Ở Lại Bên Anh

Chương 77: Con rể tương lai




Edit + Beta: Khang Vy

Bên ngoài phòng cấp cứu, Chu Yến Hỗn làm bạn với Thẩm Nguyện Hề.

Bỗng nhiên, trong phòng cấp cứu, Phạm Mỹ Huệ phát ra tiếng kêu lớn, Thẩm Nguyện Hề và Thẩm Tâm Oánh cả kinh cùng đứng lên.

Đây giống như tiếng hét lớn đau đớn cực độ, không ngừng kêu to.

Thẩm Nguyện Hề và Thẩm Tâm Oánh theo bản năng muốn vào trong, Chu Yến Hỗn ngăn cản hai người họ lại, trầm giọng nói, "Hai người vào trong cũng không thể giúp gì được, bình tĩnh chờ đợi, tin tưởng bác sĩ."

Thẩm Tâm Oánh đột nhiên hét lớn, "Anh không nghe thấy mẹ tôi đang kêu lên sao! Bọn họ đang làm gì mẹ tôi thế!"

Lúc này cô ta cũng đã khóc, sợ hãi tột độ.

Chu Yến Hỗn không để ý tới Thẩm Tâm Oánh, giải thích với Thẩm Nguyện Hề, "Có lẽ đang sốc điện tim, kích điện sẽ đau, bác sĩ đang cấp cứu."

Khuôn mặt Thẩm Nguyện Hề tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa nước mắt, liên tục gật đầu.

Bên trong lại lần nữa truyền ra tiếng kêu đau đớn, Thẩm Tâm Oánh muốn lao vào trong.

Chu Yến Hỗn nghe cũng nhíu mày, nhanh chóng ngăn Thẩm Tâm Oánh rồi đẩy cô ta cho Thẩm Nguyện Hề, "Nguyện Nguyện, giữ cô ta lại, em đi gọi điện thoại."

Dứt lời, cậu ôm Thẩm Nguyện Hề, hôn trán cô một cái, thấp giọng trấn an, "Yên tâm, đã có em rồi."

Thẩm Nguyện Hề cũng hoang mang lo sợ, nhưng may là có Chu Yến Hỗn ở đây, cô ngơ ngác gật đầu, sau đó dùng sức giữ chặt Thẩm Tâm Oánh, "Thẩm Tâm Oánh, không được quấy rầy bác sĩ."

Thẩm Tâm Oánh thật sự sợ hãi, khóc lóc ôm Thẩm Nguyện Hề, "Chị, em sợ, em sợ."

Lúc này, dường như Thẩm Tâm Oánh mới hiểu rõ bên trong xảy ra chuyện gì, ý thức được mình có khả năng mất mẹ bất cứ lúc nào, có khả năng sẽ trở thành người cô đơn không còn người thân trong thế giới này nữa.

Cô ta không chịu nổi ngày tháng không có mẹ.

Thẩm Tâm Oánh sợ hãi khóc lớn.

Bên trong lại truyền ra tiếng kêu đau đớn của Phạm Mỹ Huệ, Thẩm Nguyện Hề cắn chặt răng không cho mình khóc thành tiếng, nhưng nước mắt đã rơi đầy mặt.

"Thẩm Tâm Oánh, mẹ sẽ không sao đâu." Thẩm Nguyện Hề nhấn mạnh từng chữ, "Nhất định mẹ sẽ không sao."

Thẩm Tâm Oánh thấy Thẩm Nguyện Hề không khóc thành tiếng cũng cắn chặt môi, cố gắng không phát ra âm thanh nào nữa, lúc này cô ta có hơi sợ Thẩm Nguyện Hề.

Không quá hai phút, giường bệnh đột nhiên bị đẩy ra, y tá ngăn Thẩm Nguyện Hề và Thẩm Tâm Oánh lại, nhanh chóng giải thích, "Người bệnh vừa xảy ra vấn đề, bây giờ phải tiến hành phẫu thuật, mời người nhà tới ngoài phòng phẫu thuật chờ."

