Ôm Ấp Yêu Thương

Chương 54




Hạ Thiệu Nhiên cầm tay nhỏ bé của cô thả vào bên môi hôn, nhỏ giọng nói: "Lần này không cho ngủ."

Mặt Tiểu Anh nóng lên, nhíu lại đầu mi nói: "Bây giờ là ban ngày."

Ai sẽ quan tâm ban ngày hay không, nụ hôn nóng bỏng của Hạ Thiệu Nhiên dọc theo mi tâm, tay cũng không nhàn rỗi, dò vào dưới váy ve vuốt bắp đùi bóng loáng.

Tiểu Anh ỡm ờ, không cách nào ngăn cản, cũng không cách nào chống đỡ nhiệt tình của anh, tỉnh táo lại trong nụ hôn nóng bỏng cùng yêu, hưởng thụ cảm giác bị yêu.

Chợt có một dòng nhiệt chảy trào ra, Tiểu Anh vội khép chặt chân nhảy xuống từ trên người Hạ Thiệu Nhiên, đỏ mặt chạy hướng toilet.

Hạ Thiệu Nhiên có loại dự cảm xấu, cảm thấy lần này vẫn sẽ không thành công như cũ. Thấy cô nửa ngày không ra, đứng dậy buông lỏng quần một chút, đi tới cửa phòng rửa tay hỏi: "Không có sao chứ?"

Không hỏi cũng may, vừa hỏi, Tiểu Anh phát ra âm thanh ảo não.

Hạ Thiệu Nhiên trực tiếp đẩy cửa đi vào, Tiểu Anh vội vàng dùng làn váy che đậy cái mông, đau lòng nói: "Cái đó tới."

Hạ Thiệu Nhiên bày ra một nét mặt anh biết ngay.

"Thật xin lỗi." Tiểu Anh che khuôn mặt nhỏ nói: "Lại để cho anh mất hứng."

"Không vội."

"Gấp cũng không còn biện pháp." Tiểu Anh lộ ra một mặt dí dỏm: "Cũng không thể tắm máu chiến đấu."

Hạ Thiệu Nhiên bị lời của cô chọc cười, cười giỡn nói: "Anh không thành vấn đề."

"A!"

. . . . . .

Buổi chiều, lại có mấy vị tới nhà Môn chủ nhà họ Hạ chúc tết. Thân là vị hôn thê của Môn chủ, Tiểu Anh cũng phải gặp mặt mời khách làm lễ.

Dì cả, bụng trướng, cả người đều không có hơi sức, Tiểu Anh ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Hạ Thiệu Nhiên. Môn chủ nhà họ Hạ lạnh lùng ít nói, phái nữ bên cạnh cực ít, tất cả mọi người cho là cô gái bắt Môn chủ làm tù binh sẽ là mỹ nữ tuyệt sắc cực phẩm, xét thấy cô gái trẻ đáng yêu và cô gái nhỏ ở giữa Lạc Tiểu Anh thì mới hiểu được không phải cô gái xinh đẹp nhất mới cực kỳ có lực hút, có lúc, cô gái đáng yêu có thể nhất làm người đàn ông cưng chiều, oẵm mất tim người đàn ông.

Cá tính Môn chủ lạnh lẽo rất xứng đôi cùng Môn chủ phu nhân tương lai nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu. Người đến nhà họ Hạ chúc tết cho Môn chủ phu nhân tương lai, đưa quà tặng chuẩn bị tỉ mỉ.

Châu báu đồ trang sức, ví da bản số lượng có hạn, còn có xe thể thao, Lạc Tiểu Anh tròn mắt sáng rực lên, khom thành hình trăng lưỡi liềm cám ơn mọi người.

Nụ cười ngọt ngào dịu dàng như xuân gió phất qua làm lòng người ấm áp, Hạ Thiệu Nhiên thấy cô cười vui vẻ như vậy, khóe miệng khẽ nhếch, nâng lên đường cong đẹp mắt.

Môn chủ đại nhân vốn nghiêm túc đến cứng ngắc đang triển lộ nụ cười trước mặt mọi người, không cần bàn cãi trình độ yêu thích đối với Môn chủ phu nhân tương lai, có người âm thầm cho là quà tặng mình đưa thiếu.

Một đám khách đi, Tiểu Anh hưng phấn gọi hai tiểu nha đầu đem hộp quà tinh xảo chuyển đến gian phòng của mình, mở từng hộp ra, bầy đặt xinh đẹp trước mặt, lấy máy chụp hình ra bắt đầu chụp hình.

Ba người bận rộn kinh khủng, Hạ Thiệu Nhiên ôm lấy tay tựa ở cạnh cửa nhìn hồi lâu. Tiểu Anh cười hì hì nói: "Em chụp hình chúng tải lên trên web bán đấu giá."

"Rất cần tiền sao?" Hạ Thiệu Nhiên hỏi.

