Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Chương 66: Đã chuẩn bị tốt rồi sao




Tôi gọi điện thoạihỏi nhân viên ở sân bay thì biết được chuyến bay của Diệp Tư Viễn sẽ hạ cánh vào khoảng 9h tối, từ sân bay đến thành phố của tôi còn phải mấtthêm 2 tiếng đồng hồ đi xe nữa, tính toán thời gian lúc Diệp Tư Viễnđến được chỗ tôi đã là mười hai giờ khuya rồi.

Trễ như vậy, thânthể của anh lại đặc biệt như thế làm tôi không khỏi có chút lo lắng,nghĩ tới làm thế nào mới có thể ra khỏi nhà để gặp anh.Anh đang ở trên chuyến bay không thể dùng điện thoại di động, tôi bối rối gọi điệnthoại cho Uyển Tâm .

Sau nửa giờ Uyển Tâm chạy tới nhà tôi, batôi mới vừa uống rượu xong nhìn thấy chị ấy thì có chút ngây ngẩn, UyểnTâm kéo tôi đến bên cạnh nói với ông: "Chú, có một bạn học hồi cấp 3của bọn con vừa mới trở về từ nước ngoài để nghỉ hè nên muốn mời bọn con đi vui chơi ca hát, con tới kêu Tiểu Kết cùng đi, có lẽ sẽ về trễ mộtchút,chú thấy có được không?"

Ba cau mày nhìn thời gian, đã là 8h tối, ông hỏi: "Mấy giờ về?"

"Đại khái là khoảng chừng 1-2h sáng." Uyển Tâm liếc tôi một cái: "Chú cứyên tâm, Tiểu Kết đi theo con, con nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho emấy!"

"An toàn? Hừ!" Ba lườm tôi một cái, vẫn đồng ý: "Đi đi, tự mình chú ý một chút, rượu cũng không được uống."

"Một giọt con cũng sẽ không Uống…uố...ng!" Tôi vội vàng trả lời: "Con vàUyển Tâm sẽ bắt taxi về! Tuyệt đối không gây chuyện ."

Vìđể giả bộ càng giống nên tôi thay một cái áo đầm màu vàng nhạt, tỉ mỉ buộc tóc, trong ánh mắt buồn bực của ba đi theo Uyển Tâm ra cửa.

Đi xuống lầu dưới, tôi liền thở ra một hơi, nói với Uyển Tâm: "Thật sự cám ơn chị, phiền chị đến đây một chuyến."

"Không có chuyện gì, hai ta chứ còn ai vào đây nữa." Uyển Tâm nhìn chung quanh một chút hỏi tôi: "Lúc nào thì cậu ấy đến?"

"Khoảng 12h."

"Vậy bây giờ em định đi chỗ nào? Cũng không thể cứ ngồi ở chỗ này chờ được, còn rất lâu đấy."

"Tùy tiện đến chỗ nào đó ngồi thôi, nếu không thì chị về nhà trước đi."

"Chị đi cùng em dù sao chị cũng không có việc gì, bên ngoài tiểu khu củaem đi thêm một đoạn sẽ có một quán cà phê, hình như mở rất muộn ,chúng ta đến đó ngồi nói chuyện một chút đi."

"Được."

Giữa hè mùa, cho dù là buổi tối vẫn nóng đến nổi làm cho người ta hít thởkhông thông như cũ , đi ở trên đường, một chút gió cũng không có, tôivừa khẩn trương lại vừa mong đợi, đi ở bên cạnh Uyển Tâm mà có chút mất hồn mất vía.

Đi tới quán cà phê, đẩy cửa ra, khí lạnh liền đập vào mặt làm tôi giật mình một cái, thân thể không nhịn được mà run rấy.

"Em làm sao vậy?" Uyển Tâm lo lắng nhìn tôi, kéo tôi ngồi xuống ghế dàitrong góc, chúng tôi gọi hai ly cà phê lại kêu một phần khoai tây chiên.

"Cafe đen? Uyển tâm nhìn tôi, kỳ quái hỏi: " Tại sao em lại uống thứ đồ đắng ngắt này?"

Tôi cười cười trả lời chị ấy:" Đắng mới có thể uống lâu một chút, khôngphải là muốn ngồi lâu sao." Kỳ thật . . . Là bởi vì Diệp Tư Viễn, trong lòng tôi nhớ đến anh cho nên bất tri bất giác mới gọi loại cà phê màanh thích.

"Quỷ linh tinh." Uyển Tâm cười tiếp theo lấy ra một gói thuốc lá, rút ra một điếu rồi đốt.

Tôi có chút giật mình: "Uyển Tâm, chị học hút thuốc lá từ khi nào vậy?"

