Ôn Nhu Ái Nhân

Chương 31: C31: Chương 31




Thấy Lý Khả Khả như vậy, đám thôn dân trước mặt cô không khỏi lui về phía sau.

Điều đáng sợ không phải là Lý Khả Khả yếu ớt mỏng manh trong mắt bọn họ, mà là thái độ hung ác của kẻ liều mạng xuất hiện trên người Lý Khả Khả.

Có hành động này của Lý Khả Khả làm cho đám thôn dân kinh ngạc, cảnh sát thừa dịp lúc này khống chế đám người không biết nên gọi là thôn dân hay gọi là đám côn đồ, đương nhiên cảnh sát cũng mang Lý Khả Khả đi.

Sư Giá đuổi theo, đứng chắn trước mặt cảnh sát muốn dẫn Lý Khả Khả đi, cau mày nói: "Nhà nàng còn có một đứa trẻ mới sinh."

Nếu đứa nhỏ không có mẹ, sẽ rất đau khổ.

Lý Khả Khả sau khi bị cảnh sát bắt lại vẫn không có phản kháng gì đột nhiên ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Sư Giá, lại quật cường không nói một câu.

Bộ dáng đối phương không nói lời nào, làm cho Sư Giá càng cảm thấy trong lòng càng khó chịu.

Nàng thấp giọng nói: "Đừng lo lắng, đợi lát nữa tôi sẽ mang đứa trẻ đến cho cô chăm sóc. Cũng không cần lo lắng chuyện này, tôi tin cảnh sát và bộ tư pháp sẽ thực thi pháp luật một cách công bằng, cô đã trải qua những chuyện gì thì phải nói cho họ biết. Đừng quên lần này chúng tôi đến đây là muốn mang cô về nhà, đi gặp mẹ của cô! Nàng đã đợi cô 10 năm rồi!"

Sư Giá nói xong, cảm thấy mình có chút không thể nói tiếp.

Khó trách nhiều năm trước Tolstoi đã nói qua trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng kia, người hạnh phúc đều giống nhau, nhưng người bất hạnh đều có bất hạnh của riêng mình. Nhìn bộ dáng bây giờ của Lý Khả Khả, là một người ngoài cuộc, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu. Vì những kẻ độc ác này, mà một người đáng lẽ ra sẽ có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc lại phải sống những năm tháng khổ sở như vậy.

Hai dòng nước mắt lặng lẽ chảy xuống trên khuôn mặt vẫn còn đẫm máu của Lý Khả Khả, nhìn chỉ làm cho người ta cảm thấy đau lòng không nói nên lời.

Tang Thúc và Sư Giá còn ở lại trong thôn cùng cảnh sát kiểm tra 1 vòng, lúc đầu các nàng nghĩ trong thôn này chỉ có một mình Lý Khả Khả là bị lừa bán, nhưng sáng nay nhìn thấy nhiều cánh cửa bị khóa như vậy, hai người không thể không nghi ngờ trong này còn nhiều cô gái bị lừa bán.

Khi tìm được những cô gái kia, Sư Giá chỉ cảm thấy trước mắt một trận tối đen, gần như ngất đi.

Cả thôn lớn như vậy, có hơn 10 người bị bắt cóc!


Sau khi Sư Giá nhìn thấy người trẻ tuổi nhất, không nhịn được ghé vào trong lòng Tang Thúc khóc.

Mới chỉ là một đứa trẻ 13 tuổi.

Tang Thúc yên lặng vỗ lưng Sư Giá, cô cũng cảm nhận được bàn tay đang vỗ nhẹ lưng nàng đang run lên.

Phẫn nộ, thống hận, thất vọng, lại cảm thấy khó chịu, bi thương đối với cuộc đời của những cô gái bị cưỡng ép.

Trên đường xuống núi, Tang Thúc và Sư Giá đều không nói gì, không khí trong xe cảnh sát cũng rất nặng nề.

