Núi Của Nàng , Biển Của Nàng

Chương 56: Nặng nề








cậu còn giận mình không?








Hai chiếc khăn quàng cổ ô vuông ướt sũng được đặt lên bàn sưởi điện, khói tản mác lượn lờ. Trương Mông co ro ngồi gần bàn sưởi, ôm một rổ quýt, vừa ăn vừa xem tiết mục của nhóm nhạc nữ trên TV.


Trì Đường cùng Du Dư, mỗi người ngồi một bên, cô ngồi ngay giữa, người xem di động người thì đọc sách, vô cùng thinh lặng.


Du Dư đọc sách một chút, ngẩng đầu lên tạm nghỉ, lấy ra một quả quýt từ cái rổ trong lòng Trương Mông, lột ra, đưa một nửa cho Trì Đường.


Trương Mông phát hiện Du Dư nhấc đầu khỏi sách, cũng đang xem tiết mục trong show sống còn trên TV với mình, cảm thấy rất lạ lùng, "Du Dư, cậu không đọc sách cũng không làm bài hả?"


Du Dư nhìn Trì Đường đối diện mình, nàng ấy không biểu lộ gì cả, chỉ điên cuồng mà chém giết trong trò chơi, loáng thoáng truyền ra tiếng hệ thống nhắc nhở đã "first blood" "double kill" linh ta linh tinh.


Du Dư: "Mình nghỉ ngơi một chút."


Trương Mông: "Oa, lần đầu thấy cậu nghỉ ngơi. Nhưng đúng là cậu cũng nên ngơi tay đi, nè, ăn thêm mấy quả quýt đi."


Hai người nhìn tiết mục ca nhạc của nhóm nữ trên TV, những người chỉ hơn các nàng hai ba tuổi đứng trên sân khấu hết hát lại nhảy, xinh tươi toát ra bốn phía, Dư Dư lại không nhịn được mà nhìn Trì Đường đang ở đối diện mình.


"Trì Đường, cậu sau này cũng muốn như họ, lên sân khấu ca hát sao?"


Trì Đường đầu cũng không ngẩng lên, cực kỳ lạnh nhạt: "Không."


Du Dư thấy một nửa quả quýt trước mặt nàng còn nguyên, nghĩ thầm, nàng ấy vậy là vẫn còn giận rồi.


Trương Mông cũng không nghe ra Trì Đường đang giận, chỉ cảm thấy nàng đang cắm đầu chơi game nên không có thời gian để ý bạn bè thôi, dù sao trước giờ Trì Đường vẫn luôn như thế, mỗi lần không vui hay âm thầm tranh cao thấp với thứ gì đó, người ta đều không nhận ra. Cũng chỉ có mỗi Du Dư mới có thể nhiều lần phát giác.


Trương Mông chống cằm, nhìn TV, không nghĩ gì mà hỏi: "Sau này các cậu muốn làm gì?"


Du Dư: "Là muốn hỏi lên đại học sẽ học ngành sao? Việc này mình còn chưa nghĩ kỹ, chắc cũng phải lên lớp mười hai mới quyết định."


Trương Mông: "Không phải hỏi ngành học. Rất nhiều người đều học rồi làm trái ngành mà, như anh họ với chị họ mình ấy. Mình muốn hỏi là các cậu muốn làm nghề gì cơ."


Du Dư: "Mình chưa quyết định nữa. Cậu thì sao?


Trương Mông: "Mình muốn làm hoạ sĩ, nhưng mà vẽ tranh cũng không kiếm được nhiều tiền, sợ mình nuôi bản thân cũng không xong thôi."


Trì Đường đột nhiên mở miệng nói: "Mình thấy trên mạng có rất nhiều hoạ sĩ, vẽ tranh minh hoạ, vẽ truyện tranh, có người làm ở công ty game nữa, rất nhiều hướng làm việc. Sau này cậu cũng chọn ngành đó mà học là được."


Đôi mắt Trương Mông hơi sáng lên, "Mình cũng thấy thế. Mình rất thích một đại thần kia, bởi vì rất thích tranh của người ấy nên mới muốn học vẽ. Nhưng mẹ mình tư tưởng đều của thế hệ trước, cảm thấy loại nghề nghiệp vẽ tranh này sẽ làm mình chết đói."


Trì Đường: "Nghề gì mà chẳng có tốt có xấu, vấn đề là cậu giỏi hay không thôi."


Trương Mông: "Vậy còn cậu, cậu muốn làm gì? Cậu thích ca hát, về sau làm ca sĩ hả?"


Vấn đề mà Du Dư không sao nói ra khỏi miệng, Trương Mông lại rất dễ dàng mà hỏi đến.


Nhắc tới bản thân, Trì Đường lắc đầu, trả lời có lệ, "Không biết nữa, sau này rồi tính."


Dù gì sau này nàng cũng sẽ chỉ làm điều bản thân mong muốn. Chỉ có một mình, có thế nào cũng tự do, sẽ không có ai bên cạnh nói cho nàng cái gì thích hợp cái gì không, nên làm cái gì không nên làm cái gì, không cần lo lắng mình có liên luỵ cho ai, trở nên thế nào đều là chuyện của chính mình.


