Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Chương 22: Ngày nghỉ thứ ba của thư ký




Giọng nói chói tay của Lucas truyền từ điện thoại đến tựa như quân lệnh vậy, khóe mắt y liếc thấy Vương Tử Đồng và Lạc Thành chấn động trong giây lát, đôi đũa trong tay cũng không nhúc nhích.

Mọi hình ảnh phút chốc đóng băng.

Lạc Nhiễm: "......"

Lạc Nhiễm muốn chết ngay tại đây.

Y đã tưởng tượng ra vô số tình huống, có lẽ là Lucas yêu cầu y làm cái gì, hoặc hắn tức giận muốn y đi giúp hắn giải quyết vấn đề.

Nhưng trăm ngàn lần không nghĩ tới, y không thể hiểu nỗi tại sao lại là điều này?

"Tôi......" Lạc Nhiễm nhất thời nghẹn lời.

"Nói thật đi? Đó là ai?" Ngày hôm nay Lucas nghe được tin tức Lạc Nhiễm không ở nhà, nhưng đi đâu cụ thể thì không rõ lắm, hắn còn đang bận diễn tập bên quân doanh nên chưa rời đi được. Ở đó mở cuộc họp cần hắn đưa ra quyết định.

"...... Hôm nay tôi về quê gặp cha mẹ." Lạc Nhiễm giải thích với hắn: "Mấy ngày nghỉ này tôi chưa có thời gian đi đâu chơi."

Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc, chắc là Lucas đang tự vấn lại bản thân.

Một lát sau, hắn hừ lạnh nói: "Không phải không cho cậu đi chơi, chỉ là nếu bệnh thì nên ở nhà đừng chạy lung tung."

"...... Ừm." Lạc Nhiễm cũng không dám nhìn biểu tình của cha mẹ, cúi đầu nói: "Nếu không còn chuyện gì nữa......"

"Cậu có uống nhiều nước không đó?"

"Có mà, cái đó......" Lạc Nhiễm một lòng chỉ nghĩ việc nhanh chóng cúp lẹ máy.

"Cậu có ăn đủ ba bữa một ngày không? Ăn nhiều hơn chứ?"

"Ừm."

"Có ngủ ngon không, đúng tám giờ thì ngủ?"

"Có......"

Lạc Nhiễm thấy Lucas bên kia thoáng im lặng, liền nắm chặt thời cơ nói: "Tôi cúp máy nha, Thượng tướng cũng chăm chỉ làm việc nhé."

"Ừ"

Thật vất vả mới qua một kiếp, Lạc Nhiễm theo bản năng liếc nhìn Lạc Thành và Vương Tử Đồng.

Vương Tử Đồng dừng một chút, nói đến chủ đề khác: "Nhiễm Nhiễm lần này nghỉ là vì bị bệnh à?"

"Không nghiêm trọng lắm, chính là......" Lạc Nhiễm vốn định nói làm việc vất vả quá sức xong chợt nhớ ra nên sửa lời: "Cảm mạo thông thường thôi."

"Vậy sao không chịu kể." Lạc Thành nhíu mày.

"Đứa nhỏ này...... Chuyện gì đều giấu diếm chúng ta." Vương Tử Đồng oán trách nói: "Bị ốm cũng không nói. Để mẹ về nhà hầm canh cho con, con đã uống thuốc chưa? Bị cảm phải uống thuốc!"

Lạc Nhiễm gật đầu, "Có, con uống rồi."

Mọi người tiếp tục dùng cơm, em trai tò mò hỏi, "Anh ba, vừa rồi cái anh cực kì hung dữ kia là ai vậy?"

Lạc Nhiễm cười nói: "Là cấp trêи của anh, Thượng tướng anh hùng của Đế Quốc ta."

"Em biết......! Thầy giáo có nói rồi, Thượng tướng là người mang đến hòa bình cho Đế Quốc ta!" Em trai lập tức vung tay lên nói: "Đánh Băng...... Băng quốc, còn có hải tặc, nước láng giềng, đánh cho bọn họ không dám bắt nạt chúng ta nữa!"

"Đúng vậy." Lạc Nhiễm cười mỉm "Em trai thật giỏi chính trị và lịch sử."

Em gái đang cắn bánh bao bên kia không cam lòng yếu thế, muốn được y khen, bèn giơ tay bắt bẻ: "Em nói bậy! Anh trai kia hung dữ chỗ nào chứ, nói chuyện dễ nghe giống anh ba thì có!"

Em gái thầm nghĩ, lúc đầu đúng là anh trai đó dữ thật, nhưng sau đó giọng nói siêu cấp ôn nhu.

"Được rồi, ăn cơm đi đừng ồn ào nữa." Vương Tử Đồng nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của con gái.

