Ở Lại Bên Anh

Chương 20: Bạn học cũ




Edit + Beta: Khang Vy

Trong phòng bệnh, bà nội Chu đeo kính viễn thị đọc cho ông nội Chu nghe cuốn sách "Bạch Lộc Nguyên".

Bà nội Chu nhìn chậm, đọc cũng chậm, những chiếc lá vàng rơi bên bậu cửa sổ bị gió thổi khẽ bay xuống.

Bà nội đọc đến đoạn, "Lộc Tử Lâm sử dụng tiêu cay trộn với dấm nước, tỏi giã, rồi ăn một cái bánh bao mềm...", ông nội cảm thán, "Không nhắc tới nhân vật Lộc Tử Lâm này... ăn tiêu cay trộn với dấm nước tỏi giã đúng là không tồi."

Bà nội bỏ kính xuống, rót cho ông một cốc nước ấm, "Này, tiêu cay trộn dấm nước tỏi giã, tôi vừa mới làm."

Chu Nông chưa đến nỗi mất trí nhớ, "... Đây là nước."

Đây là cách hai vợ chồng già trêu chọc nhau mỗi ngày, Chu Sơn Lâm và Cốc Diễm Nhi vào thăm ba, Chu Nông thấy con trai và con dâu tới thì hỏi, "Tiểu Hỗn đi công tác còn chưa về sao?"

Gần đây Chu Sơn Lâm và Cốc Diễm Nhi không gọi được cho Chu Yến Hỗn, lần nào gọi được cũng như chuẩn bị cãi nhau đến nơi rồi.

Chu Sơn Lâm nói, "Để con đi hỏi anh trai nó."

Cốc Diễm Nhi đi vào tưới nước cho mấy chậu cây xấu hổ, Chu Sơn Lâm đứng bên vừa gọi điện thoại vừa nghịch lá cây.

Cốc Diễm Nhi đánh vào tay ông một cái, "Đừng chạm vào nó, đây là phản ứng né tránh, chạm nhiều không tốt."

Chu Sơn Lâm làm như không nghe thấy, duỗi tay chạm vào để lá cây co lại, Cốc Diễm Nhi nhíu mày lườm ông một cái.

Nói chuyện điện thoại xong, Chu Sơn Lâm nói, "Ba, Tiểu Hỗn bị cảm, đang tới thăm ba rồi."

Chu Nông vội nói, "Bị cảm thì đừng tới đây."

Cốc Diễm Nhi cười, "Nó bao lớn rồi, cảm mạo thôi mà, không phải bệnh gì nặng, không sao đâu ạ."

Chu Nông oán trách, "Thật là, còn gọi nó tới làm gì chứ."

Tuy rằng ông nội Chu ra vẻ oán trách, nhưng trong mắt lại hiện rõ vẻ chờ mong.

*

Chu Yến Hoài lái xe đón Chu Yến Hỗn, xe dừng ở cửa biệt thự, anh mới lấy điện thoại gọi điện thoại cho thiếu gia.

Mười phút sau, thiếu gia mặc áo hoodie màu đen, thân cao chân dài mở cửa lên xe, điều chỉnh ghế dựa, thắt dây an toàn rồi ngủ.

Chu Yến Hoài nghiêng đầu đánh giá em trai, hốc mắt sâu hoắm, lông mày nhíu chặt, khuôn mặt đều lộ vẻ mệt mỏi.

Trên người thiếu gia không còn mùi hương thuốc lá và rượu nữa, vừa mới tắm xong, tóc thoang thoảng mũi gỗ nhạt.

Thật ra Chu Yến Hoài nhớ rõ, trên người Chu Yến Hỗn luôn có mùi hương giống sữa nhưng lại không phải sữa.

Khi anh còn nhỏ rất thích ôm Chu Yến Hỗn, nói trên người em trai nhỏ mới một hai tuổi của mình có mùi thơm dễ ngửi.

Cho đến bây giờ, hình như Chu Yến Hỗn vẫn còn mùi hương này. Mùi thơm của cơ thể không phải chỉ con gái mới có, ngửi cẩn thận cũng sẽ phát hiện trên người con trai.

