Nữ Vương Mommy Giá Lâm

Chương 164: người đàn ông quỷ mị trong đêm tối




Editor: Thơ Thơ

“Khiêu vũ là việc nhỏ.” Mộ Thần Hiên khó chịu trừng mắt nhìn tròng trắng mắt Dạ: “Dạ, cậu cũng thật là, làm sao không hiểu đau người như vậy? Tuyết Vi đã té ngã, cậu liền đứng ở kia mặc kệ, cũng không nói đỡ một chút, người nào!!”

Không……

Này không phải vấn đề của Bạch Dạ, là vấn đề của cô.

Ở trong khoảnh khắc té ngã, cô nghe được anh hô ‘ Vi……’ mà sự thật, anh hẳn là muốn kêu Vi Nhi đi?? Chỉ là……

Anh hiển nhiên đã đọc, đã hiểu kháng cự trong ánh mắt cô.

Dư quang mắt ngắm Bạch Dạ trầm mặc không nói, Tuyết Vi vội vàng mỉm cười vẫy vẫy tay: “Mộ tướng quân, việc nhỏ, việc nhỏ mà thôi. Tôi tưởng, Bạch tướng quân là không có phản ứng kịp. Ha hả, bên trong cái gì, tôi liền không mất hứng. Các người tiếp tục chơi đi.”

“Tuyết Vi, tôi đỡ cô đi phòng y tế đi?”

“Không cần, không cần, Mộ tướng quân, lần này binh đoàn thứ ba chúng ta thắng thi đấu, anh khao nhiều đi, khao đoàn người đi. Tôi trước đi ra ngoài nói một tiếng.” Nói xong, Tuyết Vi liền đi đến cổng lớn ……

Nhìn bóng dáng cô khập khiễng, từ đầu đến cuối tầm mắt Bạch Dạ đều chưa từng dời đi.

Cho đến, Tuyết Vi bước ra cổng kia, oai đến chân trái, lập tức trở nên hoàn toàn tốt không tổn hao gì. Giờ khắc này, Bạch Dạ như trút được gánh nặng thở dài nhẹ nhõm một hơi, chỉ là trên mặt anh lạnh lùng lại nổi lên một nụ cười bi lạnh ……

“Xem ra lần này trò chơi có thể làm lại chứ??” Một nữ binh cao hứng phấn chấn nói. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Bạch Dạ vội vàng thu hồi tất cả biểu tình không nên có trên mặt, tỏ vẻ xin lỗi cười cười: “Thời gian không còn sớm, tôi có chút việc muốn xử lý, liền không cùng các người.”

“A?? Bạch tướng quân…… Ai…… Bạch tướng quân.”

Không màng mọi người ngăn trở, anh cũng không quay đầu lại rời đi sảnh B.
“Bạch tướng quân.” Mới vừa đi ra sảnh B, một binh lính binh đoàn thứ nhất thần sắc hoảng loạn chạy tới trước mặt anh.

“Chuyện gì?”

Mắt binh lính kia thần bí nhìn chung quanh, thấp giọng nói: “Vừa mới rồi, lúc tôi tuần tra ở khu vực rừng rậm, phát hiện binh lính binh đoàn chúng tôi …… Năm cổ thi thể!!!”

“Cái gì?! Đại khái đã chết bao lâu?”

“Đại khái khoảng hai tiếng đồng hồ, hơn nữa…… quân phục trên người bị người ta cởi ra!”

Vừa nghe lời này, sắc mặt Bạch Dạ nháy mắt liền trầm xuống: “Tôi đã biết, tôi đây liền đi xử lí.” Thơ_Thơ_diendanlequydon

“vâng!!”

*

Sao trời về khuya.

Tuyết Vi ngồi ở bờ hành lang dài mênh mông, ngẩng đầu, ngưng thần nhìn bầu trời đêm cuồn cuộn. Một đôi mắt thủy linh điểm xuyết không hết ưu thương.

Nhớ rõ đã từng, mỗi lần nhìn thấy Bạch Dạ, tim cô đều sẽ đập không thôi, giống như là trạng thái vô số thiếu nữ yêu thầm tình nhân trong mộng, vừa mở mắt liền sẽ nhớ tới anh, nhắm mắt lại hận không thể nằm mơ đều phải mơ thấy anh.

Chính là bây giờ……

Cô cỡ nào hy vọng Bạch Dạ người này…… Có thể từ trong trí nhớ hoàn toàn biến mất đâu?

“Ai……” Nặng nề thở dài, trong một cái chớp mắt khi Tuyết Vi cúi đầu xuống ……

Bỗng dưng, một bóng dáng nhanh chóng xâm nhập trong tầm mắt cô ……

Người nọ cách cô không sai biệt lắm khoảng mười mấy mét, ở đường nối trời và đất, anh ta giống như là quỷ mị đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, nhìn chăm chú vào cô.

Định mắt nhìn lại…… Thơ_Thơ_diendanlequydon

Anh một thân quân trang binh lính bình thường của binh đoàn thứ nhất, thân tỉ lệ ba – bảy, đem thân quân trang bình thường nổi bật lên đẹp trai như vậy.

