Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Chương 2: Áo khoác của Thượng tướng




Lạc Nhiễm bước ra khỏi phòng, nhìn quanh bốn phía, không có ai.

Lạc Nhiễm thở phào một hơi, lưng nhẹ nhàng áp vào tường.

Hai chân có chút mềm, nhịn không được khẽ run rẩy, y nỗ lực không cho bản thân trượt dần xuống.

Nhìn thấy Lucas lúc nãy, tin tức tố do đánh dấu tạm thời dữ dội càn quét đến, như không thể chờ được mà khuất phục hắn.

Lạc Nhiễm đứng trước mặt Lucas, cách một khoảng mà cả người đã không có sức lực, hô hấp cũng bất ổn.

Lucas chính là một Alpha có tin tức tố cấp SSS hiếm thấy, không bàn tới việc ra chiến trường, tin tức tố ngày thường đã rất mãnh liệt, áp chế cả những Alpha khác đến khó chịu.

Cũng may Lạc Nhiễm cũng là một Omega hiếm cấp SSS, ở chung lâu ngày nên miễn cưỡng thích ứng được, chỉ là đêm qua cùng Lucas vượt rào, hiện giờ gặp phải, đột nhiên không phòng ngờ mà bị áp chế đến không thở nổi.

Chỉ là sự áp chế này không giống như áp chế thuần túy, mà nhè nhẹ thẩm thấu cùng trêu chọc, bởi vì đây là Alpha đã đánh dấu y, mặc dù chỉ là đánh dấu tạm thời nhưng đối với Omega cũng đặc biệt hấp dẫn.

Lạc Nhiễm điều chỉnh hô hấp, vệt hồng lan từ mặt qua đến lỗ tai, y nỗ lực bình phục, áp chế tin tức tố của chính mình xuống.

Đừng loạn.

Y cùng Lucas chẳng qua chỉ là ngoài ý muốn, sai lầm nhất thời thôi.

Lạc Nhiễm và Lucas cơ bản chỉ là quan hệ cấp trêи cấp dưới, trừ bỏ giao tiếp công việc hằng ngày còn lại đều không có phát sinh gì, Lạc Nhiễm chuyên tâm tu dưỡng tuyệt đối sẽ không cho phép chính mình sinh ra phản ứng khác thường nào với tin tức tố của Lucas.

Lạc Nhiễm hít sâu một hơi, đi một vòng rồi vào tolet, ở trong phòng lấy ra thuốc ức chế, ống tiêm đặt ở cổ tay, đem thuốc ức chế tiêm vào, ổn định lại xao động rối loạn.

"....Aiz! Nghe nói chưa, thượng tướng xuất quân hộ vệ truy bắt người đêm kia"

"Tôi biết, theo dõi cả ngày hôm qua, tôi và đồng đội trong phòng kỹ thuật bận rộn đến nỗi không thể chợp mắt"

"Đúng vậy, hôm qua Lạc thư ký không có ở đây, công ty liền loạn thành một nùi."

Lạc Nhiễm ở cách một phòng nghe thấy tên mình, nghĩ chắc có người đang nói chuyện phiếm, bây giờ mà đi ra ngoài hẳn sẽ cảm thấy xấu hổ, liền dừng bước.

"Cũng không biết là ai...Thượng tướng nói muốn giết người kia không phải là thật chứ?"

"Aizz, nếu người đó là Lạc thư ký thì tốt rồi, đáng tiếc Lạc thư ký lại là Beta, người đêm hôm trước hình như là Omega."

Lạc Nhiễm ?

Từ từ?

Vì cái gì?

Lạc Nhiễm tò mò cúi đầu, đưa tai đến gần cánh cửa.

"Đúng vậy, nếu người kia là Lạc thư ký thì đã không phiền toái như vậy rồi, ai mà không biết Thượng tướng thích Lạc thư ký chứ."

Lạc Nhiễm ???

Tôi không biết đó.

Lạc Nhiễm cảm thấy, việc Thượng tướng thích y so với việc hắn là Omega còn dễ tưởng tượng hơn.

Những người này không hiểu sao có ý tưởng như vậy?