Nhưng lúc này, Chu Yến Hỗn lại có dáng vẻ như mấy ngày liền không tắm rửa mà đi uống rượu hút thuốc. Bây giờ anh mới hiểu tại sao, với tính cách của Chu Yến Hỗn mà nói, sau khi trở về lại không đi thăm ông nội.

Cảm xúc bây giờ của Chu Yến Hỗn khiến cho người bên cạnh cảm thấy ngột ngạt.

Chu Yến Hoài không hỏi han cậu, xoa đầu Chu Yến Hỗn rồi lái xe tới bệnh viện.

Suốt đoạn đường, cậu vẫn duy trì dáng vẻ uể oải ỉu xìu không muốn tỉnh giấc.

Chu Yến Hoài mở nhạc, lên tiếng, "Mấy hôm trước, anh nói với ba không đồng ý em với Kiều Mạn Mạn kết hôn, nhưng ba vẫn cho rằng vấn đề nằm trên người em, chốc nữa có lẽ vẫn tiếp tục thúc giục. Nếu em không thích Kiều Mạn Mạn, hay anh giới thiệu cho em người khác nhé? Em thích kiểu người như thế nào?"

Chu Yến Hỗn mở mắt, liếc anh trai một cái, không hề có kiên nhẫn.

"Còn Thẩm Vi Lê, anh đã giải thích với ba mẹ rồi, em chỉ xem em ấy là chị, không có bất kỳ tình cảm gì khác."

Dứt lời, Chu Yến Hoài dừng đèn đỏ, nghiêng đầu đánh giá Chu Yến Hỗn.

Hai mắt cậu nhắm lại nhưng tròng mắt chuyển động, mí mắt không nhắm chặt, lông mi theo hô hấp không yên ổn nháy càng nhanh, lồng ng.ực phập phồng, môi cũng mím chặt.

Cảm xúc bực bội trên người cậu dần lan rộng trong xe.

Chu Yến Hoài gõ nhẹ tay lái, dứt khoát hỏi, "Em và Thẩm Vi Lê sao vậy?"

Chu Yến Hỗn không đáp, bực bội thay đổi tư thế ngủ.

Giọng Chu Yến Hoài lại vang lên, "Tiểu Hỗn, trả lời anh, nếu không lát nữa anh không có cách nào nói chuyện giúp em trước mặt ba đâu."

Hô hấp Chu Yến Hỗn hơi khựng lại, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khàn khàn, "Chị ấy đi rồi, không nghe điện thoại của em, không trả lời tin nhắn của em, đi rồi."

Hầu kết Chu Yến Hỗn chuyển động, lúc nói chuyện, cổ họng có vẻ rất đau, giọng nói sa sút như đã mất đi người quan trọng nhất.

Chu Yến Hoài nhíu mày, nhạy bén cảm thấy cảm xúc này của Chu Yến Hỗn quá uể oải mất mát, không giống như người chị bên cạnh nhiều năm đột nhiên rời đi, mà như thất tình hơn.

Chín năm trước lúc anh xuất ngoại, Chu Yến Hỗn cũng chỉ rầu rĩ không vui, không có loại cảm xúc "đau khổ" như thế này.

"Tiểu Hỗn." Chu Yến Hoài híp mắt, ý vị thâm trường hỏi, "Em thích Thẩm Vi Lê, đúng không?"

Chu Yến Hỗn nhíu mày, tròng mắt chuyển động nhanh chóng, nóng nảy bất an.

Chu Yến Hoài tiếp tục truy hỏi, "Thích như người khác phái, đúng không?"

Chu Yến Hỗn đột nhiên mở mắt ra, tức giận, "Anh nói cái gì thế?!"

Hai mắt Chu Yến Hỗn tỏ vẻ không hài lòng, Chu Yến Hoài tiếp tục nhìn chằm chằm cậu, tìm tòi nghiên cứu cảm xúc trong mắt cậu, "Chính em cũng không phát hiện ra cảm xúc không đúng này của mình sao? Đây đâu phải là phản ứng khi chị gái đi? Bây giờ em tâm phiền ý loạn, nóng nảy không yên, phản ứng quá độ."

Lồng ng.ực phập phồng của Chu Yến Hỗn bỗng cứng lại hai giây, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khống chế cảm xúc, bình tĩnh nói, "Em không hề."

