Ôm Một Cái Nha!

Chương 10: Cửa sau




Trong văn phòng là một mảnh yên tĩnh đến quỷ dị.

Tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không biết nên có phản ứng gì.

Bọn họ không nghĩ tới, Tần Việt sẽ dò hỏi một nhân viên trắng ra như vậy, ngữ khí còn như thế…… Điều này có bất thường không?

Trì Bối cũng có chút ngốc, cô tỉnh lại nhìn vận khí sắp tới của mình một chút, hình như mỗi lần nói cái gì đều sẽ bị Tần Việt nghe thấy, cô suy nghĩ.

Về sau vẫn là không thể ở sau lưng thảo luận người ta.

Cô ngẩng đầu, cùng đôi mắt thâm thúy của Tần Việt đối nhau, vừa định muốn nói, Tần Việt liền ghé mắt nhìn về phía nhân viên vừa hỏi vấn đề kia, lời ít mà ý nhiều nói: "Cô không muốn sao."

Tống Văn Hạo lập tức phản ứng lại, vội vàng ho khan nói: "Tần tổng đang trả lời vấn đề của cô."

Nháy mắt, tất cả mọi người đều phản ứng lại. Tần Việt là đang trả lời người vừa mới hỏi kia, anh đến đây lúc nào.

Anh chỉ là vừa lúc Tôn Hân Nhiên đang hỏi thì đến, cũng không có ý nào khác, cũng không phải là dò hỏi Trì Bối.

Mọi người bừng tỉnh, một bộ dáng hiểu được.

Ở trong lòng từng người nói thầm, lại nói Tần tổng không có khả năng làm khó xử một nhân viên mới, hơn nữa cũng không có khả năng đối với một nhân viên nói ra những lời như vậy.

Giám đốc từ bên trong văn phòng đi ra, ôn hòa cười: "Tần tổng tới."

Đôi tay Tần Việt cắm túi, gật đầu, thanh âm trầm thấp: "Đi vào văn phòng rồi nói."

"Vâng."

Giám đốc để anh đi trước, Tần Việt đi ở phía trước, từ đầu tới đuôi chưa cho Trì Bối bên này nửa cái ánh mắt.

Sau khi người tiến vào văn phòng đóng cửa lại, bọn họ bên này mới tiếp tục náo nhiệt lên.

"Trì Bối vừa rồi có bị dọa không?" Vẻ mặt Tôn Hân Nhiên tò mò mà nhìn cô: "Vừa rồi làm cho chị bị hù chết, thật lo lắng em làm trò trước mặt Tần tổng, nói mình không muốn."

Nghe vậy, Trì Bối buồn cười mà nhìn cô: "Này có cái gì lại không dám nói, em vốn dĩ không muốn mà."

Tôn Hân Nhiên: "……"

Cô dừng một chút, có chút không thể tin được: "Thật hay giả?"

"Thật sự." Trì Bối nghĩ nghĩ, giải thích nhiều thêm một câu: "Cùng nam nhân ưu tú như vậy yêu đương rất mệt nha, mỗi ngày đều lo lắng có nữ nhân đối với anh ấy như hổ rình mồi."

"Có vẻ cũng đúng." Tôn Hân Nhiên thở dài, quay đầu lại nhìn vào cánh cửa văn phòng đóng chặt, ai oán nói: "Nhưng vẫn là thích Tần tổng."

Trì Bối cười cười, không nói chuyện.

Cô nhìn chằm chằm màn hình máy tính một lát, rũ mí mắt xuống an tâm làm việc.

Trong văn phòng, giám đốc bộ nghiên cứu cùng Tần Việt thương nghị công việc.

Về người máy luyến ái, tuy rằng đều đã an bài cho nhân viên từng người từng nhiệm vụ, nhưng thực hiện được lại rất khó. Loại trí tuệ nhân tạo này không được giải quyết chỉ một sớm một chiều mà phải mất một thời gian dài để nghiên cứu và thử nghiệm.

Hai người thương nghị xong, Tần Việt lật xem sắp xếp nhiệm vụ công việc, xem đến Trì Bối cùng một người đàn ông khác cùng nhau phụ trách biên trình ngôn ngữ, đuôi lông mày hơi chau lại.

Giám đốc cũng là nhân tinh, nhìn sắc mặt Tần Việt hơi có chút nghi hoặc hỏi câu: "Tần tổng, an bài như thế này được chưa?"

Tần Việt kéo kéo môi, thần sắc nhạt nhẽo đáp một câu: "Ừm."