Thẩm Nguyện Hề cuống quýt gật đầu, muốn theo sau xem mẹ thế nào lại không dám quấy rầy bác sĩ với y tá, chỉ thấy họ đẩy giường bệnh vào thang máy chuyên dụng, cô túm lấy Thẩm Tâm Oánh đang thở d.ốc đi tìm Chu Yến Hỗn.

Chu Yến Hỗn tắt máy, xoay người đối diện với Thẩm Nguyện Hề, "Chủ nhiệm khoa tự tay phẫu thuật, yên tâm đi."

Thẩm Nguyện Hề gật đầu, bước chân vô lực, Chu Yến Hỗn đỡ cô ra ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi, nhưng ba người vừa tới nơi lại nghe thấy tiếng kêu lớn từ trong truyền ra.

Thẩm Tâm Oánh sợ, rất sợ, nước mắt nước mũi chảy ra, cô ta không còn ba nữa, nếu đến mẹ cũng mất thì phải sống thế nào bây giờ.

Thẩm Tâm Oánh ngồi sụp xuống đất thở d.ốc, hô hấp dần trở nên nặng nề rồi đưa tay che bụng.

Chu Yến Hỗn thấy thế nhíu mày, quyết đoán kéo Thẩm Tâm Oánh, nói với Thẩm Nguyện Hề, "Nguyện Nguyện, em đi tìm y tá đưa cô ta tới phòng cấp cứu, chị ở đây chờ em hai phút thôi, đừng sợ."

Thẩm Nguyện Hề hoảng loạn hỏi, "Vì sao phải cấp cứu?"

Chu Yến Hỗn nói, "Có lẽ là sảy thai."

Sắc mặt Thẩm Tâm Oánh trắng bệch, túm lấy Thẩm Nguyện Hề, "Chị, em không đi, em sẽ bỏ đứa bé này, em chỉ muốn mẹ khỏe lại thôi, em muốn chờ ở đây, chị, em sợ mẹ..."

Thẩm Tâm Oánh chuẩn bị nói ra từ "chết" lại bị Thẩm Nguyện Hề nhìn một cái lạnh lùng, trên mặt cô còn nước mắt, đồng thời cũng uy hiếp cô ta không được nói ra từ kia.

Thẩm Tâm Oánh im miệng, khóc đến mức cả người không còn sức lực, bụng cũng quặn đau không ngừng.

Chu Yến Hỗn không trì hoãn thêm, lập tức đưa Thẩm Tâm Oánh đi, quay đầu lại, ánh mắt kiên định nhìn cô, "Đường Phái và Phương Tiểu Hủy đang trên đường tới đây, chị đừng sợ. Nếu bác sĩ muốn chị ký tên thì ký, nghe lời bác sĩ, hai phút thôi, em lập tức quay lại."

Thẩm Nguyện Hề nước mắt mông lung nhìn thân ảnh Chu Yến Hỗn, có thể cảm giác được sự bình tĩnh và trầm ổn của cậu, khẽ gật đầu.

*

Cảm xúc Thẩm Tâm Oánh dao động nên sảy thai, cũng được đưa vào phòng phẫu thuật, sau khi Thẩm Nguyện Hề ký tên cho mẹ lại tiếp tục ký tên cho cô ta, bận rộn chạy qua chạy lại giữa hai bên. May là Phương Tiểu Hủy và Đường Phái tới kịp, Phương Tiểu Hủy giúp đỡ phía Thẩm Tâm Oánh, Đường Phái phụ trách liên hệ người quen, Chu Yến Hỗn ở ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi cùng Thẩm Nguyện Hề.

Tay cô lạnh lẽo, Chu Yến Hỗn nắm chặt muốn truyền hơi ấm cho cô.

