Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Chương 22




CHƯƠNG 22

Hôm nay anh mặc bộ vest màu xanh đậm kẻ sọc, đường may tinh xảo, đường nét đơn giản, cà vạt thắt rất đẹp. Những món đồ này phối trên người anh càng làm nổi bật sự hào hoa, trông anh thật quý phái và tao nhã. Đôi mắt đen thẳm, hẹp và sâu. Hàng lông mày nhàn nhạt lạnh lùng, có một cảm giác khiến người khác khó mà tiếp cận.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi ngẩn người. Người đàn ông này thật đúng là yêu nghiệt, lúc nào cũng sáng lên một vẻ quyến rũ ma mị.

“Hành lý của cô chỉ như vầy thôi sao?”

Cố Mặc Đình bước đến trước mặt cô, chỉ chỉ vali đằng sau cô hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên định thần lại, cười cười: “Chê ít à?”

“Phòng đủ rộng, số hành lý này của cô đúng là có hơi ít. Có điều không thành vấn đề, cần gì thì sau này mua thêm là được.”

Cố Mặc Đình gọi người giúp việc đến mang hành lý của Tiêu Diệp Nhiên lên lầu. Sau đó lại nhìn nhìn cô, cau mày: “Sao sắc mặt cô kém thế, ngủ không ngon giấc à?”

Tiêu Diệp Nhiên khựng người, thật thà gật đầu: “Chẳng ngủ được gì cả.”

Trái tim giá buốt thế rồi, còn tâm trạng đâu mà ngủ nữa.

Cố Mặc Đình thâm trầm nhìn cô một lúc, dường như biết được những uất ức mà cô đang chịu bèn đưa tay vuốt v3 má cô: “Sau này ở bên cạnh tôi, sẽ không ai có thể ức hiếp cô được nữa.”

Bàn tay anh rất to, nó mang cả hơi ấm khiến người ta tin tưởng.

Tiêu Diệp Nhiên nở nụ cười rực rỡ: “Tôi tin anh.”

“Có muốn lên xem phòng chút không?”

Cố Mặc Đình rút tay về, đột nhiên đưa ra lời đề nghị, trong mắt chứa một ý nghĩ sâu xa khiến người khác khó lòng nắm bắt.

Tiêu Diệp Nhiên vui vẻ gật đầu: “Được.”

Hai người một trước một sau lên lầu, căn phòng vô cùng rộng rãi, trang trí xa hoa mà không dung tục, hoa lệ nhưng vẫn khiêm tốn, rất có phong cách của Cố Mặc Đình.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn một vòng, phát hiện bên trong hình như đã được sắp xếp lại một lượt, ngoài những đồ vật phong cách dành cho nam ban đầu, còn thiết kế thêm một số đồ theo phong cách nữ tính khác. Phòng treo đồ bên trong trống một nửa, rõ ràng là chuẩn bị cho cô.

“Có hài lòng không?”

Tranh thủ lúc Tiêu Diệp Nhiên đang nhìn ngắm căn phòng, Cố Mặc Đình đã đến tủ rượu rót hai ly vang đỏ mang sang, đưa cô một ly.

Tiêu Diệp Nhiên đón lấy ly rượu, lỗ tai nóng bừng, khuôn mặt đỏ ửng: “Đây là… phòng của tôi với anh?”

“Đương nhiên, chúng ta đã kết hôn rồi mà!”

Cố Mặc Đình nhấp một ngụm rượu, nói như thể đây là lẽ tự nhiên.

Mặt Tiêu Diệp Nhiên càng thêm đỏ, nhịn không nổi liếc nhìn cái giường lớn trước mặt.

Đây là giường đôi tiêu chuẩn, ga giường đã được thay mới, cũng đã được bày biện tinh tế, bên trên còn rải một lớp cánh hoa thành chữ tân hôn vui vẻ. Nhìn không hề thô thiển, càng dâng lên một cảm giác ấm cúng kỳ lạ.

Tiêu Diệp Nhiên tưởng Cố Mặc Đình dẫn cô lên phòng nghĩa là sắp xếp cho cô một căn riêng, nhưng rõ ràng không phải. Hình ảnh trước mắt đang nói với cô rằng từ nay về sau, cô phải ngủ cùng người khác.

Hai má Tiêu Diệp Nhiên càng thêm nóng, nóng hôi hổi. Ngượng ngùng chịu không nổi, ngay cả chiếc cổ trắng nõn yêu kiều cũng phủ một tầng đỏ nhạt.