Omega Đó Là Một Tiểu Tinh Tinh Vô Song

Chương 15: Trả thù




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Chentranho

Truyện edit được đăng tại dembuon.vn và truyenwiki1.com chentranho

Phí Chuẩn đã gọi điện thông báo về chuyến thăm này trước hai ngày để đảm bảo rằng anh sẽ không làm phiền người khác khi đến.

Khi đến nhà cuối cùng, xe chuẩn bị chạy từ trên cầu đi vào, gia đình đã đợi sẵn ở cửa nhà, thấy xe chạy tới, liền chạy đến chào hỏi.

"Phí thiếu, vất vả ngài lại đi một chuyến!"

Mạnh Phiên:......

Khoa trương như vậy? Nhà trước thái độ vẫn bình thường lắm, đến nhà này cậu còn cho rằng mình bỗng nhiên xuyên vào kịch tổng tài bá đạo Mary Sue cơ.

"Bác gái, bác khách sáo rồi, đây là việc cháu nên làm. Tề Hàng gần đây không sao chứ?"

"Vẫn còn tốt, chỉ là thường thường vẫn cảm thấy yếu, hệ thống miễn dịch của nó không tốt lắm."

Mạnh Phiên nghe tên có chút quen thuộc, vừa xuống xe liền nhìn thấy Omega gầy yếu đứng ở đó như liễu yếu đào tơ.

"Mạnh Phiên? Tại sao cậu lại ở trong xe Phí thiếu?"

Thật trùng hợp, là bạn học cấp 2, chẳng qua giao tình không sâu.

"Tôi cọ xe Phí thiếu đến Thất Trung." Mạnh Phiên cười trả lời, rất phối hợp mà dùng hai chữ "Phí thiếu".

Phí Chuẩn:......

"Oa, cậu và Phí thiếu là bạn học?" Tề Hàng tràn đầy ghen tị.

"Vào trong nói chuyện đi, bên ngoài nóng quá." Mẹ Tề mời.

Phí Chuẩn lấy một số quà tặng và đồ dinh dưỡng trong thùng xe ra mang chúng vào nhà.

"Ai da! Phí thiếu ngài khách khí quá!"

"Không có gì, nếu thân thể không thoải mái cứ nói, có thể liên hệ với cháu, cháu phái người mang Tề Hàng đi làm kiểm tra toàn thân lại."

Tề Hàng nghe xong liền đỏ mặt, xấu hổ nói: "Phí thiếu, anh có thời gian đưa em đi kiểm tra không? Lần trước đại ca kia đưa em đến đó, em khá sợ."

Mạnh Phiên: ...

Phí Chuẩn mỉm cười, "Xin lỗi, Thất Trung việc học hơi bận rộn, tôi khả năng không có thời gian. Nếu cậu sợ, lần sau tôi sẽ an bài cho cậu một tỷ tỷ ôn nhu chút."

"À ... à, cảm ơn."

Phốc, Mạnh Phiên có điểm muốn cười, Phí Chuẩn chắc không nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Tề Hàng? Người ta nào muốn ôn nhu tỷ tỷ, chính là muốn anh đưa đi đấy anh giai ơi.

"Haizzz! Con đấy, đứa nhỏ này quá không hiểu chuyện, Phí thiếu nào có thời gian! Phí thiếu nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi, bác đi bổ cho hai đứa trái dưa hấu nhé."

Mẹ Tề định cắt dưa hấu, Tề Hàng ngượng ngùng siết chặt tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Phí Chuẩn, dường như cậu ta có rất nhiều điều muốn nói với Phí Chuẩn, nhưng mỗi lần cậu ta muốn nói, nhìn đến bên cạnh còn có Mạnh Phiên lại nuốt nước bọt thu về.

"Phí thiếu chắc không biết, Mạnh Phiên và em là bạn học cấp 2. Chúng em ngồi bàn trước bàn sau. Em từng ghen tị với cậu ấy vì học lực xuất sắc, nhưng giờ em còn ghen tị vì cậu ấy là Beta nữa. Có thể tùy ý đi theo Phí thiếu mà không cần lo lắng về tin tức tố thay đổi. "

Mạnh Phiên: ...

