Ôn Nhu Ái Nhân

Chương 39: C39: Chương 39




Hai tay Sư Giá ôm cánh tay, cho dù hiện tại một mình đối mặt với ba người trong nhà này, nàng cũng không hề cảm thấy sợ hãi.

Nếu trong tâm có ánh sáng, cái gì cũng không cần sợ.

Điều Sư Giá muốn là sự công bằng, không phải là chút tiền chữa bệnh kia, qua nhiều năm như vậy nàng đã sớm học được một đạo lý những gì nàng muốn đều phải tự mình đấu tranh giành lấy.

Cho dù người ngăn cản bất luận là ai, Sư Giá cũng sẽ không để vào mắt.

"Giá Giá, chuyện này con suy nghĩ quá cực đoan, tốt hơn là chúng ta nên ngồi xuống từ từ nói chuyện." Sư Toàn Thái không nghĩ tới mọi chuyện lại phát triển thành như bây giờ. Kỳ thực trong lòng ông cảm thấy Sư Giá là một hạt giống tốt, sau này có thể kế thừa y bát của mình, hôm nay gọi người về nhà cũng không phải vì muốn cãi nhau. Nếu là một gia đình thì tốt nhất nên hòa thuận với nhau.

Nhưng Sư Giá lại từ chối lời đề nghị này.

Điều nàng muốn là nhanh chóng giải quyết mớ hỗn độn này, việc nàng muốn làm ai cũng không thể ngăn cản.

"Không cần." Sư Giá cự tuyệt nói, "Hôm nay tôi tới đây cũng không phải là muốn cùng các người thương lượng, nếu Sư Minh Yên đã tìm hai người làm chỗ dựa, vậy thì tôi cũng không ngại nói thẳng. Tiền của nhà các người, tôi một đồng cũng không để ở trong mắt, nếu như muốn uy hiếp tôi với lý do thừa kế tài sản gì đó thì không cần thiết, Sư Giá tôi có tay có chân, còn có..." Nàng dừng một chút, nhìn Sư Minh Yên ở trong góc sợ hãi, cười nhạo nói: "Còn có đầu óc, cho nên dù không dựa vào người trong nhà, đời này tôi cũng có thể tự sống tốt. Như các người đã biết thì tôi cũng không hề dựa vào người trong nhà, cho dù là những khoản phí trước kia tôi cũng đã trả đủ. Và mọi người ngồi đây cũng biết rõ ràng tại sao khi năm nhất đại học tôi phải dựa vào cái gia đình này."

Ngữ khí của Sư Giá càng lúc càng lạnh lùng, năm nhất đại học, là năm tồi tệ nhất trong cuộc đời của nàng.

Sư Minh Yên say rượu lái xe, Du lão sư vì bảo vệ Sư Giá, mà đã đẩy nàng ra xa, người đã tắt thở trước khi đến bệnh viện, Tống lão sư thì bị xuất huyết não, thật vất vả mới cứu được ông, khi đó tiền tiết kiệm trong nhà cơ hồ đều bị xài hết. Cũng chính vì như vậy, nàng lúc trước mới có thể bị Sư Minh Yên đe dọa.

Một bên là muốn đòi lại công bằng cho Du lão sư, một bên là muốn cứu chữa bệnh tình nguy kịch của Tống lão sư.

Không còn cách nào khác, nàng đã mất đi Du lão sư, lại không thể mất đi Tống lão sư.

Đó là lần đầu tiên Sư Giá phải cúi đầu nhẫn nhịn.

Qua nhiều năm như vậy, mối hận trong lòng cũng không phải bởi vì lần cúi đầu kia, mà chính là không thể quên được nỗi tủi nhục khi bị ép buộc và sự bất lực khi phải rời xa người thân.


Về việc sau đó là nàng được gia đình tìm thấy như thế nào, cũng như việc Tống lão sư lại khéo léo biết được trong nhà đang gặp khó khăn về tài chính như thế nào, ông lo lắng nàng về sau không thể chăm sóc tốt bản thân nên đã bảo nàng trở về sống với cha mẹ ruột.

Năm đó, Sư Giá mới biết thì ra trên đời có nhiều chuyện không phải lúc nào cũng sẽ như ý, cũng có nhiều chuyện thân bất do kỷ như vậy.

Chính là một năm này, nàng đến Sư gia tiếp nhận sự trợ giúp của người trong nhà, từ đó về sau, Sư Giá dựa vào nỗ lực của chính mình, không bao giờ lại phải cúi đầu trước ai.

Hiện tại đã đến nước này, Sư Giá quyết tâm phải chấm dứt mọi chuyện.

