Ôm Chặt Đùi Thiếu Soái

Chương 8




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + beta: Hạ Lam.

Trước nay Cố Mính không biết, tiếng bước chân của một người có thể nặng ngàn cân đến vậy.

Quản Mỹ Quân ngồi đối diện hưng phấn đến phát run, nắm chặt tay cô, một mặt nhìn lén hai nam nữ đang đi tới, một mặt đè thấp âm thanh nói, "Tới... tới..."

Cố Mính bất chấp tất cả, lấy sách từ trong túi mở ra dựng đứng trước mặt, kéo rèm của che đi tầm mắt của Tạ Dư cũng như ngăn cách tầm mắt của mình.

Thực mau tiếng bước chân đã tới gần các cô, người nào đó hình như mới nhận ra cô ngồi chỗ này, ngừng chân lại một chút, cô nghe thấy một giọng nữ đặc biệt dễ nghe, "A Cù, anh biết hai cô ấy à?"

Trong nháy mắt, Cố Mính rất sợ Phùng Cù nói biết cô, "bang" một tiếng khép lại sách, cũng không dám xem mặt Phùng Cù, xông thẳng vào Ngô Tùng đứng phía sau Phùng Cù, lúm đồng tiền như hoa, vang dội hô, "Anh họ!" sau đó kéo cánh tay Ngô Tùng lại.

Ngô Tùng hơi run lên nhưng không ai phát hiện, nhanh chóng nhìn qua Phùng Cù, ba tiếng "di thái thái" thiếu chút nữa thì buột miệng thốt ra.

Tức khắc thần sắc Phùng Cù có chút ý vị sâu xa.

Quản Mỹ Quân trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn, lẩm bẩm nói nhỏ, "A Mính, cậu... anh họ của cậu là phó quan bên cạnh Phùng thiếu soái?"

Tâm Cố Mính đều rối thành một đoàn, dư quang khóe mắt lướt ra bên ngoài, phát hiện Tạ Dư đã rời đi, lập tức thở nhẹ một hơi, cả người cũng thả lỏng ra, dưới ánh mắt bức người của Phùng Cù mà căng da đầu trả lời Quản Mỹ Quân, "Mỹ Quân, đây là anh họ của tớ, tên Ngô Tùng, hắn... hắn..."

"Hắn" nửa ngày cũng không biết nên tiếp tục nói như thế nào.

Phùng Cù thấp thấp cười, "Ngô phó quan, ta thật sự không biết ngươi khi nào mà có một em họ cơ linh như vậy?"

Ngô Tùng cảm thấy cánh tay nhỏ đang lôi kéo hắn nóng như bàn ủi, không chừng thiếu soái đã hoài nghi đỉnh đầu hắn tái đi rồi, chỉ kém hướng di thái thái xin tha: Cô nãi nãi ngài đừng hại ta!

"Thuộc hạ..."

"A Cù, có phải anh coi trọng tiểu cô nương nhà người ta không?"

Doãn Chân Châu cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng, thần sắc Phùng Cù kỳ quái, nhìn chằm chằm em họ người ta, cô còn đánh giá tiểu cô nương trước mặt vài lần, bộ dáng thật ra không tồi, rất có linh khí, nhưng thiếu sự phóng khoáng, thời đại nào rồi mà còn tết hai bím tóc, áo màu lam nhạt cổ ngang kiểu nữ sinh, ống tay áo to rộng, váy đen dài tới đầu gối, có loại hơi thở trì độn.*

Loại giáo phục này thời điểm mười tuổi cô đã mặc qua, là giáo phục của trường nữ sinh Sư Phạm nhưng sau khi đi du học, tóc được uốn lên, ăn mặc âu phục, lại có phong cách thời thượng phương tây nên Doãn Chân Châu hiện tại cảm thấy loại trang phục này quá mức nhà quê.

Cô nói Cố Mính một câu làm tiểu cô nương trước mắt bị dọa tới, Cố Mính "vèo" một tiếng trốn sau lưng Ngô Tùng, lộ ra nửa cái đầu, lắp bắp nói, "Doãn tiểu thư nói đùa, thiếu soái sao có thể coi trọng tôi! Tôi chỉ là... tôi chỉ là cỏ dại ven đường, tiểu thư ngài là tuyệt thế minh châu khuynh quốc khuynh thành, cùng thiếu soái duyên trời tác hợp..."

