Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Chương 76: Dù sao, trời vẫn đầy mây




Mãi cho đến trung tuần tháng tám, ba mới hỏi được chuyện của Diệp Tư Viễn. Bởi vì tôi rất ít gọi điện thoại với người khác, cũng ít lên mạng nói chuyện phiếm, rốt cuộc ba cảm thấy kỳ quái.

Tôi nói với ông, Diệp Tư Viễn đang ở nước ngoài, chúng tôi liên lạc thông suốt, ba không hiểu lắm. Chỉ là từ khi tôi trở về, ông chưa từng vì tôi trở lại mà cảm thấy bất mãn.

"Lễ mừng năm mới không trở lại, nghỉ hè cũng không về. Người như vậy, thân thể đã không tốt, còn không quan tâm con, con còn băn khoăn hắn làm cái gì? Thật không biết đầu óc con đang suy nghĩ gì!"

Tôi cười cười không nói, tôi có thể nói cái gì? Nếu như nói cho ba, Diệp Tư Viễn đã không cần tôi nữa, mấy tháng trước anh đã nói chia tay với tôi, đoán chừng ba sẽ giận đến tăng huyết áp.

Tuần cuối cùng của tháng tám, tôi đi thăm mẹ Uyển Tâm. Uyển Tâm xảy ra chuyện, mẹ Uyển Tâm nhìn qua có vẻ già đi rất nhiều. Bà cũng không có đổ tức giận lên trên người tôi, trên thực tế, tính khí Uyển Tâm và mẹ chị ấy cực kỳ giống nhau, mẹ Uyển Tâm chỉ là hắng giọng mắng to Diệp Tư Hòa một trận, tiếp đó liền ôm tôi khóc.

"Tiểu Kết, sau này Uyển Tâm ra ngoài, đến bằng tốt nghiệp cũng không có, con bé nên làm cái gì đây? Chẳng lẽ giống như bác, cả đời dựa vào đàn ông để sống sao?"

Tôi an ủi bà, nói với bà không cần lo lắng, tôi sẽ thường đi thăm Uyển Tâm. Đợi đến khi Uyển Tâm ra tù, tôi nhất định sẽ giúp chị ấy.

Sau khi về nhà, tôi bắt đầu suy tính chuyện nhập học. Trước đó Tần Lý đã nói với tôi, tôi bởi vì bệnh nên thủ tục tạm nghỉ học đều đã làm xong, sau khi tựu trường sẽ học tiếp đại học năm ba, nhưng gần tới khai giảng, tôi còn có chút không biết làm sao.

Vừa lúc đó, tôi nhận được điện thoại của một người phụ nữ trẻ tuổi. Cô ấy nói cho tôi biết, cô tên là Mol¬ly, tới giúp tôi làm thủ tục trở về trường học.

Tôi không biết cô là ai, nhưng mấy ngày sau cô thật tới nhà tôi, cười hì hì chào hỏi ba, dì Mỹ, Trần Dạ, nhà tôi còn đang ăn bữa cơm cuối cùng để tiễn tôi trở về thành phố H.

Tôi vẫn luôn có chút ngây ngốc nhìn cô nhanh nhẫu giúp tôi thu xếp hành lý, gửi vận chuyển, lấy vé lên máy bay, không nhịn được hỏi cô: "Cô làm ở công ty của Tần Lý sao?"

"Đúng vậy." Mol¬ly cười với tôi, xem ra cô vẫn chưa tới ba mươi tuổi, dung mạo rất xinh đẹp, "Tiểu Kết, cô không cần quan tâm gì hết, đi theo tôi là được."

Đến thành phố H, là một ngày trước khi khai giảng.

Mol¬ly và tôi trở về căn hộ Prague, cô giúp tôi làm bữa ăn tối, sau khi ăn xong nói ngày hôm sau sẽ theo tôi trở về trường học làm thủ tục, hỏi tôi buổi tối ngủ một mình có được không?

Thân thể của tôi đã không có gì đáng ngại, chỉ còn sót lại một chút xíu di chứng, tôi nói tôi có thể ở một mình, rồi cô rời đi.