Chu Yến Hoài không nói gì nữa, đạp ga rời đi.

Chu Yến Hỗn nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong đầu đều là hình ảnh Thẩm Vi Lê quấn khăn tắm dưỡng da, rốt cuộc là cô ở với ai?

Không thể nào thở nổi.

*

Thẩm Vi Lê đang uống trà, quán trà thiết kế lịch sự tao nhã, người pha trà cũng thong thả ưu nhã giúp khách rồi đóng cửa ra ngoài.

Thẩm Vi Lê cười với người phía đối diện, "Lớp trưởng, không ngờ bây giờ cậu lại làm quản lý tài chính, hoàn toàn không giống chuyên ngành của chúng ta chút nào."

Nói chuyện phiếm với bạn học cũ, giọng điệu Thẩm Vi Lê thong thả tùy ý.

Đối diện cô là Tiền Văn Bách, lớp trưởng bốn năm đại học của cô.

Anh mặc áo sơ mi trắng đeo cà vạt, ngũ quan đoan chính, nho nhã dịu dàng, rất giống dáng vẻ giám đốc quản lý tài chính xuất sắc ưu tú.

Tiền Văn Bách và Thẩm Vi Lê là bạn học cũ, thân thiết trêu đùa, "Tôi cũng không ngờ cậu lại tìm tôi để quản lý tài chính, đúng lúc tôi đang thiếu việc, cảm ơn cậu."

Khi nói chuyện, Tiền Văn Bách cũng đánh giá Thẩm Vi Lê.

Trước đó cô luôn buộc tóc đuôi ngựa, tóc đen truyền thống, lúc nào cũng quần jeans áo phông, giờ mới hai năm không gặp đã hoàn toàn thay đổi.

Tóc ngắn ngang vai màu nâu lạnh, đồ mặc trên người cũng rất có khí chất.

Trước kia là dáng vẻ học sinh thanh thuần, bây giờ xinh đẹp rất có hương vị và mị lực của một người phụ nữ.

Mà giọng nói vẫn thong dong tự tin như trước, thậm chí là còn hơn thế.

Tiền Văn Bách uống trà, "Tối nay tôi lái xe về, cậu có trở về thành phố của chúng ta không? Nếu cậu về thì tôi đưa cậu về nhà, trên đường cao tốc có người nói chuyện cũng sẽ không buồn ngủ."

Thẩm Vi Lê cũng định về nhà nói chuyện với mẹ tối nay, vì là bạn bè cũng nên cũng không khách khí, "Được thôi, nhưng tôi còn một người bạn, cùng ngồi xe cậu về có tiện không?"

Tiền Văn Bách cũng không hỏi là nam hay nữ, anh đi đường cao tốc mệt mỏi buồn ngủ nên mới đưa ra đề nghị này, gật đầu đáp, "Được, hôm nay cậu tìm tôi là muốn nói chuyện gì? Bảo hiểm, quỹ hay cổ phiếu?"

Thẩm Vi Lê không hiểu quản lý tài chính là cái gì, với điều kiện gia đình cô trước đây, tiền kiếm được mỗi tháng đều đem đi trả nợ hết, làm gì có thời gian mua bảo hiểm và cổ phiếu? Cô cũng không biết ai trong lĩnh vực này cả.

Đúng lúc trong nhóm chat lớp có người tám chuyện, cô mới hỏi, "Lớp mình có ai làm quản lý tài chính không?"

Mọi người lập tức nói Tiền Văn Bách đang làm việc này, cô cũng liên hệ với anh, đúng lúc lớp trưởng tới thành phố C công tác, cô hẹn anh đi uống trà nói chuyện.

Bốn năm là bạn cùng lớp, Tiền Văn Bách khá chu đáo, cũng ngay thẳng, là người cô có thể tin tưởng được.

Thẩm Vi Lê nghiêm túc rót trà cho anh, "Lớp trưởng, tôi cũng có việc muốn nói với cậu, hi vọng chỉ hai ta biết."

Tiền Văn Bách nghe vậy cũng nghiêm chỉnh đợi cô nói tiếp.