Thẩm Nguyện Hề không khóc thành tiếng, không nói câu nào nhưng cả người cô lại run rẩy sợ hãi.

Chu Yến Hỗn ôm cô, sườn mặt đặt lên trán cô, "Sẽ không sao đâu, không sao."

Phẫu thuật cần có thời gian, đã hơn một tiếng rưỡi bác sĩ còn chưa ra. Thẩm Nguyện Hề ghé vào trong ngực Chu Yến Hỗn, yên lặng rơi nước mắt.

Lại hơn hai mươi phút trôi qua, cả nhà Thẩm Lan đã tới, Chu Yến Hỗn thấy vậy thì buông Thẩm Nguyện Hề ra, đứng dậy nhường chỗ.

Hạ Từ và Thẩm Uyển Hề vội vàng chạy tới, Thẩm Nguyện Hề chôn mặt trong ngực Hạ Từ khóc thành tiếng.

Hạ Từ vỗ bả vai cô, "Bé ngoan, mẹ Phạm của con sẽ không sao đâu, ở hiền gặp lành, tất cả sẽ qua thôi."

Thẩm Lan ra hiệu cho Chu Yến Hỗn theo mình, hai người đứng ở cầu thang thoát hiểm, Thẩm Lan dò hỏi tình hình từ cậu, Chu Yến Hỗn nói chi tiết mọi chuyện xảy ra cho ông nghe.

Thẩm Lan thở dài một hơi, dùng sức vỗ vai cậu, "Cũng may có cháu, cậu trai trẻ này, hôm nay cảm ơn cháu."

"Trước kia lúc ba Thẩm qua đời, cũng là cháu ở bên con bé đúng không?"

Chu Yến Hỗn gật đầu.

Khi đó cậu còn nhỏ, nhưng mọi chuyện đều có ba mẹ cậu sắp xếp, chủ yếu cậu vẫn chỉ ở bên Thẩm Nguyện Hề.

Bây giờ đổi thành cậu vừa sắp xếp mọi chuyện, vừa ở bên cạnh cô.

Thẩm Lan thở dài, "Vất vả cho cháu rồi, hôm nay mẹ nuôi và em gái nuôi con bé đồng thời phẫu thuật, nếu không có cháu, một mình Nguyện Nguyện chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi."

Chu Yến Hỗn trịnh trọng nói, "Đạo diễn Thẩm, đây là điều cháu nên làm, cháu sẽ mãi mãi ở cạnh cô ấy."

Thẩm Lan nhìn cậu trai trẻ trước mặt, đã trưởng thành hơn nhiều so với lần đầu gặp nhau, không còn là dáng vẻ thiếu gia kiêu ngạo như trước nữa.

Ông dặn dò, "Hành động lúc nào cũng quan trọng hơn lời nói."

Chu Yến Hỗn, "Cháu hiểu ạ."

*

Đèn phòng phẫu thuật vụt tắt, y tá gọi người, "Phẫu thuật đã xong, bệnh nhân tạm thời đã ổn, người nhà có thể vào trong."

Thẩm Nguyện Hề lập tức đi qua.

Chu Yến Hỗn để Hạ Từ đi cùng cô, lúc này, Thẩm Lan lại đẩy vai cậu, "Cháu vào cùng Nguyện Nguyện đi."

Đồng thời, Thẩm Nguyện Hề cũng quay đầu tìm Chu Yến Hỗn.

Chu Yến Hỗn bước tới bên cô, nắm lấy tay cô, mười ngón đan nhau.

Sau khi vào phòng phẫu thuật, y tá dẫn họ đi tìm chủ nhiệm khoa, chủ nhiệm cho hai người xem hình ảnh trên máy.

Trên hình là ảnh các mạch máu, chủ nhiệm nói tình hình hôm nay tương đối nguy hiểm, đã sốc điện tim ba lần, nếu đưa vào bệnh viện chậm hai phút thôi có khả năng sẽ không cứu được nữa.

