Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Chương 19: Thư ký bị dạy bảo




Lạc Nhiễm mở to mắt, lọt vào tầm mắt y chính là trần nhà bằng gỗ.

Tinh thần chưa kịp khôi phục đã nghe thấy giọng Hạ Chí "Nhiễm Nhiễm cậu tỉnh rồi......! Cậu ở quân doanh ngất xỉu, tại sao lại thành ra như thế này? Tôi không phải đã nói cậu nên tự biết chăm sóc bản thân sao? Đúng, thân thể cậu tốt, tinh thần lực SSS, nhưng cậu là Omega đấy, một Omega trong kỳ phát tình, đã vậy còn làm việc với cường độ cao. Cậu điên rồi hả?"

"Cậu phải biết rằng bản thân đang ở trong kỳ phát tình yếu ớt, hơn nữa vừa bị người ta đánh dấu tạm thời, nhưng Alpha của cậu không cho cậu đủ thân mật và tin tức tố, gần đây nhất còn đi tinh luyện UNK, hai người ở Viện nghiên cứu kia tiếp xúc với nó đều bị thương, mà cậu dám làm việc liên tục như thế?"

"Cậu chính là lao lực quá độ dẫn đến ngất xỉu! Tôi cũng phục sát đất cậu!"

Lạc Nhiễm mới tỉnh lại, đầu óc vẫn ʍôиɠ lung đã bị Hạ Chí điên cuồng chấn chỉnh đến váng đầu.

"Nhiễm Nhiễm, cậu có đang nghe tôi nói chuyện không?"

"À......"

Ừm...... Đúng là mấy ngày nay y cảm thấy vô lực nghiêm trọng, ngất hẳn là vì đã đi đến giới hạn.

Lạc Nhiễm chống giường ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía mới phát hiện bản thân đang ở trong phòng nghỉ cho khách nhà Hạ Chí.

"Nhiễm Nhiễm à, cậu đừng tìm đường chết nữa, nghỉ việc đi." Hạ Chí bất đắc dĩ nói: "Ngoan ngoãn chút, nghỉ phép được không? Chờ kỳ phát tình qua rồi hẵng làm lại."

Cái người tham công tiếc việc này, thật là......

Hạ Chí còn hoài nghi liệu có phải hay không việc Lạc Nhiễm yêu thầm Lucas.

"Được." Lạc Nhiễm xoa xoa huyệt thái dương nói: "Tôi sẽ suy xét."

"Không phải tôi nói cậu chứ, tình trạng hiện giờ của cậu.... Bất kì thời điểm nào cũng có thể phát tình trước mặt Thượng tướng" Hạ Chí cảnh cáo nói: "Lúc này so với việc ngày thường chung đụng không giống nhau, nếu cậu thật sự không khống chế được, tôi cũng không chắc sẽ phát sinh cái gì nữa."

Lạc Nhiễm ngừng lại.

Y suy nghĩ một lát nói: "Tôi sẽ xin nghỉ."

Kỳ phát tình chỉ còn có ba ngày, vậy nghỉ ngơi nốt ba ngày đi.

"Như vậy thì được rồi." Hạ Chí hài lòng, tựa như đứa con cuối cùng cũng biết nghe lời mẹ.

Lạc Nhiễm động đậy tứ chi, đứng dậy nói: "Đúng rồi, tôi được ai đưa đến vậy? Là Lục phó tướng sao?"

"Không phải......" Hạ Chí sắc mặt kì quái nói "Là Thượng tướng ôm cậu đến đây. Nhưng mà quân bộ bên kia còn đang chờ anh ta, cho nên tôi nói cậu chỉ là làm việc vất vả lao lực, kêu anh ta quay lại sau."

"Ah?" Lạc Nhiễm lập tức khó hiểu, "Đang diễn tập mà còn đến đây."

Thấy Lạc Nhiễm hình như vẫn đang suy nghĩ về công việc, Hạ Chí dừng một chút, thấp giọng hỏi: "Nhiễm Nhiễm, tôi muốn hỏi cậu......"