Cậu thực sự không thể nhìn ra trọng điểm của câu này là ý gì đấy.

Phí Chuẩn thờ ơ nói: "Quả thực Beta khá tốt."

Tề Hàng: ...

"Đáng tiếc, Beta bình thường,  khả năng sinh sản không tốt lắm."

Mạnh Phiên: ...

Nhìn thấy khuôn mặt Mạnh Phiên không nói nên lời, Phí Chuẩn nở nụ cười, "Omega cũng không phải công cụ sinh sản, cậu đừng nghĩ tới chính mình như vậy."

Tề Hàng: ...

Sau khi ra khỏi Tề gia, Mạnh Phiên sắc mặt liền không quá tốt.

Phí Chuẩn cho rằng cậu là bị Tề Hàng nói nên tức giận rồi, kỳ thật Mạnh Phiên là đang nghĩ tới thân thế của chính mình.

Cậu chưa bao giờ cảm thấy Beta có cái gì không tốt, nhưng sự thật chính là, vì cậu là Beta cho nên mới bị vứt bỏ.

Lời nói của Tề Hàng cứ như shit đổ vào lòng cậu, tại sao một số Omega lại cảm thấy tự mãn vì "lợi thế sinh nở" của mình? Cứ nghĩ sinh nở tốt là một lợi thế nên họ có quyền lựa chọn hôn nhân với Alpha? Sau đó tự hào vì được kết hôn với một Alpha mạnh mẽ? Rồi tự hào vì sinh ra Alpha hoặc Omega?

Đây thực sự là một vòng lẳn quẩn kỳ quái, rõ ràng trước khi tách ra giới tính thứ hai, bọn họ đều là người độc lập, vậy tại sao lại có thể tự cho là mình ưu tú hơn người?

Nếu Mạnh Dĩnh không quá lưu luyến Alpha, có thể cho dù bị Triệu Côn Luân bỏ rơi, cậu không có cha, nhưng vẫn có thể có một gia đình hạnh phúc.

Trong trí nhớ của Mạnh Phiên sau khi cậu ba tuổi, căn bản không có Mạnh Dĩnh.

Thời gian đầu, bà ta giao cháu cho bà ngoại chăm sóc, chính mình tự đi làm. Sau đó, bà tìm được một Alpha khác, lập gia đình.

Người chú đó cũng đã ly hôn và mang theo đứa nhỏ, nhưng Mạnh Dĩnh không mang cậu theo, thậm chí không có nói cho người ta sự tồn tại của cậu. Mạnh Dĩnh nói với bà ngoại, bà muốn cùng người kia sinh một đứa con trước, đến lúc đó mới mang Mạnh Phiên về nuôi, có con rồi bà mới có tự tin.

Nếu không, bà ấy sợ lại bị bỏ rơi một lần nữa.

Sau nhiều năm như vậy, dường như bà vẫn luôn tích cực chuẩn bị cho việc mang thai, cho rằng mọi quá khứ đều có thể sửa chữa vẹn toàn, nhưng Mạnh Phiên không cần nữa.

"Tiểu Beta cũng rất tốt, không bị tin tức tố ảnh hưởng, không có chuyện gì."

Thấy Mạnh Phiên giữ im lặng, Phí Chuẩn nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

"Tất nhiên." Mạnh Phiên nhẹ nhàng ậm ừ.

Phí Chuẩn cười nhẹ, anh thực sự lo lắng quá rồi, quên mất rằng nhóc nói dối này rất mạnh mẽ, căn bản không cần người khác nói quá nhiều.

...

Mạnh Phiên vốn tưởng rằng chuyện không hay đụng phải Tề Hàng này chỉ là chuyện nhỏ, sẽ trôi qua nhanh chóng, không ngờ mấy ngày sau khi mở mạng di động lên thì nhận được thông báo kết bạn QQ của Tề Hàng.

Không biết cậu ta lấy được tài khoản QQ của cậu ở đâu.

