Omega Nàng Là Tiểu Người Câm

Chương 49: 49: Chương 48





Lục Thiền ở bệnh viện nghỉ ngơi một ngày, thuận lợi xuất viện.
Việc nàng nằm viện, tin tức bị lão gia tử phong tỏa, không có người đưa tin ra ngoài.
“Lục Thiền, cháu nếu là cảm thấy mệt mỏi, liền nghỉ ngơi hai ngày, miễn cho mẹ cháu lại nháo đến ông, nói ông bất cận nhân tình*.” Lục Văn Sinh hiền từ cười nói.
* Bất cận nhân tình – 不近人情 (Không gần, không theo thường tình con người, dịch ra tiếng Anh là unreasonable, cũng để chỉ tính tình hoặc ngôn ngữ hành động kỳ lạ, hình như xuất phát từ 1 sách nào đó của Trang tử).
“Cảm ơn gia gia.” Lục Thiền đôi mắt chợt lóe, trong lòng có một tia khác thường.
Nàng rõ ràng biết Diệp Nhàn đối lão gia tử chán ghét.
Ở trong thời thơ ấu nàng, vĩnh viễn chỉ là một bóng dáng nữ nhân, thế nhưng sẽ chủ động vì nàng mà tìm lão gia tử nói rõ lí lẽ.
Là phát hiện lương tâm, hay vẫn là tình thương của mẹ?
Lục Thiền không rõ, cũng không muốn nghĩ nhiều.
“Lục Thiền, nghe nói ở trước khi cháu ngất xỉu thấy một cái Omega, cùng thời gian giao lưu cùng nàng còn rất dài.” Lục Văn Sinh gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt Lục Thiền, dưới ôn hòa tươi cười cất giấu sắc bén.
Lục Thiền không sợ chút nào, sắc mặt bất biến hồi phục “Gia gia, thỉnh ngài yên tâm, cháu sẽ không cùng một cái Omega cấp bậc A+ kết giao.”
“Cháu biết liền tốt.” Lục Văn Sinh vừa lòng cười rộ lên, đứng dậy rời đi.
Lục Thiền nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

||||| Truyện đề cử: Say Tình |||||
Có lẽ nàng hẳn là may mắn, Úc Ngưng là một cái Omega, trình độ dời đi lực chú ý rất lớn của lão gia tử.
Nếu là một cái Alpha, lão gia tử đại khái liền phải hướng nàng hỏi vì sao lại ngất xỉu.
Lục Thiền trở lại phòng, nằm ở trên giường, vị trí tuyến thể ẩn ẩn còn phiếm đau.
Nàng thậm chí cũng không biết, nàng lúc ấy là như thế nào không khống chế được phản kích.
Tuy rằng trả giá đại giới rất lớn, nhưng chỉ cần là vì Mộ Cẩn, hết thảy đều là đáng giá.

Cho dù là Mộ Cẩn cũng không cảm kích.
Lục Thiền khóe môi nhẹ cong, chợt phát giác ra là nàng thế nhưng cùng Tề Không Kiêu đều ngu xuẩn.
Nghĩ đến đây, Lục Thiền lấy ra di động nhắn gửi Tề Không Kiêu “Buổi tối đi uống rượu, mình mời cậu.”
“Thật vậy chăng? Cậu mới xuất viện liền uống rượu, này không thích hợp đi?” Tề Không Kiêu vui vẻ, ngược lại trở nên lo lắng.
“Không có việc gì.” Lục Thiền trả lời khẳng định.
*
Hai người hẹn ở chỗ cũ, thời điểm Lục Thiền đến, Tề Không Kiêu đã tới rồi.
Lục Thiền ánh mắt đầu tiên liền thấy được trên xương quai xanh Tề Không Kiêu có vệt đỏ.
Nàng từng có kinh nghiệm hôn nhân, thực mau liền minh bạch là chuyện như thế nào.
“Đều hai ngày, còn không có mờ bớt sao?” Lục Thiền ngồi xuống hỏi.
Tề Không Kiêu nghe vậy, cười đến mặt mày hớn hở, cố ý đem cổ áo kéo xuống một chút “Khó được vợ của mình nhiệt tình như vậy, nguyện ý ở trên người mình lưu lại dấu vết, mình tự nhiên muốn ở thêm hai ngày, cũng không thể để nó nhanh tiêu tán như vậy.”
Lục Thiền liếc mắt một cái, trong lòng mơ hồ có chút hâm mộ.
Nàng là không thể làm được giống Tề Không Kiêu không biết xấu hổ mà khoe ra.
“Lục Thiền, nơi này chỉ có hai người chúng ta.