Một nửa quả quýt để trước mặt nàng, đến tận lúc nàng về phòng ngủ cũng không chạm tới. Nàng cầm di động đi mất rồi, Trương Mông mới chợt nhận ra mà hỏi Du Dư: "Hình như là tâm trạng của Trì Đường không vui lắm, đúng không?


Ai biết được, Du Dư không chỉ không thể trả lời mình, còn đột nhiên nằm ra bàn, đầu úp vào hai cánh tay.


Trương Mông chưa từng thấy bạn cùng phòng để lộ ra dáng vẻ này bao giờ, rất hoảng sợ, "Cậu làm sao thế? Cãi nhau với Trì Đường sao?"


Du Dư úp mặt vào tay, lắc lắc đầu. Trương Mông cứ ngỡ là nàng sẽ khóc, nhưng chỉ một chốc nàng đã đứng lên, gương mặt lại thực lạnh nhạt, cầm lấy một nửa quả quýt mà Trì Đường không đụng vào kia, đi về phòng mình.


Trương Mông nhìn quảng cáo trên TV, nhún vai. Chậc, cãi nhau thôi mà, là bạn bè thì chuyện này khó tránh khỏi, trước đây nàng với Nguỵ Hành Hành rồi Hạ Viên Viên lâu lâu cũng cãi nhau một lần, hai ngày là hết thui.


Nhưng mà... Trì Đường và Du Dư, trước nay không cãi nhau bao giờ, hiện tại giận nhau một cái thấy cũng hơi hơi nghiêm trọng. Cô chỉ có thể liên lạc với Nguỵ Hành Hành, Hạ Viên Viên và Lộ Chi, định hỏi ý kiến của các bạn khác xem sao, tạo thành một nhóm bốn người.


Nghe đến chuyện hai người thân nhau nhất trong phòng cãi nhau, Nguỵ Hành Hành rất kinh ngạc, "Hả chuyện gì cơ? Không thể nào là Du Dư giận Trì Đường đúng không?"


Trương Mông: "Du Dư đúng là không dỗi lại Trì Đường. Bình thường Du Dư cũng rất ít khi giận ai mà. Cậu ấy đối với người khác đúng là có chút lạnh nhạt, nhưng mà không giống như Trì Đường, loại lạnh nhạt này rất lễ phép. Theo mình thấy ấy, là một mình Trì Đường đang cáu thôi."


Hạ Viên Viên: "Vậy mình lại thấy không có gì lạ. Kiểu như Trì Đường không thấy vui thôi? Tâm trạng của cậu ấy mà không tốt thì thường lờ tịt người khác, để cậu ấy bình tĩnh một thời gian là được rồi."


Trương Mông: "Mấu chốt là Trì Đường cũng đã xuôi xuôi mấy ngày nay rồi."


Lộ Chi: "Không thì cậu nói hai người đấy công bình mà nói chuyện với nhau xem? Có mâu thuẫn gì thì mọi người đều là bạn bè, có thể giải quyết." Giống như trước đây cô cũng hơi thích Da Đen, nhưng Da Đen thích Trì Đường, một đêm nọ cả phòng tán dóc cô đã nói ra chuyện này, sau đó đều ổn cả, cũng không còn thích Da Đen. Dù sao thích một người cá biệt cũng rất dễ dàng.


Trương Mông: "Không dám nói dối chị em, hiện tại mình thực sự có cảm giác như một cặp đang cãi nhau cần mình khuyên giản. Nhưng mà tóm lại, chuyện thế này đều là tốn công vô ích đúng không???"


Ba người Nguỵ Hành Hành tỏ vẻ: "Hahahahaha!"


Trương Mông nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy với tính cách của Trì Đường, muốn tâm sự với nàng thật sự cũng rất khó mở lời, vì vậy tìm đến Du Dư trước.


Lại thấy một cảnh tượng hiếm gặp, Du Du không làm bài, mà đang xem một quyển sách, lại còn là loại sách không liên quan đến bài vở, mà chỉ là một cuốn sách ngoại khoá thú vị. Mấy ngày qua, hành vi của Du Dư cũng có chút quái lạ, nàng không còn lúc nào cũng cắm đầu cắm cổ vào sách vở nữa, nàng ấy mà cũng biết thả lỏng là gì sao?


Biết ý đồ của cô, Du Dư không biết nên nói ra sao, "Tụi mình không có cãi nhau."


Trương Mông: "Nhưng mà Trì Đường hình như đang giận nha."


Du Dư đúng sự thật gật đầu: "Ừm, ban đầu nàng giận mình, giờ lại giận bản thân."


Trương Mông không hiểu: "Có gì khác nhau à? Sao mình không thấy? Mà không, hai người vì sao lại giận nhau chứ, nói ra không được à?"


Nói không nên lời. Du Dư co rúm, lại nghĩ, nếu Trương Mông thực sự hỏi Trì Đường, nhất định nàng ấy sẽ thẹn quá hoá giận, sau đó lại càng giận lâu hơn.


