Nữ Vương Thét Chói Tai!

Chương 15




Edit: babynhox

Chúc Ương lấy máy ảnh liền định ra cửa, lúc xuống lầu chủ nhà bọn họ còn có chút chưa lấy lại tinh thần.

Sau khi nhìn thấy mặt Chúc Ương, đột nhiên giật mình một cái.

Chẳng qua chờ bọn đi ra khỏi cửa lớn, đã không thấy bóng dáng tên ăn mày bị ném ra kia đâu

Chúc Ương cũng không thèm để ý, dẫn theo người hầu tạm thời liền tấn công tới cửa hàng mua sắm.

Tuy rằng cái trò chơi này xem mạng người như cỏ rác, nhưng cũng không hẹp hòi đối với người chơi.

Dù sao Chúc Ương thấy trong tài khoản ngân hàng của mình cũng có không ít tiền, chắc những người khác cũng không chênh lệch lắm, số tiền này đều chia đủ để dùng cho bảy ngày tới, đủ để ăn chơi rượu chè vượt qua khoảng thời gian trong trò chơi.

Cũng có chút giống như bữa tiệc lớn trước lúc chém đầu.

Chúc Ương không khách khí, dù nơi này không có nhiều tuyến đường giống như thành phố lớn phát triển, nhưng bên trong trung tâm khu thương mại vẫn có không ít nhãn hiệu cô thích.

một hơi mua vài túi đồ, Chúc Ương không thể nhẫn nhịn mặc một bộ quần áo hai ngày, định chuẩn bị đầy đủ cho mấy ngày kế tiếp.

Mua quần áo, mỹ phẩm, giày, trang sức, đồ linh tinh đều phải mua thêm.

Cho dù là ở trong thế giới trò chơi kinh khủng thì bảo dưỡng cũng là trách nhiệm nặng nề không thể gián đoạn.

Nếu như muốn dùng một truyện cười tới miêu tả, Chúc Ương tuyệt đối là cái loại người sắp mất mạng vẫn sẽ ăn mặc thật xinh đẹp, mua quan tài của nhãn hiệu mình thích, thậm chí nếu có đủ thời gian thì ngay cả hoa tươi trong lễ tang cũng sẽ sắp xếp loại mình thích.

Lục Tân đi theo phía sau cô, cũng không có ý kiến gì với việc cô hăng hái đi mua sắm.

Muốn mua liền mua, có túi liền xách, thỉnh thoảng phát biểu góp ý môt chút, làm cho Chúc Ương cảm thấy phẩm vị của người này cũng không tệ.

trên thực tế chắc cũng là người có hoàn cảnh gia đình vô cùng tốt? Nhưng có thể những phương diện khác rất bình thường cho nên một người như thể ở trong trường học mà cô không có ấn tượng gì.

Thậm chí có nhiều lần, Lục Tân theo thói quen móc thẻ ra trả tiền, tay cũng đưa vào trong túi lại dừng lại, may mắn là Chúc Ương không có chú ý tới.

Chờ Chúc Ương vui sướng mua xong thì cũng đã trôi qua hơn nửa ngày, lúc ba bốn giờ chiều, hai người mới xách bao lớn bao nhỏ trở lại phòng thuê.

Dĩ nhiên xách bao lớn bao nhỏ chính là Lục Tân, trong tay Chúc Ương chỉ cầm ly cà phê, đi ở phía trước không hề có gánh nặng nào, bước chân rất nhẹ.

Chờ Lý Lập và Uông Bội thấy hai người trở lại, cả người cũng có chút mơ màng.

Chúc Ương thấy bọn họ cùng chủ nhà ngồi trên bàn trà ở phòng khách vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm, liền cũng tiết kiệm thời gian tìm người.

Quay đầu chính là ném mấy cái túi trước mặt chủ nhà: "Đem mấy thứ này đi giặt sấy, nhớ là không cần để nước thơm xã vải mềm mại gì đó, những thứ mùi vị thấp kém kia không thể xuất hiện trên người tôi."

"Túi đồ bỏ trong phòng tôi thì đem ném ra ngoài, tốn diện tích. A đúng rồi, khăn lông nhớ dùng nước nóng khử độc."

một đống đồ nện xuống, thiếu chút nữa làm cho chủ nhà ngất xĩu.

Ông ta vội nói: "Tôi đây chỉ cho thuê phòng ngắn hạn thôi, không có, không có phục vụ những thứ này."

Chúc Ương phất tay một cái đuổi ông ta đi : "Cũng không để cho ông thiệt thòi, nên thu phí thì cứ thu, phí phục vụ phí cũng tính thêm vào là được."

cô sai bảo lưu loát đến như lẽ dĩ nhiên, liếc mắt có thể nhìn ra là người chuyên sai bảo người khác.