[Tề Hàng: Mạnh Phiên chấp nhận đi, tôi có chuyện hỏi cậu một chút. 】

Mạnh Phiên không chấp nhận, chỉ trực tiếp trả lời: [QQ tôi không thêm bạn, cậu có chuyện gì? 】

[Tề Hàng: Chúng ta là bạn học cấp 2, cậu không cần xa lạ như vậy, chỉ là muốn hỏi một chút chuyện về Phí thiếu thôi. 】

Mạnh Phiên: ...

Coi cậu là cái loa sao? Sao không tự thêm Phí Chuẩn đi?

Lười để ý, Mạnh Phiên không chỉ không thêm bạn bè, thậm chí còn không thèm trả lời.

Tề Hàng đợi một hồi, liền gửi tiếp tin nhắn thêm bạn bè: [Mạnh Phiên, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, tác hợp cho tôi cùng Phí thiếu một chút đi được không? 】

Mạnh Phiên: ...

Cậu đang ăn trưa, dùng hộp giữ nhiệt do Phí Chuẩn đưa cho, tác dụng giữ nhiệt thật sự rất tốt, buổi sáng có thể đựng đầy thức ăn, đến trưa mở ra vẫn còn ấm. .

Bây giờ, cậu bỗng cảm thấy cơm hơi bị nghẹn, cái tình tiết chó má gì thế này.

Khi Phí Chuẩn trở về sau bữa trưa, Mạnh Phiên đem nội dung giao diện thêm bạn kia cho anh ta xem.

"Phí thiếu, em cho rằng người theo đuổi chính mình thì nên tự giải quyết, không cần liên lụy đến tiểu học bá O ngọt ngào vô tội nè? Em học tập rất bận, không có thời gian làm loại việc này đâu." Mạnh Phiên cười ngọt ngào.

Phí Chuẩn từ nụ cười ngọt ngào của cậu nhìn thấy bốn chữ tâm trạng không tốt to đùng.

"Có lý lắm, nhưng tôi cũng vô tội mà. Tôi không có khiêu khích cậu ta. Không liên quan gì đến tôi luôn?"

Mạnh Phiên bĩu môi, cất hộp cơm đi.

Phí Chuẩn thấy cậu không phục, chuẩn bị lấy lý phục người:"Người ái mộ của cậu cũng coi tôi như cái gai trong mắt, cậu cũng nên giải quyết đi chứ?"

Mạnh Phiên: ...

"À ... này cùng em cũng chẳng liên quan gì cả..."

Phí Chuẩn nhún vai, dang hai tay tỏ vẻ: Nhìn xem, như nhau thôi.

"Bỏ đi!" Mạnh Phiên đặt lại hộp cơm vào túi cách nhiệt, cầm điện thoại lên, chấp nhận kết bạn của Tề Hằng, rồi nhanh như chớp chặn luôn.

Thay vì bị người lạ làm phiền hết lần này đến lần khác, tốt hơn hết hãy trở thành bạn bè sau đó chặn họ hoàn toàn!

Nói xong, cậu liếc mắt nhìn Phí Chuẩn, nghiêng đầu cười, "Vậy em tự mình giải quyết phiền toái. Nếu như cản trở đường tình duyên của anh, cũng đừng trách em."

Phí Chuẩn không phản đối, thậm chí còn giơ ngón tay cái lên.

"Được rồi, chăm chỉ học tập." Mạnh Phiên hài lòng lấy sách bài tập ngoại khóa ra, thế giới yên lặng, tiếp tục chìm đắm trong các câu hỏi.

...

Giờ học thể dục, tự hoạt động.

Mạnh Phiên theo thói quen mang theo một cuốn sách bài tập. Cuối tháng 9 có cuộc thi giải toán cấp tỉnh, năm ngoái cậu lỡ đăng ký rồi năm nay phải tham gia.

Tiền thưởng cho giải nhất tỉnh rất hậu hĩnh, cậu cần tiền lắm.

Ở phía bên kia, Thiệu Trì và Phí Chuẩn đang cùng nhau nói về tiệc sinh nhật.

Phí Chuẩn sinh nhật vào ngày 16 tháng 9, tức là thứ bảy.

Phí Chuẩn và Phí Thừa chênh nhau 12 tuổi. Những năm trước, Phí gia sẽ chuẩn bị chu đáo một bữa tiệc sinh nhật cho anh. Nhưng do việc bạo phát tin tức tố trong kỳ nghỉ hè năm ngoái nên không tổ chức.