Tuổi Cố Mính vốn nhỏ, hơn nữa nói lắp bắp, bộ dáng như gặp oan gia ngõ hẹp muốn trốn đi, thấy thế nào cũng có chút đáng thương.

Phùng Cù nhướng mày rậm lên.

Doãn Chân Châu chỉ nhỏ hơn Phùng Cù một tuổi, cho nên tuổi cũng không nhỏ, nếu không phải gia thế Doãn gia hiển hách, cha có chức vị quan trọng, chính mình được đi du học lại có mỹ mạo, chắc cũng bị người ta nói là đã bỏ lỡ thời gian gả chồng.

Hai năm trước Doãn Chân Châu xuất ngoại, bây giờ trở về bề ngoài vẫn là một Doãn Chân Châu tự phụ, trong nội tâm cũng lo âu, hận không thể ngay lập tức gả đến đốc quân phủ, ngồi vững vị trí Thiếu soái phu nhân, cực kỳ đề phòng những hoa đào bên cạnh Phùng Cù.  

Bất quá nhìn bộ dáng tiểu cô nương co đầu rụt cổ trước mắt, không dám ngẩng đâu lên nhìn Phùng Cù, nhát như chuột, thật sự không lên được mặt bàn.

Doãn Chân Châu thở dài nhẹ nhõm, tươi cười thân thiết, kéo Phùng Cù hờn dỗi, "A Cù, anh đứng ở đây dọa tiểu cô nương nhà người ta đến nói cũng không dám nói, chúng ta vẫn là đi thôi."

Bước chân Phùng Cù không dừng, cùng Doãn Chân Châu đi vào, đi được hai bước thì ném xuống một câu, ""Ngô phó quan, ngươi ở lại chiếu cố em họ đi."

Hai chữ em họ ý vị thâm trường.

Ngô Tùng cùng Cố Mính đồng thời run lên, đều cảm nhận được hơi thở sơn vũ dục lai.*

 *Sơn vũ dục lai: lấy từ câu thơ trong bài "Hàm Dương thành đông lâu" của Hứa Hồn, nguyên văn đầy đủ là: "Sơn vũ dục lai, phong mãn lâu" nghĩa là mưa núi sắp qua, gió khắp lầu.

Nhìn theo hai người đã biến mất ở ngã rẽ, Ngô Tùng đứng tại chỗ, nhỏ giọng nói, "Di thái thái, có thể buông thuộc hạ ra không?"

Trong thanh âm hắn không thể nề hà, đang suy xét xử lý "em họ" này thế nào.

Phùng thiếu soái là một chủ nhân cực kỳ có tính bảo hộ, hắn ở bên ngoài phong lưu nhưng lại không chấp nhận kẻ nào lây dính nữ nhân của hắn.

Cố Mính buông cánh tay hắn ra, xấu hổ cười, "Xin lỗi Ngô phó quan, tôi... tôi vừa thấy Doãn tiểu thư thì sợ hãi."

Quản Mỹ Quân từ đầu đến cuối làm quần chúng vây xem run rẫy hỏi, "A Mính, hắn vừa kêu cậu là gì? Di thái thái? Cậu là di thái thái của ai?" Âm thanh không khỏi cao lên.

Cố Mính nghiêng người một phen bưng kính miệng của Quản Mỹ Quân, "Đừng kêu! Đừng kêu! Là... là di thái thái của thiếu soái..."

Quản Mỹ Quân suýt chút nữa té xỉu, bình tĩnh xuống một chút rồi kéo cổ tay Cố Mính, nhỏ giọng trách cứ, "Cậu điên à? Cậu chắc chắn điên rồi! Đang êm đẹp lại đi làm di thái thái, có biết cuộc sống của di thái thái khổ sở thế nào không?" Trong mắt đã tích tụ nước mắt, "Nếu bá mẫu mà biết cậu đi làm di thái thái, ở dưới cũng không vui vẻ gì!"

Ngô Tùng không đồng ý với lời nói của Quản Mỹ Quân, "Vị tiểu thư này, thiếu soái đối với Cố di thái vẫn là rất tốt."

Cố Mính đối với nguyên phối Cố Bảo Bân không có ấn tượng gì, ước chừng cảm tình cũng không có, nhưng mà nghe Quản Mỹ Quân nhắc tới làm cô không tự chủ được tâm mềm một chút, tự giễu cười, "... Cố Bảo Bân muốn thăng quan phát tài nên lấy tớ làm lễ vật thôi."

