Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi

Chương 39-1: Cãi nhau (1)




Từ nhà Mặc Ngôn ra ngoài, Vạn Niên Thanh bắt đầu phiền muộn, một là không biết phải làm như thế nào để giải thích về chuyện khảo nghiệm này với Mạc Dao Dao, hai là lo lắng Hội Trưởng Lão sẽ phái người tới làm "cha" của mình. Hắn thật sự không hiểu được, tại sao những Trưởng lão kia luôn muốn ngăn cản tình yêu giữa người và yêu, lại còn bày đặt làm ra chuyện phải khảo nghiệm tình yêu, chẳng lẽ bọn họ đã đến thời kì mãn kinh? Liệu hắn có cần thông qua lần nghiên cứu phát triển sản phẩm bảo vệ sức khoẻ này của mình, thuận tiện cũng làm ra luôn một loạt sản phẩm để chữa trị những biểu hiện của thời kì mãn kinh để đưa cho Hội Trưởng Lão để làm quà tặng?

Ách. . . Hắn chỉ đùa một chút thôi, nếu như thật sự đưa thứ đó tới, thì một giây kế tiếp, hắn sẽ “được” hóa thành bụi ngay đấy.

Vạn Niên Thanh vốn định là từ chỗ Mặc Ngôn hỏi ra người mà ở trên sẽ phái tới làm cha mình là ai, hỏi trước để hắn còn chuẩn bị sẵn sàng cho tốt. Nhưng đối với câu hỏi này của hắn, thì tên Mặc Ngôn kia lại Ngư chỉ cười không nói, nói trắng ra là chó không sủa, sống chết cũng không nạy ra nổi một câu từ miệng hắn ta. Chỉ là vẫn nhìn ra được ánh mắt có phần lớn là hả hê cười lớn trên nỗi đau của người khác và chỉ có thêm một chút xíu đồng tình nho nhỏ mà thôi, Vạn Niên Thanh như thấy được tương lai bi thống của mình.

Hắn dùng rằng của Mặc Ngôn và móng vuốt của Mặc Miêu Miêu để đánh cuộc, chắc chắn hai anh em nhà này, tuyệt đối không phải bị Hội Trưởng Lão gọi điện bức hiếp, mà là cam tâm tình nguyện và cũng tích cực chủ động đón nhận cái nhiệm vụ này. Vạn Niên Thanh rất thất vọng, không sợ đối thủ mạnh như thần mà chỉ sợ đồng đội của mình ngu như heo, không sợ đồng đội ngu như heo mà chỉ sợ kẻ địch ngay bên cạnh mình, huống chi bên cạnh hắn còn có hai phần tử nằm vùng, con đường phía trước của hắn thật lắm gian khổ .

Nhưng những điều này cứ để nói sau, cái người tới làm cha đó chưa tới thời điểm đàm hôn luận gả thì chắc là sẽ không xuất hiện, việc cấp bách bây giờ là phải giải thích với Mạc Dao Dao.

Kể từ sau khi Mạc Dao Dao vào bệnh viện thì chẳng có chuyện tốt gì đến cả, cho tới hôm nay, việc duy nhất khiến Vạn Niên Thanh vui vẻ chính là chuyện xe của Mặc Miêu Miêu bắt, với việc Mặc Ngôn bị phạt tiền thì có thể coi là hai chuyện vui.

Đến trước cửa tòa nhà, Vạn Niên Thanh hít một hơi thật sâu, sãi bước đi vào hành lang. Hắn quyết định sẽ nói thật, bởi vì khi nói một lời nói dối thì sẽ phải dùng đến trăm ngàn lời nói dối khác để che dấu nó, hắn đã nếm tư vị đó rồi, không muốn nếm nó nữa đâu. So với việc phải liên tiếp nói dối, thì nói thật ra sẽ dễ dàng hơn.

