Núi Của Nàng , Biển Của Nàng

Chương 58: Suốt đêm










mày đừng có mà lên cơn










"Ê, cậu là Du Dư đúng không?" Mạnh Thanh Hoa tựa vào tường hành lang. Tiết này cả bốn lớp học thể dục, người khác đã sớm xuống sân, đoạn hành lang này trừ Mạnh Thanh Hoa ra không còn ai cả.


Du Dư lướt qua cậu ta, bị gọi ngược lại, có chút bất ngờ người này sao lại đột nhiên nói chuyện với mình.


Mạnh Thanh Hoa chuyển trường đã được nửa tháng. Tính cách cậu ta không tệ, ra tay thì hào phóng, thường xuyên mua rất nhiều đồ ăn vặt mang vào lớp, chia cho cả những người khác, hơn nữa lớp ba vốn vui vẻ với nhau, lại có lớp trưởng như Nguỵ Hành Hành, thế nên bạn học Mạnh Thanh Hoa chuyển vào lớp giữa chừng đã hoà nhập với lớp rất dễ dàng.


Chỉ là, Mạnh Thanh Hoa thường xuyên ồn ào trong đám người, hay chọc giỡn, thích trêu đùa Trì Đường, lại chưa từng chủ động nói chuyện với Du Dư  —— cho tới ngày hôm nay.


"Có chuyện gì?" Du Dư dừng chân, hỏi lại.


Mạnh Thanh Hoa nhìn chòng chọc nàng từ trên xuống dưới, tay lại dây tai nghe màu trắng, "Tôi đây khá là tò mò, quan hệ giữa cậu và Trì Đường không tồi, hai người là thế nào mà chơi với nhau đấy?" 


Ban đầu, trong lòng Mạnh Thanh Hoa rất khinh thường cái cách nói "Du Dư và Trì Đường thân nhau lắm". Thân cái gì mà thân, Trì Đường vốn không phải là người thích thân thiết với người khác, nàng ta thích giữ khoảng cách với người khác, tốt nhất là đừng can thiệp đến chuyện của nhau, ngay cả bản thân cũng phải mặt dày bám riết lấy không tha rất lâu mới có thể làm bạn bè bình thường, Du Dư với nàng thân thì có thể thân tới mức nào.


Nhưng rất nhanh, Mạnh Thanh Hoa đã nhận ra, mọi chuyện có vẻ không giống những gì mình nghĩ. Cái con mọt sách Du Dư kia tẩm ngẩm tầm ngầm, nhìn qua chỉ biết cắm đầu mà học, thế mà Trì Đường lại thực sự rất để tâm, luôn chú ý đến cảm nhận của cô ta.


Con nhỏ đó rốt cuộc có cái gì để Trì Đường nhìn với ánh mắt khác? Người này ngoài học ra còn có ưu điểm gì khác sao? Mạnh Thanh Hoa yên lặng theo dõi vài hôm, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.


Du Dư không nghĩ bạn học mới này tự nhiên gọi giật mình lại, chỉ để hỏi chuyện này, nhưng hình như người kia đúng là rất thắc mắc, đứng chờ nàng trả lời. Vì vậy nàng ôm lấy đống bài vở trong tay nói: "Tôi không rõ lắm, ban đầu là cậu ấy giúp đỡ tôi, sau đó tự nhiên từ từ mà thành bạn rồi."


Rất nhiều thứ cũng đã tự nhiên xuất hiện, đến lúc nàng nhận ra, cuộc sống cũng đã khắc sâu dấu vết của một người khác tự lúc nào.


Mạnh Thanh Hoa giựt tai nghe ra, nhìn cái bộ dạng nghiêm túc trả lời của con nhỏ trước mắt, trong lòng tự nhiên bực bội. Như thể một thứ gì đó mình rất muốn có nhưng không thể có, người khác lại lấy được, bộ dạng còn rất bình thản, làm người khác khó chịu vô cùng.


Trên mặt cậu ta vẫn tươi cười, lại gần Du Dư, ghé sát vào nàng: "Bạn bè của Trì Đường là bạn bè của tôi, sau này có gì cứ thoải mái tìm tôi."


Du Dư: "Tốt, cảm ơn."


Vẫn là cái kiểu phản ứng bình thản này, đúng là một kẻ nhàm chán.