Mà bây giờ tình hình sau phẫu thuật gần như đã ổn định, người nhà có thể yên tâm chờ đợi quan sát.

Cuối cùng Thẩm Nguyện Hề cũng thở phào nhẹ nhõm, nước mắt không ngừng rơi xuống, khom lưng cảm ơn bác sĩ, "Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn bác sĩ."

Chủ nhiệm nói, "Mẹ cháu không sao là được rồi, là việc chúng tôi nên làm thôi."

Chu Yến Hỗn đỡ cô, bắt tay với chủ nhiệm, "Cảm ơn chú Trương."

Ông trả lời, "Cũng may hôm nay cháu gọi kịp, yên tâm đi, lát nữa đưa vào phòng bệnh quan sát tình huống, cũng chỉ là việc bình thường thôi nên không cần lo lắng."

Tới phòng phẫu thuật, Thẩm Nguyện Hề xoay người ôm chặt Chu Yến Hỗn, nước mắt làm ướt vạt áo cậu.

Giọng cô nghẹn ngào cảm kích, "Tiểu Hỗn, hôm nay cảm ơn em, cảm ơn em."

Chu Yến Hỗn cúi đầu hôn lên đỉ.nh đầu cô, "Nguyện Nguyện, vĩnh viễn không cần cảm ơn em."

Thẩm Nguyện Hề khóc nức nở, kích động vì mẹ không rời khỏi mình, cũng vì có cậu ở bên, cô nắm chặt vạt áo cậu, "Tiểu Hỗn..."

Cô vẫn muốn cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã ở bên cạnh cô, cảm ơn cậu đã đoạt lại mẹ cô từ Quỷ Môn Quan về, cảm ơn cậu không để cô một mình, đối mặt với những chuyện này.

Chu Yến Hỗn vỗ về tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô, "Không cần phải nói, em biết, em biết cả."

*

Tình hình của Thẩm Tâm Oánh cũng hết sức nguy hiểm, là mang thai ngoài 4 cung.

Lúc cô ta biết mình mang thai cũng do dùng que thử thai mua ở hiệu thuốc, không tới bệnh viện kiểm tra.

Lần này cũng coi như may mắn, thai ngoài  4cung nhất định phải phẫu thuật, trùng hợp lúc này cũng phải phẫu thuật.

Thẩm Tâm Oánh phẫu thuật hơn một tiếng đồng hồ, một trước một sau cùng Phạm Mỹ Huệ được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Nhưng phòng bệnh hai người khác nhau, Phạm Mỹ Huệ trực tiếp được đưa tới phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Sau khi Phạm Mỹ Huệ tỉnh lại, Thẩm Nguyện Hề cũng không nhắc tới chuyện Thẩm Tâm Oánh, chỉ làm bạn bên bà.

Phạm Mỹ Huệ thấy hai mắt Thẩm Nguyện Hề đã sưng lên, muốn đưa tay xoa mặt con gái lại không nhấc nổi tay phải, tay trái còn đang truyền dịch, bà nói nhỏ, "Lê Lê, mẹ làm con lo lắng rồi."

Thẩm Nguyện Hề lắc đầu, "Không đâu, chỉ cần mẹ không sao là được rồi."

Đôi môi Phạm Mỹ Huệ khô nứt, giọng nói rất nhẹ, "Bé ngoan, bé ngoan."

Phạm Mỹ Huệ rất mệt, không bao lâu sau cũng ngủ mất.

Hạ Từ vào trong chăm sóc Phạm Mỹ Huệ thay Thẩm Nguyện Hề, còn cô tới phòng bệnh của Thẩm Tâm Oánh.

Sau khi Thẩm Tâm Oánh tỉnh lại, nghe Phương Tiểu Hủy nói mẹ mình không sao nữa thì lập tức cầm lấy điện thoại gọi cho ba đứa trẻ nói chuyện mất con, đối phương không nghe mà còn tắt máy.