Năm nay không dám chắc, Thiệu Trì nghĩ Phí Chuẩn cũng không thích những dịp có quá nhiều người.

"Thứ bảy sinh nhật thì sao? Nhà em còn chưa nhận được thư mời sinh nhật của anh, năm nay lại không tổ chức hả?"

Phí Chuẩn xác thật không nghĩ tới làm lớn, thế gia nhiều Omega trẻ tuổi như vậy đều tới tham gia, anh vẫn là có điểm lo lắng tin tức tố của mình không ổn định.

"Không làm lớn, tổ chức nhỏ một chút, đương nhiên sẽ mời cậu tới."

Nghe vậy, hai mắt Thiệu Trì sáng lên, cúi người xuống thấp giọng hỏi: "Vậy có mời bạn học trong lớp không á? Ví dụ như tiểu Mạnh Phiên?"

Phí Chuẩn: ...

Nói đi nói lại, vẫn là quay về Mạnh Phiên.

Phí Chuẩn nhìn xung quanh, từ xa, anh thấy Mạnh Phiên đang ngồi ở một góc sân chơi, dưới gốc cây xoát đề.

Anh cảm thấy rằng Mạnh Phiên sẽ không thích những dịp như vậy, tuy rằng đó là một cuộc tụ họp nhỏ, nhưng những người bạn thế gia gần đây vẫn sẽ đến tham gia, Mạnh Phiên có thể không quen với điều đó.

"Cậu ấy không nhất định sẽ đồng ý."

"Có thể!" Thiệu Trì cười tủm tỉm, "Anh chờ chút! Em đi mời cho!"

Nói xong, người đã nhanh như chớp chạy đi.

Phí Chuẩn:......

Ánh đèn không sáng dưới bóng cây che khuất rất nhiều, Mạnh Phiên ngẩng đầu thấy Thiệu Trì đang nhìn mình mỉm cười.

"Chuyện gì vậy?"

Sau khi xoát xong một đề, Mạnh Phiên đóng sách lại đứng dậy.

"Thứ bảy này sinh nhật của Phí Chuẩn, em có đến không? Thật tiếc lần trước em không thể đến ăn lẩu. Sinh nhật bạn cùng bàn không thể vắng mặt được đúng chứ?"

Mạnh Phiên vỗ nhẹ lớp bùn dưới mông cậu, do dự.

"Có bao nhiêu người ở đó?"

"Không nhiều, không nhiều! Tụ hội nhỏ thôi, đều là người trẻ tuổi, trưởng bối sẽ không tới tham gia!"

Mạnh Phiên hiểu rõ gật gật đầu, mở di động, liếc nhìn số dư trong QQ chỉ có mấy chục đồng, thật sự rất xấu hổ.

"Ừm ... quà sinh nhật anh tặng rất đắt đúng không?"

Thấy Mạnh Phiên lo lắng, Thiệu Trì đúng bệnh hốt thuốc: "Khà khà! Chỉ cần tâm ý của em là được! Anh Chuẩn muốn gì chả có, quà sinh nhật đắt tiền cũng không hiếm đâu! Anh còn không định tặng quà cho anh ấy nữa mà." ! "

Mạnh Phiên nghĩ nghĩ, có lý.

"Phí Chuẩn kêu anh tới hỏi em à?"

Thiệu Trì vỗ ngực đảm bảo: "Đương nhiên rồi! Anh là người đại diện mẫu mực cho anh Chuẩn nè! Em là bạn cũng bàn của Chuẩn ca, ảnh rất mong em tham gia đấy! Thực sự rất muốn mời em, nhưng lại ngại, bảo anh đến hỏi em một chút có muốn đi hay không!"

Mạnh Phiên quay đầu lại tìm Phí Chuẩn, thực sự, cách đó không xa, Phí Chuẩn cũng đang nhìn cậu.

"Được rồi, em sẽ đi, đến lúc đó đem thời gian địa điểm gửi em là được."

"Ô kê la!"

Thiệu Trì vui vẻ trở về!

"Anh Chuẩn! Anh xem! Tiểu Mạnh Phiên siêu muốn tham gia sinh nhật của anh đấy!"