Lại nghĩ đến việc chỉnh người trên lầu vào ngày hôm qua cùng việc ngang ngược ném người ra ngoài vào sáng nay, có thể thấy được đây là một đại tiểu thư nhà giàu.

Lại nhìn nhìn đống quần áo cần đem đi giặt này, tất cả đều là nhãn hiệu đắc tiền, chủ nhà liền không dám chậm trễ.

Lập tức nhận đồ hấp tấp chạy ra cửa, trước khi đi còn đi còn đến phòng của bọn họ lấy cái vali mà Chúc Ương tuyên bố là đồ bỏ kia, định đem đi ném ra ngoài.

Lúc này cô Thôi rửa mặt chuẩn bị ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy toàn bộ quá trình thể nào là người cao ngạo đắc ý sai khiến người khác.

Thành thật mà nói chuyện sáng nay cô ấy rất cảm kích vị khách này, còn hỏi chủ nhà tên của người ta.

Nhưng dường như đối phương không hề giống người dễ nói chuyện, nói giúp cô ấy cũng không hoàn có lòng tốt mà là khinh bỉ từ đầu đến chân.

Nghe cách thức nói chuyện và phong cách làm việc của cô, liền có thể thấy nữ sinh này rất thẳng thắn ngang ngược.

Hơn nữa xinh đẹp như vậy, nếu gặp phải những nữ sinh trong trường học kia thì nhất định là không có lời dễ nghe. nói vậy hoàn cảnh xung quanh của cô cũng không thiếu những lời nói hiểm ác như vậy.

Nhưng sao cô có thể làm được chuyện đương nhiên như vậy?

Ngay cả phát giận cùng làm chuyện xấu cũng tự tin chói mắt như vậy, lần đầu tiên Thôi Viện cảm thấy những câu nói dè biểu trong miệng mấy nữ sinh trong trường học cũng không phải là từ ngữ u ám khó chịu gì nửa.

Nếu như dùng trên người nữ sinh này thì chính là làm cho tâm trí của người ta nghĩ đến hoạt bát thoải mái, những thứ lời đồn nhảm nhí dây dưa mình trong thời gian thật dài kia, nếu như đặt ở trên người cô, ngược lại sẽ có vẻ như những người đó ghen ghét?

Bên này cô Thôi cảm khái rất nhiều, nhưng bọn người chỗ Chúc Ương đã bắt đầu ầm ĩ.

Nếu không phải là ở phòng khách, Lý Lập thật sự đã chữi mắng lên rồi.

hắn thấp giọng hỏi: "Hôm nay các người đi ra ngoài điều tra, chính là làm cái này? đi dạo phố mua sắm lãng phí hết một ngày?"

nói xong "Phanh" một cái chụp trên khay trà: "Chúc Ương, tôi không biết cô gặp được vận may gì mà có thể vượt qua cuộc so tài chọn lựa, nhưng thấy cô có được điểm tích lũy đơn giản như vậy thì chắc chắn là chó ngáp phải ruồi."

"cô là người mới không điều chỉnh trạng thái cho tốt, chưa từng chính thức trải qua trong trò ma quỷ kinh khủng này, xem ở đây là sân chơi, đây cũng không thành vấn đề. Dù sao mạng của cô chính là của cô, trốn đi chơi là chuyện của cô."

"Cũng đừng hại mọi người, cô xem xem cô mới vào đây không tới một ngày, ngoài học sinh trung học cấp ba kia ra, mỗi một con ma quỷ cô đều đắc tội một lần, nhiệm vụ đi ra ngoài điều tra cũng ném sang một bên chỉ lo tự mình hưởng thụ, tôi không biết trong thế giới thực có phải toàn bộ việc làm hay đi học đều phải nhường đường cho việc cô đi mua sắm hay không, nhưng bây giờ liên quan đến mạng người, nếu như cô không bớt phóng túng lại thì chúng ta cũng chỉ có thể tự lo bản thân thôi."

"Có điều tôi phải nhắc nhở cô, mặc dù tỉ lệ tử vong trong trận đầu của người mới không cao, nhưng bây giờ rõ ràng là mức độ khó cao, cô suy nghĩ một chút làm sao tự cầu phúc đi."

Lại nhìn chằm chằm Lục Tân nói : "cô ấy là người mới không biết trời cao đất rộng, chẳng lẽ cậu vẫn không rõ đây là đâu sao? Theo đuổi con gái cũng đừng liên lụy mạng sống."

Trong lời nói tràn đầy ghét bỏ đối với người trẻ tuổi vì sắc đẹp làm cho mê man này.