Đêm hôm đó, tôi ném va ly hành lý của mình và túi du lịch ra, bắt đầu xách hành lý.

Đợi đến ngày hôm sau, Mol¬ly tới tìm tôi thì kinh ngạc phát hiện ra tôi đã chồng chất mấy túi lớn ở cửa.

"Tiểu Kết? Cô đang làm gì vậy?" Cô hỏi tôi.

"Sau khi khai giảng, tôi dọn trở về phòng ngủ." Tôi chỉ túi xách trên đất, "Đồ của tôi đều ở đây rồi, sau này tôi sẽ không trở lại nơi này."

"Chuyện này. . . . . ." Mol¬ly có chút khó xử, tôi cười với cô: "Phòng lớn như vậy, một mình tôi cũng không ở nổi, buổi tối sẽ sợ."

"Vậy cô cũng không cần mang hành lý đi hết nha, cuối tuần còn có thể trở lại một đêm chứ sao."

"Không cần. Tôi. . . . . ." Tôi nhìn ánh mắt của cô, "Tôi không muốn trở lại nữa."

Mol¬ly không tiếp tục kiên trì, chúng tôi cùng đi ra cửa, đóng cửa trước, cuối cùng tôi quay đầu lại liếc mắt nhìn căn phòng lớn này, quá khứ trong nháy mắt cửa chính khép lại liền vùi sâu vào trong trí nhớ.

@@@@@@@@@@@@

Tôi tiến vào lớp học lần nữa, chỉ là vẫn ở chung một phòng ngủ với Vương Giai Phân. Họ đã là năm thứ tư đại học, lại không học cùng tôi, tôi rất ít có cơ hội cùng vào cùng ra với cô. Tôi bắt đầu cố gắng học tập, không trốn học, nghiêm túc làm bài tập, đi thi, đối mặt với chuyện học, còn có thể thỉnh giáo Vương Giai Phân.

Vào ngày sinh nhật 24 tuổi của Diệp Tư Viễn, tôi nghĩ hồi lâu, vẫn không làm gì, thật yên lặng mà qua cả ngày.

Đợi đến khi sinh nhật 21 tuổi của tôi, Vương Giai Phân, Mã Anh, Thi Tiểu Yến lôi kéo tôi đi KTV, Lưu Nhất Phong và Phùng Khiếu Hải đã tốt nghiệp đi làm cũng chạy tới, giúp tôi làm một bữa tiệc sinh nhật nhỏ. Tôi cầu nguyện trước mặt bọn họ, thổi nến, cắt bánh sinh nhật, cuối cùng cả bánh ngọt lại bị chúng tôi làm cho rối tinh rối mù, chúng tôi thét lên bôi sữa tươi lên trên mặt người khác, ở trên ghế sô pha truy đuổi nhảy lên nhảy xuống.

Tôi cố gắng không muốn nghĩ đến cái gì hết, Trần Kết -- tôi tự nhủ, mày đã trưởng thành, phải thích ứng cuộc sống không có anh, tựa như trước khi biết anh vậy. Anh không có ở đây, mày vẫn phải sống những ngày sau thật tốt.

Trước khi kỳ nghỉ đông tới lần nữa, Tần Lý tới thành phố H thăm tôi.

Chúng tôi gặp mặt ở Phàm Nhân Hiên. Sau khi đến, tôi lấy nón len xuống, cho anh nhìn tóc ngắn tôi mới cắt, còn nhuộm thành màu đỏ.

"Đẹp mắt không?" Tôi nhướng mày, cười đến rất đắc ý.

Tần Lý cười lớn: "Rất đẹp mắt, chỉ là em quá gầy."

"Dạ dày không tốt lắm, ăn ít rất nhiều, chẳng qua em đã cố gắng ăn cơm." Tôi chỉ chỉ mặt của mình, "Sắc mặt còn kém à?"

"Cũng không tệ lắm, rốt cuộc có chút huyết sắc rồi." Anh vẫn cười không ngừng.