Mạnh Thanh Hoa cố ý ghé sát lại nàng một chút, nhỏ giọng oán thán: "Hầy, trước kia tôi với Trì Đường thường xuyên ra ngoài ngồi net cả đêm, hôm qua tôi rủ, thế mà cậu ấy lại không đồng ý... Nàng là bị cậu dạy dỗ thành thế à, nghe lời một phép."


Cậu ta lớn lên cũng gọi là sáng sủa, cười lên lại rất ngoan ngoãn lịch thiệp, trước giờ chỉ cần ghé lại bên tai con gái nói kiểu đấy, đối phương lúc nào cũng thẹn thùng tránh né, nhưng Du Dư thì không, nàng chỉ là hơi nhíu mày: "Ngồi net cả đêm?"


Mạnh THanh Hoa: "Đúng thế, cậu là con ngoan trò giỏi, không quen mấy chuyện như thế chứ gì? Thôi, dù sao Trì Đường cũng rất thích lên mạng suốt đêm, nên dù có là bạn bè, cậu cũng đừng có mà quản lý nhiều quá không cho cậu ấy đi đúng không?"


Nói tới đây, địch ý trong lời nói của cậu ta đã không che giấu nổi, mặt thì cười nhưng trong không cười.


Du Dư ngẩng đầu liếc nhìn một cái, vẫn là vô cùng bình tĩnh, "Muốn lên mạng thì đi ban ngày thôi, thức cả đêm không ngủ sẽ không tốt cho thân thể."


Mạnh Thanh Hoa: "..." Việc chính là ban ngày hay buổi tối à?


"Ban ngày phải đi học à nha, chẳng lẽ lớp phó học tập ngoan ngoãn của chúng ta lại đang khuyến khích trốn học sao?" Mạnh Thanh Hoa lại một lần nữa treo nụ cười giả dối lên gương mặt.


Du Dư: "Nếu Trì Đường muốn đi, tôi có thể xin nghỉ giúp cho cậu ấy."


"Mình muốn đi đâu thế?" Thanh âm của Trì Đường bỗng nhiên xộc vào. Nàng xoa xoa hai bàn tay ướt, rõ ràng là vừa đi WC xong, mặt nghi ngờ mà nhìn Du Dư và Mạnh Thanh Hoa sóng vai một chỗ mà nói chuyện.


Mạnh Thanh Hoa thấy nàng lại gần, vẫy tay chào, lại đặt tay lên vai Du Dư, tỏ vẻ vô cùng thân mật, "Mình mới tán dóc với lớp phó học tập, bảo là muốn một ngày nào đó đi chơi net với cậu cả đêm, lớp phó không cho cậu đi kìa, sao, cậu nghe rõ cậu ta nói gì không?"


Trì Đường ghét nhất là người khác kiểm soát mình, càng cấm nàng ấy càng muốn làm, trời sinh ra đã chống đối, Mạnh Thanh Hoa rất hiểu chuyện này.


Trì Đường nhìn hắn muốn mòn: "Không biết mình nặng lắm à, cứ đè đè lên người khác làm gì đấy?"


Mạnh Thanh Hoa: "Mình rõ ràng đang nói chuyện muốn đi net cả đêm..."


Trì Đường: "Tôi không muốn đi, cậu muốn thì tự đi mà đi."


Mạnh Thanh Hoa không đè lên người Du Dư nữa, vì câu trả lời dứt khoát của nàng mà nụ cười trên mặt nhạt đi mấy phần, "Trước đây là bạn bè, tuy không gặp nhau cũng lâu rồi nhưng cũng không phải cố ý xa lánh đi như thế chứ, không muốn chơi với mình nữa à? Có mỗi một chuyện hồi đầy, đừng nói là cậu vẫn còn giận mình chứ?"


Trì Đường không khách khí bộp lại: "Cậu lại bị điên à?"


Nói xong nàng cũng mặc kệ Mạnh Thanh Hoa phản ứng ra sao, lôi Du Dư đi một đường vào phòng học.


Du Dư đẩy kính mình một chút, nói với nàng: "Thức cả đêm lên mạng vẫn là không tốt lắm đâu, nếu muốn chơi game, cậu đi ban ngày thôi."


Trì Đường không biết vì sao lại nổi giận, trừng mắt liếc nàng một cái, "Mình đây muốn đi buổi tối đấy!"


