Nữ Vương Mommy Giá Lâm

Chương 167: sinh ly tử biệt




Editor: Thơ Thơ

“thả Tuyết Vi đi.” Đúng lúc này, Bạch Dạ đã bình tĩnh mở miệng.

Dạ Phi Linh chọn môi cười nói: “A. YV, Dạ, Vi sao? Anh coi trọng cô ta như thế, nói vậy…… giữa các người không hẳn là thầy, trò đơn giản như vậy đi? Tôi đây, làm sao sẽ thả quân cờ thú vị như vậy chứ?”

Đúng vậy.

Dược vật YV này là Bạch Dạ và Tuyết Vi nghiên cứu chế tạo, mà mệnh danh đúng là lấy từ, ‘Dạ’ trong Bạch Dạ, ‘ Vi ’ trong Tuyết Vi……

Ba năm trước.

Đó là mấy tháng sau khi Tuyết Vi thổ lộ cùng Bạch Dạ, dược vật YV này cũng vừa nghiên cứu chế tạo ra tới không lâu……

‘ huấn luyện viên Bạch, huấn luyện viên Bạch, không bằng chúng ta đặt cái tên cho dược vật này đi? ’

‘đặt tên? ’ Thơ_Thơ_diendanlequydon

‘ đúng vậy, bây giờ nó đã được quân đội tuyển dụng, chúng ta thân là nhân viên nghiên cứu chế tạo khẳng định có quyền đặt tên đi? ’

‘ cô muốn đặt tên cho nó là gì? ’

‘ à……’ Tuyết Vi tinh tế suy tư một lát, ngay sau đó, cười xấu xa nói: ‘kêu là YV được không?? ’

‘YV? ’ lập tức, Bạch Dạ liền phản ứng lại đây nguyên ý tên này, anh chỉ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cái gì đều không có nói.

Làm cho Tuyết Vi không biết rốt cuộc anh đồng ý? Hay là không đồng ý, tâm tình không khỏi có chút mất mát nho nhỏ.

Nhưng, về sau quân đội mướn người báo cáo xuống dưới, Tuyết Vi vừa thấy đến tên dược vật này, không khỏi lộ ra tươi cười ngọt ngào ……

Ký ức kéo về.

Nhìn Bạch Dạ trước mắt, Tuyết Vi cố ý nhìn thẳng tầm mắt anh, bây giờ, cô thật sự hối hận đặt tên dược vật này, một cái tên như vậy vĩnh cửu sẽ không lau đi, chỉ cần chạm đến, liền sẽ nhớ tới từng ly từng tý trước kia ……

“Tuyết Vi, đi thôi, đến bên người quan dạy cô đi thôi, tôi tưởng, bây giờ anh ta nhất định lo lắng hỏng rồi……”

Suy nghĩ bị cắt đứt lời. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Tuyết Vi khó hiểu ngây ngẩn cả người, Dạ Phi Linh liền dễ dàng buông tha cô như vậy sao?!

Còn đang nghi hoặc.

Một bàn tay Dạ Phi Linh chậm rãi di chuyển tới bên hông Tuyết Vi.

Cô nhíu nhíu mày, mơ hồ cảm thấy được Dạ Phi Linh giống như thả thứ gì ở trên túi áo mình, còn không đợi phản ứng lại đây.

Dạ Phi Linh dùng sức đẩy lưng của cô.

Tuyết Vi không kịp chống đỡ té ngã trong lòng ngực Bạch Dạ ……

Mà vào giờ phút này biểu tình Bạch Dạ lại không có nửa điểm thả lỏng, ngược lại càng thêm âm trầm……

“Bạch Dạ, giống như hai năm trước, lại là một đề tài lựa chọn, là anh…… Hay là cô ta……?”

Phía sau, truyền đến giọng nói Dạ Phi Linh không nhanh không chậm, Tuyết Vi ngẩn ra……

Là anh? Hay là cô ta? Có ý tứ gì?? Thơ_Thơ_diendanlequydon

Còn có, giống như hai năm trước …… Lại là có ý tứ gì?! 

Thời khắc Tuyết Vi sắp nhào vào trong lòng ngực Bạch Dạ, chỉ thấy…… hai tròng mắt Bạch Dạ trầm xuống, vững vàng ôm cô vào trong lòng ngực, ngay sau đó, không hề do dự xoay ngược lại thân thể, đưa lưng về phía Dạ Phi Linh……

Trong phút chốc, Tuyết Vi  hiểu được hết thảy!!

Con ngươi dần dần mở lớn, trong tròng mắt đen nhánh phản chiếu mặt Bạch Dạ vô cùng tuấn mỹ: “Bạch……” Lời nói còn ở yết hầu, không cách nào phát ra, cô khẽ nhếch cái miệng nhỏ, ánh sáng ở trong mắt phức tạp như vậy.

Có oán trách, có hận, cũng có…… Không thể tưởng tượng cùng khó nén cảm động, bi thương……

Mà Bạch Dạ liền lẳng lặng nhìn cô như vậy, khóe miệng nhàn nhạt nổi lên một nụ cười nhợt nhạt ……

“Thực tốt, hai năm trước anh không có chết ở trên tay của tôi, không biết hai năm sau…… anh còn có vận khí kia hay không!” Trong lời nói, Dạ Phi Linh cười âm tà, trong tay đã không biết từ khi nào có thêm một khẩu súng, họng súng chỉa phía sau lưng Bạch Dạ!!!

“Không…… Không……” Lấy vị trí Tuyết Vi, có thể vừa lúc thấy một màn như vậy, cô khẩn trương muốn đẩy Bạch Dạ ra.