Lần này lên núi có không ít nữ cảnh sát, đều cùng là phụ nữ khi nhìn thấy những cảnh này sẽ đồng cảm với nhau cũng không phải là chuyện gì lạ, rất nhiều người mắt đã đỏ hoe.

Tang Thúc đè lại huyệt thái dương của mình, vừa rồi thiếu chút nữa cô không khống chế được muốn cầm dao chém người. Nếu như không phải cảnh sát ở bên cạnh thấy cô không thích hợp, tình hình có thể sẽ càng phức tạp hơn.

"Những người này còn là người sao? Súc sinh cũng không bằng!" Tang Thúc rống to, nếu như cặp mắt kia có thể giết người, có thể đám người này đã chết ngàn vạn lần.

Vụ án đã thu hút sự chú ý lớn, nhiều cô gái bị bắt cóc, buôn bán trong làng đều là những vụ án cũ mười năm chưa được kết án, còn liên quan đến nhiều khu vực khác, phía cảnh sát không thể không triển khai mở rộng điều tra. Sự tình hơn 10 cô gái bị bắt cóc cũng khiến cấp trên hết sức lo ngại, yêu cầu điều tra rõ đến cùng.

Sau khi hai người làm xong ghi chép, trời đã tối mịt.

Vốn tưởng rằng có thể làm xong chuyện trong hai ngày, nhưng bây giờ dường như thời gian lại không đủ.

Tang Thúc và Sư Giá trở về nhà khách, tối nay Sư Giá cũng không kháng cự cái ôm của cô, thậm chí nàng còn chủ động tìm kiếm một chút ấm áp, như một con mèo con cuộn mình trong lòng Tang Thúc.

Lăn qua lăn lại cả một ngày, cơ thể rất mệt, nhưng tinh thần vẫn không thể an tĩnh lại, Sư Giá lăn vào trong lòng Tang Thúc.

Tang Thúc cũng không ngủ được, đưa tay ôm nàng vào lòng, "Đừng nghĩ nữa, em mau ngủ đi."


"Tôi ngủ không được." Sư Giá nói.

Nếu là bình thường, Tang Thúc nhất định sẽ nói: "Nếu em không chịu ngủ tôi sẽ hôn em", nhưng bây giờ cô chỉ vỗ nhẹ lưng Sư Giá, nhỏ giọng an ủi: "Đều đã qua rồi, mọi chuyện sẽ tốt thôi."

Trong lòng cô cũng tức giận không kém.

"Cũng không biết Lý Khả Khả sau khi theo chúng ta trở về, nhìn thấy tình trạng của mẹ nàng, sẽ cảm thấy như thế nào... có lẽ là sẽ cảm thấy trời đất sụp đổ." Sư Giá nói.

Tang Thúc: "Sau này sẽ có người đến quan tâm chăm sóc, yêu thương nàng. Em phải biết rằng, dù chúng ta là ai, cho dù bây giờ có bao nhiêu người quan tâm chúng ta, nhưng đến cuối cuộc đời, người đồng hành cùng chúng ta, chỉ có chính chúng ta. Hy vọng sau này cuộc đời nàng sẽ không còn u ám nữa, sẽ tràn ngập ánh nắng."

Sư Giá trong lòng khó chịu đến muốn khóc.

"Nhưng mất mát là mất mát, và không phải tất cả những mất mát đều có thể được thời gian xoa dịu." Nàng thì thầm, giống như mẹ nàng, rời đi chính là rời đi, dù người nhà Sư gia thành khẩn xin lỗi đến đâu đi nữa, Sư Giá vẫn không thể chấp nhận. Thứ nàng muốn vốn không phải tìm được cha mẹ ruột, nàng chỉ muốn cùng Tống lão sư còn có mẹ nàng một nhà 3 người, giống như khi nàng còn bé. Trong một thị trấn nhỏ yên tĩnh, cả nhà 3 người đều là những người dạy học ở thị trấn, cuối tuần, nàng có thể cùng Tống lão sư làm đồ thủ công với nhau, mà mẹ nàng sẽ ngồi trước chiếc đàn dương cầm bằng gỗ đã cũ kỹ, vừa đánh tiểu khúc đồng quê, vừa mím môi mỉm cười nhìn nàng cùng Tống lão sư chơi đùa.