"Hôm nay anh ở đây, em muốn làm thịt anh một bữa, gần đây Phàm Nhân Hiên của anh có đồ tẩm bổ gì đặc biệt tốt không, lấy ra cho em nếm thử một chút." Tôi lật thực đơn, hưng phấn bừng bừng xem món ăn.

"Tiểu Kết, xem ra em thi không tệ."

"Đó là đương nhiên. Kỳ thi này, em cảm thấy được mình thi được đặc biệt tốt, nói không chừng còn có thể cầm một học bổng đấy."

"A, vậy em phải mời khách mới được."

"Không được! Nào có chủ tiệm ăn muốn khách mời khách, anh cũng quá keo kiệt rồi!" Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, đối mặt ánh mắt thâm thúy của anh, "Thế nào?"

"Ừ. . . . . . Không có gì." Tần Lý nhún nhún vai, cười.

Tôi bĩu môi, bắt đầu không chút kiêng kỵ gọi thức ăn, gọi đến bảy, tám món mới dừng lại.

“Ách! Em ăn được hết sao?" Tần Lý khó có thể tin nhìn tôi.

"Ăn không hết thì em gói mang về! Phòng ngủ của tụi em có lò vi sóng dùng chung, buổi tối còn có thể ăn khuya! Thế nào? Ăn của anh một bữa, anh liền đau lòng ư?"

"Không đau lòng, không đau lòng, em ăn được là tốt rồi." Tần Lý gọi nhân viên phục vụ tới gọi món ăn, chúng tôi bắt đầu trò chuyện trên trời dưới đất.

Anh hỏi tôi có nam sinh nào theo đuổi tôi không...tôi cười ha ha, nói chuyện hư hỏng kia của tôi toàn trường đều biết, nào còn có nam sinh dám đến theo đuổi tôi chứ. Tần Lý liền cười lắc đầu, ngón tay của anh gõ mặt bàn, trầm ngâm sau một hồi, đột nhiên nói: "Em đừng chờ hắn nữa."

Tôi đang nằm ở trên bàn, nhìn lá trà trôi nổi ở trong ly thủy tinh, nghe anh nói thế, lập tức ngây ngẩn cả người.

"Thật, Tiểu Kết, em đừng chờ hắn nữa." Tần Lý lại lặp lại một lần.

Tôi từ từ ngồi thẳng người, suy nghĩ một chút, nói: "A Lý, chúng ta có thể không nói đến hắn không?"

Tần Lý không tiếp tục lên tiếng, chỉ là mím môi nhìn tôi chằm chằm, tôi dũng cảm nhìn lại anh, cố gắng không lộ ra cảm xúc khác.

Hồi lâu sau, anh nở nụ cười, gật đầu một cái, nói: "Tốt."

Sau khi nghỉ đông, đám người Vương Giai Phân bắt đầu thực tập, Vương Giai Phân và Mã Anh thực tập công ty cách trường học hơi xa, họ chuyển khỏi phòng ngủ, Vương Giai Phân ở lại nhà mình, Mã Anh thì mướn căn phòng nhỏ gần công ty.

Tôi và Thi tiểu Yến ở cùng một chỗ, hai người nói chuyện cũng không nhiều. Đến buổi tối, trong phòng ngủ luôn yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng viết chữ của hai chúng tôi.

Cảm thấy nhàm chán thì tôi liền đi xem phim rạp, xem phim bộ, xem tiết mục giải trí.

Tôi thậm chí còn xem trận đấu bóng đá, nhất là Serie A.

Diệp Tư Viễn là fan của AC Milan, lúc anh đá banh luôn thích mặc quần áo cầu thủ sọc đen đỏ của đội AC Milan, vì vậy chỉ cần đài truyền hình trung ương phát sóng trực tiếp trận đấu của AC Milan, mặc kệ trễ thế nào, tôi đều sẽ xem.