Du Dư đành phải dặn dò Trương Mông: "Cậu muốn biết, thì giả vờ không biết, đợi một thời gian nữa là được rồi."


Trương Mông: "Được thôi, cậu còn không vội, mình biết nói gì nữa."


Thật là như Du Dư nói, thời gian chậm rãi trôi đi, Trì Đường lại cùng Du Dư nói chuyện. Chỉ là so với trước đây, thiếu đi một phần tuỳ ý, cũng nói ít hơn, không rõ buồn bã rầu rĩ chuyện gì.


Kể cả sau khi ăn Tết, Trương Mông mang các nàng đi dạo xung quanh, Trì Đường cũng không thực sự vui vẻ. Không khí cứ nặng nề như thế, Trì Đường cũng chấm dứt kỳ nghỉ này, cuối cùng bắt xe về nhà. Du Dư vẫn ở nhà trọ Nịnh, chuẩn bị chờ khai giảng cùng Trương Mông về trường. Lần này các nàng nghỉ đông khá ngắn ngủi, rất nhanh là phải đi học.


Du Dư có chút lo lắng lúc Trì Đường về nhà liệu có bị ba đánh không. Ngày người đi, nàng gửi một tin nhắn, Trì Đường cũng chỉ đơn giản nói không có việc gì. Sau đó, nàng ấy không liên lạc gì với nàng nữa.


Yên lặng chờ đến khai giảng, trước đấy hai ngày Du Dư về tới trường học.


Đến ngày đi học chính thức, nàng mới gặp lại Trì Đường, cũng may nhìn qua trên người nàng ấy không có thương tổn, không giống vừa cãi nhau với người trong nhà.


"Gì đấy, nhìn mình làm gì?"


Du Dư vốn không định nói gì, nhưng lại cảm thấy nên tìm chủ đề để nói, vì thế bèn hỏi: "Bài tập nghỉ đông, cậu làm chưa?"


Trì Đường cười lạnh, lộ ra gương mặt ta đây sớm biết trước, rút ra vở bài tập ném lên bàn. Du Dư nhìn hai lần, thấy không có chỗ trống, tuy đọc không ra nhưng cũng là có chữ, nhìn kỹ còn thấy là viết bậy viết bạ rất nhiều, đa số các bài đều không ghi rõ bước giải, nhưng tốt xấu gì cũng là có viết.


Lòng vừa chớm vui, Trì Đường lại như biết nàng nghĩ gì, vạch trần luôn tấm màn đen: "Mình với mấy bạn Trương Mông tạo nhóm năm người, bài tập là chép của nhau, không phải mình tự làm."


Du Dư - học sinh nghiêm túc tự làm bài, không được năm người thêm vào nhóm: "..."


"Có thể tự viết là được rồi." Cuối cùng Du Dư cũng chỉ nói thế.


Trì Đường: "Giới hạn của cậu hình như lại thấp hơn trước." Rõ ràng hồi nghỉ hè còn bắt mình chính tay làm một phần bài vở.


Nghe nàng nói chuyện thả lỏng, Du Dư rốt cuộc mới lộ ra một nụ cười tươi tắn, hỏi nàng: "Cậu còn giận mình không?


Trì Đường hỏi lại: "Mình giận hồi nào?"


Cái câu "trước đó rõ ràng cậu có giận" là không thể nói ra, Du Dư chỉ gật đầu cười, ừ một tiếng, tỏ vẻ mình đã hiểu.


Nguỵ Hành Hành và Trương Mông ngồi đằng sau khe khẽ nói: "Hai người đó vậy là hoà rùi đúng không?"


Trương Mông: "Hình như vậy."


Ngày đầu tiên khai giảng, đa số học sinh vẫn còn thả hồn lên mây. Mơ mơ màng màng hết một buổi sáng, đến buổi chiều, cô Kha cho thi đột xuất, lúc này mới như chim sẻ sa lưới không con nào bay nổi, một lũ mặt xám như tro tàn bưng sách vở ngồi học một lần nữa.


Làm lễ gọi hồn xong, cô Kha lúc này mới vừa lòng gật đầu, gọi học sinh ưa thích của mình là Du Dư lên văn phòng hỏi chuyện nghỉ đông, tiện tay cho nàng vài tấm bằng thi đua khen thưởng, hoà ái mà biểu đạt mình rất mong chờ nàng trong học kỳ mới.


Du Dư ôm giấy khen về lớp chưa bao lâu, cô Kha đã dắt theo một bạn nam xa lạ bước vào phòng.


"Học kỳ này, lớp chúng ta có một bạn mới chuyển đến, bạn tên là Mạnh Thanh Hoa. Mong là các em đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, để bạn học mới chuyển trường nhanh chóng hoà nhập được với tập thể lớp."


Lời tác giả:


Trì Đường nhỏ bé mười mấy tuổi mà tâm tư thông thấu, vừa tinh tế lại nhạy cảm.


Nhớ lại hồi mình mười mấy tuổi, tôi lúc đó thực sự quá kém.


Lời editor:


Sắp vào arc mới, bà con chuẩn bị tinh thầnnnnnn.