"Hửm?"

"Cậu cảm thấy Thượng tướng thế nào?"

"Cái gì thế nào?"

"Chính là, cậu nghĩ về anh ta thế nào?" Hạ Chí mỉm cười nói: "Tôi chỉ tò mò thôi."

"Anh lúc trước làm bác sĩ chiến địa không phải gặp qua rồi sao? Anh ta......" Lạc Nhiễm một bên hoạt động gân cốt nói "Lucas là một Alpha lợi hại, tinh thần lực và khả năng tác chiến đều là át chủ bài của Đế Quốc, làm người cũng rất chính trực."

Hạ Chí: "......"

Hạ Chí hé miệng thở dốc, vốn định nói cái gì, cuối cùng vẫn thu lại.

"Làm sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là...... à đúng rồi!" Hạ Chí vỗ tay một cái nói: "Thượng tướng để lại Lục phó tướng ở bên ngoài canh chừng, nếu có chuyện gì liền thông báo. Hiện tại người vẫn còn ngồi ngoài sảnh khách đợi, cậu đi nói với cậu ta một tiếng đi."

"...... Sao anh không báo sớm."

Lạc Nhiễm vuốt tóc, sửa sang lại cổ áo, sau đó bước nhanh xuống lầu.

"Lạc thư ký......!" Lục Thành nhìn thấy Lạc Nhiễm theo bản năng đứng dậy làm lễ.

"Lục phó tướng, làm phiền cậu rồi, xin lỗi nha." Lạc Nhiễm cũng gật đầu đáp lễ.

"Không phiền phức, không phiền phức." Lục Thành nghiêm cẩn nhìn Lạc Nhiễm, sau đó thẳng lưng nói: "Lạc thư ký, xin hỏi tôi có thể báo cáo tình huống của anh cho Thượng tướng được không?"

"...... Có thể."

"Vâng"

Lục Thành lập tức nóng vội báo cáo lại cho Lucas.

"Lục phó tướng."

"Tôi đây!"

Lạc Nhiễm nói: "Cậu có thể giúp tôi xin phép thượng tướng nghỉ được không?"

"Hả......?"

"Cứ nói tôi mệt nhọc quá độ nên bị bệnh, muốn xin nghỉ ngơi ba ngày, nhưng trước kì nghỉ sẽ xử lí tốt việc ở công ty."

"Vâng..." Lục Thành thầm nghĩ, Lạc thư ký sao không tự mình nói với Thượng tướng chứ?

Nghĩ như thế, nhưng Lục Thành vẫn không thừa một chữ nào báo cho Lucas.

Lucas chỉ đáp lại một câu "Ừm".

Vì thế, thư ký trưởng của Đế Quốc lần đầu tiên có một kì nghỉ dài hạn trong vòng mấy năm qua.

......

Nhưng mà nói đúng có một nửa.

Lạc Nhiễm cũng không thể đột nhiên cứ như vậy mà mang toàn bộ công việc buông xuống, y phải quay lại công ty sắp xếp lại và bàn giao lần cuối, nhân tiện đưa ghi chép cho Dung Đóa.

Lạc Nhiễm nghỉ ngơi ở nhà Hạ Chí một lát liền quay trở lại công ty.

Lúc y tới trời đã khuya, nhân viên đều đã tan tầm, cả tòa cao tầng tối đen như mực, chỉ có quân lính trực ban và bảo vệ ở đây.

Lạc Nhiễm đi đến lầu cao nhất, cũng chính là bàn làm việc của mình, bắt đầu sắp xếp tài liệu.

Chốc lát sau y liền nghe thấy tiếng bước chân.

Thượng tướng từ quân bộ trở lại......

Lạc Nhiễm ngẩng đầu liếc thấy Lucas đứng một bên, sắc mặt có chút khó coi nhìn y.

Tức giận sao......?

Bởi vì y muốn xin nghỉ phép?