Anh ở ngay thành phố kia, không biết anh có đi đến tận nơi xem bóng không? Anh vẫn rất ưa thích số 7 Shevchenko của AC Milan, tôi yêu ai yêu cả đường đi, cũng hiểu rất rõ về ngôi sao bóng đá này. Nhưng khi xem mấy trận đấu, tôi đều không tìm thấy cầu thủ quen thuộc duy nhất của đội bóng này, mãi cho đến khi tra Internet mới biết, hắn đã chuyển đi Chelsey Premier League.

Một phút kia, tôi không biết có bao nhiêu mất mác.

Sau tháng năm, Vương Giai Phân và Mã Anh lại dọn về phòng ngủ, họ bắt đầu vì luận văn tốt nghiệp, bảo vệ luận văn tốt nghiệp mà bận rộn. Tôi rất ít quấy rầy Vương Giai Phân, vì vậy liền lựa chọn một mình đi thư viện đọc sách hoặc đi phòng học tự học.

Tuần cuối của tháng sáu, đám người Vương Giai Phân tốt nghiệp.

Ăn bữa cơm tạm biệt vào ngày đó, tôi cũng đi.

Lý Bàn Tử trong lớp uống rất nhiều, ôm chặt lấy tôi, lớn tiếng nói hắn yêu thích tôi ròng rã bốn năm rồi.

Tôi khóc, cũng ôm lấy hắn, càng lớn tiếng chúc hắn hạnh phúc.

Một đêm kia, tôi cũng uống rất nhiều, tất cả mọi người đều uống rất nhiều, say đến ngã trái ngã phải, gặp người liền ôm, ôm rồi khóc.

Cho dù là Đường Miêu bởi vì Đường Duệ mà kết oán với tôi, lúc này cũng bưng ly tới cụng ly với tôi.

Cô khóc đến rất lợi hại, nói Đường Duệ ở trong ngục quả thật rất không tốt. Nhưng đều là nữ sinh, cô ấy có thể cảm nhận được nỗi đau của tôi, vì hành động của Đường Duệ mà cảm thấy xấu hổ.

"Đừng nói gì nữa. Trần Kết, đoán chừng tương lai chúng ta sẽ không liên lạc nữa, uống một ly, ít nhất giữa tôi và cô sẽ không có thù oán nữa."

"Ừ, cạn chén!" Tôi ngước cổ uống một hơi cạn sạch bia.

Đường Miêu cũng uống cạn ly, cô lập tức ôm tôi khóc lớn lên: "Cô, cái người này! Làm sao lá gan cô lại lớn như vậy hả! Lầu sáu cũng dám nhảy! Nếu cô chết, đời tôi cũng sẽ không tốt hơn!"

Tôi ôm cô ấy thật chặt, nói: "Không phải tôi đã không sao rồi ư? Chờ Đường Duệ ra, cô nói với hắn, tôi không trách hắn. Thật, không trách hắn, cô bảo hắn cố gắng thật tốt, lần nữa bắt đầu lại, cuộc sống còn dài mà!"

"Ừ! Ừ! Trần Kết, tôi nhất định nói với hắn! Nhất định!"

Thời điểm trở về trường học, tôi và Vương Giai Phân đi đường có chút loạng choạng. Chúng tôi tay cầm tay, hưng phấn không muốn trở về phòng ngủ, muốn đi dạo trong sân thể dục.

Vương Giai Phân vẫn đi lung la lung lay, ngọng nghịu nói gì đó, tôi vẫn lớn tiếng hát, hát 《be¬lief》, hát không biết bao nhiêu lần, hát đến khi cổ họng cũng có chút khàn khàn.

Hát mệt mỏi, tôi đứng vững, ngẩng đầu lên nhìn ngôi sao sáng trên trời.

Diệp Tư Viễn, anh thấy không, tôi trống không như ánh sao đúng không?

Tôi mỉm cười giang hai cánh tay ra, bắt đầu xoay quanh.

Xoay rồi xoay, xoay rồi xoay. . . . . .

Mùa hè cứ như vậy mà kết thúc.

@@@@@@@@@@@@

Khai giảng năm thứ tư, trong trường học đã không có Vương Giai Phân và bạn học cùng lớp lúc trước của tôi.

