Ôn Nguyễn Của Tri Hoán

Chương 4: Chương 4






Edit: Cải Trắng
Tình yêu quả là một vấn đề khiến người ta đau đầu.
Ôn Nguyễn hoàn tất việc lấy lời khai, đứng ngoài sảnh lớn cục cảnh sát chờ tin, trong lúc chờ rảnh rỗi còn nghĩ ngợi lung tung.

Rốt cuộc là sức mạnh thần bí nào đã khiến người lúc nào cũng nườm nượp người theo đuổi như cô trong một phút bốc đồng lỡ mồm bảo sẽ đến nhà người khác làm bảo mẫu, hơn nữa lại nói bằng giọng điệu rất kiêu ngạo?
… Quan trọng là sau đó còn bị từ chối thẳng thừng.
Ôn Nguyễn tay chống cằm, di di mũi chân chọc vào bánh xe vali hành lý để cạnh.
Đóa hoa cao ngạo lạnh lùng ấy thật khó theo đuổi.
Vốn cô định xuống tàu một cái là nhắn ngay cho Tần Tố San biết vị trí nhưng vì một loạt chuyện ngoài ý muốn xảy ra phía sau khiến cô quên béng mất, giờ mới nhớ ra mình chưa báo gì cho bạn.
Ai ngờ vừa mới mở di động lên, tin nhắn của Tần Tố San lại tới trước:
[Tần Tố San]: Hu hu hu, bé cưng ơi! Xin lỗi mày nhé! Dạo gần đây sức khỏe cha tao không tốt lắm, muốn lên bệnh viện trên này khám nên qua nhà tao ở một thời gian ngắn.

Phải để mày chịu ấm ức ở khách sạn mấy ngày rồi.
Ôn Nguyễn cụp mắt đọc tin xong nhanh chóng gõ trả lời một chữ: “Ừm.” Ngẫm nghĩ một lúc, cô quyết định không kể cho bạn nghe chuyện hôm nay mình đến cục cảnh sát.
Dựa theo tính cách của người chị em thân thiết này, đảm bảo cô nàng sẽ chuyện bé xé ra to, lao đến đây hỏi han ân cần đủ kiểu.
Tần Tố San vừa mới được nhận thực tập trong một công ty luật, cộng thêm việc giờ phải chú ý chăm sóc cha mẹ nên hẳn thời gian này bận đến xoay mòng mòng.
Vào những lúc thế này, Ôn Nguyễn nghĩ không làm phiền bạn thì hơn.
Cơ mà nếu muốn sống lâu dài ở thành phố Giang, cứ ở lì trong khách sạn cũng không phải cách hay.
Xem ra, cô phải tìm chỗ thuê lâu dài sớm mới được.
“Cảm ơn sự phối hợp của anh, anh Phó.

Hôm nay mọi chuyện đến đây thôi.”
Đương lúc cô đang suy tư, anh cảnh sát đã giải quyết xong phần lấy lời khai của Phó Tri Hoán.

Hai người một trước một sau ra khỏi văn phòng: “Cô Ôn, nếu không còn vấn đề gì nữa thì cô cũng có thể về rồi.”
Ôn Nguyễn gật đầu, lịch sự nói tiếng cảm ơn.
Phó Tri Hoán cúi đầu xem giờ, nói: “Nếu sau này có vấn đề gì, anh có thể liên lạc với tôi.”
“Được, cảm ơn anh.”
Ôn Nguyễn ngẩng đầu nhìn Phó Tri Hoán, vừa hay chạm phải tầm mắt anh.
Anh lạnh nhạt đảo mắt qua nhìn cô, đầu mày hơi cau.

Tuy sắc mặt anh chẳng toát lên biểu cảm gì nhưng vấn nhìn ra ẩn trong đó như muốn nói rằng: “Cô không cần diễn.”
Cô xoa cằm nghĩ.
— Cô diễn không tốt sao?