Tới giờ cô ta vẫn luôn ngẩn người.

Thẩm Nguyện Hề vào phòng bệnh, tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, lúc này trời đã tối, ánh trăng treo cao trong màn trời đêm.

Thẩm Tâm Oánh cảm nhận được cô đi vào, nước mắt chảy xuống gối đầu.

Trong phòng bệnh, hai người im lặng rất lâu, không khí cũng vô cùng yên tĩnh, cuối cùng, Thẩm Tâm Oánh suy yếu lên tiếng, "Em sai rồi."

Thẩm Nguyện Hề không nói gì.

Giọng Thẩm Tâm Oánh nức nở, "Chị, em sai rồi."

Thẩm Tâm Oánh ghen ghét với Thẩm Nguyện Hề nhiều năm, cũng lạnh nhạt với mẹ lâu ngày, mãi cho đến khi sắp mất đi mẹ và đứa con trong bụng mới hiểu được mình đã làm sai những gì, đã hoang đường bao nhiêu.

Thẩm Tâm Oánh nói nhỏ, "Em thật sự biết sai rồi, chị có thể tha thứ cho em không?"

Thẩm Nguyện Hề đi qua, ngồi bên mép giường Thẩm Tâm Oánh, nhẹ nhàng chỉnh chăn giúp cô ta, "Tâm Oánh, em không cần chị tha thứ, chị không cần em làm chuyện gì để được chị tha thứ cả, cũng không cần em làm gì vì chị."

"Em là người trưởng thành, phải chịu trách nhiệm với những gì mình làm. Tương lai sau này phải cố gắng tha thứ cho bản thân."

"Còn nữa, sức khỏe mẹ không tốt, em vừa phẫu thuật xong, đừng nghĩ quá nhiều."

Hai mắt Thẩm Tâm Oánh đẫm lệ, "Chị, em vẫn là em gái chị, đúng không?"

Cô ta nhớ tới vừa rồi, thật sự đau lòng, "Chị, em sợ, em sợ có một ngày mẹ thật sự... em sẽ không còn người nhà nào nữa, em thật sự sai rồi."

Thẩm Nguyện Hề nhìn sắc mặt tái nhợt của Thẩm Tâm Oánh, nói nhỏ, "Nếu tương lai em hiếu thuận với mẹ thì tới tìm chị, chị vẫn sẽ coi em là em gái."

Thẩm Tâm Oánh ngẩng đầu nhìn chị mình, gần 25 năm nay cô ta đã làm sai rất nhiều chuyện.

Ở trong lòng cô ta, chị phải làm trâu làm ngựa vì nhà họ, bởi gia đình họ nuôi nấng dạy dỗ cô, cô ta cứ như con quỷ hút máu chị mình vậy.

Chị biết rõ cô ta thế nào nhưng vẫn để mặc cô ta tùy ý hút máu.

Vậy mà cô ta lại chưa từng cảm ơn vì đã có một người chị tốt như vậy.

Thẩm Tâm Oánh không thể không thừa nhận, cô ta bị người đàn ông kia làm tổn thương, sảy thai cũng là do cô ta mà thôi.

Thẩm Nguyện Hề có nhiều người nhà, bạn bè ở bên như vậy là đúng.

Hạnh phúc thuộc về người biết cố gắng.

Thẩm Tâm Oánh thấp giọng, "Chị, chị đừng nói với mẹ chuyện của em. Chờ sức khỏe bà ấy tốt hơn, để em tự nói với mẹ. Chị, sau này em sẽ không chọc mẹ giận nữa, sau này em sẽ hiếu thuận với mẹ."

Thẩm Nguyện Hề không nói gì.

Cô không biết lần này Thẩm Tâm Oánh có thật sự biết sai hay không.