Thanh âm ở bên ngoài vẫn còn tiếp tục

"Ông nói đúng, nếu người kia là Lạc thư ký, khả năng hai người họ liền trực tiếp đi lãnh giấy chứng nhận. Trong công việc họ ăn ý thế, không biết sinh hoạt thường ngày có hay không cũng vậy."

Lạc Nhiễm: Không, chúng tôi sinh hoạt không hề đụng chạm, ngay cả thăm hỏi ngày lễ cũng không có.

"To gan một chút! Tôi nghĩ không chỉ có yêu đương, họ có thể còn ở chung! Thật hâm mộ ghê, nghe nói sản nghiệp gia tộc của Thượng tướng có cực kỳ nhiều biệt thự, cao ốc, không biết đưa cho Lạc thư ký cái nào."

Lạc Nhiễm: Nếu chân tướng bại lộ, khả năng cao thứ Thượng tướng đưa chính là quan tài, có thể vĩnh viễn ngủ đông ở đó.

"15551 đúng là tình yêu tuyệt mỹ"

Lạc Nhiễm:......

Lạc Nhiễm lắc đầu, cảm thấy dở khóc dở cười.

Nếu sự thật phơi bày, với tính tình của Lucas, đối với y chắc chắn không dung thứ, ngược lại bởi vì là người bên cạnh nên sẽ càng thêm tức giận.

Lạc Nhiễm từ đầu đến cuối che dấu bản thân, đợi hai người Beta kia rời đi.

Lạc Nhiễm giũ sạch tay, đảm bảo thu về hết ức chế mới trở lại bàn làm việc.

Y ngồi ở phòng ngoài phòng làm việc của Lucas, khoảng cách cũng không quá xa.

"Lạc thư ký đã trở lại." Một nữ sinh ngồi cạnh bàn làm việc của Lạc Nhiễm nhiệt tình nói "Hôm nay đến lượt em đi theo anh học tập."

"Được" Lạc Nhiễm mỉm cười gật đầu, hỏi "Em là Dung Tóa, đúng không?"

"Vâng"

Người mà Lạc Nhiễm đã gặp qua một lần liền không quên được, cơ bản chức vụ của các nhân viên trong công ty y đều nhớ rõ, giờ cũng chỉ là xã giao, không phải thật sự muốn xác nhận.

Lạc Nhiễm lo lắng nhất chính là cấp dưới của mình hỗn loạn, nên mỗi tuần đều sẽ đổi một trợ lý giúp y xử lý công việc, hối hả ngược xuôi. Dù công việc hôm qua có lộn xộn, thì hôm nay vẫn có thể giải quyết được.

Lạc Nhiễm lấy từng hồ sơ ra, nhanh chóng xem.

Lạc Nhiễm không chỉ có thể gặp qua là không quên được, còn có thể đọc nhanh như gió. Những văn kiện nào cần Lucas nhanh chóng ký tên, những cái nào cần trình xuống... Lạc Nhiễm một lát đã giải quyết được không ít.

"Lạc thư ký"

Một tiểu đội trưởng đội hộ vệ đi tới tìm Lạc Nhiễm, đem báo cáo mang cho y, khuôn mặt mang vẻ xin lỗi "Kết quả từ khách sạn bên kia, xin lỗi anh, tối hôm trước máy theo dõi ở phòng khách sạn đều bị hỏng, chúng ta không tra ra được thêm manh mối nào."

Lạc Nhiễm ngừng lại.

Lạc Nhiễm không lo bị lộ, bởi vì người hạ thuốc đêm hôm trước chắc chắn đã chuẩn bị trước.

Nhưng Lạc Nhiễm lại không nghĩ tới là có người đụng tay nguyên dãy phòng.

Y nhíu nhíu mày, ngón tay gõ mặt bàn, tự hỏi

Có thể trực tiếp quấy nhiễu hệ thống máy chủ, phá hư toàn bộ khách sạn, người bình thường không thể làm được. Nhưng đêm đó là sinh nhật của Hoàng đế Đế Quốc, là những người có uy tín danh dự, đều là những đại nhân vật từ các quốc gia và tinh cầu khác đến, nhất thời không kiếm được mục tiêu.

Việc này không đơn giản, đối phương có chuẩn bị mà đến.

