Omega Đó Là Một Tiểu Tinh Tinh Vô Song

Chương 11: Đáng yêu




Editor: Chentranho

Truyện edit được đăng tại dembuon.vn và truyenwiki1.com chentranho

"Mang bạn học nhỏ trở về?"

Bóng tối trong mắt Phí Thừa dường như tan biến, anh gật đầu với Mạnh Phiên xem như chào hỏi.

Mạnh Phiên có thể cảm nhận được rằng Phí đại ca đang rất cố gắng thể hiện sự thân thiện của mình với bạn học nhỏ này, nhưng khí chất vẫn khá đáng sợ, cậu vẫn không dám làm thêm bất kỳ động tác nào.

"Phí đại ca hảo, em là bạn ngồi cùng bàn của Phí Chuẩn - Mạnh Phiên, đêm khuya lại đây quấy rầy ạ."

Mạnh Phiên ở bên cạnh Phí Chuẩn, nở nụ cười tươi rói, vẻ mặt vô hại, cúi đầu chào hỏi.

Cậu dám thề rằng bộ dáng tiểu O ngọt ngào yếu ớt của cậu vào lúc này nhất định không phải là cậu cố ý giả vờ! Hoàn toàn chính là sợ hãi, cậu thật sự cảm thấy trong không khí đều có một loại áp lực ẩn hình, ép tới cậu hận không thể co hết người lại mới thoải mái một chút.

"Không quấy rầy, Tiểu Chuẩn lần đầu tiên mang bạn học về nhà. Tiết tự học buổi tối vất vả, để phòng bếp làm cho hai đứa bữa ăn khuya, ăn xong rồi hãy đi ngủ."

"Cảm ơn anh ạ." Mạnh Phiên có chút thụ sủng nhược kinh, còn có cái gì bữa ăn khuya, cậu đời này đều không trong thời gian này ăn vặt cái gì.

Phí Chuẩn nhìn thấy Mạnh Phiên co lại bên cạnh mình thành một Omega nhỏ bé yếu ớt. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy khát vọng muốn bảo vệ của mình được khơi dậy, nhưng khi anh nghĩ rằng Mạnh Phiên có thói quen hay giả bộ, lập tức bình tĩnh lại.

Phí Chuẩn không thể phản bác lại lời nói của anh trai. Đây quả thực là lần đầu tiên anh đưa bạn học về nhà. Dù sao thì anh cũng chưa từng thấy một nhóc đáng thương lỡ chuyến xe cuối cùng rồi liền không thể về nhà nào...

"Con trai Alpha nhà họ La kia vẫn luôn quấy rầy bạn cùng bàn của em, làm đến cậu ấy không về được nhà, còn ở trường học lừa Omega uống thuốc rối loạn, anh xử lý một chút đi."

Mạnh Phiên:...

Gọn gàng dứt khoát như vậy sao?

Vậy mà nói muốn kéo cậu trở về làm nhân chứng?

Mạnh Phiên mờ mịt mà nhìn Phí đại ca, nghĩ thầm giờ khắc này chính mình có phải hay không nên gật gật đầu, cho nó có tí chân thật?

"Đã hiểu." Phí Thừa trả lời.

Ở Hoa thị có rất nhiều học sinh có bối cảnh đều học ở trường trung học Thành Dương, La Lập Hào ở Thất Trung xem như rất có tiền có thế, nhưng trong mắt Phí gia căn bản không đủ, thảo luận đường sống đều không cần.

Mạnh Phiên:...

Cậu trông có vẻ thừa thãi.

"Ngày mai anh sẽ đích thân đến trường cậu." Phí Thừa nói lần nữa, nhìn vào mắt Phí Chuẩn như thể đang hỏi cậu ấy điều gì.

Phí Chuẩn biết, "Có thể, Lăng lão sư nói mùi vị của anh khá tốt."

Phí thừa: "Không ghê?"

"Không ghê."

Đôi mắt đen của Phí Thừa lóe lên, biên độ cực kỳ thấp, mắt thường không kịp thấy hắn đã thẳng lưng đứng dậy. "Dẫn bạn học nhỏ của em đi chọn phòng cho khách. Anh xuống bảo nhà bếp làm cho hai đứa ít đồ ăn."

