Ở Viễn Cổ Nuôi Đại Xà

Chương 32: 32: Ngươi Thật Tuyệt!





Tống Hứa tự nhủ trong lòng, rắn bự đã biết vậy nói rõ ở đây có không ít khoai lang dại sinh trưởng, lần sau phải cẩn thận tìm thử.
Bình thường đồ ăn của nàng đều không để lâu được, trong hang không có lương thực tích trữ khiến người ta chẳng thể an tâm...!Đầu ngón tay đang vịn đầu Ô Mộc bị thứ gì đó trơn ướt mút một cái, Tống Hứa rụt ngón tay lại.
Ô Mộc liếm sạch mảnh vụn khoai lang trên tay nàng, kéo tay nàng ra nắm lấy.
Tống Hứa: "..."
Nhìn ngón tay của mình, lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Ô Mộc.
Hơn nửa đêm, Tống Hứa ăn quá no nên không ngủ được, nàng nhặt một nhánh cây cháy dở vẽ rắn lên vách đá.

Cái đuôi uyển chuyển, thân trên thiếu cân đối, thêm một khuôn mặt.
Vẽ xong con rắn thứ nhất, Tống Hứa còn xoa bụng cảm khái, đây chính là bức vẽ quý giá được tiên dân viễn cổ lưu lại, thuần phác và tự nhiên.
Đợi vẽ kín một mặt hang đá, đột nhiên Tống Hứa thấy hơi sợ.

Đặc biệt là ổ cỏ của nàng đặt ngay phía dưới, ngẩng đầu lên một cái liền nhìn thấy vô số con rắn đen vặn vẹo nhảy vọt dưới ánh lửa, nàng...!Tống Hứa yên lặng đứng dậy chen vào ổ của Ô Mộc, lại kéo đuôi hắn đắp lên bụng mình.
Tối qua thức khuya, sáng hôm sau Tống Hứa không dậy nổi, dĩ vãng đều là nàng nhảy nhót tưng bừng sống chết kéo đại xà ra ngoài kiếm ăn chơi đùa.

Hôm nay nàng nằm liệt trong ổ không nhúc nhích, mà đại xà đã thức dậy, hắn muốn ra ngoài.
Trong mơ hồ Tống Hứa cảm thấy cánh tay ai đó lay mình một cái, rồi lại một cái.


Nàng hé mở đôi mắt nhập nhèm ra, nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Ô Mộc, hắn đang há miệng như muốn nói gì đó.
Tống Hứa đáp qua loa:
"Ừ, ừm."
Một giây sau lại thiếp đi mất.
Trong mộng nàng đang ngồi trên một cái xe lắc lư, vất vả lắm xe mới dừng, ánh nắng lại trở nên gay gắt, chiếu lên mí mắt nàng chói chang, côn trùng nhỏ thì cứ vo ve lèo xèo trên mặt, bên tai còn ầm ĩ tiếng ếch kêu không ngừng.
Tống Hứa gãi gãi mặt, đột nhiên ngồi dậy từ bụi cỏ, phát hiện mình đã dịch chuyển từ hang đá sang bụi cỏ dại.

Chung quanh không có sông, nhưng có rất nhiều mương nước mọc đầy cỏ dại.
Đứng nhìn tứ phía lòng mờ mịt.
Đây là đâu? Sao ta lại ở đây? Rắn bự đâu?
Đi ra ngoài mấy bước, Tống Hứa giẫm lên một chóp đuôi.

Lúc này nàng mới phát hiện rắn bự lớn bụng nằm cách nàng không xa, chỉ là bị cỏ dại um tùm che khuất.
Nhìn cái bụng to, Tống Hứa hiểu được là hắn mới ăn xong không lâu.

Thật là có tiến bộ, trước kia hắn ra ngoài kiếm ăn không bao giờ gọi nàng, bây giờ đã biết mang nàng theo, cả khi nàng ngủ thiếp đi cũng vác theo tới chỗ.
Tống Hứa duỗi người một cái, nhìn vùng đất mới mẻ lạ lẫm mà mình chưa từng tới, bắt đầu khám phá.
Nàng đi tới vũng nước gần đó uống nước, trong vũng nước nhỏ có một lớp cỏ dại thật dày nên nước trong vắt.

