Ôn Nhu Ái Nhân

Chương 41: C41: Chương 41




Hiện tại Sư Giá đang trên đường đến phiên tòa, nàng cũng không có cảm giác khẩn trương gì, trong đầu nhớ lại tình cảnh Tang Thúc tới nhà, nàng không khỏi mím môi nở nụ cười.

Lâm Tương ngồi bên cạnh lái xe, trên đường gặp đèn đỏ dừng ở ngã tư đường, vừa quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy bộ dáng vui vẻ mỉm cười của Sư Giá.

"Vị nguyên đơn này, cậu sắp lên tòa nên vui vẻ như vậy à? Là vì đã thực hiện được nguyện vọng hay là vì trong đầu đang nghĩ đến người râu ria nào đó?" Lâm Tương thuận miệng đặt câu hỏi.

Sư Giá theo bản năng phản bác: "Tang Thúc không phải là người râu ria."

"???" Lâm Tương trăm triệu lần không nghĩ tới lại nhận được câu trả lời như vậy, "Sư Giá, bây giờ cậu được đấy!"

Học được cách tranh luận với cô vì người khác, điều này không lợi hại sao?

Vẻ mặt Sư Giá nhìn qua còn rất nghiêm túc nói: "Nàng không phải."

Lâm Tương đã sớm biết tính bướng bỉnh của Sư Giá, nhưng từ khi bắt đầu quen biết nàng, cũng chưa bao giờ thấy nàng chìm đắm vào tình yêu cuồng nhiệt như bây giờ. Mà càng làm cho Lâm Tương không thể tưởng tượng được chính là, Sư Giá thế nhưng còn có một mặt... bao che như vậy.

Phải biết rằng trước kia bạn tốt của cô khi học cao trung từng là phó hội trưởng hội học sinh của trường, nổi tiếng là người công chính nghiêm minh.

"Để bụng như vậy? Được rồi, nàng không phải, nàng là vợ cậu được chưa?"

Lời này Lâm Tương vốn là dùng để chế nhạo, nhưng cô không nghĩ tới, sau khi Sư Giá nghe xong, trên mặt còn có chút xấu hổ quẫn bách.

"Hiện tại còn chưa phải."

Lâm Tương nghe thấy câu trả lời của Sư Giá, nếu bây giờ không phải đang lái xe, không phải vì nghĩ đến an toàn, cô thật sự muốn đưa tay nhéo một cái xem người ngồi bên cạnh rốt cuộc là tiểu yêu tinh từ đâu tới.

Đây đâu còn là Sư Giá lạnh lùng mà cô biết trước kia?

Nhưng khóe mắt thấy bộ dạng này của Sư Giá, Lâm Tương vẫn không nhịn được vì sự thay đổi bây giờ của nàng mà cảm thấy vui vẻ. Không phải nói Sư Giá trước kia không tốt, chẳng qua Sư Giá bây giờ so với trước kia càng có sinh khí hơn.

"Cậu thật sự là bị mê muội rồi."

Sư Giá không phản bác, "Cậu còn nhớ lần trước cậu nói với mình về bất động sản ở tây thành không?"

"Hả? Thế nào? Bây giờ cậu muốn mua?" Lâm Tương hỏi.

Mảnh đất tây thành kia, không đáng giá bao nhiêu, chung quanh khai phá chưa hoàn thiện, được xem như là ngoại ô thành phố Cẩm Dương.

Bất quá bên kia mặc dù không phồn hoa, không có khai phá quá độ thành bộ dáng thành phố hạng nhất, cây xanh được bảo vệ rất tốt, cách viện dưỡng lão của Tống lão sư không xa, có không ít biệt thự độc lập được xây dựng ở ven sông.

Khẩu hiệu mà các nhà đầu tư bất động sản đưa ra chính là khu vực thu phí cuối tuần có khung cảnh non xanh nước biếc.