Nhưng anh liền ôm cô chặt chẽ như vậy, không chịu buông tay……

‘ đoàng ’ một tiếng…… 

Tiếng súng chói tai tràn ngập trong phòng nhỏ hẹp. Thơ_Thơ_diendanlequydon

“Bạch…… Huấn luyện viên Bạch!!!” Tiếng kêu xé rách cuống họng, đôi tay nhỏ của Tuyết Vi run rẩy xoa lưng Bạch Dạ ……

Bàn tay, ướt……

Khẩn trương giơ tay lên, trong lòng bàn tay một vết máu lớn như vậy…… Chói mắt!!!

Khó hiểu, bàng hoàng.

Bạch Dạ, anh từng yêu em sao?

Nếu như không yêu, làm sao khổ lấy mệnh để?

Là chuộc tội? Hay là bản năng anh thân là tướng quân?

Bạch Dạ……

Nói cho em, rốt cuộc anh suy nghĩ cái gì? Anh còn muốn tra tấn em tới khi nào?!!

Tiếng nỉ non từng câu thống khổ rơi xuống, Tuyết Vi hốt hoảng nước mắt tràn mi mà ra……

Màn đêm buông xuống khi Phi Linh ý đồ mở ra phát súng thứ hai ……

“Không cần, cầu anh……” Tuyết Vi đã mở miệng cầu xin, từng giọt nước mắt ngăn không được theo hốc mắt chảy xuống. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Nhưng, ánh sáng hưng phấn tràn ngập ở trong mắt Dạ Phi Linh lại càng thêm dày đặc: “Thật là thú vị ……” Mắt lam chợt lóe, vừa muốn bóp cò súng……
Một trận tiếng bước chân ồn ào truyền đến……

“Chủ thượng, có người tới.”

“Hừ? Không thú vị.” Dạ Phi Linh thất vọng thu hồi súng trong tay, trong khoảnh khắc anh vừa muốn xoay người rời đi ……

Mắt lam mê hoặc nhân tâm ý vị thâm trường nhìn mắt Tuyết Vi cách đó không xa, khóe miệng thoáng chốc gợi lên một nụ cười không nhận thức được.

Giây tiếp theo, liền mang theo thủ hạ biến mất ở trong phòng……

Trong nháy mắt, trong phòng đột nhiên an tĩnh.

Tuyết Vi vẫn không nhúc nhích tùy ý Bạch Dạ ôm chính mình, thân mình lạnh run phát ra run rẩy.

“Không cần sợ, bọn họ đã đi rồi.” Buông tay ra, Bạch Dạ nhợt nhạt cười, lảo đảo dựa vào vách tường chậm rãi ngồi xuống.

Một vết máu lớn xẹt qua vách tường trắng loá, thoạt nhìn thấy ghê người như vậy, Tuyết Vi đau thương nhìn chằm chằm sắc mặt anh không hề có chút huyết sắc nào, nức nở nói: “không phải tôi sợ bọn họ, tôi sợ chính là……”

Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nước mắt như tuyến trân châu bị chặt đứt không ngừng rơi xuống đến trên mặt đất tràn ra thành nhiều đóa hoa nhỏ……

Mâu thuẫn, hết thảy thật đúng là mâu thuẫn. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Rõ ràng không nghĩ nhìn thấy Bạch Dạ như vậy, chính là…… Lại không nghĩ kêu anh chết đi; rõ ràng muốn loại bỏ anh từ trong trí nhớ như vậy, mà khi Dạ Phi Linh sắp mở ra phát súng thứ hai, cô lại muốn giữ lại vĩnh viễn tất cả ký ức đối với Bạch Dạ.

Mâu thuẫn……

Mâu thuẫn!!!

“Nói cho tôi……” Nghẹn ngào nuốt một hơi, Tuyết Vi chậm rãi mở mắt, nhàn nhạt nói: “hai năm trước…… rốt cuộc anh ở nơi nào?”

‘ Bạch Dạ, giống như hai năm trước, lại là một đề tài lựa chọn, là anh…… Hay là cô ta……?’

‘Thực tốt, hai năm trước anh không có chết ở trên tay của tôi, không biết hai năm sau…… anh còn có vận khí kia hay không! ’

Bên tai, quanh quẩn lời nói của Dạ Phi Linh.

Ở trong trí nhớ, từ thời khắc cô quen biết Bạch Dạ, Bạch Dạ chính là huấn luyện viên trường quân đội hoàng bộ, chưa bao giờ rời đi.

Nhưng mà…… Thơ_Thơ_diendanlequydon

Mấy ngày hôm trước cô bị trường quân đội hoàng bộ khai trừ, Bạch Dạ đột nhiên bốc hơi lên, liên tiếp biến mất rất lâu, rất lâu……

Cô hận! Cô giận! Cô oán!

Cho rằng anh muốn chạy trốn tránh nhiệm mới cố ý trốn đi, chính là…… Chính là, sau khi nghe Dạ Phi Linh nói, giống như hai năm trước ở trên người Bạch Dạ đã xảy ra rất nhiều, rất nhiều ẩn tình cô không biết.

“Hỏi cái này có ý nghĩa gì sao?” Bạch Dạ đã lạnh lùng mở miệng, một đôi con ngươi u lạnh lại đầy bi thương.

“Tôi chỉ muốn biết, muốn biết…… rốt cuộc tôi có …… Yêu sai anh hay không!!!” Thân mình trong nháy mắt vô lực rơi ở trên mặt đất, Tuyết Vi đã khóc thành lệ nhân.