……

Từ bộ nghiên cứu rời đi, Tần Việt không nói một lời.

Tống Văn Hạo thật cẩn thận liếc nhìn, che miệng ho: "Tần tổng."

"Nói."

"Hạng mục người máy luyến ái này yêu cầu đại lượng điều tra nghiên cứu số liệu, Trì tiểu thư bên kia có cần bàn giao thêm không? Hay chỉ an bài ở đây?"

Về điều tra nghiên cứu, Trì Bối là nhân vật trung tâm nhất định phải tự mình tham dự, thị trường điều tra nghiên cứu của bọn họ tự nhiên không thể chỉ nhằm ở đây, còn có các tỉnh ngoài khác, khu vực khác nhau đều phải suy xét. Bản thân mỗi khu vực khác nhau, tính cách con người cùng thói quen sẽ có sự không giống nhau.

Tuy nói bản tính đều như thế, nhưng một ít chi tiết nhỏ vẫn là phải chú ý nhiều hơn.

Thần Việt ở phương diện chi tiết luôn luôn làm thật tốt, cũng tương đối dán sát thực tế, ở phương diện này mới có thể tương đối dẫn đầu.

Mỗi một lần nghiên cứu phát minh bọn họ đều sẽ điều tra nghiên cứu trên thị trường lớn, tuy nói khả năng tác dụng không lớn, nhưng chỉ cần là số liệu lớn hiện ra chiếm tỷ lệ cao, nhất định là thứ mọi người yêu cầu nhất. Có đôi khi, không tự mình đi tham dự hiểu biết là làm không được tương đối số liệu chuẩn.

Nghe vậy, Tần Việt liếc hắn: "Không cần."

Anh dừng một chút, bổ sung thêm một câu: "An bài xuống dưới xong đem bảng hành trình cho tôi một phần."

"Vâng."

___________

Ngày ấy qua đi, vài ngày rồi mà Trì Bối cũng chưa nhìn thấy Tần Việt. Bất quá công việc cô cũng vội, mỗi ngày đều đấu tranh với số liệu.

Trì Bối thật thích chính công việc hiện tại này của mình, cho nên trình độ dụng tâm so với mặt khác cũng nhiều hơn.

Cơ hồ mỗi ngày cô đều tăng ca, bởi vì đối với biên trình ngôn ngữ không phải rất hiểu biết, đặc biệt là ở phương diện yêu đương, cho nên Trì Bối còn cố ý dò hỏi không ít bằng hữu cùng bạn học.

Buổi tối thứ sáu, Trì Bối với nhóm bạn cùng phòng khó có được khi ở cùng nhau.

Ký túc xá của các cô có bốn người, yêu đương tuy rằng không có, nhưng các cô hiểu được lại không ít.

Không khí trong tiệm lẩu thật tốt, bốn người tìm vị trí trong một góc ngồi, chỗ ngồi cửa hàng lẩu này cách nhau có chút xa, bên trong vô cùng náo nhiệt, nói cái gì người khác cũng nghe không thấy.

Trì Bối ngồi, vẫn luôn đang cười.

"Sau đó thì sao?"

Ôn Điềm Nhã là người mê đọc tiểu thuyết, phương diện yêu đương dò hỏi cô sẽ có rất nhiều ý tưởng.

"Trì Bối, mình khuyên cậu nên đi đọc thêm nhiều tiểu thuyết."

Trì Bối nhấp môi nước mơ chua, nhận xét: "Tình yêu trong tiểu thuyết đều có cái không chân thật, hiện thực làm gì có tình yêu nào lãng mạn như vậy."

"Ai nói không có." Ôn Điềm Nhã phản bác: "Hiện thực cũng có đàn ông chất lượng tốt cùng phụ nữ tốt, cũng có câu chuyện tình yêu, chỉ là số liệu tương đối thiếu mà thôi."

Điểm này Trì Bối ngược lại tán đồng.

Ôn Điềm Nhã hướng Trì Bối chớp chớp mắt: "Chờ mình đề cử cho cậu mấy quyển tiểu thuyết mà đọc, cậu sẽ biết."

Vài người trò chuyện có khuynh hướng không dứt.

Liễu Nhân Nhân bất đắc dĩ thở dài: "Tiểu Bối Bối, cậu kêu bọn mình đi ăn lẩu chính là vì cùng cậu đàm luận công việc?"

Trì Bối: "……"

Cô hì hì cười, ai nha một tiếng: "Mình đây là nhớ các cậu."

"Ai tin."

"Cắt."

Bốn người vui vẻ trò chuyện, ngược lại bên kia lại có chút nặng nề.