Chỉ mong là, Thẩm Tâm Oánh vừa mất đi đứa con có thể hiểu được trái tim người mẹ, học được cách thông cảm, thật sự trưởng thành.

*

Thẩm Nguyện Hề thăm Thẩm Tâm Oánh rồi tới siêu thị mua chút đồ dùng, sau đó trở lại phòng bệnh Phạm Mỹ Huệ, bất ngờ nhìn thấy một người đàn ông xa lạ ngồi cạnh mẹ.

Thẩm Nguyện Hề do dự bước vào, sắc mặt Phạm Mỹ Huệ nháy mắt trở nên xấu hổ, lắp bắp giải thích, "Lê Lê, đây là ông Khương, không phải, là chú Khương... là người đưa đồ tới siêu thị của mẹ."

Thẩm Nguyện Hề nhíu mày, lại lần nữa đánh giá chú Khương này. Ông đã trên dưới 50 tuổi, xấu hổ đứng dậy, ngượng ngùng nhìn cô, vóc dáng ông không cao, hơi gầy, cười lên có cảm giác thật thà, không giỏi đưa đẩy, nói lắp chào hỏi, "Lê... Lê, xin chào, chào cháu."

Thẩm Nguyện Hề khẽ cười, tự nhiên chào hỏi, "Cháu chào chú Khương, chú Khương ăn cơm tối chưa ạ?"

Ông Khương liên tục gật đầu.

Thẩm Nguyện Hề nghiêng đầu nhìn mẹ, bà mất tự nhiên né tránh ánh mắt của cô.

Thẩm Nguyện Hề nhớ tới chuyện mình nói phải tìm người bầu bạn với mẹ, trong lòng thầm nói tốt, mẹ vừa phẫu thuật xong, có chú Khương tới làm bạn thật tốt.

Bạn già là bạn già, hai người làm bạn với nhau, trong lòng cô rất vui, yên tâm hơn nhiều.

Thẩm Nguyện Hề ghé sát tai mẹ cười nói, "Mẹ, con không có ý kiến, mẹ cảm thấy nhân phẩm tốt là được rồi, con đồng ý."

Phạm Mỹ Huệ đỏ mặt cụng đầu vào trán Thẩm Nguyện Hề.

Cô cười đứng dậy, "Mẹ, con đi ra ngoài đây, mẹ nói chuyện với chú Khương đi."

Phạm Mỹ Huệ thấy bóng dáng Thẩm Nguyện Hề rời đi, dặn dò nói, "Lê Lê, thay mẹ cảm ơn Chu Yến Hỗn, mẹ rất biết ơn thằng bé, cảm ơn."

Thẩm Nguyện Hề thấy trạng thái của mẹ sau khi phẫu thuật không tệ, suy nghĩ một chút rồi nghịch ngợm nói, "Không cần phải cảm ơn con rể tương lai của mẹ đâu."

Phạm Mỹ Huệ kinh ngạc, sau đó bật cười, trái tim đang lo cho con gái cuối cùng cũng được thả lỏng.

*

Thẩm Nguyện Hề ra ngoài tìm Chu Yến Hỗn, Chu Yến Hỗn đang đứng ở cửa thang máy nghe điện thoại, lông mày nhíu lại, sắc mặt nặng nề như đang gặp chuyện gì khó giải quyết.

Hành lang phòng ICU không có tiếng động hay người đi lại, Thẩm Nguyện Hề cảm thấy vô cùng yên tĩnh, thế giới xung quanh dường như chỉ còn một mình Chu Yến Hỗn.

Cậu bỗng cảm nhận được ánh mắt Thẩm Nguyện Hề, nói với đầu bên kia điện thoại, "Anh, không nói nữa, hôm khác gặp thì nói sau."

Ngay sau đó, cậu ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt lộ ra ý cười.

Chu Yến Hỗn cất điện thoại rồi nhanh chóng đi qua, mở rộng hai tay với cô.