"Đầu tư mà nói, cơ hội rất thấp. Thành phố phía tây không phải chính phủ buông tha khai phá mà là địa thế bên kia không thích hợp, cùng đồng bằng trong nội thành không giống nhau, có rất nhiều dãy núi ở đó. Quy hoạch phức tạp mà chi phí đầu tư cũng rất cao, muốn thu hút các nhà đầu tư cũng không phải chuyện dễ. Tốt nhất nên biến nó thành khu nghỉ dưỡng, nhưng nói như vậy, kiểm soát chi phí và mức tiêu thụ chắc chắn cũng sẽ không thấp. Có khả năng nhất là làm thành một nơi cao cấp độc nhất vô nhị, đây cũng là chuyện các ngành liên quan đang bắt tay vào nghiên cứu." Lâm Tương giải thích với nàng.

Sư Giá: "Ồ."

"Cậu muốn chuyển đến bên đó? Vị trí bệnh viện bây giờ của cậu nhất định là tốt nhất rồi, ở nội thành đi làm vẫn thuận tiện hơn." Lâm Tương nói.

"Hai năm nữa mình sẽ đổi công việc." Sư Giá nói, "Mình vẫn luôn tính toán như vậy, chỉ có thể mỗi cuối tuần đến chăm sóc Tống lão sư, mình không yên lòng. Bây giờ không phải thần trí ông không rõ nữa, mà là gần như biến thành một đứa con nít rồi. Càng vào lúc này, ông càng hy vọng mình có thể ở bên cạnh ông, nhưng ông lại chưa bao giờ nói với mình, mình cũng không phải không biết."

"À..." Lâm Tương tỏ vẻ thông cảm, không khỏi có chút cảm khái: "Vậy công việc bên này cậu không làm nữa sao? Có chút đáng tiếc, chủ nhiệm của cậu rất coi trọng cậu, nhìn xem hai năm qua tốc độ đánh giá chức danh của cậu nhanh như vậy, đoán chừng đã coi cậu thành người nối nghiệp sau này."


Sư Giá tất nhiên biết, "Sau này còn cơ hội."

So với việc được coi trọng, nàng càng muốn chăm sóc tốt cho Tống lão sư hơn.

"Cậu đã thương lượng với Tang Thúc chưa?" Lâm Tương hỏi.

Trên mặt Sư Giá hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, nàng nâng cằm: "Ừm, mình còn chưa nói ra quyết định trong lòng mình, nàng đã nói trước mình rồi! Tang Thúc nói sau này sẽ đón Tống lão sư về nhà, nói tụi mình có hai người, có thể cùng nhau chăm sóc Tống lão sư, cũng sẽ đỡ vất vả hơn."

Lâm Tương dừng xe ở bãi đỗ xe của tòa án, khi tắt máy vừa vặn thấy vẻ mặt của Sư Giá ở bên cạnh, cô nhíu mày: "Đồng ý rồi?"

Sư Giá: "Còn đang suy nghĩ, mình cảm thấy như vậy thì làm phiền Tang Thúc quá."

Lâm Tương tạt một chậu nước lạnh qua: "Thật sự là cô gái ngốc, kế hoạch của nàng tốt như vậy, rốt cuộc là muốn ở chung với cậu, hay là muốn cùng cậu chăm sóc cha cậu cũng chưa biết được?"

Sư Giá: "..."

Nụ cười chợt tắt!

"Ngoan, nàng đây là thèm khát cơ thể của cậu."

Sư Giá: "!!!"

"Đi thôi, xuống xe đi đánh giặc trước." Lâm Tương nói.

Hôm nay Lâm Tương khí thế mười phần, khoảnh khắc thấy Sư Minh Yên, đôi mày lá liễu dài nhỏ sáng nay cô phác họa nhất thời nhướng lên, trong mắt mang theo nụ cười như có như không.