Ôn Nhiên nhìn nam nhân nửa chết nửa sống uống rượu xùy một tiếng, hướng Quý Bạch phóng qua một ánh mắt: "Tần tổng gần đây làm sao vậy?"

Quý Bạch mỉm cười:"Nghe nói là bị phụ nữ làm cho thất vọng."

"A." Ôn Nhiên nhướng mi, có chút kinh ngạc: "Người phụ nữ nào lợi hại như vậy, làm Tần tổng chúng ta thất vọng?"

Lời hắn nói ra nói vô cùng thiếu đánh, hoàn toàn là thái độ xem kịch vui.

Ôn Nhiên biết Tần Việt nhiều năm như vậy, thật đúng là không thấy được phụ nữ bên người Tần Việt. Cho tới nay, ở phương diện phụ nữ Tần Việt so với Quý Bạch cùng Hoắc Gia Hành thì còn lãnh đạm hơn. Ngẫu nhiên bạn bè tụ hội uống rượu, bên người anh tuyệt đối không thể có người phụ nữ nào tới gần, người này ở phương diện sạch sẽ nghiêm trọng đến khiến người tắc lưỡi.

Trong vòng vẫn luôn có truyền thuyết.....

Nói Tần tổng thích nam nhân.

Quý Bạch đạm đạm cười, lắc đầu nói: "Một cô gái còn chưa tốt nghiệp."

Hắn duỗi chân, đá Tần Việt: "Đừng ở chỗ này nửa chết nửa sống. Cậu xem đi, đã nhiều năm như vậy, thật vất vả mới tốt nghiệp còn không tiến lên? Chỉ bởi vì Trì Bối nói không muốn cùng cậu yêu đương cậu liền thành bộ dáng ma quỷ này?"

Về câu Trì Bối nói…… Tần Việt tự nhiên sẽ không có khả năng nói cho mấy người này. Là Quý Bạch hai ngày trước đến công ty của Tần Việt không cẩn thận nghe được nhân viên bát quái, lúc ấy còn hung hăng cười nhạo Tần Việt một phen. Tần Việt trên nhiều khía cạnh đều quá mức ưu tú, đến địa vị hiện tại này của anh cũng hiếm khi có người cho anh sắc mặt không tốt, nhưng thật không nghĩ tới…… Trì Bối sẽ trực tiếp nói trắng ra cùng đồng nghiệp như vậy.

Câu nói kia, triệt triệt để để đá Tần tổng đến thiết bản.

Nghe vậy, trong nháy mắt Ôn Nhiên đã hiểu: "Tìm được nữ nhân kia rồi?"

Hắn đối với việc của Tần Việt với Trì Bối không phải rất rõ ràng. Mấy người bọn họ cũng không phải thích bát quái, huống chi Tần Việt cũng không thích nói, biết rõ ràng hơn một chút chính là Hoắc Gia Hành cùng Quý Bạch, hai người còn chỉ là vì chuyện khác mà không cẩn thận biết đến.

Tần Việt lạnh lùng mà liếc Quý Bạch, âm thanh lạnh lùng nói: "Câm miệng."

Ôn Nhiên khịt mũi, duỗi tay vỗ vỗ bả vai Tần Việt: "Tôi nói cho cậu biết phụ nữ đều khẩu thị tâm phi, càng nói không muốn, trong lòng lại càng muốn."

Tần Việt trừng mắt nhìn hắn, không nói chuyện.

Nói như thế nào đây…… Nói thời điểm nghe được là giả, không cảm giác là giả, nhưng muốn nói nhiều khổ sở thì kỳ thật cũng không có.

Tần Việt vẫn luôn biết Trì Bối là cái đồ vô tâm không phổi, năm đó nói quay lại tìm mình, nói sẽ nhớ kỹ anh cả đời, kết quả trong nháy mắt lại quên luôn anh. Gặp lại như người xa lạ, Tần Việt cũng không có nhiều tức giận, dù sao biến hóa của anh cũng rất lớn.

Anh đang nghĩ ngợi, ngồi ở bên cửa sổ cùng vợ nói chuyện phiếm là Hoắc Gia Hành gõ gõ mặt bàn, nhìn về phía Tần Việt: "Người ở dưới lầu." -

Trì Bối là bị bọn Ôn Điềm Nhã kéo tới quán bar, nói là trong khoảng thời gian này công việc quá mức căng chặt, yêu cầu thả lỏng thả lỏng.

