Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Chương 68: Không phải ta muốn quỵt tiền




Chuyện này hắn có thể hiểu, người thất tình dù là đàn ông hay phụ nữ, đều mượu rượu giải sầu.

Càng bĩnh tĩnh như thường thì chỉ buồn lại càng buồn...

Tim như vỡ nát, mấy thứ rượu này cho dù ngon nhưng sao có thể lấp đầy.

Chỉ là không biết tên nào có mắt không tròng lại không cần cô nương tốt như vậy, để cho nàng cô đơn đau khổ...

“Cảm ơn, hai lạng bạc.”

Thở dài một hơi, ánh mắt ông chủ quán rượu nhìn về phía Diệp Mộ Liễu thêm mấy phần thương tiếc.

“...”

Diệp Mộ Liễu cúi đầu tìm túi tiền của mình, sau khi tìm khắp người cũng không thấy đâu.

Sắc mặt thay đổi, bỗng dưng lóe sáng, lúc này Diệp Mộ Liễu mới nhớ vào ban ngày mình đã đưa túi tiền cho Lý Ngọc.

Khi đó vẫn nghĩ hắn thật sự nghèo túng, sơ nàng đi rồi hắn sẽ bị nghèo đói dày vò, sợ hắn không một xu dính túi, không có chỗ dung thân.

Thật là buồn cười, quả thật nàng là một người đần độn.

Hắn làm sao có thể là tên thư sinh nghèo túng? Rõ ràng hắn là người giàu có nhất, quyền thế nhất, vinh quang nhất trên đời này. Một chưởng càn không, lời nói sập đổ thiên hạ, một hời có thể làm đất nước phồn thịnh, một lời có thểchấn an thiên hạ.

Mà nàng, lại ngốc đến nỗi lo lắng vì hắn, đau lòng vì hắn...

Diệp Mộ Liễu ơi Diệp Mộ Liễu, ngươi mới là tên ngốc không hơn không kém, ngốc tới cực điểm, ngốc đến nỗi cả người và thần đều tức giận.

Khóe môi quét xuốn nụ cười trào phúng, ánh mắt của Diệp Mộ Liễuđầy xin lỗi nhìn về ông chủ quán rượu.

“Ông chủ, thật xin lỗi... ta quên mang theo bạc rồi...”

Ông chủ quán rượu ngẩn ra, không nghĩ tới cô nương xinh đẹp trẻ tuổi trước mắt mình lại là một tên ăn quỵt.

Trong lúc này, không khí lâm vào xấu hổ. Lúc này Diệp Mộ Liễu hận không thể tìm được một cái lỗ để chui xuống, trong phòng đột nhiên vang đến âm thanh sáng như ánh trăng.

“Ông chủ, tiền của cô nương này sẽ do tại hạ thay nàng trả có được không?”

“Chuyện này làm sao không biết xấu hổ như vậy...”

Diệp Mộ Liễu theo tiếng nói nhìn lại, phát hiện âm thanh phát ra từ chỗ nam tử xin đẹp áo tìm và áo thanh. Người nói chuyện không phải là nam tử yêu nghiệt vừa rồi đánh gá mình mà ngược lại là nam tử áo xanh tướng mạo lích ự tuấn lãng.

“Không cần làm phiền hai vị công tử này...”