Uống nước, rửa mặt, thuần thục ngắt một lá cây răng cưa mọc ở mép nước cho vào miệng nhai.
Loại cây này cơ hồ sinh trưởng ở bất kỳ mép nước nào, nhai nát sẽ có hương chanh tươi mát thoang thoảng, được Tống Hứa ưa chuộng dùng làm thảo dược vệ sinh răng miệng.
Bên cạnh vũng nước có dấu chân của dã thú cỡ lớn, cỏ dại đổ rạp chìm vào bùn, Tống Hứa đi ngang qua bỗng nhiên trông thấy trong mớ bùn bị lật lên có một củ khoai quen mắt.
Nhìn kỹ, dấu chân hỗn loạn trên mặt đất hình như là của lợn rừng.

Tống Hứa kéo dao răng thú vắt trên lưng xuống đào.

Lát sau nàng ngạc nhiên kêu to:
"A! Còn nữa nè! Thật nhiều!"

Hai tay cầm hai củ khoai lớn, Tống Hứa chạy tới chỗ Ô Mộc nằm, vứt củ khoai xuống, nâng đầu rắn lên hỏi:
"Đột nhiên hôm nay ngươi dẫn ta tới đây là để đào khoai hả?"
Ô Mộc lần theo dấu vết của lợn rừng mà tới đây, khoai lang dại là thức ăn yêu thích của lợn rừng, bình thường đi theo chúng là có thể tìm được rất nhiều.
Ô Mộc há miệng muốn nói gì đó, Tống Hứa đã kích động hôn lên đầu hắn liên tục mấy cái thật kêu, khen:
"Ngươi thật tuyệt!"
Trong văn hóa xã hội của thú nhân, hết thảy những hành vi thân mật đều dùng vào lúc sinh sản.

Nhưng hôn cũng không tính là hành vi thân mật, thậm chí bọn họ không có định nghĩa cố định cho hành vi này, thú nhân rất ít hôn.
Bỗng nhiên Ô Mộc được hôn mấy cái, ngẩn người, chậm một nhịp mới thè lưỡi ra, ngẩng đầu nhìn Tống Hứa vui sướng chạy đến mảnh đất mọc đầy khoai lang dại kia.
Hôm nay Tống Hứa thu hoạch lớn.

Bất luận là thời điểm nào, thu hoạch cũng mang tới cho người ta niềm vui vẻ đơn giản thuần túy nhất.

Dù cả ngày Tống Hứa bận rộn, đau lưng, cả người đầy mồ hôi.

Nhưng chỉ cần nhìn khoai lang dại chất đầy trong hang đá, nàng liền cao hứng tận đáy lòng, không nhịn được ngâm nga hát.
Trước khi đi ngủ, sự hưng phấn của nàng mới hơi dịu lại, ý thức được cả người mình đầy mồ hôi.
"Chúng ta ra sông tắm đi?"
Có lẽ mặt sông là nơi sáng nhất vào ban đêm, ánh trăng tụ hết xuống mặt sông đong đưa.
Tống Hứa xuống nước, sự mát lạnh ôm lấy nàng.


Nóng nực và mồ hôi do ánh nắng ban ngày lập tức biến mất, làm nàng thoải mái đến mức khẽ rên một tiếng.
Bên bờ sông thường có các loài động vật đến uống nước.

Nước sông bị khuấy hơi đục, Tống Hứa muốn bơi ra giữa sông, lại sợ đêm hôm khuya khoắt dưới nước có gì đó.
"Ô Mộc, xuống tắm nè."
Nàng quay đầu gọi đại xà, đã thấy đám cỏ bên bờ không có bóng dáng đại xà đâu nữa.
Đột nhiên có tiếng bì bõm, dưới nước có gì đó trói vào mắt cá chân nàng.

Ô Mộc nhô đầu ra khỏi mặt nước, không biết hắn đã lặng lẽ xuống nước từ khi nào.
Tống Hứa giơ chân lên, tìm tòi dọc theo đuôi rắn, sờ tới eo Ô Mộc, rồi một tay đặt lên vai hắn:
"Ô Mộc, ngươi dẫn ta đi bơi đi, ta muốn ra giữa sông."
Ô Mộc ướt sũng chìm vào trong nước.
Cái đuôi của hắn đong đưa uyển chuyển trong nước như một mỹ nhân ngư...!chỉ là đuôi như này thì hơi dài.

Nước sông dập dềnh chảy qua thân thể, Tống Hứa sợ bị cuốn đi, ôm sát cổ của hắn, hai chân quấn chặt vào đuôi rắn tráng kiện..