Tôi dọn tới phòng ngủ mới, trở thành bạn bè với một người nữ sinh tên là Tiểu Mạch. Tiểu Mạch rất hướng nội, không thích nói chuyện, ở một chỗ với cô ấy, tôi cảm thấy được rất tự tại. Tôi chỉ là hơi cô đơn, cần có một người ở bên cạnh với tôi.

Ngày 17 tháng 9, là sinh nhật 25 tuổi của Diệp Tư Viễn. Tôi mua một khối bánh ngọt nhỏ, một mình đi tới hồ nhân tạo bên cạnh trường học. Tôi đặt một cây nến lên trên bánh ngọt, nhẹ nói: "Hắc, sinh nhật vui vẻ."

Ánh lửa chập chờn, tôi nhìn ngây ngốc ấm áp nhỏ phát ra trong tay, tiếp đó liền thổi tắt cây nến.

Tôi múc từng miếng bánh ngọt vào trong miệng, rất ngọt đó, nghe nói thường ăn đồ ngọt sẽ làm cho tâm tình người ta vui vẻ, cũng không biết có phải thật không?

Hôm nay anh trôi qua như thế nào đây? Có người ăn sinh nhật với anh không? Có người ăn bánh ngọt với anh không?

Hay là nói, vẫn như năm trước, có phải anh không muốn trải qua ngày này không?

Trong đầu tôi đột nhiên toát ra một ý niệm kỳ quái, Hàaa...! Diệp Tư Viễn 25 tuổi, đã già rồi! Sắp đến tuổi băm rồi, nhưng anh ở trong trí nhớ của tôi vẫn là bộ dáng một nam sinh trẻ trung xấu hổ.

Vóc dáng thật cao, bả vai rộng rãi, mặc áo sơ mi sạch sẽ, hoặc là T shirt, bên cạnh là ống tay áo trống không.

Anh che trán, con mắt lóe sáng óng ánh. Lúc cười lên, trên gương mặt liền nổi lên hai má lúm đồng tiền cạn đáng yêu.

Hôm nay anh, là dạng gì đây?

Diệp Tư Viễn của tôi, rời khỏi tôi, đã hai năm rồi.

Không biết tại sao có một ngày, Ứng Hạc Minh gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi có nguyện ý lại đi đến cửa hàng của anh làm việc không?

Cả năm ba đại học tôi đều không có đi làm, chính là dùng sinh hoạt phí ba cho tôi, mỗi tháng 800 khối, thật là có chút giật gấu vá vai. Tôi đánh giá tình huống thân thể và độ căng thẳng của việc học một chút, cảm thấy vẫn có thể đi làm thử.

Đầu óc Ứng Hạc Minh không tệ, nhãn hiệu quần áo đó của anh đã có chút quy mô, cửa hàng Đào Bảo đã sớm làm đến thuận buồm xuôi gió, thậm chí ở thành phố H đã mở ra bốn tiệm.

Tôi cũng không còn nói thù lao với anh, trong nội tâm hiểu rõ ràng, dùng thời gian chủ nhật vào việc kia cũng là vì giải sầu tịch mịch. Nhưng anh cho tôi thù lao nhiều hơn những người mẫu khác nhiều, tôi hớn hở nhận lấy, không khách khí với anh, chỉ là nghiêm túc hoàn thành công việc.

Tôi và Ứng Hạc Minh dần dần biến thành bạn tốt, sau khi công việc kết thúc, anh sẽ mời tôi ăn cơm, nói chuyện phiếm đông tây nam bắc với tôi. Anh đã từng thử thăm dò ý tứ của tôi, hỏi tôi có nguyện ý bắt đầu một đoạn tình cảm mới không? Tôi cười ha ha, lắc đầu cự tuyệt, anh ta rất thất vọng. Một tháng sau, anh giới thiệu một cô gái đeo mắt kiếng lịch sự cho tôi, nói là bạn gái của anh, tôi mừng thay cho anh, cười nói kết hôn nhất định phải mời tôi đi uống rượu mừng.