Đã là sự thật thì vĩnh viễn cũng không thể thay đổi, và chân tướng cũng không thể bị chôn giấu mãi mãi.

Sư Minh Yên sau khi đi vào không thấy Liễu Nguyệt cùng Sư Toàn Thái, lòng cô ta nhất thời trầm xuống.

Từ ngày Sư Giá đến nhà nói những lời hoàn toàn không cho phép người khác phản bác kia, sau khi nàng rời đi, cô ta lại khóc thành tiếng nhưng lại không thể như lúc trước được Liễu Nguyệt an ủi.

"Cha mẹ, con không muốn ngồi tù, con thật sự biết sai rồi..." Sư Minh Yên khóc nói.

Cô ta đã quen làm một người yếu đuối, hiện tại khóc lóc cũng là dễ như trở bàn tay, nhưng nước mắt đêm hôm đó, cũng có một nửa là thật.

Sư Minh Yên thật sự sợ người trong nhà từ nay về sau sẽ không quản chuyện của cô ta nữa, sợ hãi đến bật khóc.

Nếu quả thật là như vậy, cô ta còn có cái gì đáng giá để kiêu ngạo?

Những năm gần đây, xuất thân đã mang lại cho cô ta sự tự tin vô hạn, nhưng tất cả những thứ này đều bị hủy sau khi Sư Giá đến!

Buổi tối hôm đó, trong thư phòng thực im lặng, bất luận là Liễu Nguyệt hay là Sư Toàn Thái, đối với nước mắt của cô ta đều không phản ứng.

Mấy ngày sau đó, Sư Minh Yên cũng không liên lạc được với người trong nhà. Trước ngày hôm nay, cô ta còn tự an ủi mình, không sao, không phải cha mẹ không để ý tới cô ta, nhất định là vì cha mẹ còn đang bôn ba khắp nơi vì vụ án của cô ta, không có thời gian đến mà thôi.

Thế nhưng giờ khắc này, giờ khắc này đi tới tòa án, không nhìn thấy người cô ta muốn thấy, giả thiết trong lòng Sư Minh Yên tự tạo ra, hoàn toàn vỡ vụn...

Thật sự, cô ta đã bị bỏ rơi...


Khi thẩm phán kết án Sư Minh Yên 20 năm tù vì lái xe trong tình trạng say rượu gây ra tai nạn giao thông rồi bỏ trốn cùng các tội danh khác, Sư Giá ngồi ở vị trí nguyên đơn tâm tình cũng không dao động.

Sư Minh Yên xứng đáng với tất cả những việc này. Cô ta đã từng nghĩ mình đã thoát được tù tội nhưng chỉ là công lý đến muộn một chút chứ không phải không bao giờ đến.

Cô ta ngồi tại vị trí khóc lớn, tất cả mộng đẹp của cô ta, giờ phút này đều tan vỡ.

Khi Sư Minh Yên bị mang ra ngoài, đám phóng viên ở bên ngoài tòa án như là ong vỡ tổ mà xông tới, đèn flash không ngừng lóe lên—

"Xin hỏi Sư tiểu thư, nghe nói cô không phải là con ruột của Sư gia, chuyện này là thật sao?"

"Năm đó nghe nói là mẹ ruột của cô đến bệnh viện đánh tráo thiên kim tiểu thư của Sư gia, là thật sao? Vì muốn cho cô có một tương lai tốt hơn sao? Xin hỏi mẹ của cô hiện giờ đang ở đâu?"

"Khi nào thì cô biết mình không phải là con gái ruột của Sư gia? Sau khi biết, vì sao cô còn ở lại Sư gia?"

"Nghe nói nguyên đơn hôm nay chính là người thừa kế Sư gia chân chính, có đúng như vậy không?"

"Cô thật sự say rượu lái xe đâm chết người sao?"

"Xin hỏi tâm trạng của cô hiện tại như thế nào?"