Đang xem xem khuôn mặt anh tuấn tú, da thịt như tuyết, ngũ quan như điêu khắc tinh mỹ, đặc biệt là một đôi mắt lam lay động sóng, u ám sâu không thấy đáy, rực rỡ lung linh, thanh triệt ôn nhuận, chỗ sâu trong sóng mắt kia mơ hồ giấu kín mê hoặc nhân tâm khác thường, gọi người nhìn, liền dường như hãm sâu trong đó, không thể tự kềm chế.

Người đàn ông thật là đẹp ……

Quả thực có dáng vẻ làm giật nảy mình!

Hoặc là, anh ta là một cô gái?

Tuyết Vi thật sự không thể tin, thế gian sẽ có người đàn ông xinh đẹp như vậy, cho dù mỹ nữ tuyệt thế nhìn thấy anh, chỉ sợ đều phải xấu hổ cúi đầu, đường vòng mà đi thôi??

Anh ta là ai??

Là người nào?

Lại hoặc là, anh ta là hồ tiên, quỷ mị trong đêm đen? Nếu không, nhân loại, làm sao sẽ có khuôn mặt tuyệt mỹ tuyệt luân như vậy?

Mờ mịt ……

Đứng ở đêm tối người đàn ông bỗng nhiên nở nụ cười với Tuyết Vi, khóe miệng khẽ nhếch, tràn đầy nhu tình. Nhưng …… Thơ_Thơ_diendanlequydon

Không biết vì sao, ở nơi này xóa sạch nụ cười ôn nhu, Tuyết Vi lại mơ hồ cảm giác được âm trầm, muốn chạy trốn, lại vừa động cũng không thể động đậy.

“Vi.” Đột nhiên, sau lưng truyền đến giọng nói của Hoàng Phủ Minh.

Thân mình Tuyết Vi run lên, theo bản năng quay đầu lại nhìn tới Hoàng Phủ Minh đi tới mình, khi lần đầu lại đây, người đàn ông kia có được dung nhan tuyệt thế đã hư không tiêu thất ở trong bóng đêm?!

Tại sao lại như vậy???

Chẳng lẽ ……

Cô thật sự gặp hồ tiên hả?!!

“Tôi nghe Thần Hiên nói chân cô bị trật rồi, nghiêm trọng sao?” Hoàng Phủ Minh chậm rãi ngồi ở bên cạnh Tuyết Vi.

Cô liền thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm nơi người đàn ông kia vừa mới đứng như vậy, nhìn đăm đăm, căn bản cũng không nghe được Hoàng Phủ Minh nói cái gì.

Hoàng Phủ Minh nghi hoặc nhíu nhíu mày: “Tuyết Vi??”

“A???” Lấy lại tinh thần, khuôn mặt nhỏ không hiểu sao nổi lên trắng.

“cô??” Hoàng Phủ Minh thử tính sờ cái trán của cô.

“Tôi không phát sốt.” Khẩn trương mở tay anh ra. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Anh nheo nheo mắt: “Phát sinh chuyện gì?!” Lập tức liền đã nhận ra không thích hợp!

Phát sinh chuyện gì……

Phát sinh chuyện gì……

Tuyết Vi cũng không biết phát sinh chuyện gì. “Tôi, tôi, khả năng tôi …… khả năng tôi thấy quỷ!!” Hô hấp, trở nên càng thêm dồn dập.

Hoàng Phủ Minh lo lắng xoa xoa gương mặt cô trắng bệch: “Đừng có gấp, chậm rãi nói xong, rốt cuộc phát sinh chuyện gì?”

“Vâng, Là như vậy. Vừa mới, vừa mới rồi lúc anh kêu tôi, nơi đó, nơi đó đứng một binh lính binh đoàn thứ nhất. Chính là, chính là, tôi chỉ là liếc mắt nhìn anh một cái, khi quay đầu lại …… Người kia đã không thấy tăm hơi, không thấy!!!”

“ binh lính binh đoàn thứ nhất hả?” Hoàng Phủ Minh theo hướng ngón tay Tuyết Vi nhìn qua. Chỗ đó tuy nói là đất trống, nhưng hai bên lại có lùm cây rậm rạp, nếu muốn tránh lên cũng dễ như trở bàn tay. “cô đừng sợ, trên thế giới này không có quỷ, cô nói cho tôi, anh ta trông làm sao, khả năng anh ta giở trò đùa dai với cô.”

“Anh, anh, dáng dấp anh ta rất đẹp, rất đẹp, rất đẹp, rất đẹp ……”

“Nữ?”

“Không không không, tôi cũng không biết anh ta là nam hay là nữ, dù sao chính là vô cùng, vô cùng đẹp.” Thơ_Thơ_diendanlequydon

“Vô cùng đẹp?”  Binh đoàn thứ nhất là lực lượng nòng cốt của Quân Khu Bạch Hổ, Hoàng Phủ Minh đối với tư liệu mỗi người binh đoàn thứ nhất đại khái đều có điều hiểu biết, muốn nói dáng dấp người đàn ông lớn lên không tệ lắm cũng có không ít, dáng dấp người đàn ông vô cùng đẹp? “Anh ta còn có đặc thù gì khác không?”

“đặc thù khác ……” Tuyết Vi tinh tế hồi ức hình ảnh trong đầu, đột nhiên nhớ tới: “Có!! Có!! Anh có…… Có một đôi mắt màu lam!!!”