Mạnh Phiên hoang mang suốt chặng đường, tận đến khi Phí Thừa rời đi mới có chút thư giãn.

Cặp anh em kỳ lạ, hỏi lão sư tin tức tố thơm hay không thơm làm cái gì?

...

Phòng cho khách trong biệt thự của Phí gia là một dãy phòng, lớn hơn gấp đôi căn nhà gỗ cấp 4 hai phòng của Mạnh Phiên. Mạnh Phiên theo vào, có chút không biết phải làm sao.

Phí Chuẩn dẫn cậu vào phòng, mang cho cậu khăn tắm mới và các đồ dùng vệ sinh khác, rồi đặt chúng vào phòng tắm.

"Cậu đi tắm trước đi, lát nữa tôi sẽ mang đồ ăn khuya đến cho."

Căn phòng cho khách này có lẽ ít người ở, nhưng vẫn được quét dọn hàng ngày, phòng tắm sáng bóng, mọi thứ đều như mới. Sự tự ti không thể giải thích được nảy sinh trong lòng Mạnh Phiên.

Nhớ tới bà ngoại nói đừng làm phiền người khác. Mạnh Phiên vốn muốn nói cậu chỉ cần chỗ tá túc một đêm. Chỉ cần có cái giường là được, không cần tắm rửa. Nhưng nhà của anh sạch sẽ như vậy, không tắm rửa cậu cũng ngại không dám nằm lên giường.

"Cảm ơn, làm phiền rồi."

Cậu thanh âm nhẹ nhàng, lại rất chân thành.

Sớm đã quen với kiểu làm bộ làm tịch âm dương quái khí của nhóc lừa đảo, lịch sự như vậy còn làm Phí Chuẩn sửng sốt một chút, có chút không quen, lại có chút không thoải mái.

"Không sao đâu, cậu đừng căng thẳng . Đưa bạn học về nhà chơi là chuyện rất bình thường."

Mạnh Phiên nghĩ nghĩ, làm gì mà đột nhiên mình lại làm ra vẻ thế nhờ?

"Cảm ơn anh nhiều lắm, anh thật tốt quá đi." Mạnh Phiên nở một nụ cười ngọt ngào.

Phí Chuẩn: ...

Lại nữa rồi, ít nhất cứ âm dương quái dị như này nghe còn bình thường.

"Phòng của tôi ở bên cạnh, cậu có chuyện gì cứ gọi tôi."

Sợ Mạnh Phiên lại căng thẳng khẩn trương, Phí Chuẩn không làm phiền cậu nữa, đi ra ngoài trước.

Nhìn anh đóng cửa lại, Mạnh Phiên thở phào nhẹ nhõm, thật cẩn thận mà đi vào phòng tắm, cũng không dám sờ loạn, trước đem mấy đồ dùng để tắm rửa nhận biết một lần, không biết xài thì search Baidu, để bảo đảm trong lúc tắm rửa không xảy ra vấn đề gì, cũng đừng làm ra trò cười gì cho thiên hạ.

Nói đến bất đắc dĩ, nhà cậu không có phòng tắm, càng đừng nói phòng tắm vòi sen cùng bồn tắm.

Mùa hè cậu ở nhà tắm suối, mùa đông giống nhau đều thường tắm rửa bằng một chậu nước nóng lau lau kỳ kỳ, thỉnh thoảng thì vào nhà tắm công cộng ở trấn trên tắm rửa.

Mạnh Phiên sợ tốn nước nhà người ta nên tắm rất nhanh, xả nước cảm thấy đã sạch sẽ xong liền ra.

Toàn bộ quá trình diễn ra suôn sẻ, nhưng khi cậu bước ra, vấn đề xảy đến.

Cậu tính khỏa thân ngủ trên giường nhà người ta? Hay vẫn mặc bộ quần áo dơ kia đi ngủ?

Tiến thoái lưỡng nan, Mạnh Phiên hóa đá trong phòng tắm.

Lúc này, Phí Chuẩn gõ cửa đi vào phòng, mang đồ ăn khuya mới ra lò từ phòng bếp tới.

"Tắm xong chưa?" Nghe trong phòng tắm không có tiếng nước, Phí Chuẩn hỏi.