Cô bi thương nói khiến Ngô Tùng ngẩn ra.

Dù Phùng Cù có quyền thế hiển hách đi chăng nữa nhưng không phải ai cũng muốn làm đốc quân phủ di thái thái.

Hậu viện của Phùng đại soái chắc cũng có nếu người biết trước như này cũng không muốn làm nữ quyến làm chi.

"A Mính, sao trước giờ cậu không nói với tớ?" Trong mắt Quản Mỹ Quân chứa đầy nước mắt, cô thực lòng khổ sở vì Cố Mính, "Cha cậu... thật là cái vương bát đản. Cậu về sau làm sao bây giờ?"

Lúc trước không biết Cố Mính là di thái thái của Phùng Cù, Quản Mỹ Quân còn cảm thấy Phùng thiếu soái cùng Doãn Chân Châu là một đôi uyên ương, lúc sau biết được cô là di thái thái thì lập tức chuyển biến một trăm tám mươi độ, "A Mính, tớ thấy cậu còn xinh đẹp hơn Doãn tiểu thư nhiều, cô ấy bất quá là có gia thế tốt! Vạn nhất thiếu soái sẽ càng thích cậu hơn."

Tới bây giờ Cố Mính cũng không có nghĩ đến, cô biết Doãn Chân Châu thực tế là đóa hoa ăn thịt người, trên người có hào quang vai chính, thập phần xứng đôi với Phùng Cù, một đôi tra nam độc nữ, cô nhiều nhất chỉ là múa mép khu môi còn hạ dao muốn mạng người ta thì không làm được, rốt cuộc thì cô lớn lên từ thời đại hòa bình.

"Mỹ Quân, thiếu soái rất thích Doãn tiểu thư, cậu đừng nói nữa." Cố Mính tràn ngập hy vọng nhìn Ngô Tùng xin giúp đỡ, "Ngô phó quan, thiếu soái hắn khi nào... phân phát tôi?"

Ngô Tùng sờ sờ cái mũi, "Thuộc hạ không biết."

Ngoài ý muốn gặp phải Doãn Chân Châu với Phùng Cù, nửa cái mạng đều bị dọa, Tạ Dư cũng đuổi không đi, Cố Mính uể oải tạm biệt Quản Mỹ Quân.

Ngô Tùng muốn đưa cô trở về nhưng bị cự tuyệt, "Thiếu soái cũng Doãn tiểu thư ở đây, Ngô phó quan vẫn là chờ đi, tôi đi về bằng xe kéo là được."

Khi Cố Mính trở về nhà, cơm nước, viết công khóa xong xuôi, đang chuẩn bị rửa mặt nghỉ ngơi thì nghe bên ngoài vang lên âm thanh của ô tô, Phùng Cù trở về, khuôn mặt hắn trầm trầm, vào cửa liền hỏi, "Di thái thái đâu?"

Dì Lâm nhìn sắc mặt hắn, suy đoán tiểu di thái có phải chọc giận Phùng Cù hay không, hơi chần chờ trả lời, "Di thái thái... ở trên lầu. Trở về ăn cơm xong thì lên lầu viết công khóa."

Phùng Cù cất bước lên lầu, dì Lâm đứng ở cửa thang hỏi, "Thiếu soái, ngài đã ăn cơm chiều chưa?"

Hắn vài bước đã lên lầu hai, đẩy ra cửa phòng ngủ, "phanh" một tiếng đóng lại cửa phòng.

Dì Lâm nhỏ giọng nói thầm, "Sẽ không có chuyện gì đi?"

Ngô Tùng theo sau cũng lo lắng hướng trên lầu xem, "Chắc là... không có chuyện gì đâu."

Lúc chạng vạng, thiếu soái cùng Doãn Chân Châu cùng nhau ra quán cà phê, còn ăn bò bít tết ở nhà hàng Tây rồi đưa Doãn Chân Châu về nhà, trên đường nói nói cười cười, không nhìn ra dấu hiệu tức giận nào.

Editor: Doãn Chân Châu khinh địch rồi. Tác giả! Cầu vả mặt (ΦωΦ)

*Bộ dáng của con cẩu họ Cố trong mắt Doãn khinh địch (nhìn trang phục thôi các cậu à):[Edit][Xuyên thư] Ôm chặt đùi thiếu soái - Chương 8