Lạc Nhiễm trong tay còn đang cầm văn kiện, mở miệng ngập ngừng nói, "Thượng tướng về rồi à? Duyệt binh có thuận lợi không?"

Lucas không trả lời, động tác có chút thô lỗ mà đoạt đi đồ vật trong tay Lạc Nhiễm "Vì sao mệt mỏi lại không nói cho tôi biết?"

"Tôi......" y không lường trước được lửa giận của Lucas, ngây ngẩn cả người, trêи tay trống không, ngơ ngác nhìn hắn.

"Vì cái gì mà mệt mỏi cũng không chịu nghỉ ngơi?" Lucas đem giấy tờ ném lên bàn "Đối với cậu những thứ này quan trọng vậy ư?!"

Lạc Nhiễm không ngờ Lucas lại phản ứng như thế, bị dọa đến sửng sốt, theo bản năng buột miệng trả lời câu hỏi của hắn "Đúng vậy...... Rất quan trọng."

Mấy cái kia cũng không phải đồ vật bình thường, là tư liệu mậu dịch và quân sự của Đế Quốc với Lạc Băng, nếu có gì sai sót thì rất phiền phức.

"......"

Lucas thần sắc đáng sợ nhìn Lạc Nhiễm.

Lạc Nhiễm rũ mắt, không nói chuyện.

"...... Tôi nói cho cậu biết." Lucas cảnh cáo nói: "Không được có lần sau."

Lạc Nhiễm gật đầu.

Nhưng Lucas cũng không ngốc, hắn nhíu mày hỏi: "Ngày thường cậu có thể xử lí lượng công việc lớn hơn, tại sao lần này lại bị ngất xỉu?"

Lạc Nhiễm trong lòng giật mình, trong tiềm thức lui về phía sau nửa bước nói: "Tôi cũng không biết."

"Cậu có phải có chuyện giấu tôi?" Sắc mặt Lucas trầm xuống, động lác lui về sau của Lạc Nhiễm rõ ràng là đang chọc giận Alpha, Lucas liền đẩy Lạc Nhiễm dựa vào tường, không cho y di chuyển.

Hai tay Lạc Nhiễm bị giữ chặt trêи đỉnh đầu, không nhúc nhích được.

Lạc Nhiễm đè ép cảm giác lo lắng trong người, thầm nghĩ lúc y ngất xỉu không có phát tình, trêи người không bị tràn tin tức tố, Hạ Chí lại kín miệng, hẳn là không có chuyện gì.

"Làm sao có thể." Lạc Nhiễm yên tĩnh nhìn Lucas nói: "Tôi sẽ không lừa anh."

Lucas nâng mắt.

"Tôi lừa anh thì tôi liền...." Lạc Nhiễm đột nhiên im bặt.

Tuy rằng trêи mặt bình tĩnh, nhưng đáy lòng vẫn gợn sóng.

"Cậu liền thế nào?"

Lạc Nhiễm căng da đầu nói: "...... Tôi liền cùng họ với anh."

Y không dám nói quá tàn nhẫn, ví dụ như bị sét đánh chết không tử tế linh tinh, lỡ như thật sự bị sét đánh thì làm sao bây giờ.

Lucas biểu tình vô cảm nhìn Lạc Nhiễm.

Y cũng nhìn ngược lại hắn.

Hai người giằng co một lát, cuối cùng Lucas chịu thua trước, hằn học nói "Nếu thân thể cậu có vấn đề gì, mệt mỏi hay bị bệnh thì phải nói với tôi, không được dối gạt tôi."

"Được." Lạc Nhiễm nhẹ nhàng thở ra, biết Lucas xác thực không phát hiện cái gì, nhấc tay nói: "Tôi bảo đảm."

Lucas buông lỏng kiềm chế với y.

Lạc Nhiễm nói: "Vậy tôi đi về trước."

"Ở lại đây ngủ đi, đừng chạy lung tung." Lucas chỉ vào văn phòng của hắn nói: "Giường cho cậu."