Lời này vừa nói ra, cả thư phòng đều trở nên im lặng, ngay cả Sư Minh Yên cũng không dám thở mạnh.

Vẻ mặt Liễu Nguyệt hiện lên sự xấu hổ, đây là điều mà bà nợ Sư Giá.

Năm đó Liễu Nguyệt còn chưa biết Sư Giá là con của mình bị đánh tráo trong bệnh viện, bà không đành lòng nhìn Sư Minh Yên lo lắng sợ hãi, càng sẽ không cho phép con gái mình ngồi tù lưu lại tiền án. Chính bà là người chủ động đến tìm Sư Giá khi nàng đang canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật, Liễu Nguyệt biết rõ khi đó Sư Giá một bên phải xử lý hậu sự cho Du lão sư, một bên phải chăm sóc Tống lão sư vì không chịu nổi đả kích mà ngã xuống, bà cũng biết rõ mình là đang lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn nhưng vẫn nhất quyết đến tìm Sư Giá.

"Giá Giá" Liễu Nguyệt trầm mặc một lát rồi nói, "Chuyện năm đó, mẹ thật sự rất xin lỗi, cũng là do mẹ không dạy dỗ tốt Minh Yên, để con bé phạm sai lầm lớn như vậy. Cả nhà chúng ta đều có lỗi với mẹ nuôi của con, mẹ đối với nàng cũng cảm thấy vừa áy náy vừa cảm kích. Nhưng dù thế nào đi nữa, mẹ nuôi của con cũng đã qua đời, vì sao bây giờ gần qua năm mới con còn muốn làm khó dễ Minh Yên? Mấy năm nay con bé vẫn luôn sống trong áy náy. Nếu như con còn có bất mãn cái gì, con có thể nói ra, chúng ta có thể từ từ thương lượng giải quyết, mà không phải giương cung bạt kiếm như bây giờ."

Sư Giá nhìn đồng hồ, nàng đã ở đây gần nửa giờ, bây giờ kiên nhẫn của nàng cũng đã mất sạch.

Nghe được lời của Liễu Nguyệt, nàng nhếch môi nói: "Lúc trước tôi đã đồng ý với Tống lão sư, ông ấy nhắc nhở tôi, sinh ân dưỡng ân, đời này đều phải nhớ kỹ trong lòng, phải biết yêu thương cha mẹ người thân. Lúc ở trên giường bệnh, ông ấy còn không quên dặn dò tôi, bảo tôi trở về nhà của mình, hiếu thuận với trưởng bối trong nhà. Mấy năm nay tôi biết mình làm còn nhiều thiếu sót nhưng duy nhất một điều là tôi không có vi phạm lời hứa lúc trước, chỉ cần các người yêu cầu chuyện gì, tôi hầu như không có không đáp ứng. Không phải rất hiếu thuận, nhưng ít ra cũng coi như nghe lời. Nhưng tôi cũng có yêu cầu, tôi đã nói cả đời này tôi không muốn gặp lại Sư Minh Yên, thử hỏi yêu cầu nhỏ này của tôi các người đã làm được chưa? Tôi muốn gia đình hòa thuận, Sư Minh Yên lại muốn gây huyên náo long trời lở đất, điều này rốt cuộc là các người không nhìn thấy hay là giả bộ không thấy?"

Sư Giá nói xong những lời này quay đầu nhìn người trong góc, tiếp tục nói: "Bắt đầu từ khi Sư Minh Yên về nước, lần đầu tiên, nàng còn nhớ rõ lời cảnh cáo của tôi, nhưng khi về nhà cũ lại cố ý để giày ở cửa cho tôi nhìn thấy. Lần thứ hai, biết Tang Thúc đang điều trị ở bệnh viện của tôi, mượn danh nghĩa của tôi đi tìm Tang Thúc, còn vọng tưởng ở trước mặt Tang Thúc diễn kịch chị em tình thâm với tôi. Lần thứ ba, cùng tôi diễn kịch không thành bị tôi chỉ trích, lại lấy video giám sát đăng lên Weibo muốn ức hiếp tôi trên mạng nhưng đáng tiếc là không thành. Lần thứ tư, tôi đưa cơm cho Tang Thúc, bộ bát đ ĩa kia được Tang Thúc đăng lên Weibo, chắc hẳn lúc này cô đã nhìn thấy nên mới muốn đồ của tôi. Lần thứ năm..." Sư Giá nhìn sắc mặt Sư Minh Yên ngày càng khó coi, châm chọc nói: "Còn muốn tôi tiếp tục nói sao, Sư Minh Yên? Nhìn xem cô chỉ mới trở về hai tháng, đã ở trước mặt sau lưng tôi làm ra bao nhiêu chuyện ghê tởm? Những thứ này nếu còn không đủ, chúng ta tỉ mỉ tính tới cô làm sao ở nhà châm ngòi ly gián nhé?"