"Ừm ..." Mạnh Phiên xấu hổ, cúi đầu nhìn bên dưới trống trơn của mình, nghĩ nghĩ, học theo bộ dáng trên TV, đem khăn tắm lấy lại, bao lấy nửa người dưới.

"Em không mang theo đồ ngủ."

Mạnh Phiên vừa nói vừa mở cửa phòng tắm.

Phí Chuẩn không nghe thấy bất cứ tiếng động nào bên trong, chỉ đặt bữa khuya lên bàn cà phê nhỏ bên ngoài, vừa nhìn đã thấy Mạnh Phiên chỉ được quấn bên dưới, thân hình gầy gầy trăng trắng cùng đôi chân dài thẳng tắp của cậu đều lộ ra ngoài.

"Cậu......"

Gần như trong chốc lát, Phí Chuẩn quay đầu đi như một phản xạ có điều kiện, rồi lại quay lại.

Mạnh Phiên sửng sốt trước phản ứng của anh ta, rồi cười khúc khích thành tiếng, tràn ngập niềm vui sướng.

"Đều là con trai, anh sợ cái gì? Chẳng lẽ tiểu Beta không xứng cùng Alpha kề vai sát cánh, xưng huynh gọi đệ sao?"

Phí Chuẩn:......

Anh cũng không biết chính mình để ý cái gì, nếu là Beta hoặc Alpha khác, chẳng sợ tùy tiện lộ hàng hết cũng không có việc gì.

Nhưng là Mạnh Phiên......

Khả năng đây là lí do Mạnh Phiên có thể giả làm Omega thành công, chẳng sợ biết đây chính là Beta, lại vẫn sẽ làm người nhịn không được nghĩ nhiều.

"Áo ngủ ở phòng để đồ có, chuẩn bị riêng cho khách, cậu vào lấy mà mặc."

Phí Chuẩn mặc kệ Mạnh Phiên cứ cợt nhả, đi vào phòng để đồ lấy ra một cái áo ngủ mới, trở tay đưa cho Mạnh Phiên, toàn bộ hành trình vẫn không nhìn cậu.

Sau khi đưa đồ ngủ, Phí Chuẩn cũng không nhìn lại mà đi thẳng ra ngoài.

Mạnh Phiên lại cười vui vẻ.

Sau khi mặc xong bộ đồ ngủ, Mạnh Phiên đã ngửi thấy mùi hương từ bên ngoài, khi bước tới, cậu nhìn thấy một lồng bánh ngọt nhỏ tinh xảo với nhiều kiểu dáng khác nhau và một cốc sữa bò còn nóng hầm hập.

Cậu chưa bao giờ ăn một cái bánh ngọt nhỏ dễ thương như vậy.

Mạnh Phiên ngồi trên sô pha, nhìn đồ ăn, sau đó lại nhìn cửa, nghĩ thầm, Phí Chuẩn cùng tưởng tượng con nhà giàu trong lòng cậu không quá giống nhau.

Vì thân thế của mình, Mạnh Phiên thừa nhận cậu có chút lòng thù hận với người nhà giàu, cậu sẽ luôn theo bản năng mà dùng ác ý lớn nhất đánh giá những con cái nhà giàu đó.

Chỉ là hôm nay tới Phí gia một chuyến, Mạnh Phiên không thể không thừa nhận, người giàu cũng có người tốt, cho người ta cảm giác thực thoải mái.

...

Phí Chuẩn về phòng tắm rửa một cái, nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Mạnh Phiên, trong lòng tự nhiên có chút bực bội, cảm giác chính mình giống như lại bị nhóc lừa đảo kia đùa giỡn rơi xuống thế hạ phong, nhìn cậu ta cười vui vẻ thế kia cơ mà.

Đang lau tóc, Thiệu Trì đột nhiên gọi tới.

Trước khi tắm rửa anh đã nói cho Thiệu Trì việc đem Mạnh Phiên về nhà, muốn Thiệu Trì yên tâm một chút.

[Chuẩn ca! Online ăn gà nào! 】

Phí Chuẩn cạn lời, "Mười giờ rưỡi rồi, không chơi, đi ngủ sớm một chút."