Tiếng gõ cửa vang lên lúc Mạc Dao Dao đang vô cùng nhàm chán, nằm ở trên giường xem ti vi, trong phòng Vạn Niên Thanh có một cái rương, đại khái là quần áo của hắn cùng những thứ kia đạo cụ quỷ lqg*Ngư dị kia, Mạc Dao Dao nhìn thấy nó sẽ không biết vì sao cảm thấy phiền lòng, giọng nói của cô gái trong điện thoại kia vẫn không ngừng vang ở bên tai của cô —— Khách sạn, khách sạn, khách sạn. . .

Khi tiếng gõ cửa vừa vang lên, thì cô cũng biết là Vạn Niên Thanh đã trở lại, nhưng mà cô không muốn ra mở cửa, liền nghiêng người, dựa vào trong chăn, mặc cho hắn tiếp tục gõ cửa.

Vạn Niên Thanh gõ tới năm phút đồng hồ vẫn không ai ra mở cửa, hắn cảm giác được Mạc Dao Dao vẫn còn ở trong phòng, biết cô còn đang tức giận, liền nói to vọng vào: "Dao Dao, em muốn nghe anh giải thích thì cũng phải trước mở cửa đã chứ!"

Mạc Dao Dao nghe được tiếng hắn nói, trên thực tế nếu như Vạn Niên Thanh muốn cho nói cho cô nghe, thì cũng không cần cao giọng kêu như thế, thì cô cũng có thể nghe được, chỉ là cô muốn để Vạn Niên Thanh biểu hiện thành ý mà đứng ở ngoài hành lang đến chang vạng tối lớn tiếng nhiễu dân thôi.

Mạc Dao Dao bật tới kênh đang chiếu《 Khuynh Thế Hoàng Phi 》, nàng lười biếng bỏ điều khiển ti vi xuống, cô cảm thấy mình thật sự là thiếu não mà, cho dù nhìn hai siêu sao đẹp trai, vô cùng bổ mắt, thì cô vẫn cảm thấy Vạn Niên Thanh còn đẹp trai hơn với bọn họ, ít nhất là ở trong mắt cô là vậy.

"Dao Dao, sao em vẫn không nói gì? Em không có sao chứ? Vết thương của em có bị sao không? Khi em về nhà thay quần áo không có bị sao chứ?" Vạn Niên Thanh tiếp tục tại ngoài cửa nói.

Mạc Dao Dao gần như là đã vùi hết mình trong chăn rồi, hôm nay, lúc cô về nhà thay quần áo quả thật đụng phải tay phải của mình rồi, rất đau, trong nháy mắt, cô thật sự rất sợ mình làm cho chỗ xương mới vừa Ngư tốt lên ở tay phải bị lệch ra khỏi vị trí. Đúng như theo câu nói vô cùng vui vẻ của một M nào đó nói, về sau việc thay quần áo, tắm rửa, tất cả hoạt động sinh hoạt của Dao Dao đều phải phụ thuộc vào anh . . .

Về việc tắm rửa, cô không hề có ý định sẽ phụ thuộc vào Vạn Niên Thanh, nhưng việc thay quần áo không thể thiếu hắn giúp đỡ cô, tại sao bây giờ nhà cô lại không có người nào khác ở? Mùa đông sắp đến, sẽ phải mặc quần áo nhiều, cánh tay của cô sẽ đau chết mất.

Được rồi, là do cô vô lý nháo loạn, rõ ràng là cô đuổi Vạn Niên Thanh đi chất vấn Mặc Ngôn, cũng là cô không để cho Vạn Niên Thanh đưa mình về nhà trước rồi mới đi tìm Mặc Ngôn. Nhưng mà tại sao hắn lại cứ nghe lời cô như vậy? Nếu như nghe lời như vậy, thì tại sao lại không nghe lời cô mà nói dối? Cô tiếp tục chôn mình vào trên giường, càng ngày càng không thể tự thoát ra khỏi suy nghĩ của mình, sự hoài nghi lại càng vây hãm cô xuống nhanh hơn, bây giờ Ngư nó đã kéo cô xuống dưới gầm giường hoặc có thể là xuống tận lầu dưới rồi. Có một số việc một khi mơ hồ cảm nhận được, sẽ có thể phát triển nhanh như thế nào đây?