"Đã lâu rồi, do em không biết mà thôi." Tay trái Uyển Tâm chống má tayphải kẹp điếu thuốc, hút từng hơi sau đó phun ra từng vòng khói trắng,chị ấy nheo mắt lại, nhìn qua có vẻ cực kì gợi cảm mê người.

Tôinhìn chị ấy đột nhiên cảm thấy được chị ấy trở nên có chút xa lạ, tronglúc nghỉ hè chúng tôi gặp mặt không nhiều lắm, không biết từ lúc nàomà Uyển Tâm đã thay đổi mái tóc mình thành tóc quăn gợn sóng, nhuộmthành màu cà phê, quần áo xinh đẹp hoàn mỹ, trên cổ còn đeo một sợi dâychuyền mà tôi chưa từng thấy qua lại còn có hoa tai kim cương, trên cổtay đeo một cái đồng hồ mới.

Nghĩ tới lúc học cấp 3 tôi và chị ấy gần như như hình với bóng nhưng mà hiện tại không biết tại sao chúngtôi lại bất hòa rất nhiều, lúc ở trường học thì tôi và Vương Giai Phân còn thân thiết hơn là tôi với chị ấy.

Tôi hỏi chị ấy: "Hiện tại chị và. . . Diệp Tư Hòa còn liên lạc không?"

Chị ấy cúi đầu cười nói: "Bọn chị vẫn ở chung với nhau."

". . . "

" Hai tuần lễ trước anh ấy còn bay tới đây thăm chị, có ở lại một tuần."

"Anh ta đã chia tay với bạn gái rồi sao?"

"Không có, bọn họ đã ở chung nhiều năm rồi, không có dễ dàng chia tay như vậy, chị có thể hiểu được.”

"Uyển Tâm, em thật sự cảm thấy chị và anh ta không thích hợp, Diệp Tư Hòa,người này không có đơn giản như chị nghĩ đâu, chị ở cùng với anh ta emsợ chị sẽ bị tổn thương."

"Tiểu Kết, rốt cuộc là em làm sao vậy?Tại sao lại cứ phản đối chị và Tư Hòa ở chung một chỗ? Anh ấy lại chưakết hôn hơn nữa ở trước mặt chị anh ấy vẫn luôn nói em và Diệp TưViễn tốt đến cỡ nào nhưng còn em chung quy lại vẫn cứ nói anh ấy xấuxa."

". . . " Tôi không cách nào trả lời cũng không cách nào nói cho chị ấy biết chuyện Diệp Tư Viễn mất đi cánh tay có liên quanđến Diệp Tư Hòa.

"Không phải là em. . . Không muốn chị cũng gả vào nhà họ Diệp đấy chứ?" Uyển Tâm nhìn tôi, ngón tay sờ lên sợi dâychuyền trước ngực, chị ấy nói tiếp: " Điều kiện kinh tế của nhà họDiệp cũng không tệ, chị thừa nhận là chị rất hưởng thụ cảm giác cùng Diệp Tư Hòa ở chung một chỗ, lúc đó anh ấy là người vô cùng săn sóc,vô cùng hài hước, lúc đi ra ngoài hẹn hò lại cực kì lãng mạn, sẽ thayđổi các biện pháp làm cho chị vui vẻ còn tặng cho chị rất nhiều quà làm chị cảm giác thì ra là mình bất đồng với người khác, thì ra là chịcũng có thể được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, đây là tất cảnhững chuyện mà chị không thể cảm nhận được ở bạn trai trước."

"Em không có ý đó, Uyển Tâm, em vô cùng hi vọng chị có thể hạnh phúc, chỉ là Diệp Tư Hòa, anh ta. . . . "

"Được rồi, Tiểu Kết, đừng nói nữa. Chị không muốn bởi vì anh ấy mà làm ảnhhưởng đến cảm tình của hai chúng ta, chị và em đã quen biết 5 năm, ởtrên thế giới này, chị chỉ có một người em gái giống như em. Những lờichị nói với em đều là sự thật, chị thật sự yêu Diệp Tư Hoà, mặc dù chịvà anh ấy chỉ mới quen biết nhau 3 tháng nhưng mà chị lại cảm thấymấy ngày này so với trước đây đều trôi qua hạnh phúc, vui vẻ hơn nhiều."

Nét mặt của Uyển Tâm trở nên rất nhu hòa, ở dưới ánh đèn lờ mờ của quán cà phê , ánh mắt của chị ấy lộ ra hơi thở ngọt ngào của cô nữ sinh savào bể tình ái.