Khi còn học đại học, ai cũng biết Thẩm Vi Lê trừ cố gắng lấy học bổng ra thì còn đi làm thêm từ sớm, biết điều kiện nhà cô không tốt cho lắm.

Thẩm Vi Lê xinh đẹp, có rất nhiều người giàu muốn theo đuổi cô, nhưng cô chưa bao giờ để ý tới họ, chỉ chăm chú làm việc của mình.

Cũng có rất nhiều cô gái ghen ghét diện mạo Thẩm Vi Lê, ghen ghét cô được nhiều người theo đuổi, nói xấu sau lưng cô, mà Thẩm Vi Lê cũng không hề tranh luận với mấy người đó.

Tiền Văn Bách cũng từng có hảo cảm với Thẩm Vi Lê, cô là người biết cố gắng nỗ lực, tính cách phóng khoáng, mỗi lần họp lớp, cô rất thích cười, chỉ là Thẩm Vi Lê không có tâm tư muốn yêu đương, nên anh chưa từng dám theo đuổi.

Tiền Văn Bách suy đoán gia đình Thẩm Vi Lê gặp khó khăn, chú ý tìm từ nói, "Lê Tử, nếu cậu cần vay tiền thì cứ việc nói, tiền của tôi đều mang đi đầu tư, bây giờ có thể lấy mười vạn bất cứ lúc nào, nếu không đủ, tôi có thể xem chỗ ba tôi thế nào."

Thẩm Vi Lê kinh ngạc mở mắt, không ngờ lớp trưởng vừa mở miệng đã muốn cho cô vay mười vạn.

Ngoài ý muốn tìm được một người bạn có thể tin tưởng, Thẩm Vi Lê bật cười, "Cảm ơn lớp trưởng, những lời này của cậu tôi sẽ ghi nhớ, nhưng lần này không phải tôi muốn vay tiền, chỉ muốn tìm cậu quản lý tài sản, tôi tin cậu, người khác thì không."

Tiền Văn Bách nghe những lời này, cảm thấy Thẩm Vi Lê có rất nhiêu tiền thì mới phải tìm người quản lý, hơi kinh ngạc hỏi, "Cậu có bao nhiêu tài sản phải quản lý?"

Đúng lúc này, nhóm chat lớp có thông báo, một người tên Tư Dĩnh nói: [Lê Tử muốn vay tiền sao? Bây giờ tôi đang làm cho vay đó, muốn thì tìm tôi.]

Thẩm Vi Lê và Tiền Văn Bách đồng thời nhìn điện thoại, thấy mấy lời Tư Dĩnh nói, lông mày Tiền Văn Bách nhíu lại.

Diện mạo Tư Dĩnh cũng không tồi, hồi còn đi học đã phân cao thấp với Thẩm Vi Lê, lúc nào cũng liếc xéo cô nói mấy lời không hay, nói Thẩm Vi Lê giả vờ thanh cao, sau lưng không phải vẫn đi cùng thiếu gia nhà giàu sao, ai biết có phải tình nhân thiếu gia nuôi dưỡng không.

Thiếu gia cô ta nói chính là Chu Yến Hỗn, thỉnh thoảng Chu Yến Hỗn sẽ lái xe đi đón Thẩm Vi Lê, với thân phận thiếu gia bất động sản này cũng đã đủ khiến mấy người kia tức đỏ mắt.

Thẩm Vi Lê cảm thấy không cần giải thích làm gì, cũng thấy phí thời gian nên mặc kệ chuyện này.

Tiền Văn Bách đang định nhắc nhở Tư Dĩnh nói chuyện cho đúng mực, Thẩm Vi Lê lại ngăn anh, "Để tôi trả lời cho."

[@Tư Dĩnh, cậu bán nhà sao? Tôi muốn mua nhà, thanh toán trong một lần.]

Tin còn chưa gửi, Phương Tiểu Hủy đã nhắn tin cho cô: [Chị Lê, Liễu Nhất Văn ở bên cạnh.]

Thẩm Vi Lê: [?]

Phương Tiểu Hủy: [Hahahahahahahaha]

Thẩm Vi Lê nhướng mày hiểu rõ.

Quán trà này là Phương Tiểu Hủy đặt giúp cô.