[Đừng dập máy-làm ơn đi mà! Chơi một chút thôi! Nhân tiện gọi cả tiểu Mạnh Phiên nữa! Em còn chưa bao giờ được chơi game với em ấy đâu! Em hẹn với Chu Nhất Khai rồi, mau lên đi mà! 】

Phí Chuẩn: ...

Anh cảm thấy anh mới chính là người nhân tiện được kéo thêm phải không?

【 Đi mà! Đi mà! Em ấy chưa bao giờ chơi game, khó được một lần có cơ hội ở nhà anh, rủ Tiểu Mạnh Phiên để em ấy có thể trải nghiệm cảm giác vui vẻ khi chơi game đi mà! 】

Phí Chuẩn:......

Cuối cùng, anh vẫn là bị Thiệu Trì lải nhải mãi đến sợ, đến phòng Mạnh Phiên hỏi cậu có muốn cùng nhau chơi game một chút.

Mạnh Phiên đang ở trong phòng nhấm nháp bánh quy nhỏ, nghe vậy, ngây ngốc lấy ra cái điện thoại second-hand tàn nhưng vẫn chưa phế của mình, huơ huơ cho Phí Chuẩn nhìn.

"Cái di động tàn này của em hay bị đơ lắm? Đến nhắn tin bình thường cũng làm em mệt tâm rồi."

Phí Chuẩn:......

Nếu không có đêm nay, có lẽ anh đã không biết rằng bạn cùng bàn của mình thực sự lại là một nhóc đáng thương đến như vậy.

Thiệu Trì lại gọi hàng loạt cuộc gọi như muốn đoạt mệnh, Phí Chuẩn không muốn ngày mai bị réo tên đến chết, cầm điện thoại di động không dùng đến tải game cho Mạnh Phiên sử dụng.

Mạnh Phiên không từ chối, Thiệu Trì cùng Chu Nhất Khai đều rất quan tâm đến cậu. Cùng chơi game với họ cũng được thôi. Vừa lúc cậu cũng chưa bao giờ chơi trò chơi rất phổ biến này nên thấy khá tò mò.

Thật hiếm khi cậu không phải dậy lúc bốn giờ ngày mai, cậu vẫn có đủ thời gian ngủ.

Phí Chuẩn trở về phòng nằm xuống, ngáp dài chơi với cậu một ván, vừa bước vào trò chơi, liền nghe thấy tiếng la hét hoa si của Thiệu Trì.

"Ông trời thế mà lại cho tui cơ hội này! Mạnh Phiên, giọng nói của em trong game thực sự ngọt ngào quá đi mất! Giấc mơ của anh đã trở thành sự thật!"

Chu Nhất Khai phụ họa:"Cảm ơn anh Chuẩn! Đây cũng là lần đầu tiên em được chơi game với Mạnh Phiên. Đêm nay quá tuyệt vời!"

Phí Chuẩn: ...

Đều là một đám hoa si, ngày nào đó bọn họ biết Mạnh Phiên không phải Omega, sẽ có cái biểu tình gì?

"Nhưng em không biết chơi. Em chưa bao giờ chơi game trên điện thoại di động. Em khả năng sẽ ngáng chân sau các anh." Mạnh Phiên chào hỏi trước.

Thật ra giọng nói qua điện thoại di động với lúc bình thường cũng không khác nhau mấy, nhưng lúc Phí Chuẩn nghe thấy lời nói của Mạnh Phiên, trên cánh tay anh vẫn cảm thấy nổi hết da gà.

Quả thực ... thật ngọt ngào quá rồi...

Lúc này, Phí Chuẩn đột nhiên hiểu ra tại sao những gã đàn ông béo thường thích chơi game với mấy tiểu muội muội hoạt bát loli Omega.

Nhưng Phí Chuẩn sẽ không thừa nhận điều đó, miễn cho cái đuôi của Mạnh Phiên vểnh đến tận trời.

"Nửa đêm rồi, chơi thì chơi, đừng nói nhảm, ồn ào." Phí Chuẩn lạnh lùng nói.

Thiệu Trì và Chu Nhất Khai không còn la hét nữa, nhưng thỉnh thoảng họ vẫn nhẹ nhàng nói chuyện với Mạnh Phiên, lừa Mạnh Phiên trả lời họ.