— Không thể nào, hai anh cảnh sát ngồi trước tin sái cổ mà.
Nhưng người trước mặt lại không nói gì.

Anh mím môi, xoay người kéo vali hành lý của chính mình đi thẳng ra ngoài.
Ơ?
Chẳng lẽ đến cách thức liên lạc cũng không cho cô à?
Ôn Nguyễn thấy vô cùng thất bại.
Thật ra, kể từ lúc học tiểu học tới nay, nhờ vào vẻ bề ngoài xinh xắn ngọt ngào, cô luôn được phái nam hoan nghênh.
Lúc còn nhỏ, bạn ngồi bàn rất hay chia nửa số đồ ăn vặt mình có cho cô, xong còn thay cô trực nhật.

Lên cấp hai thì thư tình, socola bay đến tới tấp không ngừng bữa nào.

Hay kể cả đi trên đường cũng liệt vào hàng người được nhiều người chạy tới xin số nhất.
Chẳng ngờ, vào lần đầu tiên theo đuổi ngược, cô lại ăn luôn combo thất bại.
Tình yêu vuột khỏi tay, buồn thì buồn thật nhưng trước tiên vẫn phải tìm chỗ đặt chân.
Ôn Nguyễn thở dài, mở di động lên tìm thử khách sạn gần đây nhất rồi lấy tai nghe bluetooth ra đeo lên, bắt đầu dò đường theo chỉ dẫn trên máy.
Trùng hợp thay, ra khỏi cục cảnh sát, cô tiếp tục gặp Phó Tri Hoán.
Hình như, còn đi cùng hướng với anh?
Thế là hai người một trước một sau đi trên đường.
Phó Tri Hoán rẽ trái.
Hệ thống dẫn đường nói: Đi thẳng về phía trước 100 mét rẽ trái.
Phó Tri Hoán quẹo phải.
Hệ thống dẫn đường nói: Đi thẳng 50 mét rẽ phải.
Phó Tri Hoán qua đường.
Hệ thống bảo: Qua đường ở nút giao phía trước.
Ôn Nguyễn kéo hành lý đi trên con đường gập nghềnh, bánh xe nghiền sỏi đá vang lên tiếng “lộc cộc lộc cộc…”
Phó Tri Hoán cau mày, ngừng chân, xoay người.
Anh dừng bước không báo trước làm Ôn Nguyễn không kịp phanh lại, đâm sầm vào anh, chóp mũi chạm ngực.
Đau quá!
Ôn Nguyễn lui về sau mấy bước, đưa tay che mũi, nhẹ nhàng xoa, nước mắt sinh lý tràn mi vì cơn đau ở sống mũi.
Phó Tri Hoán day day huyệt thái dương, thấp giọng kêu một tiếng rồi ngước mắt lên, nhìn cô cảnh cáo: “Đừng đi theo tôi.”
Ôn Nguyễn: “?”
Tuy không hiểu ý anh lắm nhưng cô vẫn gật đầu: “Ừm, em biết rồi.”
Phó Tri Hoán nhíu mày, không biết nói gì tiếp đành quay người đi thẳng.

