Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé Cưng

Chương 35: Chương 35





Bởi vì Liễu Húc đang ngủ trong phòng ngủ nên cô giáo Vương dứt khoát mang những gì cần làm vào trong cùng làm với cô.“Có phải lúc ở nhà cô đã rèn luyện thói quen trước khi vào nhà trẻ cho Húc Húc rồi không? Những em bé ngoan ngoãn biết tự ăn cơm, có thói quen ngủ trưa sẽ giúp chúng tôi bớt đi bao nhiêu việc.”Liễu Nhất Nhất nghe lời cô giáo Vương nói, hơi chột dạ thay nguyên chủ.Chuyện bé con biết ăn cơm đúng là do nguyên chủ từng dạy, còn phần ngủ trưa thì chỉ vì sau khi ăn trưa nguyên chủ sẽ bắt đầu làm việc, không rảnh chơi đùa với nhóc.

Nhóc con kia biết nếu muốn ở trong phòng thì không thể ồn ào, thế là nhóc nằm ở trên giường tự chơi đùa sau đó lăn ra ngủ, rồi cứ thế dần dần hình thành thói quen ngủ trưa.Đương nhiên, đối với vị nguyên chủ không rảnh chơi đùa cùng nhóc thì nhóc ngủ càng lâu càng tốt.


Dù sao cha mẹ biết bao nhiêu gia đình vì cuộc sống trọn vẹn cũng chưa chắc đã có thời gian làm bạn với con nhỏ.“Ở nhà tôi cũng không rèn luyện gì nhiều, chủ yếu do đứa nhỏ này rất ngoan.” Liễu Nhất Nhất sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc, nghĩ đến chuyện có người nỡ đối xử như vậy với đứa nhỏ đáng yêu này, lòng bắt đầu chán ghét những người thân ở quê của nguyên chủ.“Quả thật rất ngoan, nếu năm nay lớp chúng ta có được những bé cưng ngoan như Húc Húc thì cho dù nằm mơ tôi cũng có thể cười tỉnh.”Liễu Nhất Nhất vừa giúp đỡ làm thủ công vừa nói chuyện phiếm với cô giáo Vương, thông qua cô ấy tìm hiểu rõ hơn về người và việc trong nhà trẻ.Hơn hai giờ sau, cô nghĩ rằng ngay cả khi nhà bếp không có việc gì làm thì cô cũng không thể ở lại trong lớp học mãi được.

Vì vậy cô lên tiếng chào hỏi các giáo viên và trở lại nhà bếp.Khi cô vào bếp, nhóm người chị Lý đang ngồi ở ngoài buôn chuyện.Nhà bếp cần được dọn dẹp vệ sinh nên mấy ngày trước bọn họ đã thu dọn xong xuôi.


Bây giờ nhà trẻ còn chưa khai giảng, bọn họ chỉ cần phụ trách nấu bữa ăn cho giáo viên nên lúc này rảnh rỗi cũng bình thường.Liễu Nhất Nhất khá biết cách giao tiếp với người khác, cô cực kỳ tự nhiên ngồi xuống bên cạnh gia nhập nhóm trò chuyện.Nhìn thấy cô, mọi người lập tức chuyển chủ đề tán gẫu về bữa trưa, khen ngợi tay nghề của cô.“Tiểu Liễu cô giỏi thật đấy, giáo viên và hiệu trưởng đều thích ăn đồ ăn cô nấu.”“Đúng thật, Tiểu Liễu cô không biết đâu.

Lúc trước phòng bếp của chúng ta ngày nào cũng có thức ăn thừa, bảo các giáo viên ăn nhiều thêm chút mà cứ như đang đòi mạng họ vậy.

Thế mà buổi trưa hôm nay lại chủ động ăn hết toàn bộ thức ăn và cả canh.”.