"......"

Lucas giống như một cánh cửa chắn trước mặt Lạc Nhiễm, y muốn nghĩ cũng không được, hắn sẽ không cho phép y trở về.

Nếu đổi lại là Lucas sinh bệnh, y cũng không muốn đối phương phải bôn ba.

Lạc Nhiễm dừng lại, thử biện bạch: "Quả thật hôm nay ngất cũng không phải chuyện gì to tát lắm, tôi......"

"Cậu đi nghỉ ngơi đi."

......

Lạc Nhiễm cắn răng đi theo Lucas vào phòng.

Lucas một bên cởi bỏ quân trang, thay quần áo sạch sẽ.

Trong không khí đều thoang thoảng mùi thuốc lá, Lạc Nhiễm tìm được khe hở đi vào phòng vệ sinh, nhanh chóng dùng thuốc ức chế, đề phòng vạn nhất.

Lúc y trở về Lucas đã rửa mặt xong, đang ngồi trêи ghế sô pha, sắc mặt vẫn không tốt mấy.

"Người tên Hạ Chí kia có quan hệ gì với cậu?"

Lạc Nhiễm: "?"

"Hạ Chí, cái người mà trước khi ngất cậu đã gọi tên."

Lucas đem chăn và gối đầu của mình đến sô pha, rõ ràng có ý nhường lại giường cho Lạc Nhiễm. Y cẩn thận ngồi xuống mép giường, đáp "Hạ Chí là một người bạn của tôi, cũng là bác sĩ, cho nên tôi mới nghĩ đến anh ấy. Thượng tướng chắc cũng từng gặp qua, trước kia khi anh còn nhỏ anh ấy đã đi theo chú anh, cũng chinh chiến khắp nơi với đội."

Lucas ngón tay nhẹ nhàng chạm lên đầu gối, không nói thêm tiếng nào.

Không khí lại an tĩnh lại.

Qua một hồi lâu, Lạc Nhiễm thấy Lucas không có phản ứng gì nữa, liền xoay người dọn giường, lấy chăn bông và gối dự phòng từ trong tủ, chăn hơi mỏng nhưng vẫn dùng được.

Lạc Nhiễm đang định nằm xuống, liền nghe thấy bên ngoài lần nữa truyền đến giọng nói của Lucas.

"Cậu thích người như vậy? Thích Omega sao?"

......?

Lạc Nhiễm bất đắc dĩ nói: "Thượng tướng anh nghĩ cái gì vậy? Hạ Chí thoạt nhìn còn trẻ, nhưng cũng tính là trưởng bối của chúng ta."

Lucas gật đầu ủng hộ nói: "Cậu biết thì tốt, anh ta già rồi, cho nên thân thể Omega cũng không tốt nữa."

"Hơn nữa anh lớn lên không được đẹp, còn là người dông dài, tôi với Lục Thành vừa đến đã dặn dò không ngừng."

Lạc Nhiễm thầm nghĩ, nếu Hạ Chí ở đây, có khi sẽ tức đến hộc máu.

Lại còn không tốt, hay giảng đạo lí, dù sao Hạ Chí nổi tiếng đẹp trai ở Đế Quốc, trước khi giải trừ hôn ước với Thẩm Tây Lạc, có biết bao nhiêu người theo đuổi, xếp hàng rất dài.

Lucas khó nhọc ngồi trêи sô pha, cứng nhắc nói: "Là cấp trêи của cậu, tôi hi vọng cậu có thể chuyên tâm vào công việc, đừng cả ngày nghĩ đến chuyện yêu đương kết hôn."

Lạc Nhiễm: "......"

Tôi không có nha??

"Thư ký trưởng của Đế Quốc phải có tác phong của thư ký, làm việc phải làm cho tốt."

Lạc Nhiễm: "......"

----------

Tác giả có lời muốn nói: Hạ Chí:???

Anh không yêu đương nên muốn ai cũng giống anh sao :))))