Đến ngã tư tiếp theo.
Anh đi thẳng.
Hệ thống dẫn đường nói: Tiếp tục đi thẳng về phía trước 200 mét.
“Lộc cộc lộc cộc lộc cộc…”
Tiếng bánh xe vali lăn trên đường không ngừng quấy nhiễu bên tai Phó Tri Hoán.
… Xem ra cô chẳng biết giữ lời.
Phó Tri Hoán dừng chân lần nữa, nhắm mắt hít thở sâu, sau đó xoay người: “Cô muốn gì?”
Ôn Nguyễn giờ mới để ý đường đến khách sạn gần nhất của mình giống hệt đoạn đường Phó Tri Hoán đi.
Cô gỡ tai nghe bluetooth xuống, hết nhìn di động mình rồi lại nhìn anh, chân thành nói: “Cùng đường…”
Cùng đường thật mà.
Phó Tri Hoán trả lời cô ngay, cứ đứng nguyên tại chỗ, tay đút túi, mi mắt cụp nhẹ nhìn người trước mắt.
Một lúc sau, anh mới nhếch môi, ánh mắt thoáng qua nét cười: “Cùng đường?”
Giọng điệu nghi ngờ thấy rõ.
Ôn Nguyễn: “…”
Cô phát hiện ra.
Giờ cô nói gì anh đẹp trai trước mắt cũng không tin.
Nhưng việc gì ra việc đó, chuyện này tuyệt đối không thể để anh hiểu lầm.
Ôn Nguyễn nghĩ mình cần phải lấy lại trong sạch cho bản thân, thế là cô buông tay cầm vali hành lý ra, chỉnh lại ánh sáng màn hình điện thoại, nhón chân giơ lên ngang mặt Phó Tri Hoán.
“Đây, em định đi đến chỗ này, cùng đường với anh…”
Chưa dứt câu, gió bỗng thổi qua, mạnh đến mức làm mũ beret trên đầu Ôn Nguyễn suýt rơi.
Cô vội vàng đưa tay lên giữ mũ, hoảng loạn buông luôn điện thoại ra.

Và thế là nó theo đó rơi xuống đất.

Đã thế còn là rơi úp màn hình.
Ôn Nguyễn: “…”
Phó Tri Hoán: “…”
Thảm quá!
Ôn Nguyễn yên lặng ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại màn hình bị vỡ tan tành.
Cô thử ấn mở khóa.
Máy không phản ứng.
Ấn giữ nút khởi động một lúc.

Màn hình sáng lên tia sáng yếu ớt, lộ ra logo quả táo cắn dở.
Ôn Nguyễn: Có hi vọng rồi!
Quả táo cắn dở vụt biến mất.
Ôn Nguyễn: … Toi rồi.
Sau một hồi im lặng, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt long lanh nhìn Phó Tri Hoán không cả chớp: “Có lẽ những lời sau đây em nói nghe rất giống ăn vạ nhưng theo em thấy, với hình tượng người đàn ông thiện lương và luôn ngập tràn tình yêu thương, anh sẽ gánh trách nhiệm.

Dù cho chuyện này không liên lụy gì nhiều đến anh.”
Phó Tri Hoán: “Tính tôi khá âm u.”
Ôn Nguyễn: Coi như anh giỏi.
Đây là lần đầu tiên trong đời, khả năng mồm mép sánh ngang với pháo ran như Ôn Nguyễn bị người ta dùng năm chữ chặn cứng họng.
Được.

Thôi được.
Không hổ là người đàn ông khiến cô rung động.
Cơ mà việc này cũng không đến mức khiến Ôn Nguyễn cắn chặt lấy Phó Tri Hoán không buông.

Dù sao thì kế ở level cao hơn cũng thử rồi, căn bản không thể làm anh trúng kế.
Cô thở dài, quyết định tự mình gánh xui xẻo, đến trung tâm thương mại đằng trước mua di động mới rồi tiếp tục tìm chỗ dừng chân.
Nghĩ là làm, Ôn Nguyễn lần nữa kéo vali hành lý đi về phía trước.
“Cô đi đâu?” Phó Tri Hoán hỏi.
Ôn Nguyễn tức giận nói: “Tìm chỗ sửa điện thoại.”
Chẳng biết nghĩ sao mà Phó Tri Hoán liếc cô một cái, lạnh nhạt nói: “Thôi, để tôi đưa cô đi.”
Anh vừa dứt câu, Ôn Nguyễn như thể được tiêm máu gà, hai mắt sáng rỡ, thu ngay biểu cảm ủ rũ vì bị hỏng điện thoại: “Vậy thì làm phiền anh…”
“Cô có quyền từ chối.”
“Chúng ta đi mau thôi.”
Thế là, tiếng bánh xe vali hành lý “lộc cộc lộc cộc lộc cộc” tiếp tục vang lên bên tai Phó Tri Hoán.
Thỉnh thoảng đi qua viên đá hơi to xíu còn thêm tiếng “cạch cạch rầm”.
Phó Tri Hoán hơi đau đầu.
Tiếng động bám theo đến gần khu vực trung tâm, đều đặn phát ra cực kỳ rõ ràng.