"Vì sao lúc trước cô đâm chết người lại không bị gì? Là cô lúc ấy đã trốn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật sao?"

...

Những vấn đề này nối gót nhau mà đến, hướng lỗ tai Sư Minh Yên điên cuồng đập tới.

Sư Minh Yên vốn đã nản lòng thoái chí sau khi bị tuyên án, khi nghe được những câu hỏi trắng trợn lại mang theo cay nghiệt này, đột nhiên nâng cặp mắt đỏ ngầu của cô ta lên, trừng mắt nhìn đám phóng viên này, cảm xúc phẫn nộ không khống chế được muốn tránh thoát khỏi hai nhân viên chấp pháp bên cạnh, muốn lao lên đánh họ.

Sư Minh Yên đột nhiên nổi giận khiến đám người vây quanh cô ta hoảng sợ.

Khi Sư Minh Yên nhanh chóng bị khống chế, cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định, oán hận nhìn những người cầm microphone giơ máy ảnh, nhổ từng ngụm nước bọt.

Cảnh tượng này, thật đúng là hiếm thấy.

Sư Minh Yên nhổ nước bọt chưa đủ, còn chửi mắng đối phương.

Sư Giá và Lâm Tương đi ở phía sau, khi thấy ở cửa tụ tập nhiều người như vậy, Sư Giá vẫn bị dọa sợ. Tối hôm qua được Tang Thúc nhắc nhở, trong túi xách của nàng có hai cái khẩu trang, lấy một cái đưa cho Lâm Tương. Mà khi nghe thấy tiếng mắng chửi người bén nhọn của Sư Minh Yên, Sư Giá cảm khái vạn phần.

Lâm Tương đối với Sư Minh Yên không có thiện cảm, nhưng thấy người trước mặt như vậy, cô chậc hai tiếng: "Đây là tự mình từ bỏ."

"Tiếp tục làm nghệ sĩ cũng không tốt." Sư Giá vừa đeo khẩu trang vừa nói.

Lâm Tương liếc nàng một cái: "Đừng nhìn bây giờ người bị vây quanh là Sư Minh Yên, tin hay không đợi lát nữa cậu đi ra ngoài, khẳng định càng nhiều người muốn chụp cậu hơn."

Sư Giá: "Có cái gì mà chụp? Mình cũng không phải minh tinh."

Lâm Tương: "Ít nhất so với Sư Minh Yên cậu còn có nhiều chủ đề hơn, huống chi sau mấy ngày nữa Sư Minh Yên cũng không còn lưu lượng gì, còn không bằng viết về vị thiên kim tiểu thư gặp nạn này."


Sư Giá: "Hình dung của cậu thật là th ô tục."

"Nhưng đó lại là tiêu đề mà những người này thích nhất." Lâm Tương đắc ý hất cằm, sở dĩ cẩu huyết có thể vĩnh viễn lưu truyền, đó chính là bởi vì vẫn có người thích nó.

Sư Giá: "..."

"Mình lái xe tới đây, cậu đừng đi lung tung." Lâm Tương nói.

Sư Giá "À" một tiếng, nàng liền đeo kính râm cùng khẩu trang, đứng ở trên bậc thang, xa xa nhìn đám người ở cửa.

Quả nhiên, giống như Lâm Tương dự đoán, so với người luôn xuất hiện trước công chúng như Sư Minh Yên, đám phóng viên càng có hứng thú với Sư Giá – thiên kim của nhà họ Sư trong lời đồn, người chưa bao giờ lộ mặt trước công chúng hơn.

Khi Lâm Tương lái xe đến cửa, ngay khi Sư Giá bước xuống bậc thang, đã có người phát hiện ra nàng, cầm máy ảnh chạy về phía nàng.

Sư Giá phản ứng nhanh, mở cửa xe ngồi vào.

Lâm Tương đạp mạnh chân ga, bỏ lại đám người kia ở phía sau.