Chơi game chẳng phải là để nghe tiểu ngọt O nói chuyện sao! Phí Chuẩn thực sự là không hiểu phong tình!

"Mạnh Phiên, nhặt khẩu AKM này."

"Tiểu Mạnh Phiên, cho em túi cứu thương nè."

"Balo của em đang ở cấp mấy thế? Anh tìm cho em một cái balo 3 nhé."

Phí Chuẩn: ...

Mạnh Phiên thực sự cũng không thấy trò này vui lắm. Điều duy nhất cậu cảm thấy đặc biệt hạnh phúc là thu thập vật tư.

Toàn bộ hành trình cậu một người cũng chưa bắn chết, nhưng nhặt đồ thì quá sướng tay, nhìn đến ba lô đồ vật càng ngày càng nhiều, liền có loại cảm giác sung sướng của hamster tích trữ thức ăn.

Có thể là do cậu nghèo, nên quen tiết kiệm, việc tích trữ nhiều thứ mang lại cho cậu cảm giác thỏa mãn và an toàn chưa từng có.

"Các anh có cô-ca không?" Mạnh Phiên đối cái loại đồ hộp màu lam kia đặc biệt cảm thấy hứng thú.

"Phốc! Đó là đồ uống năng lượng, anh có, cho em."

Mạnh Phiên nhặt lại nhặt đến vui vẻ, nhưng nhặt không hết, ba lô đã đầy rồi.

Cậu mở ba lô ra, cái này không muốn ném, cái kia cũng không muốn ném, buồn đến sầu cả người.

"Phí Chuẩn, anh có balo 3 không?"

"Tôi đang đeo, đang dùng."

"Ồ, vậy em tự đi tìm, em còn cả đống thứ muốn nhặt ấy."

Phí Chuẩn: ...

"Đậu má! Mọi người, có người ở đó! Anh Chuẩn bảo vệ Mạnh Phiên!"

Phí Chuẩn thấy được, vọt tới trước mặt Mạnh Phiên còn đang chăm chỉ nhặt đồ, đại sát tứ phương.

Bỗng nhiên, một quả lựu đạn ném lại đây, Phí Chuẩn đột nhiên không kịp phòng ngừa bị thương.

Phụ cận còn có địch nhân, Thiệu Trì cùng Chu Nhất Khai còn đang giết địch, bên người Phí Chuẩn chỉ có Mạnh Phiên.

"Mạnh Phiên, lại đây cứu tôi một chút."

Mạnh Phiên chạy đi chạy lại trong nhà, tìm người, "Anh ở chỗ nào?"

"Ở cửa, chữa thương cho tôi."

Mạnh Phiên tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng cũng có góc nhìn phù hợp, tìm được cánh cửa, bước tới, "Làm sao để chữa thương?"

"Bấm vào dấu hiệu chữa bệnh."

"Ở đâu? Em không nhìn thấy."

Mất quá nhiều thời gian, Phí Chuẩn ngỏm củ tỏi luôn.

Phí Chuẩn: ...

"Không cần, tôi chết rồi."

Mạnh Phiên sửng sốt, sau đó vui vẻ lên tiếng, "Là một cái hộp này sao? Em có thể nhặt hộp đồ của đồng đội được không?"

Phí Chuẩn: ...

Làm khó cậu còn biết tôi là đồng đội của cậu đấy, đồng đội đã chết mà còn cao hứng như vậy, chỉ vì nhặt hộp......

"Có thể......"

"Oa, vậy em có thể nhặt balo cấp ba của anh luôn không? Lại có thể đựng thêm nhiều đồ rồi."

Phí Chuẩn: ...

Thực xin lỗi, rút lại lời nói đầu, anh vẫn không thể get được cảm giác vui vẻ khi mang người mới Omega chơi trò chơi.

Nhìn thấy nhân vật " tiểu nhân" Mạnh Phiên trên giao diện trò chơi liên tục nhặt đồ, Phí Chuẩn thậm chí còn có thể tưởng tượng ra nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt của Mạnh Phiên ở cách vách ...

Bỏ đi, thật giống bé hamster nhỏ, vẫn là có điểm đáng yêu.