Nhưng chỉ khoảng năm, sáu phút sau, âm thanh đó bỗng biến mất.
Anh cau mày, quay đầu lại.
Ở phía sau cách anh không xa, chiếc vali đỏ rực của Ôn Nguyễn đứng sững tại chỗ.
Người thì chả biết đâu rồi.
Với tính cách ồn ào của Ôn Nguyễn, không thể nào có chuyện cô im hơi lặng tiếng chuyển hướng.
Đã thế vali đồ của cô còn đang để ở kia.
Sao lại thế này?
Phó Tri Hoán đợi trong ít phút, người mãi chả thấy quay lại.
Mãi đến khi người qua đường túm năm tụm ba quay sang đổ dồn về một phía, anh mới nghe loáng thoáng tiếng bàn tán:
“Tính đánh nhau à?”

“Sao thế?”
“Không biết.

Ban nãy tôi thấy một đôi vợ chồng cãi nhau, sau có cô gái tốt bụng chạy ra khuyên can, rồi…”
Cô gái?
Khuyên can?
Muốn đánh nhau?
Phó Tri Hoán nhéo ấn đường, huyệt thái dương giật giật đau nhức gấp đôi.
Con gái nhà họ Ôn.
Quả thật rất “ngoan”.
*
Năm phút trước.
Trời sinh con gái có trực giác nhạy bén hơn bình thường.

Vì thế, ngay lúc mới đặt chân vào khu mua sắm, Ôn Nguyễn đã phát hiện ra điều khác thường.
Có đôi vợ chồng đang cãi nhau.
Thật ra dùng từ cãi nhau chưa sát nghĩa lắm.

Bởi vì nhìn qua tình huống giống người chồng chửi bới vợ mình hơn.
Gân giọng gào thét như muốn xé rách thanh quản, kéo căng yết hầu.
Làm người ta hốt hoảng.
Nhưng chuyện vợ chồng nhà người ta, người lạ khó mà xen vào.
Tuy rất nhiều người đi qua xem náo nhiệt nhưng hầu hết đều đứng ở vị trí xa, quan sát tình hình.
Ôn Nguyễn vốn không định quản, nhìn cái là thôi, cơ mà vừa quay mặt thì phát hiện trong lúc cô mất tập trung, Phó Tri Hoán đã giãn khoảng cách giữa hai người ra khá xa.
Người đàn ông này.
Chẳng biết quan tâm người khác gì cả.
Cô tự lầm bầm trong lòng như thế rồi tăng tốc bước chân đuổi theo.
Có điều, đúng lúc đó, ở bên có hai vợ chồng cãi nhau chợt vang lên tiếng thét giận dữ đến cùng cực, dọa cho người vây xem rụt cổ sợ chết khiếp.
Ôn Nguyễn dừng bước, quay đầu quan sát theo bản năng.
Cô thấy sắc mặt người vợ tái nhợt, một bên tay cố giấu trong ống tay áo bầm máu.
Ôn Nguyễn cau mày.
Hồi cô còn làm thực tập sinh, các vụ án được tiếp xúc nhiều nhất là về tranh cãi trong gia đình.
Vậy nên, khi gặp chuyện liên quan, cô nhạy bén hơn người bình thường.
Ôn Nguyễn tính quay ra nói mấy câu với Phó Tri Hoán, không ngờ vừa xoay sang lại thấy anh đã đi xa tít.
Cơ mà đúng lúc đó người vợ cũng bị túm đi.
Sắc mặt Ôn Nguyễn sa sầm.

Cô gạt vali sang một bên, bỏ túi xách xuống, không chút do dự chạy về phía đôi vợ chồng..