Phí Chuẩn: ...

Tại sao anh lại không cảm thấy như vậy nhỉ?

Nhưng nếu Mạnh Phiên đồng ý rồi Phí Chuẩn vẫn quyết định nên mời trực tiếp cậu ta. Nhóc nói dối này lòng tự trọng rất lớn, vì vậy tốt hơn đừng làm cậu ta cảm thấy lời mời này không minh bạch.

Giờ học thể dục sắp kết thúc, xoát đề cũng xong, Mạnh Phiên cảm thấy hơi khát, định quay lại lớp để rót nước trước.

Cậu đi chậm rãi trên sân chơi, nghĩ rằng Thiệu Trì và Phí Chuẩn là bạn thân, không có vấn đề gì nếu không tặng quà. Nhưng cậu chỉ là bạn cùng lớp, không tặng quà thì không tốt lắm.

Cậu nên tặng gì đây?

Cái gì chất lượng tốt nhưng rẻ một chút?

Trong lúc suy nghĩ, cậu cúi đầu đá tảng đá trên bãi cỏ, chợt nhìn thấy một viên kẹo.

Mạnh Phiên đứng đó, cúi đầu nhìn kỹ, còn chưa bóc ra?

Quỳ xuống, gạt đám cỏ ra, nhặt viên kẹo từ kẽ trên cỏ, thổi bụi, Mạnh Phiên nhìn đi nhìn lại rồi bật cười.

Đó là một viên sô cô la.

Còn chưa bị bóc, cậu không biết nó đã bị dẫm lên bao lâu trong đám cỏ nữa.

Hẳn là người mất sẽ chẳng trở lại chỉ để tìm một viên chocolate đâu nhỉ?

Vậy cậu có thể ăn không?

Mạnh Phiên chưa từng ăn sô cô la, dường như cậu từng nếm nó khi còn rất nhỏ, vị có lẽ là ngọt ngọt thơm thơm.

Khi cậu mới bước vào trường, một vài Alpha cũng tặng sôcôla, nhưng chúng đều là loại rất lớn, Mạnh Phiên cảm thấy rằng nó phải rất đắt tiền, vì vậy cậu không dám nhận, liền trả lại.

Vừa lúc chưa tan học, trong phòng học chắc là không có ai, bí mật ăn, hẳn là không sao.

Mạnh Phiên cẩn thận cầm viên sô cô la nhặt được như một vật báu, giấu nó trong túi đồng phục học sinh rồi chạy vào lớp.

Phí Chuẩn phía sau không xa nhìn thấy cậu: ...

( Em thảm quá em ạ : )))

Cùng về phòng học, Phí Chuẩn liền nhìn thấy Mạnh Phiên trong mắt sáng lấp lánh, mở gói kẹo, lấy ra chocolate, rồi cẩn thận, rất cẩn thận mà liếm một ngụm, sau đó hạnh phúc mà nheo lại mắt.

Phí Chuẩn nhìn viên chocolate kia, đặc biệt là khoảnh khắc đầu lưỡi Mạnh Phiên liếm lên trong nháy mắt, hô hấp anh cứng lại, tức khắc nhịp tim trong lồng ngực như nhỡ một nhịp, hoảng đến mau chóng dựa vào tường, đem chính mình nấp tốt.

Cư nhiên sẽ có người quý trọng một viên chocolate như vậy.

Trong một thời gian dài, Phí Chuẩn thực sự không muốn đối mặt với Mạnh Phiên mời cậu ta đến dự tiệc sinh nhật trực tiếp.

Khi học buổi tối, Phí Chuẩn viết một mẩu giấy chuyển cho Mạnh Phiên, trên đó có ghi rõ thời gian và địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật, và lời trịnh trọng mời cậu tới.

Mạnh Phiên hôm nay được nếm thử sô cô la siêu ngọt, hóa ra sô cô la ngon thật á, khác hẳn ấn tượng hồi nhỏ.

Cậu vui vẻ đến mức không để ý đến sự kỳ lạ của Phí Chuẩn, đáp lại mẩu giấy nhỏ, cảm ơn lời mời và nói rằng cậu sẽ tới.