Cậu thành thật cùng mình nói, vì cái gì vợ của mình từ văn phòng cậu ra tới, là đang ở trạng thái phát tình?” Tề Không Kiêu nghiêm túc hỏi.
“Chẳng lẽ cậu hy vọng nàng phát tình kết thúc mới đi ra ngoài?” Lục Thiền nhấp một ngụm rượu, nhàn nhạt hỏi lại.
Tề Không Kiêu nghiêm túc tự hỏi vài giây, dùng sức lắc đầu “Mình mới không hy vọng lão bà của mình bị người khác đánh dấu, liền tính là cậu cũng không được.”
Lục Thiền hoành liếc mắt một cái, tiếp tục uống rượu.
Tề Không Kiêu thấy thế, thở dài, nhỏ giọng giải thích “Mình không phải là không tin cậu.


Cậu biết đấy, mình so với cô ấy cấp bậc thấp hơn chút, cô ấy lại thường xuyên dùng thuốc ức chế, rất ít khi phát tình.

Tụi mình kết hôn tới nay lâu như vậy, số lần lên giường có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Vốn dĩ cấp thấp liền không dễ dàng đánh dấu cấp bậc cao, nếu mà như vậy, mình cũng không biết khi nào mới có thể đánh dấu vĩnh cửu cô ấy.”
“Lúc này đây không có sao?” Lục Thiền nghiêm túc hỏi.
“Hẳn là không có đi, sau khi cô ấy thanh tỉnh liền đi rồi, mình tỉnh lại đều không có nhìn thấy cô ấy.” Tề Không Kiêu nói con ngươi ảm đạm xuống, trong lòng ẩn ẩn dâng lên một tia hy vọng “Lục Thiền, cậu nói lần này có thể được không?”
“Cậu hẳn là hỏi cô ấy.” Lục Thiền lạnh giọng trả lời.
Nàng muốn khuyên nhủ Tề Không Kiêu không cần ở trong hôn nhân hèn mọn như vậy, lời nói đến bên miệng, lại cảm thấy nói ra không có bất luận tác dụng gì.
Sự tình Tề gia, không tới phiên nàng một ngoại nhân tới chỉ điểm.
“Mình hỏi, nàng cũng không chịu trả lời mình.” Tề Không Kiêu ủy khuất nói, đem điện thoại đưa cho Lục Thiền xem.
Lục Thiền không thấy, chuyên tâm uống rượu.
Lúc này đây may mắn là Tề Không Kiêu ở chỗ này, bằng không Úc Ngưng phát tình rất có khả năng sẽ bị Alpha khác đánh dấu.
Trong công ty nàng, không thiếu Alpha cấp bậc A+, những người đó có năng lực đánh dấu hoàn toàn Úc Ngưng.
Một khi bị đánh dấu hoàn toàn, liền có khả năng mang thai, mặc dù Tề Không Kiêu không muốn như vậy, cũng cần thiết phải cùng Úc Ngưng ly hôn.
Ở trong chính phủ quy định, hai người đánh dấu vĩnh cửu nhất định phải kết hôn.
Trong xã hội không thiếu ví dụ bi kịch như vậy.
“Gọi điện thoại cho vợ cậu, mình có việc tìm cô ấy.” Lục Thiền buông chén rượu, thần sắc nghiêm túc nói.

Tề Không Kiêu nghe vậy, một khuôn mặt sầu khổ ấn dãy số, biên bát biên nói “Hai ngày nay nàng đều không tiếp điện thoại mình.”
Lời còn chưa dứt, bên kia đã chuyển được, Tề Không Kiêu tức khắc ánh mắt sáng ngời, nháy mắt lộ ra vui sướng, vui vẻ kêu một tiếng ‘ Vợ ơi’.
“Chuyện gì?” Úc Ngưng lãnh đạm đáp lại.
“Lục Thiền tìm ngươi.” Tề Không Kiêu nói đem điện thoại đưa cho Lục Thiền, trên mặt như cũ mang theo ý cười.
Nhiều năm giao tình như vậy, nàng thập phần tin tưởng nhân phẩm Lục Thiền.
Lục Thiền hoàn toàn có thể trực tiếp liên hệ Úc Ngưng, hiện tại lại nguyện ý thông qua nàng mà liên hệ, phần không e dè này chính là chứng minh tốt nhất.
Nghe Lục Thiền cùng Úc Ngưng nói vài câu nói nàng không hiểu, Tề Không Kiêu mắt trông mong nhìn Lục Thiền, nhỏ giọng nói “Tìm cách để mình cũng nói hai câu.”
“Phiền toái giáo sư Úc, Tề Không Kiêu có chuyện cùng cô nói.” Lục Thiền nói xong đem điện thoại đưa Tề Không Kiêu.
“Vợ ơi, thân thể ngươi còn tốt đi, có hay không nơi nào không thoải mái, ngày đó ta có chút kích động, có hay không làm đau ngươi nha?” Tề Không Kiêu vẻ mặt hạnh phúc hỏi.
Úc Ngưng thần sắc lạnh băng lúc này đỏ lên, không tự giác sờ sờ vị trí tuyến thể, lạnh giọng hỏi “Còn có việc khác sao?”
“Không có.” Tề Không Kiêu ngoan ngoãn trả lời.
Ngày thường nàng biết ăn nói, ở trước mặt Úc Ngưng, cũng có vẻ không tốt để nói chuyện phiếm.
Giây tiếp theo, trò chuyện kết thúc.
Tề Không Kiêu trong mắt thất vọng chợt lóe mà qua, thực mau hóa thành ý cười vui vẻ “Vợ của mình nguyện ý nghe điện thoại mình, thuyết minh đã không tức giận.”
Lục Thiền ‘ Ân ’ một tiếng làm đáp lại, chậm rãi uống rượu lâm vào bên trong suy tư.
Vừa rồi lúc trò chuyện, Úc Ngưng nói cho nàng, ít nhất yêu cầu thời gian nửa tháng, kết quả mới ra đến.
Chờ đến thời điểm yêu cầu nghiên cứu thuốc, còn cần nàng lại lần nữa cung cấp tin tức tố.
Bất quá chỉ là rút ra tin tức tố mà thôi, không cần lại tiêm vào thuốc khác.
Cứ như vậy, tiện lợi rất nhiều.
Chẳng sợ một lần nghiên cứu không thành công, chỉ cần nhiều lần rút ra là được.
Tuy rằng quá độ lấy ra tin tức tố sẽ thương tổn thân thể Alpha, nhưng là so với bệnh tật Mộ Cẩn, điểm này tiểu thương cũng không quan trọng.
“Lục Thiền, mau 10 giờ rồi, mình cần phải trở về.