Thẩm Nguyện Hề lập tức chạy tới phía cậu, lao vào trong lòng cậu, ôm chặt eo cậu.

Chu Yến Hỗn vững vàng siết chặt cánh tay ôm cô, thỏa mãn cười nhẹ.

"Nguyện Nguyện, cuối cùng cũng đã có ngày chị ỷ lại vào em rồi."

Vở kịch nhỏ:

Sau lần chị gái nhỏ kia tới chơi, trong nhà lại có một em trai nữa tới.

Lần này, tiểu thiếu gia, vô cùng vô cùng tức giận!!!

Bởi vì Lê Lê lại chơi cùng em trai này!!!!!!!!

Đương nhiên mẹ của em trai đi nói chuyện với mẹ Chu, mẹ Chu nhờ Lê Lê chăm sóc em trai, Lê Lê mới dốc lòng như vậy.

Em trai rất nhỏ, đi đường còn không vững, Lê Lê luôn nắm tay em trai giúp em trai tập đi.

Tiểu thiếu gia ngồi khoanh chân dưới đất, ngẩng đầu nhìn Lê Lê và em trai tay nắm tay, bĩu môi không vui.

Sau đó, tiểu thiếu gia cố ý ngẩng đầu cười, "Em trai, đừng đi nữa, tới đây chơi đồ chơi đi!"

Em trai này còn phải có người ôm, chơi một lúc là khóc, Lê Lê bế em trai lên, còn ôm em trai đặt trên đùi dỗ dành!

Lê Lê còn hôn lên mặt em trai nữa!!!

Tiểu thiếu gia lại cố ý, "Em trai, đừng khóc, anh đưa em đi chơi đồ chơi!"

Em trai còn cần người ru ngủ, Lê Lê nằm trên giường vỗ về em trai, còn ngâm nga hát ru dỗ em trai ngủ.

Tiểu thiếu gia lập tức chạy tới dụi mắt, "Chị, Tiểu Hỗn cũng mệt rồi, chị cũng hát ru cho Tiểu Hỗn đi!"

Lê Lê suỵt một cái rồi nói, "Tiểu Hỗn đừng nói to quá, đừng đánh thức em trai."

Tiểu thiếu gia, "?? TAT!"

Tiểu thiếu gia xoay người chạy đi.

Tiểu Hỗn ngồi xổm một góc trong ban công, ấm ức ngây người, Lê Lê kinh ngạc ngồi trước mặt cậu, "Tiểu Hỗn, em làm sao vậy?"

Vừa mở miệng, tiểu thiếu gia đã muốn khóc, "Chị không thích Tiểu Hỗn nữa hu hu hu, Tiểu Hỗn không đáng yêu bằng em trai, Tiểu Hỗn không vui hu hu hu."

Nói rồi, tiểu thiếu gia nằm bò lên đất, chổng mông lên trời, che mặt khóc, "Tiểu Hỗn đáng yêu mà, rõ ràng là Tiểu Hỗn đáng yêu nhất hu hu hu."

Lê Lê bật cười thành tiếng, cũng học theo cậu nằm bò lên đất.

Hai người như cún con nằm bò trên mặt đất.

Lê Lê nghiêng đầu chọc khuôn mặt tiểu thiếu gia, "Đúng vậy, Tiểu Hỗn mới đáng yêu nhất, vậy nên chị mãi mãi thích Tiểu Hỗn nhất, Tiểu Hỗn đừng giận nhé."

Tiểu Hỗn ngẩng đầu, mặt còn vương nước mắt, "Thật vậy sao?"

Lê Lê gật đầu, "Đương nhiên rồi, đẹp trai đáng yêu lại còn thông minh, chị thích Tiểu Hỗn nhất."

Tiểu thiếu gia vui vẻ cười tươi, nhào qua ôm lấy Lê Lê, "Hu hu hu, chị tốt nhất!"