Trong vài ngày tiếp theo, Mạnh Phiên luôn lo lắng không biết nên tặng quà gì cho Phí Chuẩn.

Nếu không tặng chocolate?

Cậu thật sự cho rằng sô cô la là hương vị ngọt ngào nhất trên đời, nhưng cậu lại nghĩ ra nhà họ Phí giàu có như vậy, loại sô cô la nào mà không ăn được?

Loại mấy chục đồng tiền mà cậu có thể mua, nhất định không phải tốt nhất.

Sau khi nghỉ học vào tối thứ sáu, Mạnh Phiên ngồi trên xe buýt về nhà với vẻ mặt u ám.

Ngày mai là sinh nhật của Phí Chuẩn. Cậu vẫn chưa có quà nên chỉ có thể đến trung tâm Hoa thị vào sáng sớm ngày mai để xem tạm thời có thể mua được món quà nào phù hợp không.

Về đến nhà, bà ngoại vẫn chưa ngủ.

Trong nhà có một cái thùng các-tông to bằng cái máy giặt, bà ngoại dùng lưới che lại.

"Bà ngoại, đây là cái gì?"

Mạnh Phiên nhìn kỹ hơn, mắt cậu chợt sáng lên.

Có cả chục con gà nhỏ bên trong, màu vàng chanh, lông tơ đang khe khẽ chip chíp, siêu dễ thương.

"Gà con, hôm nay bà bán gần hết đám gà già, chỉ để lại có hai con đẻ trứng, rồi mua một đàn gà con này."

Bà ngoại vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Mạnh Phiên: "Chúng ríu rít làm ảnh hưởng đến con ngủ hả? Không thì để chúng ra ngoài nhé."

"Không sao, không ồn ào."

Đôi mắt Mạnh Phiên đầy ý cười, cậu chỉ cảm thấy đàn gà con đã giúp cậu rất nhiều.

Ngày hôm sau, Mạnh Phiên được sự đồng ý của bà, ôm một con gà nhỏ ra khỏi nhà.

Cậu không có quần áo tươm tất, những chiếc áo phông mùa hè đã sờn rách, phần lớn là do anh hàng xóm cho. Sợ hình tượng không tốt, Mạnh Phiên liền mặc đồng phục đi dự tiệc sinh nhật, gà con được cho ăn rồi đút vào túi.

Phí Chuẩn không thích đám đông, vì vậy anh chỉ đặt một phòng khách sạn hai bàn và mời một số bằng hữu quen biết.

Hiện tại, rất nhiều người đã đến, nhưng chủ tiệc Phí Chuẩn vẫn chưa đến, anh còn đang trong cửa hàng bánh đặt một chiếc bánh trái tim chảy sô cô la vô cùng đặc biệt.

Cũng không vì cái gì khác, bản thân anh cũng không thích ăn bánh ngọt. Bánh sinh nhật chỉ là kỷ niệm thôi, chỉ là hôm đó nhìn thấy vị cùng bàn kia lén ăn socola nhặt được, cảnh tượng đôi khi nghĩ lại cũng thấy chua xót lắm, nên hôm nay anh muốn cho cậu ăn đủ thì thôi.

"A, mọi người đều mang theo bánh ngọt à. Hôm nay chắc ăn bánh ngọt đến ói mất!"

Khi Thiệu Trì mang bánh đến, liền thấy mấy người tới trước đã tháo bánh ra, đặt lên bàn so xem bánh ai mua đẹp nhất

"Tớ đương nhiên còn mua quà khác, Phí Chuẩn nhất định sẽ thích." Tô Hàm Ương cười tủm tỉm khoe ra.

"Tớ cũng mang quà, bất quá Ương Ương nhất định là nổi nhất! Mỗi năm đều là cậu tặng cho Phí Chuẩn quà đặc biệt nhất!" Lý Hưng Chương thổi phồng.

Tô Hàm Ương vẻ mặt tự hào, "Phí Chuẩn tại sao vẫn chưa tới đây?"

Thiệu Trì gửi một tin nhắn cho Phí Chuẩn, nói: "Không biết nữa, chẳng lẽ là đi đón Mạnh Phiên?"