Tôi hiểu ra rằng tất cả đều đã muộn, chị ấy đã hoàn toàn hãm sâu vào trong đó tựa như tôi lúc ban đầu nếu như khi đóUyển Tâm một mực khuyên tôi không nên quen với Diệp Tư Viễn thì tôicũng sẽ không để ý đến chị ấy như chị ấy không nghe lời tôi bây giờ.

Thật ra tôi và Uyển Tâm rất giống nhau cho nên chúng tôi mới có thể là chị em, tôi cũng biết rõ Uyển Tâm kiên cường giống như tôi, tôi chỉ hivọng Diệp Tư Hòa là thật tâm thật lòng đối đãi với chị ấy, dù là tươnglai bọn họ không có cách nào ở cùng một chỗ thì cũng có thể khiến đoạncảm tình kết thúc bằng một phương pháp thỏa đáng hợp lí mà không làm cho Uyển Tâm chịu tổn thương quá sâu.

Nhưng mà cho dù chỉ là mộtchút thì tôi cũng không cảm thấy Diệp Tư Hòa sẽ vì Uyển Tâm mà buông tha cho Hạ Thư Ý nhưng tôi lại không thể làm gì được. Diệp Tư Hòa thật sựlà một người thâm sâu, tôi đấu không lại anh ta.

Tôi cùng UyểnTâm cũng không đề cập đến những việc này nữa, chị ấy chỉ yên lặng húttiếp một điếu thuốc xem ra có chút cô đơn, chúng tôi câu được câu khôngnói chuyện trên trời dưới đất, nói một chặp thì đề tài đã chuyển đếntrên người Diệp Tư Viễn.

"Tiểu Kết, Diệp Tư Viễn thật sự muốn đi gặp ba em sao?" Uyển Tâm lo âu nhìn tôi.

Tôi yên lặng gật đầu.

"Em không sợ ba em sẽ đuổi cậu ấy ra ngoài sao? Ba em đó, cách nói nói chuyện của ông ấy cũng không phải là em không biết."

Tôi thở dài, tự đùa ngón tay trả lời chị ấy: "Vậy thì chị nói em có thểlàm thế nào? Cũng không phải là em gọi Diệp Tư Viễn tới còn có em cảmthấy sớm muộn cũng phải đối diện với ngày này, lần này coi như là thuậntiện đi dù sao Diệp Tư Viễn cũng sắp ra nước ngoài rồi."

"Em phải chuẩn bị tư tưởng cho tình huống tệ nhất, lần này gặp mặt có thể Diệp Tư Viễn sẽ bị thương."

"Em sẽ cùng anh ấy đối mặt, em sẽ tuyệt đối đứng ở bên cạnh anh ấy." Tôiuống một ngụm cà phê, chất lỏng vừa đắng lại vừa chua xót chảy vào trong miệng kích thích vị giác của tôi, sau khi tinh tế thưởng thức lại cóthể cảm nhận được vị ngọt ẩn giấu bên trong cùng với hương cà phê nồngđậm.

Tôi cười rộ lên, hóa ra là Diệp Tư Viễn thích hương vị như thế này, tôi cảm thấy mình cũng có chút thích nó rồi.

Buổi tối 11 giờ rưỡi, tôi cùng Uyển Tâm rời quán cà phê, chị ấy đưa tôi đếncửa tiểu khu rồi tự mình chạy xe về nhà. Tôi đứng trước chòi bảo vệtrống trải, trong đầu lại điên cuồng nhớ về những chuyện liên quan đếnDiệp Tư Viễn.

Đã một tháng tôi chưa gặp mặt anh, tôi rất nhớ anhnhưng mà tôi thật sự không nghĩ tới chúng tôi sẽ gặp mặt ở nhà của tôimà lại lấy phương thức như thế này để gặp mặt, nghĩ đến vài ngày sau cólẽ sẽ có chuyện xảy ra thì tôi thật sự lo lắng.

Trần Kết, mi quên rồi sao? Mi đã đáp ứng chính mi phải làm như thế nào...Tôi không quên, tôi sẽ kiên cường, tôi sẽ cố gắng.

Vậy là được rồi.

Nên tới sẽ tới mà nên đối mặt thì sẽ phải đối mặt.

Vì Diệp Tư Viễn tôi có thể trả giá tất cả.

Thời gian đã qua 12 giờ 20p phút, một chiếc taxi xuất hiện trong tầm mắt của tôi.

Tôi nheo mắt lại nhìn màu sắc của chiếc xe liền nhận ra đó là xe của tỉnhlị. Tôi không thể nhịn được cười rộ lên, không đợi xe dừng lại đã xôngtới.

Tôi vội vàng chờ cửa xe mở ra, đập vào mắt là vẻ mặt mệt mỏi của Diệp Tư Viễn.