Sư Minh Yên lúc này không nói nên lời, khi bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Sư Toàn Thái, cô ta cũng chỉ có thể không ngừng lặp đi lặp lại câu nói "Không có, con không biết, con không có."

Sư Giá làm sao có thể để ý đến lời biện giải giả dối của cô ta, "Những người chửi tôi trên mạng tôi sẽ không truy cứu, hôm nay tôi tới đây cũng không phải vì nể mặt cô, tôi tới đây chỉ để nói cho cô biết, Sư Minh Yên, cô nghe cho kỹ đây, cô nhiều lần làm sai nhưng không chịu thay đổi, nhiều lần khiêu chiến ranh giới cuối cùng của tôi, lần này tôi mặc kệ cô tìm ai chống lưng, cũng đều vô dụng. Lời biện giải trên tòa chính cô tự nghĩ cho tốt đi, tôi cũng không có thời gian nghe cô nói nhảm!"

Nói xong, Sư Giá lại nhìn cha mẹ mình: "Tôi có việc bận, đi trước."


Lời này vừa dứt, Sư Giá liền xoay người rời đi.

Sau khi Liễu Nguyệt hoàn hồn, bà vội vàng đuổi theo nàng.

"Giá Giá!"

Sư Giá bước chân không ngừng, bất luận là đối phương muốn nói lời áy náy, hay là giống như trước kia khăng khăng một mực biện hộ cho Sư Minh Yên, nàng đều không muốn nghe. Sư Giá lạnh giọng nói: "Không cần khuyên tôi, con người tôi nói được làm được, cũng sẽ không vu oan cho Sư Minh Yên. Còn khuyên can nữa, tôi chỉ có thể nói một câu cảnh cáo, năm đó các người làm sao lấy được video giám sát trên đường, lại làm sao tìm người giúp Sư Minh Yên, những chuyện đó tôi còn chưa truy cứu. Nếu các người cứ như vậy vì Sư Minh Yên mà không thuận theo không buông tha, thái độ của tôi cũng sẽ như vậy, năm đó ai nợ tôi, tôi đều phải đòi lại từng chút một."

"Bất kể là ai." Nàng nói thêm.

Sư Giá mở cửa đi ra ngoài.

Một trận gió lạnh thổi tới, Sư Giá giậm chân, ngẩng đầu nhìn lên.

Bầu trời đầy sao, vầng trăng sáng cuối cùng vẫn là từ phía sau đám mây đen lộ ra.

Sư Giá muốn cuộc sống của nàng cũng như vậy, cũng từ phía sau mây đen bước ra.

Sư Giá lái xe về nhà, lúc nàng lên lầu, phát hiện có người ngồi xổm trước cửa nhà mình, thiếu chút nữa bị dọa nhảy dựng.

Sau khi thấy rõ người đó là ai, Sư Giá cau mày đem người từ trên mặt đất kéo lên, cảm thấy lòng bàn tay lạnh lẽo, thậm chí chủ nhân bàn tay này còn muốn rút tay về không để cho nàng phát hiện, Sư Giá không khỏi nhíu mày, giọng nói cũng mang theo vài phần trách cứ: "Chị đến khi nào vậy?"

Tang Thúc đã đợi trước cửa hơn một giờ đồng hồ, cô lo lắng Sư Giá còn đang làm việc ở bệnh viện nên cũng không dám quấy rầy nàng, sau đó bất tri bất giác ở đây chờ đợi nửa ngày.

Bây giờ thấy Sư Giá đã về, cô không khỏi mỉm cười.


"Vừa tới."

Sư Giá quay người mở cửa, "Nói dối." Nàng vừa bật đèn vừa nói với người phía sau.

"A?" Tang Thúc bước vào, cảm giác được hơi nóng trong phòng, xoa xoa tay.

Ngay sau đó, một ly nước nóng được nhét vào trong tay cô.

Cũng vào lúc này, Tang Thúc mới nhìn thấy Sư Giá đứng mặt có chút khác với ngày thường, "Em trang điểm? Long trọng như vậy? Đi đâu vậy?"

Sư Giá uống một ngụm nước, vừa rồi ở nhà cũ nói chuyện giống như bắn pháo, còn chưa uống một ngụm nước nào, cả cổ họng đều khô khốc.