"Đổi tiền đưa đến cô nhi viện, ha ha!" Tiểu Anh nói.

Hai nha đầu lật khăn lụa màu xanh dương, "Tiểu thư, khăn lụa này rất xứng với cô, chớ bán đi."

"Thật rất đẹp, tiểu thư quấn lên nhất định đẹp." Một nha đầu khác nhanh tay quấn cho Tiểu Anh, trong trắng khuôn mặt nhỏ bị khăn lụa màu xanh dương nhạt bao vây, cảm giác cổ mát mẻ, trẻ trung lại xinh đẹp.

Tiểu Anh soi gương nói: "Đúng là rất xinh đẹp, nhưng. . . . . ." Mắt giảo hoạt đảo một vòng, nhìn về phía Hạ Thiệu Nhiên.

Hạ Thiệu Nhiên là người thông minh! Lập tức nói: "Anh lấy, tặng cho em."

"A, thân ái, anh thật sự là quá tốt!" Tiểu Anh vui vẻ, nhào tới trong ngực anh, không có trông nom có người khác hay không, nhón chân lên, hôn gò má anh.

Thành quả trên web bán đấu giá phong phú, Tiểu Anh dùng chút tiền mua rất nhiều đồ dùng học tập cùng sách truyện cách bạn nhỏ thích và đồ chơi, mùng ba tết, Hạ Thiệu Nhiên tự mình lái xe mang cô đi cô nhi viện.

Tô Tinh dùng tiền lần trước Lý Khuynh Tâm cho tu sửa sang thiết bị ở cô nhi viện, thêm các bộ đồ mới cho các bạn nhỏ, bây giờ tình trạng của cô nhi viện tốt hơn rất nhiều so với trước kia.

Tiểu Anh kéo cánh tay Hạ Thiệu Nhiên xuất hiện trước mặt Tô Tinh thì Tô Tinh khẽ kinh ngạc, quan sát quần áo cầu kỳ trên người đàn ông cao lớn, mỉm cười chúc mừng Tiểu Anh, Tiểu Anh rúc vào trong ngực Hạ Thiệu Nhiên, vui mừng không khép miệng được.

Món đồ chơi bộ sách phân phát cho các bạn nhỏ, bọn nhỏ vui mừng hô to: "Chị Tiểu Anh vạn tuế, chị Tiểu Anh tuyệt nhất!" Lây không khí của bọn nhỏ, Tiểu Anh la to một tiếng vọt vào đám nhỏ, cùng bọn trẻ nháo điên khùng. Như trước kia, cô lại nói về chuyện xưa, bất đồng là, lần này trong chuyện xưa, cô không phải là một công chúa mảnh mai cần người khác bảo vệ nữa, cô đã thành trường thành nữ quân nhân dũng cảm, trợ giúp những thứ nhỏ yếu cần trợ giúp, duy trì hòa bình tìm kiếm chính nghĩa.

Đứng ở đằng xa nhìn cô, Hạ Thiệu Nhiên chợt có cảm giác mình sắp không nắm được cô.

Tô Tinh bị Tiểu Anh huơ tay múa chân chọc cười, nói: "Mỗi lần gặp Tiểu Anh cũng có thể chọc bọn nhỏ vui vẻ, chính cô ấy cũng thế, điên khùng nhốn nháo như đứa bé chưa trưởng thành. Những đứa bé mất cha mẹ cần quan tâm khác với đứa trẻ trong gia đình bình thường, đằng sau nụ cười ngây thơ đều có một trái tim yếu ớt dễ dàng bị tổn thương, có sẽ che giấu rất tốt, căn bản không hiểu che giấu." Tô Tinh nhìn về phía ánh mắt chuyên chú của Hạ Thiệu Nhiên, nặng nề nói: "Hạ tiên sinh, xin đối tốt với cô ấy."

Hạ Thiệu Nhiên không trả lời thẳng, nhưng xuyên thấu qua ánh mắt chuyên chú nghiêm túc lại nóng bỏng, Tô Tinh biết Tiểu Anh chọn đúng người rồi.

Tô Tinh mang theo người bạn nhỏ trở về phòng học, Tiểu Anh thở hổn hển chạy đến bên cạnh Hạ Thiệu Nhiên, "A! Bọn nhỏ thật vui vẻ, nơi này có một phần công lao của anh."

Hạ Thiệu Nhiên giúp cô vuốt tóc rơi trên trán, đội mũ giúp cô. Tiểu Anh cầm tay anh, cười híp mắt nói: "Dẫn anh đi thấy một người quan trọng. Đi!"

Trước cây anh đào lớn, Tiểu Anh long trọng giới thiệu, "Mẹ, Tiểu Anh chúc tết mẹ. Ha ha, hôm nay con mang anh ấy đến, mẹ còn nhớ chứ, chính là người lần trước con nói, người con yêu, hì hì!" Tiểu Anh lôi kéo Hạ Thiệu Nhiên: "Còn không vái mẹ em."