Ôn Điềm Nhã cùng Liễu Nhân Nhân đều xem như là khách quen của quán bar. Vu Tòng Hạm còn có thẻ vip quán bar, bốn người thuận lợi tiến vào. Vừa tiến đến Ôn Điềm Nhã cùng Liễu Nhân Nhân liền xông vào sân nhảy náo nhiệt, dư lại Vu Tòng Hạm cùng Trì Bối hai người không thích chơi ngồi ở trên sô pha hai mặt nhìn nhau.

"Uống rượu không?"

Trì Bối nghĩ nghĩ, gật đầu: "Uống một chút đi, nhưng đừng uống say."

"Ok." Vu Tòng Hạm gọi hai ly rượu trái cây, hững hờ nhìn, cùng Trì Bối thảo luận: "Tâm tình cậu hôm nay không tốt lắm a."

Trì Bối a một tiếng, cắn ống hút uống rượu trái cây, chớp chớp mắt vừa muốn trả lời, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người, cô sửng sốt ngửa đầu nhìn Tần Việt đột nhiên xuất hiện, lắp bắp mà hô câu: "Tần…… Tần tổng, anh như thế nào lại ở chỗ này?"

Quý Bạch từ phía sau xuất hiện, ôn hòa cùng hai cô chào hỏi: "Tiểu Bối Bối, như thế nào lại tới quán bar chơi."

Trì Bối đối với Quý Bạch cười cười, cô cùng Quý Bạch cũng tương đối quen thuộc. Vợ Quý Bạch - Hứa Nịch cùng Trì Bảo là bạn, lui tới tương đối với nhiều, cho nên cô ở trước mặt Quý Bạch cũng tương đối tự nhiên hơn một ít.

"Em cùng đồng học lại đây chơi."

Quý Bạch gật đầu, cùng Vu Tòng Hạm chào hỏi: "Quán bar là nơi đừng cùng bạn học tới nhiều, quá rối loạn."

"Được."

Tần Việt nhìn, khịt mũi thuận thế ở bên cạnh cô ngồi xuống.

Trì Bối: "……"

Có Tần Việt ở đây, không khí trong nháy mắt liền trở nên kỳ quái. Trì Bối không hiểu nam nhân bên cạnh này muốn làm gì, cô uống rượu trước mặt, tận lực bỏ qua tầm mắt bên cạnh kia.

Vu Tòng Hạm khụ một tiếng, đối với cái hoàn cảnh này không thích ứng, cô nhìn về phía Trì Bối, chỉ chỉ nói: "Mình đi toilet."

"Ừm."

Vu Tòng Hạm vừa đi, Quý Bạch cũng tìm cớ rời đi, trêm sô pha chỉ còn lại có Trì Bối cùng Tần Việt, hai người buồn đầu làm ngồi, cũng không biết muốn nói điểm cái gì -

Đột nhiên, Trì Bối gọi Tần Việt.

"Tần tổng."

"Ừ?" Tần Việt hơi hơi nhíu mày nhìn cô.

"Cuối tuần đi thành phố S điều tra nghiên cứu, ngài cũng đi sao?"

Buổi chiều cô mới nhận được email thông báo nghiên cứu của bọn họ đã được sắp xếp xong, phải đi rất nhiều thành phố, phương bắc phía nam một hai ba tuyến đều phải chạy một vòng, mỗi một tổ thành viên chạy mấy thành phố, nhất là hệ thống điều tra nghiên cứu. Chỉ là Trì Bối không nghĩ tới…… Mình sẽ cùng Tần Việt ở một tổ, tuy rằng một tổ có bốn người, nhưng đến lúc đó vẫn phân hai người tổ, cái này chỉ là tạm thời không sắp xếp xuống mà thôi.

Cô dò hỏi qua đồng nghiệp, bọn họ nói trước kia Tần Việt cũng sẽ tự mình tham dự điều tra nghiên cứu, chỉ là hiếm khi cùng nhân viên, lần này đại khái tương đối coi trọng người máy luyến ái này mới có thể như thế.

Tần Việt lười biếng ừ một tiếng: "Đã xem email?"

"Xem." Trì Bối nhấp môi, nhẹ giọng hỏi: "Người trong điều tra nghiên cứu có thể đổi không?"

Nghe vậy, Tần Việt liếc nhìn cô, thấp giọng hỏi: "Không muốn cùng tôi một tổ?"

"Không phải." Trì Bối đối với ánh mắt hơi mang điểm trào phúng kia thì nóng nảy, buột miệng thốt ra: "Ý tôi là tôi có thể đi cửa sau không, tôi muốn cùng anh một tổ."