"Mạnh Phiên là ai?" Tô Hàm Ương cau mày hỏi.

"Hehe, bạn mới, O cục cưng số 7 của chúng tôi, bạn cùng bàn Phí Chuẩn, em ấy ngọt chết đi được."

Lý Hưng Chương a một tiếng, "Tớ biết rồi! Có phải hay không là người trên diễn đàn đồn, cùng Phí Chuẩn nháo ra tai tiếng kia? Cậu ta cũng tới đây? Thật à?"

Một Omega nữ khác vội vàng ngắt lời: "E hèm! Lý Hưng Chương, im đi, nào có Omega nào có thể so sánh với Ương Ương được? Phí Chuẩn chỉ là hơi sợ tiếp xúc với Omega, chờ ảnh vượt qua bóng ma tâm lý, lựa chọn đầu tiên đương nhiên phải là Ương Ương!"

"Hóa ra là cậu ta." Tô Hàm Ương sắc mặt tối sầm.

Mọi người cảm thấy bầu không khí không tốt lắm nên vội vàng đổi chủ đề.

Đúng lúc này, Mạnh Phiên gõ cửa, "Tiệc sinh nhật của Phí Chuẩn ở đây phải không?"

"Đúng, đúng! Tiểu Mạnh Phiên, cuối cùng em cũng tới!"

Thiệu Trì vui vẻ chào cậu ở cửa rồi giới thiệu Mạnh Phiên với mọi người.

Bởi vì Tô Hàm Ương, nên tất cả mọi người không ai dám quá nhiệt tình quá với Mạnh Phiên, nhìn vào quần áo của Mạnh Phiên, thực sự sao có thể so sánh với Tô Hàm Ương?

"Phí Chuẩn kêu chúng ta cứ cắt bánh kem ăn lót bụng trước đi. Anh ấy sẽ tự mình mang bánh đến sau."

"Mạnh Phiên, em có đói không? Đến ăn bánh anh mua đi, ngon lắm!"

Thiệu Trì rất ân cần, trái ngược hẳn với những người khác, Mạnh Phiên tự nhiên cũng cảm thấy mình không được chào đón lắm.

"Ăn."

Nhưng cậu chẳng quan tâm, nhiều năm rồi cậu không ăn bánh kem, đương nhiên là muốn ăn rồi.

"Mấy cậu muốn thì tự lấy nhá! Toàn người quen, không khách khí với mấy cậu đâu." Thiệu Trì vừa nói vừa cắt một miếng bánh cho Mạnh Phiên rồi đưa cho cậu.

Ngay khi Mạnh Phiên nhận lấy nó, Tô Hàm Ương đi tới cười ha hả, "Sinh nhật phải có cách đặc biệt để ăn bánh chứ~"

Giọng nói vừa dứt, cô đột nhiên đưa tay ra nắm lấy mu bàn tay của Mạnh Phiên, đập chiếc bánh trên tay Mạnh Phiên lên mặt cậu.

Mạnh Phiên không kịp đề phòng, trên mặt lập tức phủ đầy kem.

"Ương Ương, như vậy không tốt lắm đâu!" Trình Nhiên lại đây nhỏ giọng khuyên bảo.

"Mẹ nó! Tô Hàm Ương, cô bị cái quái gì vậy?" Thiệu Trì sững sờ, mắng cô ta rồi nhanh chóng rút khăn giấy ra lau mặt cho Mạnh Phiên.

Khung cảnh nhất thời rất hỗn loạn, Tô Hàm Ương lại cười đến vô tội, "Chúng ta cũng thường xuyên vui đùa như vậy mà, cậu ta không biết thế nào là đùa giỡn à?"

"Xin lỗi."

Phí Chuẩn xách bánh đi vào, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lập tức lạnh đi.

Tô Hàm Ương sửng sốt, vẻ mặt không dám tin, rất chi là ủy khuất, đi qua lắc lắc cánh tay Phí Chuẩn.

"Phí ca ca! Đây chỉ là một trò đùa thôi. Anh sẽ không vì một người ngoài mà gây hấn với em đâu nhỉ?"