Cậu cũng uống ít một chút, vạn nhất lại ngất xỉu, mình nhưng gánh không nổi cái trách nhiệm này.” Tề Không Kiêu đứng dậy, cười hì hì khuyên bảo.

Lục Thiền gật đầu, như cũ cái miệng nhỏ nhấm nháp.
Tề Không Kiêu đi tới cửa, chợt đến quay đầu lại, cười một tiếng hỏi “Lục Thiền, hôn nhân vượt cấp bậc có phải hay không một loại sai lầm?”
Lục Thiền quay đầu lại, từ cặp mắt vui vẻ thường ngày thấy được nghiêm túc cùng ưu thương đang che giấu.
Nàng trong lòng chấn động, buông chén rượu, trầm ổn nghiêm túc nói “Sai không phải ở hôn nhân, là người.”
“Phải không?” Tề Không Kiêu gục đầu xuống, vẻ mặt khó nén cô đơn thất vọng.
Một lát sau, trên mặt Tề Không Kiêu một lần nữa giơ lên tươi cười “Lục Thiền, vừa rồi là mình uống say, cậu coi như mình không hỏi cái vấn đề kia.”
Lục Thiền nghe vậy, trong lòng sinh ra một chút áp lực, nghiêm túc gật gật đầu.
Trước kia nàng cũng không lý giải sự chấp nhất cùng trả giá của Tề Không Kiêu, hiện tại nàng trong lòng cũng có người để ý, ước chừng có thể lý giải loại cảm giác không màng tất cả muốn đối tốt với người mình thích.
Có lẽ người ở bên ngoài xem ra không đáng giá, nhưng chỉ có đương sự mới biết được, đến tột cùng có đáng giá hay không.
Lục Thiền uống xong ly rượu cuối cùng, chậm rãi đi ra quán bar.
Nhìn ánh trăng sáng trong trên bầu trời, nàng khẽ thở dài một tiếng.
Đại khái là ánh trăng quá lãnh, bi thương Tề Không Kiêu giấu ở trong xương cốt đều ảnh hưởng tới rồi nàng.
Đứng trong bóng đêm một hồi, Lục Thiền nhịn không được hắt hơi một cái.
Một trận gió đêm thổi qua, thân mình nháy mắt nổi lên lạnh lẽo.
Cảm thấy cái mũi bị tắc nghẽn không thoải mái, Lục Thiền trở lại trên xe.
Nàng có dự cảm, đại khái lại muốn sinh bệnh.
Lái xe trở lại biệt thự, Lục Thiền xuống xe, dưới chân lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đứng không vững.
Diệp Nhàn từ trong phòng ra tới, vội vàng đỡ lấy, quan tâm lại lo lắng oán trách lên “Con vừa mới xuất viện, như thế nào có thể đi uống rượu vậy?”
Thấy Lục Thiền không trả lời, trên mặt xuất hiện không kiên nhẫn, nàng đành phải nhịn xuống lời dư muốn nói, sửa miệng nói “Sớm một chút nghỉ ngơi, đừng để sinh bệnh.”
Lục Thiền ‘ Ân ’ một tiếng, đẩy ra tay nàng, một mình lên lầu.
Diệp Nhàn ở phía sau nhìn thân ảnh thanh cao cao ngạo, khó chịu thở dài.
Nàng thật hy vọng, có một ngày Lục Thiền có thể giống các hài tử khác, đối với mẫu thân làm nũng..