Tất cả những gì Sư Giá muốn, cũng chỉ là một phần khoái hạt đơn giản tầm thường như vậy.

Những niềm vui này, nàng biết những cô gái kia khó mà đạt được.

Ước chừng 3 ngày sau, Tang Thúc và Sư Giá mới trở về thành phố Cẩm Dương.

Sư Giá có không ít kỳ nghỉ phép hằng năm, tuy bất ngờ nhưng chủ nhiệm khoa rất dễ nói chuyện, cộng thêm việc nàng trước nay cũng không phải loại người tùy tiện bốc đồng, nên đã trực tiếp phê chuẩn cho nàng. Nhưng mà Tang Thúc bên này lại bị bạn tốt Lục Mẫn mắng té tát, trong khoảng thời gian này Lục Mẫn đang yêu đương, vì muốn "thay ca" cho Tang Thúc, cũng không ít lần cãi nhau với bạn trai.

Trên máy bay trở về, trong đầu Tang Thúc vẫn luôn nghĩ đến câu "bạn trai mình" của Lục Mẫn, cô chợt ý thức được, từ sau khi tỉnh lại nhìn thấy Sư Giá, cô chỉ một lòng một dạ đều nghĩ đời này làm sao mới có thể theo đuổi được Sư Giá, lại suýt nữa quên mất Lục Mẫn.

Kiếp trước, sau khi cô gặp chuyện không may, Lục Mẫn chỉ đến thăm cô một lần. Cũng không phải là bị tính tình của cô làm cho sợ hãi, mà là trước đó tình trạng của Lục Mẫn không được tốt, cho dù Tang Thúc không cố ý tìm hiểu chuyện này, nhưng từ trong miệng hộ lý bệnh viện cũng nghe được không ít tin tức về nàng.

Lục Mẫn có một người bạn trai, thời gian bắt đầu hẹn hò cụ thể là khi nào Tang Thúc cũng không biết, nhưng người đàn ông này gần như đã hủy hoại toàn bộ cuộc đời sự nghiệp của Lục Mẫn, trước khi cô gặp tai nạn còn đi thăm Lục Mẫn, khi đó nàng gần như không dám gặp ai.


Nghĩ tới đây, Tang Thúc không khỏi nắm chặt tay.

Cô vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của người đàn ông đó, lần này trở về bất luận Lục Mẫn nói cái gì, Tang Thúc cũng phải gặp được người bạn trai hiện tại của nàng có phải là người đàn ông đó hay không!

Tang Thúc đưa Sư Giá về nhà trước, sau đó đến địa điểm ghi hình.

Trong khoảng thời gian này Sư Giá nhận được không ít cuộc gọi từ Liễu Nguyệt., đại ý là trách nàng không để ý đến cha ruột của mình, bây giờ sau khi phẫu thuật cũng không thấy nàng đến nữa.

Sư Giá giải thích nàng phải đi công tác, nhưng Liễu Nguyệt làm sao có thể nghe nàng giải thích?

"Khi nào không đi mà lại chọn đi vào lúc này? Con xem Sư Minh Yêu cho dù đang ghi hình, không phải đều có thời gian tới đây sao? Khi đó con biết rõ cha mình đang nằm viện, lẽ ra nên từ chối mới phải." Liễu Nguyệt nói.

Sư Giá rất ít khi để ý tới bà đang nói cái gì, lời này đối với nàng mà nói nàng sẽ coi như không nghe thấy. Nếu như không phải lúc trước Tống lão sư hy vọng nàng có thể trở về nhà, Sư Giá nói cái gì cũng sẽ không trở về cái nhà này.