"Cậu ấy cười mới là vui đùa, xin lỗi." Phí Chuẩn nhíu mày, đem bánh kem đặt trên bàn, mắt lạnh nhìn chằm chằm Tô Hàm Ương.

"Phí ca ca! Anh đừng như vậy, em sợ......" Tô Hàm Ương trong mắt nổi lên nước mắt.

"Hì hì."

Mạnh Phiên lau lớp kem dày, cười đến là dễ thương.

Tất cả mọi người:...

Phí Chuẩn nói rằng Mạnh Phiên cười thì mới là đùa, vậy bây giờ tính là gì đây? ? ?

"Cậu ta cười đó, là đùa thôi mà ha?" Tô Hàm Ương đáng thương vô cùng hỏi.

Phí Chuẩn không hiểu Mạnh Phiên đang cười cái gì, nhưng anh cảm thấy khá có lỗi, anh đã mời cậu ấy đi dự tiệc sinh nhật, nhưng lại để cậu ấy bị bắt nạt.

Mạnh Phiên ném khăn giấy bước tới, nắm cánh tay còn lại của Phí Chuẩn đung đưa, khuôn mặt ngây thơ dễ thương hơn cả Tô Hàm Ương.

"Phí ca ca, anh đừng tức giận, em không có sao đâu ~"

Phí Chuẩn: ...

Anh cảm thấy có luồng khí lạnh lởn vởn.

Tô Hàm Ương cũng ngẩn ra, đây chính là cực phẩm trà xanh đó sao?

Mạnh Phiên nở một nụ cười ngọt ngào nhìn Tô Hàm Ương, "Tỷ tỷ này nói đúng nha, chỉ là đùa thôi, Phí ca ca, anh không cần đau lòng em, cũng đừng cảm thấy có lỗi với em, một chút kem thôi mà, không sao đâu ~ "

Tô Hàm Ương: ...

Những người khác:......

Một bên nói, Mạnh Phiên một bên đi đến cái bánh kem trên bàn kia bưng tới.

Mạnh Phiên nghiêng đầu cười với Phí Chuẩn, "Tỷ tỷ có thể đùa giỡn, em cũng có thể nhỉ? Như vậy mới công bằng, phải không Phí ca ca ?"

Giọng nói của cậu quá dễ thương và ngọt ngào, khiến mọi người nghĩ rằng cậu ấy vô hại.

Sau đó, tiếng nói vừa dứt, Mạnh Phiên mỉm cười úp cả chiếc bánh lên mặt Tô Hàm Ương.

Tô Hàm Ương hoàn toàn sững sờ, cô còn chưa bao giờ chịu qua ủy khuất lớn như vậy, tức khắc khóc lên tiếng: "Phí ca ca! Anh xem hắn!"

Mạnh Phiên mặt vô tội, ôm chầm lấy cả người Phí Chuẩn, làm cho Tô Hàm Ương một cánh tay cũng dành nắm không được, sau đó thập phần đáng thương ủy khuất.

"Ô ô ô...... Tỷ tỷ như thế nào lại dữ như vậy, em chỉ là muốn dùng cách cô ấy đùa, đùa lại thôi mà, ô ô ô, em có phải hay không, không được bọn họ yêu thích nên mới vậy......"

Mạnh Phiên khóc lóc, đem mặt chôn trong lòng ngực Phí Chuẩn, thoa hết lớp kem còn thừa trên mặt vào người anh.

Phí Chuẩn: ...

-------------------------------------------------------------------------

Haha thiết nghĩ mỗi bạn nữ cũng nên biết giả trà xanh nũng nịu một chút cho bọn con trai lác mắt :v

Thật ra cái chuyên mục bên lề này chủ yếu là share trai gái đẹp trá hình cho mấy bạn thôi đó mà :v

Ok, thì hôm nay là La Hữu Đệ, Beta chị gái của La Lập Hào nhé![ Đam mỹ ABO ] Omega đó là một tiểu tinh tinh vô song - Chương 15: Trả thù[ Đam mỹ ABO ] Omega đó là một tiểu tinh tinh vô song - Chương 15: Trả thù[ Đam mỹ ABO ] Omega đó là một tiểu tinh tinh vô song - Chương 15: Trả thù

IG là sooviin38