Bây giờ về nhà, giống như vừa mới đánh một trận xong, cả người thả lỏng đều không còn sức lực.

Sư Giá ngồi trên sô pha, sắc mặt tối sầm: "Đến nhà cha mẹ tôi, Sư Minh Yên cũng ở đó."

Tang Thúc sững sờ, hôm nay cô tới đây cũng là vì nhìn thấy bài đăng của Sư Giá, lại bởi vì sắp mở phiên tòa, cô lo nàng mấy ngày nay nàng sẽ có áp lực, tâm tình không tốt, cho nên sau khi kết thúc công việc đã lập tức chạy tới. Nghe được lời này, cô đi qua, đứng trước mặt Sư Giá, đem người ôm vào trong lòng.

"Chị làm gì vậy!" Sư Giá bị hành động của cô làm cho hoảng sợ, muốn đẩy cô ra.

Tang Thúc làm sao có thể cho nàng được như ý, một tay vững vàng giữ chặt đầu vai Sư Giá, một tay đặt ở đỉnh đầu của nàng, giống như là vuốt lông cho đứa trẻ đang xù lông, vừa nhẹ nhàng vuốt v e tóc dài của nàng, vừa thấp giọng hỏi: "Thắng sao?"

Cô không đưa ra lời an ủi nào.

Nhưng chính bởi vì những lời này, Sư Giá cũng ngừng phản kháng.

"Thắng rồi."

Tang Thúc thấp giọng cười, tiếng cười làm cho lỗ tai người ta tê dại nhất thời vang vọng trong nhà.


"Thật lợi hại, đáng được thưởng."

Cô không hỏi chi tiết.

Sư Giá "A" một tiếng, "Phần thưởng là gì?"

"Một cái ôm yêu thương?" Tang Thúc buông nàng ra, ngồi bên cạnh nàng, nhìn Sư Giá cười hỏi.

Sư Giá còn chưa kịp trả lời, Tang Thúc đã lắc đầu nói trước, "Không đủ."

"Phải có lễ vật mới xem như phần thưởng!"

Vừa nói, cô vừa cầm bức tranh mình mang đến đưa cho Sư Giá, "Mở ra xem một chút?"

Sư Giá mở dây thừng trên đó ra, một bức tranh sao trời hiện ra trước mặt nàng.

Đó không chỉ có bầu trời tinh tú, ở dưới bầu trời đêm u lam, còn có một toà nhà nho nhỏ, trên phòng còn có ba người.

Nàng, Tống lão sư, và... Tang Thúc.

Sư Giá liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là cảnh tượng lúc trước Tang Thúc mang nàng cùng Tống lão sư lên sân thượng ngắm sao, mí mắt chợt có chút ươn ướt.

"Đây là cái gì?" Nàng thấp giọng hỏi.

Tang Thúc nhìn đôi mắt hơi đỏ của nàng, cô biết Sư Giá vốn không dễ dàng rơi lệ, cũng biết Sư Giá thoạt nhìn kiên cường, giống như chưa bao giờ đem thái độ của cha mẹ để trong lòng, thực ra hôm nay sau khi trở về, đáy lòng Sư Giá cũng rất thương tâm khó chịu. Nhưng nàng lại không nói bất cứ điều gì, giả vờ như tất cả không có gì khác với lúc bình thường. Nàng thậm chí không dám bật khóc để chứng thực những kỳ vọng và ước mơ trong lòng mình thật ra đã từng đặt vào giờ đây đều đã tan vỡ. Những điều này, Tang Thúc đều biết, cô không nhắc tới trước mặt Sư Giá không có nghĩa là cô không đau lòng.

Đưa tay ra, Tang Thúc nâng mặt Sư Giá lên, cô cúi xuống hôn lên đôi mắt làm cho người ta cảm thấy tan nát cõi lòng của người trước mặt, thấp giọng mở miệng: "Sư Giá, em có biết hay không? Không có việc gì phải sợ, ngày đó lúc ngắm sao không phải chị đã nói rồi sao? Tống lão sư là người em muốn chăm sóc, còn em, là người chị muốn chăm sóc. Sau này chúng ta còn có Tống lão sư, chính là người một nhà, về sau em muốn cái gì, chị đều có thể cho em. Sư Giá, em có thể cho chị một cơ hội được chăm sóc em không? Hãy để cho chị là gia đình của em, được không?"

Đời này cô sẽ kính nàng, yêu nàng, thương tiếc nàng, không để cho nàng bị bất luận kẻ nào khi dễ.

Cô muốn trở thành bờ vai của nàng, là người để nàng dựa vào khi nàng muốn khóc, khi nàng cảm thấy bất lực.