Nàng còn nhớ rõ Tống lão sư nằm trên giường bệnh, suy yếu đưa tay vuốt đầu nàng, giọng nói mang theo trịnh trọng cùng chờ mong: "Về sau trở về sống cùng cha mẹ con đi, bọn họ trước kia không phải không đến tìm con, mà là không biết con bị đánh tráo, bây giờ biết được con là con của mình, bọn họ nhất định rất vui mừng. Con cười lên đi, đừng trưng ra khuôn mặt khóc tang đó nữa. Người rời đi chính là rời đi, chúng ta ai mà không phải rời khỏi thế giới này, chỉ có điều là sớm hay muộn mà thôi, đúng không?"

Đây là những gì Tống lão sư đã nói.

Cũng chỉ vì những lời này, Sư Giá phải cố gắng hết sức để làm Tống lão sư yên tâm.

Sư Giá làm xong bữa tối, mang theo hộp giữ nhiệt và bát đ ĩa đến bệnh viện.

Liễu Nguyệt nhìn thấy nàng tới còn mang theo bữa tối, trên mặt tràn đầy ý cười.

Sư Toàn Thái nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt Sư Giá, hỏi: "Mới trở về à?"

Sư Giá gật đầu.

"Vậy con phải ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, con xem con đến đây làm gì? Cha cũng không có chuyện gì." Sư Toàn Thái nói.

Sư Giá liếc nhìn Liễu Nguyệt ở một bên, nàng lười so đo nên cũng không nói gì. Ngồi trong phòng bệnh một lúc, nàng rời đi trước. Vừa xuống xe, Sư Giá nhận được tin nhắn từ Tang Thúc, còn có một bức ảnh.


Tang Thúc: [Làm sao bây giờ, tối nay tôi không ngủ được.]

Lúc trước Sư Giá còn không cảm thấy có gì không ổn, nhưng bây giờ nhìn Tang Thúc nói ra những lời này, thời gian 1 tuần này, nàng và Tang Thúc đều ngủ chung một chỗ. Mặc dù buổi tối cả hai đều chia giường ngủ, nhưng dẫu gì cũng là ở chung 1 phòng.

Nhìn tin nhắn của Tang Thúc, mặt Sư Giá không khỏi đỏ lên.

Cùng lúc đó, Tang Thúc gửi cho nàng bức ảnh đồ ăn cùng bộ bát đ ĩa sơn trà tinh xảo mà lần trước nàng đem đến cho cô.

Là chưa ăn cơm sao?

Sư Giá nhíu mày, nàng nghĩ tới trong khoảng thời gian này tận mắt nhìn thấy bộ dáng viêm dạ dày của Tang Thúc, bộ dáng cô mím môi không nói tiếng nào, chính mình yên lặng chịu đựng đau đớn bỗng xuất hiện trong đầu nàng.

Sư Giá trong lòng không muốn để ý tới, nhưng lại không thể thật sự nhắm mắt làm ngơ.

Cho tới bây giờ, Sư Giá chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày nàng trở nên nhút nhát như vậy, muốn quan tâm nhưng lại không muốn bị người khác phát giác.

Sư Giá: [chuyển 10000.]

Sư Giá: [Mua cái gì ăn đi.]

Khi gửi tin nhắn này, Sư Giá rốt cuộc cũng nở một nụ cười nhạt.

Có loại cảm giác mình sẽ thắng.

Chỉ cần chuyển khoản như vậy là có thể giải quyết vấn đề, người ta cũng sẽ không thấy được sự lo lắng của nàng.

Nhưng Sư Giá rất nhanh phát hiện nàng vẫn là đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của Tang Thúc

Tang Thúc: [Oa! Bác sĩ Sư cho tôi tiền cơm!!! Tôi bây giờ là được bao nuôi sao? Bác sĩ Sư là phiếu cơm dài hạn của tôi sao? Đây có thể coi như là một cuộc hẹn... hmm? "Shy.jpg" Tôi yêu em!]

Sắc mặt Sư Giá nhất thời đỏ bừng, nàng sai rồi, nàng tu vi Trúc Cơ muốn vượt cấp đi ám sát Hóa Thần, thật đúng là si tâm vọng tưởng...