Sau khi dùng xong món chính, trái cây và tráng miệng cũng được đưa ra, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ. Chẳng qua là nhân lúc đang nói chuyện phiếm, Vương Tử Đồng bâng quơ hỏi: "Đúng rồi, mẹ còn chưa nghe Nhiễm Nhiễm từng kể qua, năm nay Thượng bao nhiêu tuổi rồi?"

Lạc Nhiễm bỏ một miếng dưa hấu vào miệng nói: "Lớn hơn con hai tuổi.."

"Thế à...... cũng không còn nhỏ nữa, hắn đã có đối tượng chưa?"

Lạc Nhiễm đáp: "Không có, tính cách anh ta tương đối đặc biệt, không dễ tìm đối tượng."

Vương Tử Đồng dừng một chút, hỏi: "Người lãnh đạo quân đội như hắn lòng tại chiến trường và Đế Quốc, chắc không mấy để ý việc tìm người yêu nhỉ?"

"Con cũng không rõ lắm, chưa từng nghe Thượng tướng nói qua." Lại nói thêm "Chưa từng gặp người mà anh ta thật sự để tâm."

Vương Tử Đồng và Lạc Thành liếc mắt nhìn nhau một cái.

Lạc Nhiễm cười: "Hai người nếu có hứng thú với Thượng tướng thì có thể xem qua mấy bài phỏng vấn, tư liệu truyền thông và người thật không khác biệt nhau lắm đâu."

Vương Tử Đồng chỉ mỉm cười gật đầu.

......

Mọi người ăn xong thì về nhà, Lạc Nhiễm rúc vào ổ chăn đọc báo cáo quân bộ từ điện thoại.

Kết quả báo cáo về người theo dõi lần trước đã được điều tra.

Kết quả lần này làm Lạc Nhiễm có chút kinh ngạc, bởi vì danh tính của cậu ta được xác minh là một nam nhân viên đưa tin làm trong viện nghiên cứu. Nhưng cậu ta chỉ là một quản lý, không thể nào có thân thủ tốt như vậy?

Trải qua thẩm vấn, người đàn ông kia nhận là năm trước được sắp xếp vào đây, thay thế cho quản lý đang bị thương ở chân, nhưng xem ra vết thương chân đó cũng không đơn giản.

Nhưng người nọ khá thẳng thắn và thành khẩn, chủ của cậu ta muốn theo dõi Lạc Nhiễm cũng như tiến triển xét nghiệm mẫu DNA móng tay của Lucas, chủ yếu muốn nắm được manh mối về đối tượng tình một đêm kia của Thượng tướng.

Lạc Nhiễm tiếp tục kéo xuống xem, nhưng mà điểm mấu chốt nhất của tin báo lại không có.

Người đàn ông kia cũng không biết chủ nhân của mình là ai, bọn họ luôn dùng điện thoại để liên hệ, IP dùng là ẩn danh.

Có người cố ý sắp xếp tai mắt vào Viện nghiên cứu, chứng minh không phải là người bình thường làm, dù sao hệ thống an ninh của Viện nghiên cứu cũng rất nghiêm ngặt.

Nhưng đó là ai?

Lạc Nhiễm cau mày.

Y tự nhủ, may mắn đêm đó y che giấu thân phận của bản thân.

Không chỉ giúp bảo toàn tính mạng, hiện giờ cũng có tác dụng khác. Ngoại trừ Lucas, những người sau lưng kia cũng đang tìm kiếm y.

Bọn chúng ở trong tối, y ở ngoài ánh sáng.

Lạc Nhiễm hơi nheo mắt. Y muốn biết mục đích của những người đó.

"Cốc cốc......"

Tiếng gõ cửa cắt ngang suy nghĩ của Lạc Nhiễm.

"Vào đi."

Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, y thấy Vương Tử Đồng bưng một cái chén đi vào.

"Nhiễm Nhiễm, đến đây, uống canh rồi ngủ."

"Cảm ơn mẹ......" Lạc Nhiễm sửng sốt, có phần ngoài ý muốn.

Y đúng là không nghĩ đến chuyện Vương Tử Đồng thật sự về nhà hầm canh cho y, chắc cũng đã hầm được vài giờ.

"Không cần đâu...... con cảm ơn." Vương Tử Đồng nghe Lạc Nhiễm nói lời cảm ơn với mình, là bộ dạng thụ sủng nhược kinh, đáy lòng có chút buồn bã, không nhịn được nói thêm "Đây là chuyện đương nhiên, sao con phải nói những lời đó, mẹ và ba thật, thật sự quan tâm con."

"Vâng." Lạc Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, nhận chén sứ uống hết.

Vương Tử Đồng ngồi xuống mép giường, nói: "Nhiễm Nhiễm đã trưởng thành rồi."

Lạc Nhiễm cười tủm tỉm nói: "Nhưng mẹ vẫn trẻ như cũ."

"Đứa nhỏ này......"

Vương Tử Đồng nhịn không được cười, rồi bà nghiêng đầu, thanh âm có chút khàn khàn: "Nhiễm Nhiễm, may mắn con là Beta, không phải Omega."