Lạc Nhiễm duỗi tay tiếp nhận văn kiện, gật đầu nói "Vất vả cho cậu rồi, tiếp theo cứ nghe lệnh đại đội trưởng và Thượng tướng mà thi hành."

Đội trưởng đáp "Cái này....Đại đội trưởng nói nghe theo Thượng tướng, Thượng tướng lại nói nghe theo anh, đem mọi chuyện điều tra được đều giao cho anh."

"Được rồi" – Lạc Nhiễm thở phào nhẹ nhõm

"Với lại, đêm nay chúng tôi sẽ mang mẫu DNA đưa đến viện nghiên cứu."

"DNA gì?" – Lạc Nhiễm ngừng lại một chút, mới hiểu người kia đang nói gì.

"Thượng tướng muốn dò hỏi ý kiến từ viện nghiên cứu, đưa một ít móng tay và da gửi đến phòng thí nghiệm, đồng thời dùng hệ thống để tìm xem người đêm đó là ai."

Rốt cuộc đêm đó hai người đã có "Khăng khít thân mật", móng tay của Lucas sót lại DNA của người kia cũng không có gì lạ.

Lạc Nhiễm:.......

"Lạc thứ ký sao vậy?"

Lạc Nhiễm cười nói "Không có gì. Đội trưởng vất vả rồi, vật mẫu này giao cho tôi, tôi sẽ đưa đến đó, vừa đúng lúc tôi có việc cần đi viện nghiên cứu."

"Xin lỗi!" Đội trưởng có chút khó xử "Đại đội trưởng đã nói mẫu vật này có khả năng sẽ bị kẻ cướp hoặc có ý đồ bất chính nghĩ cách lấy đi, cần tôi tự mình đưa đến, chúng tôi không dám để anh liều mạng như vậy, mang theo thứ đồ nguy hiểm này."

Lạc Nhiễm "......."

Lạc Nhiễm dứt khoát trả lời "Đã như vậy, đội trưởng khi nào xuất phát thì nói một tiếng, chúng ta cùng đi."

"Vâng"

Tiễn đội trưởng xong liền xem xét lại công văn, nháy mắt đã đến chiều, là thời điểm Lucas đi tuần tra quân sự.

Có một gian phòng nửa kín bên ngoài phòng làm việc của Lucas, ngoại trừ bàn làm việc của Lạc Nhiễm, còn có không ít tủ đồ để lưu trữ tài liệu và quần áo. Xét đến cùng, Lucas thường xuyên ở lại công ty, nên mọi thứ đều có, phòng ngủ riêng và văn phòng.

Lạc Nhiễm đúng dậy chọn một cái áo khoác quân đội xanh đen, dùng bàn ủi hơi ủi lại một chút, phân loại huy chương rồi đính lên.

Lạc Nhiễm tính toán thời gian chuẩn xác, chuẩn bị tốt mọi thứ chờ Lucas đi ra.

Lucas không thích cùng người khác đụng chạm thân mật, bởi vậy Lạc Nhiễm đã treo sẵn quần áo lên.

Lucas liếc nhìn Lạc Nhiễm, lấy áo khoác mặc vào.

Ngũ quan của Lucas sắc sảo,vẻ ngoài ác liệt đè nén đi một và phần diện mạo soái khí của hắn, bất quá vẫn như cũ khiến người khác khó với tới vẻ đẹp này, mái tóc ngắn hơi hỗn loạn tùy ý phủ sau tai, đôi mắt bén nhọn như một con báo.

Lucas giờ phút này duỗi này đem áo khoác lên người, lại càng khiến cho Dung Tóa ngồi một bên hít thởi không thông.

Thân phận cùng chức vụ của Lucas làm hắn có một cơ thể săn chắc cơ bắp, vai rộng cùng hai chân thon dài khỏe khoắn, đường nét cơ thể hoàn hảo mượt mà, không khỏi khiến người khác hâm mộ.

Dung Tóa nhẹ nhàng nhìn thoáng qua Lạc Nhiễm trêи mặt không có biến hóa, chấm hỏi với Beta.

Lạc thư ý cũng chăng có bất kỳ biểu tình nào, phải chăng là....nhìn chán rồi?

Phải! Nhất định là nhìn đến nhàm rồi.

Ôi, tình yêu tuyệt mỹ.