Chúc Ương không thèm để ý gỡ bỏ gói hàng xong, chờ Lý Lập nói xong, lúc này mới lành lạnh mở miệng nói: "À? Vậy cả ngày hôm nay các người có tiến triển gì?"

Lý Lập nghe vậy liền nghẹn họng, khí thế hơi suy sụp, nhưng lập tức chống đỡ khí thế nói : "Cả ngày này chủ nhà đều ở phòng khách, tạm thời chúng ta không thể đi vào phòng."

Sau đó vội vàng bổ sung: "Nhưng chúng tôi đã tích cực nghĩ cách, một buổi chiều đều ở đây làm quen với ông ta, chỉ cần moi ra quy luật ra khỏi nhà của ông ta, còn có quy luật làm việc và nghỉ ngơi không xác định nhất là cô Thôi, chúng ta là có thể —— "

Lời còn chưa dứt, liền bị Chúc Ương cắt đứt: "Cho nên, không phải là tôi đã tạo cơ hội cho các người rồi sao?"

"cô Thôi mới vừa xách túi dụng cụ rửa mặt và trang điểm đi tới bên kia, có thể thấy được lập tức sẽ ra ngoài làm việc, chủ nhà đã bị tôi sai đi, nơi bỏ phế liệu gần đây cũng cách đây hơn hai trăm thước, phòng giặt quần áo gần đây ở ngoài hai con đường, hai thứ này cộng lại sẽ không ít hơn nửa giờ, hơn nữa những thứ đồ của tôi giá trị đắt đỏ, phòng giặt quần áo nhất định sẽ dùng thời gian dài cẩn thận kiểm tra mỗi một bộ quần áo."

"Sáu giờ cô Khâu sẽ tan làm, sau đó mua thức ăn đón con trai về nhà sẽ không sớm hơn sáu giờ rưỡi, học sinh trung học cấp ba còn phải tự học thêm thì ít nhất cũng phải sau chín giờ mới có thể trở về, nói cách khác hai người có ít nhất hai tiếng, cái chìa khóa dự phòng ở trong ngăn kéo trên quầy bar, cho nên chuyện đơn giản như vậy mà các người dùng một ngày cũng không giải quyết được, còn có ý chỉ trích chúng tôi sao?"

nói xong Chúc Ương liền chê cười: "không nắm được trọng điểm thì nhiều kinh nghiệm hơn nữa cũng không có hiệu suất, chuyện các người dùng một ngày thì tôi chỉ dùng mười phút là có thể làm xong, thế mà có thời gian để quản lý tôi đấy sao?"

Lý Lập và Ương Bội há miệng, sau khi nghe cô chanh chua vạch trần, mới phát hiện bây giờ chính là lúc hành động tốt nhất.

Uông Bội còn tốt, tính tình cô ta dịu dàng, cũng không có chủ kiến gì, người nào có đạo lý liền nghe người đó.

Nhưng Lý Lập ỷ vào mình có kinh nghiệm nhiều nhất, tuổi lớn nhất, bị cô gái nhỏ làm cho không xuống đài được nên sắc mặt cũng có chút khó coi.

hắn nghẹn trong chốc lát, mới nói: "Thời gian những người khác không sai lệch lắm, nhưng làm sao cô biết chủ nhà sẽ không trở lại trước? Lỡ như ông ta làm rơi đồ hoặc là phòng giặt quần áo bên kia không có làm quá lâu, tùy lúc có thể —— "

Còn chưa nói hết liền thấy Chúc Ương giơ màn hình di động trong tay lên, trên màn ảnh là một định vị, một chấm nhỏ màu đỏ đang di chuyển.

cô cười cười: "anh có thể nghĩ đến chuyện này thì tôi sẽ không nghĩ tới sao? đã ném điện thoại của Lục Tân vào từ sớm rồi, dù ông ta thấy cũng sẽ cho là lúc Lục Tân xách túi làm rơi vào, lúc nào cũng có thể quan sát ông ta, nếu như sắp trở lại, một cú điện thoại gọi tới, sai ông ta đi gần đây mua ít đồ, chỉ cần trả phí phục vụ, chắc chắn người ta sẽ vui lòng hoạt động chân một chút."

Lý Lập chỉ đành phải hậm hực ngậm miệng, không nhẹ không nặng nói : "Ngày mai nhớ làm nhiệm vụ của các người." Liền cùng Uông Bội cầm chìa khóa bắt đầu kiểm tra từng phòng.

thật ra thì bây giờ Chúc Ương cũng không mong đợi gì với kết quả điều tra, dù sao lúc này mới ngày đầu tiên, chắc chắn sẽ không có nhiều đầu mối cho bọn họ.

thật sự coi thời hạn bảy ngày trước cuộc chơi là để cho bọn họ tới là nghỉ phép sao? Mặc dù tình tiết sơ lược của vỡ kịch này đã ở trong đầu của bọn họ nhưng nguyên nhân hậu quả, quá trình lên xuống thế nào thì bây giờ mới từ từ hiện ra.