Tiểu Anh chỉ tùy tiện nói, thật ra thì trong lòng biết cá tính cọc gỗ của Hạ Thiệu Nhiên mới sẽ không ngây ngốc giống như cô nhận đại thụ làm mẹ chúc tết đại thụ. Đáng tiếc, Thiệu Nhiên lại ngoài dự đoán kêu một tiếng: "Mẹ, chúc mừng năm mới."

Cái gì? Không nghe lầm chứ! Tiểu Anh xoa nắn lỗ tai nhỏ không thể tin nhìn Hạ Thiệu Nhiên, "Em không nghe lầm chứ, hiện tại gọi mẹ, có phải sớm hay không."

"Không còn sớm." Hạ Thiệu Nhiên nhốt chặt thân thể cô vào trong ngực, "Mùa thu chúng ta biết nhau, lần đó em nói thích anh thì anh đang ngồi ở phía trên, còn có lần em khóc nói không muốn nhìn cô nhi viện chuyển đi, người trong lòng không thích em thì anh cũng ở trên tàng cây. Tiểu Anh, biết anh có tâm tình gì không? Thật hận sự bất lực của mình, cần bao nhiêu ý chí mới có thể khống chế được mình không ôm em vào lòng, trời mới biết anh muốn quang minh chính đại thích em, chăm sóc em, đứng ở trước mặt anh thay em che gió che mưa."

Hoặc là không nói lời nào, hoặc là nói rất nhiều, mỗi lần anh máy hát đều khiến cô cảm động. Tiểu Anh nháy mắt mấy cái ngăn nước mắt muốn tràn ra hốc mắt, làm nũng: "Thật đáng ghét, hại người ta cảm động."

Hạ Thiệu Nhiên vòng chặt cô, "Anh nghĩ, chờ bùn đất dãn ra thì đem đào mẹ đến nhà chúng ta, anh muốn xây một tòa nhà thủy tinh thật to ở hậu viên, bên trong đủ loại cây hoa anh đào, ánh nắng ấm áp, cánh hoa bay tán loạn, em có thể nhảy dây ở bên trong, ngủ trưa, chụp hình, ngắm những vì sao, làm tất cả chuyện em muốn làm."

"Có thật không?" Hốc mắt Tiểu Anh lại đỏ hồng, cảm động anh muốn làm tất cả vì cô, cảm động hơn lời trong miệng anh.

"Em có nhà sao? Hạ Thiệu Nhiên."

"Có, anh ở đâu, nhà ở đó."

"Mẹ ơi!" Tiểu Anh gạt lệ, nói đứt quãng: "Anh xem, anh đối với em thật tốt, con gái đi cùng với anh, anh nên yên tâm đi!"

Trong cô nhi viện, Tô Tinh đứng ở trước cửa sổ thủy tinh, nhìn hai người ôm nhau ở cây anh đào, khóe môi giương nhẹ.

Mất đi tình thân, cô cũng không cô đơn, còn có tình bạn, tình yêu bầu bạn.

Chỉ cần có yêu, thế giới này cũng không cô đơn.

"Cô giáo, cô cười cái gì đấy?" Một cô gái tuổi khá lớn lại gần phía trước cửa sổ, ngạc nhiên nói: "Oa! Chị Tiểu Anh đang yêu phải không?"

"Em biết cái gì là yêu sao?" Tô Tinh buồn cười hỏi.

Một bé trai giơ tay cướp lời: "Em biết rõ, em biết rõ, yêu sẽ hôn miệng."

"Nhìn, bọn họ hôn kìa!"

"Ở đâu, cho tớ xem, á, các bạn chớ đẩy! Chớ đẩy, cho tớ xem." Bé trai nắm chặt lấy bệ cửa sổ, gác chân, nhướn cổ, ra sức nhìn ra phía ngoài.

"Cậu sang bên kia chút. . . . . ."

"Cậu mới sang bên kia ấy. . . . . ."

Nhìn người bạn nhỏ tranh nhau xem trò vui, Tô Tinh dở khóc dở cười, trong lòng nói: "Tiểu Anh, cô dạy hư người bạn nhỏ rồi!"

Tiểu Anh không ngờ mình sẽ dạy hư đứa bé, chỉ cảm thấy Hạ Thiệu Nhiên chính là món quà trời cao thưởng cho mình, dùng để đền bù đau buồn hai mươi hai năm qua. Quà tặng này gọi là mật đường, cả ngày bị anh bao quanh, che chở, chăm sóc, mới có thể sống hạnh phúc ngọt ngào như vầy.

Vào một ngày ngọt ngào, cho đến lúc Tiểu Anh phát hiện bí mật nhà Đằng Nguyên trong máy vi tính ở dưới tầng hầm. . . . . .