Có lúc Tần Lý sẽ gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi một chút tình huống gần đây, trên thân thể, trên phương diện học tập, tôi cũng không nói quá nhiều, chỉ là nói cho anh biết tôi rất tốt. Trước khi nghỉ đông vào năm bốn, Tần Lý lại một lần nữa đến thăm tôi, tôi uốn tóc hơi quăn, thật vui vẻ đi gặp anh, rất bất ngờ, anh nói cho tôi biết, anh kết hôn.

"À?" Tôi cực kỳ kinh ngạc, "Chúc mừng chúc mừng!"

"Không có bày rượu, sau này sẽ bày, bày rượu nhất định mời em tới."

Tôi liếc mắt nhìn anh: "Anh kết hôn, hắn nhất định sẽ trở lại chứ?"

"Không nhất định. Anh đã hơn hai năm không nhìn thấy hắn rồi." Tần Lý nhìn chiếc nhẫn trên ngón vô danh của tay trái mình, lại ngẩng đầu nhìn tôi, "Em lập tức sẽ đi thực tập, nghĩ kỹ đi đâu chưa?"

"Công ty quảng cáo, đã thảo luận rồi, qua sang năm đi trình diện, em không có ý định đổi nghề. Thật ra thì. . . . . . em cảm thấy dựa vào gương mặt của mình, đi làm thư ký cao cấp gì, tuyệt đối phải nắm chắc!"

"Làm thư ký à? Vậy bốn năm này không phải em học uổng phí rồi ư?" Tần Lý lắc đầu cười, "Có muốn anh giúp em một tay, giới thiệu một công ty hay không?"

"Không cần, em đều tìm xong rồi. Nếu ngày nào đó không có cơm ăn, lại tới tìm anh."

"Một lời đã định, chẳng qua anh tin tưởng em có thể làm."

"Đúng vậy!" Tôi cười đắc ý, không phải là tôi tự khen, năm ba đại học, năm bốn, tôi không biết dụng công gấp bao nhiêu lần, tiếng anh qua cấp sáu, các môn chuyên ngành đều rất ưu tú, muốn thi nghiên cứu, nói không chừng cũng có thể được. Nhưng công việc tôi tính toán, Ivory Tower này, tôi đã đợi đủ rồi.

Sau khi nghỉ đông, tôi bắt đầu đi làm.

Công ty cách trường học rất xa, nhưng tôi vẫn ở phòng ngủ.

Trong công ty quảng cáo, tôi đi theo các tiền bối làm văn bản việc chuẩn bị về công việc. Sau hai tháng, có lẽ là bởi vì biểu hiện cũng không tệ lắm, ngoại hình lại tốt, ông chủ bắt đầu nói quản lý khách hàng bồi dưỡng cho tôi, nói một cách đơn giản, chính là kéo nghiệp vụ.

Công ty nghiệp vụ vẫn luôn tương đối ổn định, tôi cần làm chỉ là nở nụ cười ăn, một bữa cơm với khách hàng, mang theo chuyên viên kế hoạch hoặc chuyên viên thiết kế giảng giải cho khách hàng ý nghĩ và phương án của chúng tôi, có thể ký chín trong mười hợp đồng.

Sau khi ký xong, khách hàng này sẽ do tôi phụ trách, phần công việc này rất có tính khiêu chiến, cũng may miệng tôi đủ ngọt, lại biết giả bộ, đi làm mấy năm và da mặt dày phát huy tác dụng vào đúng lúc này. Tổng thể mà nói, tôi còn làm được đến mọi việc như ý, dùng lời nói mà nói, một chút cũng không giống sinh viên đại học còn chưa có tốt nghiệp, mà nhìn như là một người cáo già.

Tôi không biết ý trong lời nói của hắn đến tột cùng là tốt hay là không tốt, nhưng tôi lý giải là khen ngợi. Trên người tôi phát sinh qua những chuyện kia, dạy cho tôi rất nhiều đạo lý, tôi lại sẽ không ngu ngốc mù quáng tin tưởng người khác, ngu ngốc đơn thuần cho là tất cả mọi người trên đời đều là người tốt.

