Nữ Xứng Có Độc! Sổ Tay Nam Thần Chuyên Sủng

Chương 42: Thiếu gia ác ma yêu ta (40)




Edit: HT-Dieulinh
Khung cảnh trước mắt làm hai người dừng chân, ba tên lưu manh đang nằm rạp dưới đất cất ra tiếng rên rỉ thống khổ, đứng giữa họ là một nữ sinh tay chống nạnh, đang dùng chân đá một tên lưu manh đôi khi còn buông ra vài tiếng uy hiếp.
Làm Lăng Dập Thần cùng Diệp Chi kinh hãi là nhìn cơ thể ốm yếu như Thẩm Kiều An cư nhiên tay không đánh ngã ba tên lưu manh?

Diệp Chi trừng mắt, không tin lắc lắc đầu, tại sao lại như vậy, tại sao!?
Vừa nghĩ vừa quan sát Lăng Dập thần, thân thể chậm rãi lui về phía sau.

"Kiều An."
Lăng Dập Thần run rẩy cất tiếng, nhìn nàng hoàn hảo trước mắt hốc mắt liền đỏ.

Thẩm Kiều An quay đầu lại, thấy Lăng Dập Thần đang đứng nhìn mình, liền bước về phía hắn.
Lăng Dập Thần bước nhanh đến bên nàng ôm nàng thật chặt.

Gắt gao ôm nàng, tựa hồ muốn đem nàng khắc vào thân mình, dùng cằm tì lên trán Thẩm Kiều An, Lăng Dập Thần mới cảm thấy an toàn, nói "Kiều An, em làm anh sợ muốn chết, anh cho rằng...."
Thẩm Kiều An an ủi vỗ lưng hắn "Sợ cái gì, em không phải đang hoàn hảo đứng trước mặt anh sao?"

Nói giỡn, nàng đời trước chính là tay không làm việc, tuy rằng thể chất còn kém, đối phó ba tên lưu manh vẫn còn dư dả!

Nói đến đây, Lăng Dập Thần hung hăng trừng ba tên lưu manh "Ba tên này, anh sẽ hảo hảo giáo huấn!"

Ở cục cảnh sát hắn cũng có người quen, làm cho ba tên này được chiêu đãi thật tốt, để hắn xả giận.

Thẩm Kiều An biết hắn trong lòng đang tức giận, mỉm cười gật đầu.

"Diệp Chi đâu?"
Lăng Dập Thần đem Thẩm Kiều An buông ra, lại phát hiện Diệp Chi đang bên người đã không thấy.

"Vừa nãy hình như thấy cậu ấy rời đi."

"Chuyện này khẳng định là cô ta phá!"

Lăng Dập Thần nắm chặt tay "Dám đánh chủ ý lên em, cô ta dám làm như vậy."

Thẩm Kiều An tiến lên nắm tay hắn, đề nghị "Chúng ta ra ngoài xem, không chừng cậu ấy chưa đi xa."

"Hảo!"
Lăng Dập Thần cũng không nghĩ nhiều, liền nắm tay Thẩm Kiều An đi ra ngoài

Mới vừa đi ra ngõ nhỏ, liền có chiếc Minibus màu trắng trực tiếp hướng hai người họ chạy đến.

"Cẩn thận!"
Thẩm Kiều An thấy vậy, liền kinh hãi, đôi tay dùng lực đẩy Lăng Dập Thần ra xa.

"Phanh!"
Theo một âm thanh điếc tai, chiếc Minibus dừng lại, Lăng Dập Thần ngã mạnh xuống đất.

Bốn phía ồn ào đột nhiên an tĩnh lại, tim đập tựa hồ dừng lại, Lăng Dập Thần ngẩn đầu liền thấy Diệp Chi đang cười điên cuồng trên ghế điều khiển, cảm giác được hô hấp đều không thông thuận, Lăng Dập Thần gian nan di chuyển tầm mắt.

Mái tóc Thẩm Kiều An rối tung nắm trên mặt đất, nàng nhắm mắt an tĩnh, máu tươi dần dần thấm trên cái áo sơ mi màu trắng của nàng.

Lăng Dập Thần toàn thân nhũn ra, cơ thể đều không đứng dậy nổi, khập khễnh bước đến Thẩm Kiều An, đem nàng như trân bảo ôm vào lòng "Kiều An, Kiều An."

Hắn vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Kiều An, cẩn thận gọi.

Thẩm Kiều An nghe được thanh âm, cố gắng mở mắt, liền nhìn thấy Lăng Dập Thần khuôn mặt trắng bệch "L-lăng Dập Thần, về sau em k-không thể cùng anh c...chơi game rồi."

Lăng Dập Thần khóc lóc lắc đầu, nghẹn ngào nói không ra lời."

"Cũng không thể cùng anh x...... x-em phim......"

"Em đừng nói chuyện, có người kêu xe cứu thương, một hồi liền đến, em sẽ không có việc gì đâu."
Lăng Dập Thần đem Thẩm Kiều An kéo vào trong lòng ngực, đau lòng khó nhịn, vừa an ủi nàng cũng như an ủi chính mình.

Thẩm Kiều An lắc đầu, "Lăng Dập Thần, em phải đi....... em muốn hỏi anh......anh có yêu em không? Yêu không thể rời bỏ?"

Nước mắt không ngừng rơi trên mặt Thẩm Kiều An "Yêu, anh yêu em. Yêu em mà không thể rời bỏ."

Thẩm Kiều An nghe thế, tầm mắt dời về phía bầu trời trong xanh, vậy nàng có thể rời đi rồi.

Đôi mắt chậm rãi nhắm lại, cùng với tiếng hét tê tâm liệt phế của Lăng Dập Thần , đường cái ngày càng tích tụ nhiều người vây xem, nhưng ai cũng không thể nhìn thấy, một đạo hồn phách từ cơ thể Thẩm Kiều An đang tách ra, trôi dạt về hư không.