Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Chương 199




CHƯƠNG 199

“Là rất nhiều, vị trí lắp camera bên tường ký tên hẳn đủ đi?”

“Đủ rồi, lúc nãy lại điều hai máy tới…Hử?”

Tống An Kỳ đang nói, ánh mắt nhìn cửa vào đột nhiên ngưng trệ, kinh ngạc.

Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy, nghi hoặc nhìn theo ánh mắt cô ấy.

Chỉ thấy chỗ lối vào hội trường, lại xuất hiện hai bóng người.

Đó là hai người phụ nữ sửa soạn rất cẩn thận. Hai người một trước một sau bước vào, người phía trước, mặc lễ phục màu đỏ khoét chữ V sâu, thiết kế trễ ngực khiến phần tuyết trắng trước ngực cô ta càng thêm rõ ràng, vòng eo ma quỷ, theo bước chân mà lộ ra quyến rũ phong tình, nghiễm nhiên là một vưu vật gợi cảm.

Về phần người phía sau, mặc lễ phục bó sát màu tím, trang điểm tinh xảo, vóc dáng lồi lõm gợi cảm, ngũ quan có chút yêu kiều, cũng là một mỹ nữ khó gặp.

Hai người này đều có chút danh tiếng ở giới giải trí, hơn nữa được liệt vào tên tiểu hoa đán, còn là bạn tốt trong giới mọi người đều biết…Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny!

“Ha ha, oan gia ngõ hẹp, xem ra tối nay có náo nhiệt rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên híp mắt, biểu cảm có chút đùa cợt.

“Nếu Cố Tống Vy cũng ở đây, đám tiện nhân này xem như tụ đủ rồi.”

Tống An Kỳ cũng theo cười lạnh, vì Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng có chút tâm trạng cùng căm thù với những người này.

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, vừa muốn mở miệng, ánh mắt lại chuyển, lại nhìn về phía cửa náo nhiệt: “Thật sự bị cậu nói trúng rồi, hầy, tới rồi…”

Lời vừa nói ra, đã thấy lại có hai bóng dáng xuất hiện ở lối vào, một nam một nữ.

Nam ôn nhuận như ngọc, nữ xinh đẹp nóng bỏng, tư thái hai người thân thiết vòng tay xuất hiện trong ánh mắt mọi người.

Chính là Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn!

“Một lần nhìn thấy nhiều khuôn mặt khiến người ta chán ghét như vậy, cứ cảm thấy rất ủy khuất cho hai chúng ta.”

Ánh mắt lướt nhìn mấy người đó, Tống An Kỳ không nhịn được cảm thán một tiếng.

Tiêu Diệp Nhiên bị lời nói của cô ấy chọc phì cười, lại rất tán thành gật đầu: “Là rất ủy khuất.”

Tống An Kỳ bất đắc dĩ liếc cô: “Được rồi, đừng quản họ nữa, đi thôi, chúng ta tới bên kia ăn chút, bận cả buổi chiều, cơm tối còn chưa ăn đâu!”

“Ừ, mình cũng có chút đói rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên thu lại ánh mắt, cũng không cự tuyệt, theo Tống An Kỳ rời đi.

Hai người vừa đi, Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny bên kia cũng dời ánh mắt sang: “Hắc, tình địch cũ đâu, gần đây dường như danh tiếng đang thịnh, không đi tới chào hỏi?”

“Không hứng thú, người phụ nữ đó không phải đèn cạn dầu.”

Ninh Huyên Huyên lắc đầu, sắc mặt hời hợt, trên thực tế, trong lòng cô ta lại rất bài xích trực tiếp đối đầu với Tiêu Diệp Nhiên.

Lúc phỏng vấn lần trước, cô ta đã kiến thức sự lợi hại của Tiêu Diệp Nhiên, người phụ nữ đó, sau khi làm ký giả, ngày càng khó chơi, Ninh Huyên Huyên cảm thấy, chủ động xông tới tìm phiền phức, không phải là một hành động thông minh.

Dạy dỗ của Cố Tống Vy, còn đầy máu me bày ở đó.