Xem ra là cô ấy cố ý.

Thẩm Vi Lê vuốt tóc, ngẩng đầu trả lời Tiền Văn Bách, "Trong tay tôi có mấy ngàn vạn, muốn lớp trưởng giúp tôi xem xem nên quản lý tài sản thế nào cho thích hợp."

Dừng một chút, Thẩm Vi Lê lại giải thích thêm, "Tiền của tôi không liên quan đến đàn ông, tôi không bị ai bao dưỡng cả, đến giờ cũng chưa từng yêu ai."

Hai mắt Tiền Văn Bách mở to, sự chú ý dừng ở "mấy ngàn vạn" của cô, "Cụ thể là mấy ngàn vạn?"

Thẩm Vi Lê, "... Có lẽ là khoảng ba trăm triệu vậy."

Tiền Văn Bách, "???"

Thẩm Vi Lê ngượng ngùng đứng dậy nói, "Lớp trưởng, trước hết cậu cứ nghĩ xem nên làm gì cho thích hợp, tôi ra ngoài một chút sẽ quay lại."

Tiền Văn Bách ngây như phỗng, "... Cậu cứ thoải mái."

Quán trà dùng vách ngăn kiểu Nhật, không hoàn toàn cách âm, Thẩm Vi Lê yên lặng lắng nghe, sau đó tới gian phòng cách vách, trực tiếp kéo cửa.

Liễu Nhất Văn đang hôn một ông già, cứ vậy bị cắt ngang khiến cả hai giật nảy mình, Liễu Nhất Văn ngẩng đầu muốn chửi người.

Nhưng sau khi thấy người trước mắt là Thẩm Vi Lê, cô ta sợ hãi muốn trốn, không tự tin nói, "Thẩm Vi Lê, mày, mày muốn làm gì?"

Thẩm Vi Lê cầm điện thoại, trên mặt không có cảm xúc nào, bình tĩnh nói, "Không có việc gì, gậy ông đập lưng ông thôi mà. Trước đó cô phơi bày bí mật của tôi ra ánh sáng, bây giờ tôi cũng muốn bí mật của cô bị phơi bày, có qua có lại."

Cả người Liễu Nhất Văn run lên.

Cô ta mãi mới làm quen được với người đàn ông nhà giàu mới nổi này, nếu còn bị đuổi đi, đến tiền thuê nhà tháng này cô ta cũng không có mất!

Nhưng vì Chu thiếu kia đã cảnh cáo, cô ta không dám động thủ với Thẩm Vi Lê, thậm chí còn không dám tiến lên bịt miệng cô lại.

Thẩm Vi Lê đưa ảnh chụp trước cửa khách sạn của Liễu Nhất Văn ra, bình tĩnh nói "bí mật" của cô ta, "Xin chào ngài đây, tôi là đồng nghiệp của Liễu Nhất Văn. Đây là ảnh chụp Liễu Nhất Văn ngoại tình với ông chủ Lưu của công ty, bị vợ ông ta bắt được, cuối cùng thì bị đuổi việc. Đương nhiên, thứ cô ta coi trọng là tiền của ông chủ Lưu."

Thẩm Vi Lê đánh giá Liễu Nhất Văn từ trên xuống dưới, "Hơn nữa, Liễu Nhất Văn còn vừa qua lại với phú nhị đại, coi trọng tiền của đối phương, nghe nói định giá một đêm hai mươi vạn, kết quả bị người ta chơi phải vào viện. Liễu tiểu thư, cô cũng mới xuất viện phải không?"

Liễu Nhất Văn tuyệt vọng nhắm mắt, sau đó người đàn ông kia sợ bẩn đẩy cô ta ra, ghét bỏ mắng, "Cái đồ kỹ nữ, cút!"

Thẩm Vi Lê hơi khom người, cất điện thoại, đối diện với Liễu Nhất Văn đang đau khổ nói, "Bây giờ, Liễu Nhất Văn, chúng ta đã thanh toán xong."

"Tặng cô thêm hai câu nói nữa."

"Gieo nhân nào gặt quả ấy, không phải quả báo không đến, mà là chưa tới lúc."

"Tới lúc rồi, lập tức toàn báo."