Sư Giá trong lòng còn sợ hãi, mặc dù không có chứng sợ máy ảnh, nhưng nàng thật sự không thích xuất hiện trước máy ảnh của người lạ.

Lâm Tương: "Bây giờ đi đâu?"

Sư Giá đưa mắt nhìn đồng hồ, "Buổi tối cùng nhau ăn cơm?"

"Cùng đối tượng của cậu?"

Sư Giá: "...Ừm."

"Quên đi, văn phòng bên kia của mình còn một đống việc, hôm nay không đi, lễ mừng năm mới rồi nói sau." Lâm Tương nói.

Sư Giá gật đầu.

Thời gian còn sớm, Sư Giá về nhà trước.

Buổi sáng, sau khi tòa tuyên án, chỉ trong vòng hơn một giờ đồng hồ ngắn ngủi, tin tức về việc Sư Minh Yên lái xe say sỉn gây tai nạn rồi bỏ trốn đã ùn ùn lan tràn trên mạng.

Âm thanh thông báo trên điện thoại không ngừng vang lên, hầu hết đều là đồng nghiệp và bạn bè thân thiết.

Mà trong đó tích cực nhất là hai thực tập sinh đi theo Sư Giá, hận không thể đánh dấu chấm than đầy màn hình để biểu đạt kinh ngạc và kích động trong lòng mình lúc này—

"Lão sư! Em đã thấy cô! Ảnh chụp ngay trước cửa tòa án! Cho dù cô có đeo khẩu trang nhưng em cũng có thể nhận ra!"

"Khó trách hôm nay cô lại xin nghỉ! A a! Đây đều là thật sao?"

"Muốn nhiều chuyện muốn biết tin tức! Người nghèo lưu lại nước mắt nghèo khó, lão sư, nhà cô còn cần con nuôi không?"

"Mà chuyện quan trọng nhất bây giờ là tâm tình của cô có tốt không? Nếu không tốt, buổi tối cô có muốn cùng nhau uống một chút không?Em và Chu Tĩnh mời khách! Lão sư? Cô có thấy tin nhắn của em không?"

...

Sư Giá khẽ mỉm cười, ban đầu khi chủ nhiệm bảo nàng dẫn theo thực tập sinh, nàng không từ chối nhưng cũng chỉ xem đó như nhiệm vụ công tác. Nàng không có thói quen dạy bảo ai đó, chẳng qua không ngờ sau khi mang theo hai thực tập sinh này, tuy có đôi khi nhìn có vẻ ngớ ngẩn, nhưng cảm thấy cũng không tệ.

Sư Giá cầm điện thoại trả lời tin nhắn của từng bên, sau đó mới mở tin tức được gửi đến.

Sư Minh Yên trước đó bởi vì tham gia chương trình tuyển chọn tài năng đã có không ít danh tiếng, cộng thêm một loạt các hành động lợi dụng fan trước đây, trong số những người mới nổi gần đây, trên bảng xếp hạng độ hot còn chiếm 3 hạng đầu. Khi tòa án gửi giấy triệu tập đến cho Sư Minh Yên, lúc đó đã có tin tức truyền ra cô ta có thể sẽ bị kiện, nhưng tin tức này trong nháy mắt đã khơi dậy sự phẫn nộ của fan Sư Minh Yên, họ ở trên mạng mắng chửi những tài khoản tung tin đồn. Mà bây giờ, những bức ảnh Sư Minh Yên bị bắt và đưa đi cũng đã bị truyền ra, sự thật đã định, cho dù là fan cũng không có biện pháp tẩy trắng.

