính tiền triệu cũng có thể".

​Hứa Hạ bán tín bán nghi hỏi: "Em nói thật sao?".

​"Đương nhiên rồi". Nữ sinh đặt tờ kịch bản ra trước mặt nàng, "Trước tiên chị đọc thử đoạn thoại này, em sẽ ghi hình lại đưa cho ba em coi thử, mấy lời thoại này em cũng đã cho Tiểu Phàm xem qua".

​"Mục Tiểu Phàm?" Hứa Hạ nhìn đối phương.

​"Đúng vậy". Nữ sinh cười nói: "Tiểu Phàm còn nói cậu ấy không diễn được, đọc lời thoại thì cứng ngắc không cảm xúc".

​Hứa Hạ cười cười, nghĩ đến Tiểu Phàm vẻ mặt nàng đầy cưng chiều.

​Nữ sinh nói: "Chúng ta mau tranh thủ, chị học thuộc lòng mấy lời thoại này, chút nữa em sẽ ghi hình lại".

​"Ừ".

​Hứa Hạ rất nhanh lướt mắt qua lời thoại, sau ngẩng đầu nói: "Bắt đầu đi".

​"Tốt". Nữ sinh mở điện thoại di động ra hiệu: "Bắt đầu".

​"Chị chỉ bất quá chơi đùa với em ấy một chút mà thôi." Gương mặt Hứa Hạ lạnh lùng, đối diện camera.

​"Em ấy vậy mà vẫn không tin". Hứa Hạ khẽ lắc đầu nói: "Cho tới bây giờ chưa thấy qua con bé nào ngu ngốc như vậy".

​"Hạ Hạ, em biết chị là tốt nhất mà". Nữ sinh nói lời thoại của một người khác.

​Hứa Hạ sửng sốt một chút, không nghĩ tới nữ sinh sẽ cùng diễn thoại với nàng. Nữ sinh nhíu mày chỉ vào phone ý nói mình còn đang ghi hình, Hứa Hạ vội chỉnh lại nét mặt, tiếp tục diễn.

"Chị bỏ đứa ngốc đó đi, chúng mình bắt đầu lại từ đầu". Nữ sinh nói.

​Hứa Hạ tươi cười gật đầu, "Uh".

​"Không tệ đâu, Hứa học tỷ". Nữ sinh khích lệ.

​Hứa Hạ mỉm cười.

​"Công việc này thuộc về chị rồi đó". Nữ sinh khẳng định.

​"Không cần cho ba em nhìn sao?".

​"Không cần, em thấy tốt rồi". Nữ sinh cười nói.

​Đến đây, đoạn video ngừng lại.

​"Cái... Cái... ?" Lão yêu kinh ngạc không thốt nên lời.

​Hứa Hạ lên tiếng, "Chị không phát hiện trong góc phòng còn có camera".

​Lão yêu bực bội nói: "Hai tiếng trước, Mục Tiểu Phàm nhận được một đoạn video, cũng là cái video này, chẳng qua nó đã bị cắt ghép".

​"Có ý gì?". Hứa Hạ hỏi.

​"Chính xác là...." Lão yêu thuật lại Hứa Hạ đã như nào trong đoạn video kia, kể xong hít sâu nói tiếp: "Mục Tiểu Phàm hiểu lầm cho là chị chỉ muốn chơi đùa cậu ấy".