Động tác uống canh của Lạc Nhiễm dừng lại.

"Nếu không chắc vất vả lắm. Mẹ xin lỗi con, Nhiễm Nhiễm." Vương Tử Đồng lắc đầu nói: "Ba và mẹ có một câu vẫn luôn muốn nói với con, xin lỗi."

"Không có việc gì......" Lạc Nhiễm ngơ ngác.

Sao tự nhiên lại nói cái này......?

Là bởi vì y khách khí nói lời cảm ơn sao?

"Thật sự không có việc gì đâu." Lạc Nhiễm cười: "Đều là chuyện cũ đã qua rồi, con không còn nhớ rõ nữa."

Năm đó em trai Lạc Thành gây chuyện, vướng vào món nợ cờ bạc trong sòng bạc ngầm với Tinh Khấu, bọn đòi nợ còn đánh bị thương cả Lạc Thành.

Vết thương Lạc Thành rất nặng, lưu lại trong người, thân thể vốn đã có nhiều bệnh vặt, cho nên liền bệnh nằm giường không thể dậy nổi. Khi đó em trai và em gái thì quá nhỏ, anh lớn lại sắp tốt nghiệp.

Con trai lớn chuẩn bị tốt nghiệp, nếu bỏ dở giữa chừng, tương lai trong nhà coi như bị hủy.

Thế nên Lạc Nhiễm và Vương Tử Đồng chỉ còn cách liều mạng làm việc, không chỉ vì kiếm cơm cho gia đình, mà vì tiền thuốc men và học phí của anh lớn, đương nhiên lí do lớn nhất vẫn là trả nợ cờ bạc.

Tuy rằng người dân Đế Quốc có mức sống cao, chính phủ cũng hỗ trợ tiền, nhưng đối với việc cờ bạc trong gia đình, đặc biệt liên quan đến bọn Tinh khấu thì coi như trừng phạt đúng tội, không có nhân nhượng.

Lạc Nhiễm phân hóa trong khoảng thời gian đó, Vương Tử Đồng nôn nóng đợi mất một ngày, sau đó thấy Lạc Nhiễm đưa báo cáo từ Cục quản lí điều tra cho mình, vui vẻ nói "Kết quả có rồi, là Beta cấp B."

Lạc Nhiễm trấn an bà: "Nếu đã không phải là Omega, mẹ không cần lo lắng nữa, ngày mai con liền nhận lời phỏng vấn ứng tuyển thư ký tiền tuyến. Con nghe nói vị trí này chỉ tuyển Beta hoặc Alpha nhưng có thể kiếm ra tiền. Con có cơ hội được làm thư ký ở bộ phận hậu cần."

"Con còn nghe thấy Thượng tướng mới nhậm chức ở Đế Quốc đang tuyển thư ký, chỉ cần là Beta, con sẽ đi thử vận may......Nếu con có thể vượt qua đợt phỏng vấn vòng sơ tuyển."

Khi đó Lạc Nhiễm vừa mới thành niên, trêи mặt vẫn còn nét trẻ con. Nhưng Vương Tử Đồng không có cách nào từ chối.

......

"Mẹ, không cần nghĩ nhiều, hiện tại không phải chúng ta rất tốt sao? Đâu phải chuyện gì lớn." Lạc Nhiễm mỉm cười cầm chén đưa cho Vương Tử Đồng.

"Ừ ừ." Vương Tử Đồng cũng nâng môi: "Cho nên mẹ hi vọng, người yêu tương lai của con là tri kỷ, biết lạnh biết nóng, có thể chiếu cố quan tâm cho con thật tốt."

"...... Tốt?" Lạc Nhiễm không có khái niệm này, hiện tại cuộc sống của y đều xoay quanh công việc, căn bản chưa nghĩ đến một nửa của mình.

Sau đó Vương Tử Đồng không quấy rầy Lạc Nhiễm nữa.

Lạc Nhiễm trước khi ngủ còn dặn dò trợ lí của y mua một hộp quà cho Lilia để an ủi, mới có thể yên tâm nghỉ ngơi sớm.

Buổi sáng hôm sau Lạc Nhiễm trở về nhà của y.

Còn có mỗi một ngày nghỉ, Lạc Nhiễm dự định cứ theo kế hoạch, vui vẻ tự mình đi công viên trò chơi, viện bảo tàng gì đó thăm thú một chút.

Tính ra y đã lâu không đi đâu giải sầu.

"Lạc Nhiễm."

Nhưng mà vừa lúc Lạc Nhiễm bước chân đến nhà, liền choáng váng cả người.

Y nhìn thấy Lucas đứng trước cửa nhà mình, dựa người vào cột, khoác áo khoác đứng đó, như là chuyện hiển nhiên.

Lạc Nhiễm: "......"

Kỳ nghỉ này của y đúng là không có lấy thời gian nào để thư giãn mà.