Dung Tóa che miệng khóc.

Dung Tóa gửi tin đến nhóm trò chuyện của công ty – Nhóm này cả công ty trừ Lucas và Lạc Nhiễm không tham gia, còn lại từ trưởng phòng xuống nhân viên dọn dẹp, tất cả đều tham gia.

---Hôm nay được chứng kiến tình yêu tuyệt mỹ của Thượng tướng và trưởng thư ký.

Hai người kia vẫn không biết Dung Tóa một bên đang bày tỏ ẩn tình quan hệ đầy trìu mến của họ, Lucas cài cúc áo cuối cùng xong liền hỏi

"Cậu đi cùng chứ?"

Lạc Nhiễm lắc đầu nói "Xin lỗi, cơ thể không thoải mái, hôm nay không đi cùng Thượng tướng được."

Lạc Nhiễm hiện tại vẫn còn thấy chút không thoải mái, không muốn cùng Lucas tiêu hao sức lực.

Lucas hơi nhíu mày.

Lucas để ý đến nét mặt nhợt nhạt của Lạc Nhiễm, hơn nữa hôm qua là lần đầu Lạc Nhiễm xin nghỉ, không có mặt trong buổi tiệc mà xin phép về sớm, trước nay y chưa từng xin nghỉ, xem ra khá là nghiêm trọng.

Lucas dừng phút chốc, mở miệng nói "Uống nhiều nước ấm."

.....

"Khụ....!" – Dung Tóa đang uống nước bên này nghe thấy suýt nữa sặc.

Lạc Nhiễm lại như thói quen, cười nói "Được"

Lucas phục hồi tinh thần, phủ thêm một tầng áo ngoài nữa rồi rời khỏi.

Lucas vừa đi, Lạc Nhiễm đi vào văn phòng sắp xếp, chỉnh trang lại.

Lucas tính tình quái gở, không thích người khác đụng chạm vào đồ vật của hắn, càng không thích người khác di chuyển đồ đạc và dọn dẹp, hắn có thói quen sạch sẽ. Lạc Nhiễm vừa là thư ký vừa là người làm vệ sinh của hắn.

Lạc Nhiễm mang chồng hồ sơ ra ngoài, hơi chạm vào mặt bàn, liền chú ý đến một cái áo khoác vắt trêи ghế.

Chủ nhận của chiếc áo khoác dạ len màu đen này tùy ý ném sang một bên, chưa kịp gấp lại.

Lạc Nhiễm bất đắc dĩ muốn lại gần thu xếp lại, chợt sửng sốt.

Áo khoác kia vừa cởi ra, phía trêи vẫn còn mang theo hương vị của chủ nhân.

Hiện tại Lạc Nhiễm vừa bị đánh dấu tạm thời, khả năng mấy ngày tiếp theo vẫn còn mẫn cảm.

Tuy rằng y bị tin tức tố của Lucas khiến cho có chút kì quái, nhưng tổng thể lại vẫn cảm thấy khá...thoải mái.

Trừ bỏ một số thứ, tin tức tố của Alpha có thể an ủi Omega.

Nói cách khác, mấy ngày khi bị đánh dấu tạm thời, tin tức tố của Lucas đều sẽ trêu chọc áp chế y, hơn nữa còn cảm thấy thoải mái, hoặc có thể nói là y ỷ lại tin tức tố của hắn, không có lựa chọn nào khác.

Lac Nhiễm:.......

Càng nghĩ đầu càng đau.

Áo khoác tản mát ra mùi cây thuốc lá nồng đậm – Tin tức tố của Lucas, ngược lại không cảm thấy khó ngửi, mang theo chút hương vị nam tính.

Lạc Nhiễm dừng một chút, cuối cùng nhét áo khoác vào cặp.

Lạc Nhiễm sắc mặc nghiêm túc, cẩn trọng.

Y phục của Thượng tướng bị rách một cái còn ra thể thống gì, vì Thượng tướng, vì Đế Quốc, y mang về may vá lại thôi.

Phải, đúng là như vậy.

Lạc Nhiễm tự thuyết phục chính mình, dường như không có việc gì mà phải lấy trộm áo khoác của hắn.

Y mới không phải lưu luyến hương vị của Lucas.