Vạn Niên Thanh ở ngoài cửa len lén sử dụng pháp lực nhìn trộm một chút, trên nguyên tắc là không được phép dùng Thấu thị nhãn nhìn lén người cùng giới tính, thậm chí là khác phái cũng không được nhìn, nếu bị phát hiện sẽ bị phong ấn pháp lực mười năm. Chỉ là Mạc Dao Dao là lão bà tương lại của Vạn Niên Thanh hắn, nhìn lén một cái cũng không coi là nhìn lên đâu nhỉ.

Hắn nhìn thấy Mạc Dao Dao ngẩn người ở trên giường, trên ti vi đang xuất hiện một người ngôi sao rất đẹp trai, nghe nói gọi là Nghiêm Khoan, đây là chính là một trong những thiên nhan của tứ đại mỹ nam gì đó. . .

Vì vậy, nội dung hắn kêu gào bắt đầu thay đổi : "Dao Dao! Em nếu muốn nhìn thấy trai đẹp thì hãy ra mở cửa đi, ngoài cửa có một người, tuyệt đối so với người mà em đang nhìn thấy trên TV còn đẹp trai hơn, còn có thể cho em xem hoa! Bảo đảm hoa của anh là loại xinh đẹp nhất trên thế giới !"

Mạc Dao Dao sau khi nghe xong, không chút suy nghĩ nói lại một câu, giọng nói không lớn, nhưng mà cô biết Vạn Niên Thanh có thể nghe được: "Thôi đi, hàng ngày đều nhìn thấy anh nên chán ngấy rồi, huống chi cũng không biết có khi còn chưa nở hoa, biết không chừng thì nó đã bị con ong mật nào đó hái đi rồi."

Vạn Niên Thanh vừa nghe thấy thế thì huyết khí lên não rồi, hắn sống đến tận bây giờ mới nở hoa lần đầu tiên, là vì Mạc Dao Dao nên mới nở, cho tới bây giờ, hắn chưa từng cho người khác sờ qua, biết rõ là cô đang nói Ngư để làm hắn tức giận, nhưng hắn vẫn rất đau lòng mà, dù là hắn rất thích M, cũng thì cũng sợ đau lòng đấy! Vì vậy hắn lớn tiếng kêu: "Dao Dao, em biết là anh không hề như vậy, lúc mà em sờ nó đùa giỡn anh, chính là lúc mà anh cái gì cũng không biết mà? Lúc ấy anh còn chưa biến thành người ! Lúc mà anh còn chưa không biết gì cả, thì đã bị em. . . "

"Anh đi đi, ai bảo anh cuồng khỏa thân chứ!"

"Anh không đi, là bởi vì em muốn nhìn thấy nơi quan trộng nhất của anh, nên anh mới để cho em xem chứ!"

"Anh. . ."

"Em. . ."

Vì vậy cuộc đối thoại càng ngày càng trở nên xấu xa, bắt đầu phát triển tới độ không thể tưởng tượng nổi. Lúc mới đầu, Mạc Dao Dao còn đang tức giận, sau đó thì cô lại không biết nên nói gì nữa rồi, tóm lại là lửa giận của cô đã bị lời nói của Vạn Niên Thanh dập tắt.

Cuối cùng vẫn là bác gái lớn tuổi hay buôn truyện, có tính tình thiện lương, hòa ái, lấy việc giúp người làm niềm vui cuộc sống ở lầu dưới không Ngư chịu nổi nữa. Lúc bác gái ấy đang chậm rãi leo lên lầu, thì nghe thấy Vạn Niên Thanh nói dõng dạc tuyên bố một câu: "Em có ra mở của hay không? Không ra thì anh cởi hết quần áo để cho người khác nhìn đấy!"

"Có giỏi thì anh cởi đi ! Dù sao thì anh cũng là đàn ông."