Du Dư rất tự nhiên mà nhượng bộ: "Cũng đúng, nhưng thôi tốt nhất không cần đêm nào cũng đi, còn phải chú ý an toàn nữa."


Trì Đường khịt mũi coi thường: "Cấp hai đêm nào mình cũng đi có sợ gì đâu."


Du Dư bỗng nhiên trả lời: "Đã thế, ngày nào cậu muốn đi, mình cũng đi với cậu."


Trì Đường: "... Gì cơ?"


Du Dư và suốt đêm lên mạng, hai cái này hình như không dính dáng gì nhau, làm Trì Đường chợt cảm thấy mình bị ảo giác.


Du Dư lặp lại: "Mình nói là, nếu sau này cậu ra ngoài cả đêm, mình với cậu cùng đi."


Thời gian gần đây, Mạnh Thanh Hoa kể chuyện trước kia của Trì Đường với nhóm Nguỵ Hành Hành, Trì Đường mà cậu ta miêu tả có chút không khớp với Trì Đường mà Du Dư nhận thức trong hiện tại, nghe non nớt hơn. Du Dư chợt muốn càng thêm hiểu biết về nàng, chuyện nàng ấy thích làm có thể không phải là thứ mình ưa thích, nhưng nàng không muốn chỉ trích bỏ đi, mà còn muốn thử một chút.


Trì Đường không thể tưởng tượng nổi cảnh Du Dư trốn học đi ngồi net cả đêm, vốn định từ chối luôn rồi, nhưng sắp ra khỏi miệng thì chợt thấy cũng thú vị, vì vậy đổi giọng ngay: "Được thôi, vậy không bằng đêm nay đi luôn đi."


Ngày mai thứ bảy, đi cả đêm về có thể ngủ bù, để cái người không biết mạng mẽo là gì này có thể thử cảm giác thiếu nữ nghiện lên mạng ra sao.


Các nàng nói với mọi người trong phòng, cuối cùng chuyện này lại thành cả năm người đều đi. Ngoại trừ Lộ Chi, tối thứ sau cậu ấy phải về nhà.


Vụ việc trở thành hoạt động tập thể của phòng xong, lại thêm vào một Mạnh Thanh Hoa mặt dày tám thước, một nam sinh trộn chung với mấy nữ sinh lại rất tự tại, không biết nói sao.


Tối thứ sau gác cổng không nghiêm, cả bọn tuy sợ nhưng vẫn trốn trót lọt. Bé ngoan từ nhỏ tới lớn như Trương Mông và Hạ Viên Viên cũng chưa từng ngồi net cả đêm, có chút kích động, Hạ Viên Viên đi ở ven đường còn lo lắng mà hỏi Trì Đường, "Tụi mình còn chưa thành niên, thật sự có thể ngồi net hả? Không có bị đuổi đó chứ?"


Trì Đường: "Chỉ cần không gặp ai đến kiểm tra là được. Tối đến cũng nhiều học sinh đến ngồi thâu đêm lắm, không sao đâu."


Hạ Viên Viên nghe xong, càng thêm lo lắng, "Gì chứ, còn có vụ kiểm tra nữa hả?"


Nguỵ Hành Hành níu cái người bạn cùng bàn nhát gan của mình lại: "Cậu nhìn Du Dư kìa."


Hạ Viên Viên: "Du Dư thì sao?"


Nguỵ Hành Hành: "Nhìn người ta bình tĩnh không, đừng sợ nữa, Du Dư không lo thì tụi mình càng không cần lo."


Câu này nói nghe quái quái, nhưng Hạ Viên Viên thế mà thật sự được trấn an, tìm thấy niềm an ủi từ Du Dư.


Nhưng Mạnh Thanh Hoa thì rất không vừa lòng. Cậu ta muốn thấy Du Dư co rúm ró mà sợ hãi cơ, mấy đứa con ngoan trò giỏi khác không phải đều thế à, chuyện gì khác người chút là không dám làm, lo trước lo sau, nhát như cáy.


Trì Đường ngựa quen đường cũ dẫn mọi người đến một tiệm net, ngồi đại một ghế, khởi động máy tính. Chủ quán liếc các nàng một cái, không nói một câu mà đưa luôn mấy tấm card giành chỗ ngồi. Hạ Viên Viên run cả một đường, ngồi vào ghế rồi mới thư giãn nổi, bắt đầu vui vẻ chọn chỗ ngồi.