Tôi trơ mặt cò kè mặc cả với khách hàng, uống rượu với bọn họ, nịnh nọt, tặng lễ mời khách, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Trước khi trở về trường học tiến hành biện hộ tốt nghiệp, lương làm việc của tôi đã đột phá 3000 khối, phải biết, lương thực tập của tôi tạm thời chỉ có 600 thôi!

Tháng 6, tôi tốt nghiệp.

Mặc quần áo học sĩ, mang mũ học sĩ, tay cầm bằng tốt nghiệp cùng nhau chụp ảnh chung với các bạn học, tôi cười đến đặc biệt rực rỡ.

Vương Giai Phân xin nghỉ tới tham gia buổi lễ tốt nghiệp của tôi. Cô ấy đổi nghề rồi, dưới sự an bài của cha mẹ vào làm việc ở công ty của gia đình, công việc ổn định, thu nhập không tồi. Vương Giai Phân, cô gái này là như thế, vốn thích hợp công việc như vậy.

Sau khi tốt nghiệp, tôi tiếp tục ở lại công ty quảng cáo thực tập đó, tôi mướn một phòng nhỏ ở gần công ty, chỉ có mười lăm mét vuông, phòng vệ sinh thì dùng chung.

Ba hi vọng tôi có thể về nhà, ông lo lắng thân thể của tôi, nhưng mà tôi lại không đồng ý.

"Ba, người tin hay không? Con lập tức có thể đạt tới lương tháng 5000. Ở chỗ của chúng ta sẽ kiếm được ở đâu chứ! Tôi ở lại chỗ này, ba cũng không cần lo lắng học phí đại học của đồ đần."

Đến tháng chín, đồ đần đã học lớp mười rồi, thằng bé thi được rất tốt, thi đậu trường học trọng điểm tốt nhất thành phố P. Ba năm qua, vóc dáng tên nhóc thúi đã cao đến 1m76, gương mặt cũng lớn thành dạng họa thủy, nghe nó nói không biết cự tuyệt bao nhiêu thổ lộ của cô gái nhỏ ở trong năm nhất trung học.

"Không cho yêu sớm!" Tôi cảnh cáo nó ở trong điện thoại, "Học hành cho tốt, năm hai trung học rất quan trọng."

"Yên tâm đi! Em sẽ thi ở thành phố H, mục tiêu của em là đại học Q, em muốn học y!"

"Đi đi, ai muốn em tới."

"Chị, một mình chị ở đó, không tịch mịch à? Em tới với chị chứ sao."

Nước mắt của tôi lặng lẽ rớt xuống, đồ đần đã là một giọng nói của cậu con trai trẻ tuổi rồi. Tôi rất vui mừng, thằng bé đã biến thành nam tử hán có thể đảm đương rồi.

Mỗi tháng tôi đều đi thăm Uyển Tâm ở trong tù, bởi vì biểu hiện chị ấy tốt nên đã giảm hình mấy lần, hay bởi vì trình độ học vấn cao, thậm chí ở trong ngục đảm nhiệm một chút công việc phương diện văn thư.

"Em đừng lo lắng chị sẽ chệch đường ray xã hội, ngày ngày chúng ta đều xem tin tức, xem báo chí mà." Uyển Tâm cười với tôi.

Tôi thở dài, đưa đồ cho chị ấy.

"Ai nha, em không cần mỗi lần tới đều mang theo một đống lớn đâu, anh thủy thủ và anh Tiểu Báo cũng thế, nơi này của chúng ta một năm cũng không có người đến thăm nữ phạm nhân đâu, họ thấy thì trong lòng hẳn sẽ không dễ chịu."

"Em không quan tâm!" Tôi vỗ tay chị, "Em nghĩ xong rồi, trước tiên ở công ty quảng cáo làm hai năm, để dành một ít vốn liền ra ngoài làm một mình, cũng quen đường đi rồi. Chị mà trở về, chị cùng làm với em."

"Chị có được không?"