Chúc Ương còn là người có khuynh hướng đến một thời gian nhất định mới xuất hiện, vì vậy cũng không để ý tới một số người có làm việc ngu ngốc.

Chân dài gác ở trên khay trà, nửa dựa vào ghế sa lon trong phòng khách, sai sử Lục Tân lột quýt cho cô ăn.

nói thật, cô phát hiện người này phục vụ người khác còn rất thuần thục, cũng không nhiều lời, ánh mắt cũng chân thật, xem tình hình sau khi rời khỏi đây có thể thu nhận anh ta làm người hầu thật hay không.

Quả nhiên hơn một giờ sau, hai người kia không thu hoạch được gì, vẻ mặt cũng hơi chán nản.

Cũng không lâu sau thì chủ thuê nhà và mẹ con cô Khâu lần lượt trở về, chủ nhà giao giấy hóa đơn cho Chúc Ương.

Chúc Ương sảng khoái trả tiền, còn tăng thêm chút phí khổ cực, làm cho chủ nhà vui mừng liên tiếp vỗ ngực đảm bảo nếu có chuyện gì cứ việc sai bảo.

Bữa ăn tối theo ý bọn Lý Lập thì vốn là muốn mua thức ăn bên ngoài về, nhưng Chúc Ương nói một câu: "Các người thật sự rất yêu thích nơi này sao? Ăn cơm cũng không muốn rời khỏi."

không để ý đến bọn họ liền dẫn theo người hầu đi quán rượu gần đó ăn bữa tiệc lớn.

Uông Bội thấy mặc dù Chúc Ương còn trẻ hơn cô ta vài tuổi, nhưng tính tình thông minh mạnh mẽ, so sánh với Lý Lập thì cô gái thông minh này càng làm cho người ta có lòng tin hơn.

Trong lúc nhất thời cũng cảm thấy em gái kia nói không sai, trò chơi này đáng sợ thì đáng sợ, nhưng không cần thiết cả ngày căng thẳng bạc đãi mình như vậy, liền cũng vội vàng theo chân bọn họ cùng đi.

Lý Lập thấy thế cũng không còn cách nào, thấy tất cả địa vị chỉ đạo đều bị cô nhóc kia nắm trong tay, cũng sợ bị chèn ép, nói đến cùng ở trong thế giới thực hắn cũng không phải là nhân vật dẫn đầu gì đó, cũng liền đi theo.

Quả nhiên chỉ cần không tính toán so đo, thế giới trò chơi kinh khủng vẫn có thể trôi qua thoải mái.

Ăn xong bữa tiệc lớn ở phòng hạng sang, Lý Lập và Uông Bội cũng cảm thán không uổng công.

Thế giới thực tế thì bọn họ cũng chỉ là tầng lớp có tiền lương bình thường, làm sao có thể dùng mấy ngàn đồng ăn một bữa cơm? Đó là tiền chi tiêu cho cuộc sống cả nhà trong hai tháng rồi.

Nhưng nơi này sài tiền cũng là không cần tiết chế, thậm chí sa ngã một chút cũng được, dù sao thì sau bảy ngày tất cả mọi người trong tòa nhà sẽ chết, coi như hiện tại bọn họ ăn cơm thuê phòng ghi nợ với chủ nhà thì đến lúc đó cũng không có người đòi nợ.

Sau khi đoàn người hưởng thụ bữa tiệc lớn đã hơn chín giờ, bởi vì quán ăn cách chỗ ở không tính là xa, mấy người liền đi bộ tiêu thực.

Kết quả mới vừa vào ngõ hẻm, liền gặp được mấy người ở bên kia làm chuyện mờ ám.

Nhìn kỹ, một người trong đó người chính là khách thuê học sinh trung học cấp ba trong nhà bọn họ.

Chỉ là tình cảnh bây giờ của đứa nhỏ này chẳng có đặc sắc gì, cậu ta bị mấy người mặc đồng phục học sinh có bộ dáng như côn đồ đang đứng ôm bả vai.

"Ở bên ngoài mướn biệt thự ở còn nói mình không có tiền? Đừng hẹp hòi như vậy, bọn tôi cũng đã tới, cậu liền nhẫn tâm để bọn tôi tay không ra về sao?"

Ừ! Đầu năm nay thì bạo lực học đường đã bắt đầu đánh cướp tận nhà rồi sao?