Mọi người đến tiệm net đều có việc muốn làm. Trì Đường đương nhiên là để chơi game, những người khác coi phim đọc truyện, chỉ có mỗi Du Dư, liên tục tra tư liệu, xong rồi lại lấy vở ra viết, rõ ràng là có chuẩn bị cả.


Du Dư ngồi ở bên tay trái Trì Đường, Trì Đường chỉ cần chớp mắt cũng có thể nhìn thấy màn hình của nàng, nhìn nàng lên website chính thức của các trường đại học và nhìn bản đồ, không chỉ nhìn mấy đại học hàng đầu mà còn tìm cả những trường nghệ thuật và tra tìm các ngành nổi bật của các trường.


Trì Đường: "... Cậu làm cái gì đấy?"


Du Dư: "Lần trước không phải Trương Mông hỏi sau này tụi mình muốn làm gì sao. Mình thấy chắc là cũng đến lúc suy xét trường nào và học ngành nào rồi."


Trì Đường quyết đoán quay đi, tiếp tục chơi game của mình. Mạnh Thanh Hoa ngồi bên phải nàng nghe hai người trò chuyện, cười nhạo một tiếng rất khẽ, nói với Trì Đường: "Tụi mình chơi thêm một ván đi, mình dắt cậu đi ăn gà."


Trì Đường không thèm nhìn, lạnh nhạt trả lời: "Kỹ thuật kém thế cũng đừng học theo người khác đòi gánh gái."


Mạnh Thanh Hoa co được dãn được: "Cậu là chị mình, cậu dắt mình đi ăn gà."


Đã rạng sáng, mọi người bắt đầu buồn ngủ. Trì Đường nhìn Du Dư kế bên, vẫn còn đang tra cứu các ngành học, cuốn vở nhỏ ghi đã vài trang, tên ngành rồi tên trường vẽ vòng vòng, còn có mấy dấu chấm hỏi.


"Cậu có đói không?"


Du Dư gỡ mắt kính xuống xoa xoa mắt, "Cũng không sao."


Trì Đường đứng dậy: "Mình đi mua đồ ăn, mấy cậu ăn gì không?"


Những người khác đang nằm liệt trên ghế đều sống lại ngay, sôi nổi trả lời. Mạnh Thanh Hoa cũng đứng dậy: "Mình đi chung với cậu."


Du Dư vừa chuẩn bị đứng lên nói muốn đi cùng Trì Đường, lại từ từ ngồi xuống, không mở miệng.


Trì Đường và Mạnh Thanh Hoa ra khỏi ghế, đi ra ngoài mua đồ ăn vặt. Chỗ này vẫn còn rất náo nhiệt, dù gió đêm rất lạnh vẫn có một số người vui vẻ khí thế mà ăn bữa khuya.


Trong lúc chờ đóng gói, Trì Đường đi mua đồ uống, Mạnh Thanh Hoa bám theo bên cạnh, nói: "Bạn cùng bàn của cậu đúng là không hổ danh học bá, đi net cả đêm cũng không giống tụi mình, game cũng không chơi. Cậu có thấy cậu ta có chán ngắt không cơ chứ?"


Trì Đường đóng sầm cánh cửa tủ đồ uống, loảng xoảng một tiếng: "Mày đừng có mà lên cơn."


Giọng điệu vừa lạnh lùng vừa doạ dẫm.


Chủ tiệm bình tĩnh ngước lên từ máy tính đang chiếu phim truyền hình máu chó: "Nhãi con kia, đừng có đóng cửa mạnh bạo kiểu đó."


Lời tác giả:


Thấy có người nói viết cấp 3 nhiều quá thấy chán, nhưng tôi vốn chủ yếu muốn viết giai đoạn cấp 3, ghi tới lúc các nàng lên đại học là hết. Nếu cảm thấy viết ít viết chậm, tôi đây sẽ tăng tốc (thờigian——đại—— pháp—— )


Lời editor:


Ghétttttttt cái tên nàyyyyyyyy quáaaaaaa. Trì Đường vả mặt nó đi connn ghékkkkkk :(((((( Du Dư vẫn dễ thương quá à :(