"Nói nhảm! Dĩ nhiên được rồi! Chị là ai, chị là Tô Uyển Tâm!"

Uyển Tâm ngẩn người, rốt cuộc nở nụ cười.

@@@@@@@@@@

Tôi cứ như vậy ở lại thành phố H, trôi qua cuộc sống kinh doanh.

Mỗi sáng sớm luống cuống tay chân rời giường, trang điểm, sấy tóc, mặc vào quần áo đẹp đẽ, giày cao gót, mạnh mẽ giẫm xuống ra khỏi cửa.

Mướn phòng cách công ty rất quái lạ, ngồi xe buýt thì không đáng, đi bộ lại có một chút xa, tôi liền mua cho mình một xe donkey điện (một hãng xe đạp điện). Mỗi ngày mua túi sữa đậu nành ở đầu đường, mua một bánh bao hoặc là bánh rán, hừ "Tôi có một donkey nhỏ, cho tới bây giờ cũng không cưỡi~" , đi làm thật vui vẻ.

Vừa ra cửa làm việc, sẽ dùng xe của công ty, hoặc là ngồi xe buýt, thuê xe thôi.

Tôi thực hiện cam kết với ba, đến cuối năm, thu nhập tháng của tôi thật đạt tới 5000 khối. Chỉ là tôi biết, mỗi một phần, mỗi một đồng đều là tôi dùng hết hơi sức để kiếm được.

Năm trước, tôi nhận một hóa đơn, công ty phải xây dựng một công trình, làm sách tuyên truyền, phân năm loại khác nhau, số lượng in rất lớn, ông chủ phái tôi đi bàn bạc với đối phương.

Ngày đó tuyết rơi, thân thể tôi không quá thoải mái. Đây là di chứng sau khi bị thương, mỗi khi gặp mưa dầm hoặc tuyết rơi, tôi liền đau nhức toàn thân, nhất là chỗ xương gảy đã lành. Gặp bác sĩ, bác sĩ nói là bởi vì tôi gảy xương nhiều chỗ, hơn nữa tình huống của tôi vẫn coi như là tốt, không có đau đến ảnh hưởng cuộc sống, chỉ là khó chịu cả người mà thôi.

Nghĩ tới có lẽ cả đời chính là như vậy, tôi vẫn có chút ảo não, nhưng suy đi nghĩ lại, cái này cũng không có gì, chuyện trên đời luôn nhiều hơn trời đầy mây, không phải sao?

Tôi thuê xe đi công ty kiến trúc kia, công ty kia thật lớn, có mười mấy tầng lầu. Tôi thu ô, ghi danh ở quầy đăng kí, lần nữa điện thoại xác nhận người với đối phương.

"A, xin chào, quản lý Trình đúng không? Tôi là JO¬JO ở quảng cáo Quảng Phí, buổi sáng đã hẹn với anh, tôi đã đến công ty của các anh rồi."

Trong điện thoại là một giọng nam dễ nghe: "Xin chào, vậy cô lên đây đi, tôi ở lầu tám, phòng 807."

Tôi đi thang máy lên, đến cửa phòng 807, tôi nhẹ gõ cửa một cái: "Chào anh!"

"Mời vào."

Tôi mở cửa đi vào, trong phòng làm việc thật là ấm áp, tôi thấy được một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám tro đứng lên: "Xin chào, JO¬JO?"

"Vâng, xin chào, quản lý Trình."

Ô, thật đẹp trai nha, tôi lặng lẽ quan sát anh ta, là một người đàn ông nhìn rất nhẹ nhàng khoan khoái ôn hòa, vóc dáng cũng rất cao.

Chúng ta trao đổi danh thiếp với nhau.

"Trần Kết?" Anh ta cười lên, "Tên của cô thật có ý tứ."

"Tất cả mọi người gọi tôi là JO¬JO."

"Tên hai chúng ta hơi giống nhau." Anh ta đột nhiên nói.

"Hả?" Tôi cúi đầu nhìn danh thiếp của anh ta, thì ra là tên anh là -- Trình Húc.