Những tin tức mà Sư Giá nhìn thấy bây giờ tương đối còn ôn hòa, những bức ảnh Sư Minh Yên đối với phóng viên nhổ nước bọt, còn có ánh mắt hung ác cùng nét mặt dữ tợn, khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Sư Giá hiểu được trên đường Lâm Tường nói câu "tự mình từ bỏ" kia, dựa trên thái độ của Sư Minh Yên, có lẽ đã hoàn toàn từ bỏ sự nghiệp nghệ sĩ này. Dù sao, tiểu công chúa khó khăn lắm mới xây dựng được hình tượng thiên kim tiểu thư nhu mì, bây giờ có lẽ vì những bức ảnh này mà sụp đổ hết.


Mà các loại tin tức bát quái giới giải trí trên Weibo so với tin tức Sư Giá đang xem thì còn cay độc nhiều hơn, lúc trước fan của Sư Minh Yên rất kiêu ngạo, hiện tại lại im như thóc.

"Fan nhà nàng không phải thổi phồng lên là nàng không nổi tiếng trong giới giải trí, cũng có gia nghiệp lớn có thể kế thừa sao? Ha ha ha? Đây là cách thừa kế hả? Đi tù để nằm mơ về chuyện được thừa kế à? Tựa hồ nàng đã học được một số kỹ năng mới đáng kinh ngạc, trâu bò nha?"

"Lúc trước không phải nói Tang Tang nhà chúng tôi nhằm vào Sư Minh Yên sao? Xin lỗi, Tang Tang không đến mức muốn nhằm vào một kẻ giết người chứ?"

"Sư Minh Yên thật là ghê tởm, tôi xem tin tức nói con gái người ta mấy năm trước đã được tìm về, vậy mà trước đó không lâu nàng còn tự cho mình là thiên kim tiểu thư nhà giàu? Ọe, đúng là ham hư vinh, tuyệt!"

"Fan nhà này không phải vẫn luôn thổi phồng Sư Minh Yên nhà mình là búp bê thân thể mềm mại sao? Con búp bê này nhổ nước bọt, mắng chửi người ta còn trừng mắt, tôi có chút không biết hai chữ "búp bê" này nha?"

...

Rất nhiều cư dân mạng lên tiếng mắng chửi Sư Minh Yên, còn có một bộ phận lớn cư dân mạng cũng sinh ra hứng thú nồng đậm đối với Sư Giá giống như những phóng viên kia.

"Cho nên tôi có thể biết tên của chị gái trực tiếp kiện người phụ nữ dối trá Sư Minh Yên ra toà không?"

"Nhà báo năm nay không đủ giỏi, tay săn ảnh cũng không được, chỉ chụp được góc nghiêng? Hơn nữa nàng còn che chắn đầy đủ, nhìn ra được cái gì?"

"Coi như xong, người ta chính là không muốn bị bàn tán, nếu đều đã mang khẩu trang cùng kính râm, rất rõ ràng chính là không muốn lộ mặt! Tôn trọng nàng một chút đi?"

"Chỉ có tôi chú ý đến đôi giày cao gót Rene Caovilla không? Chói mù mắt chó của tôi rồi! Là một chị gái nhỏ có phẩm vị còn có vóc người!"

"Dù chỉ nhìn bóng lưng mà tôi đã cảm thấy bị mê hoặc! Mùi tiền mê người tỏa ra từ trên người nàng làm tôi say mê rồi!"

...

Bất luận là trên mạng công khai lên án Sư Minh Yên hay là những lời tò mò về mình, điều gì Sư Giá cũng không biết. Sau khi gỡ bỏ Weibo, Sư Giá không biết rằng sau khi vụ kiện bị lộ, hai bài đăng trực tiếp đối đầu với Sư Minh Yên trên Weibo đã trở nên cực kỳ nổi tiếng, lại thêm bài đăng nàng ủng hộ Tang Thúc, khiến cho không ít người suy đoán về thân phận của Sư Giá.

Buổi tối, sau khi tiết mục kết thúc, Tang Thúc đến đón Sư Giá.

Khi nhìn thấy Sư Giá, việc đầu tiên Tang Thúc làm là nghiêng người về phía trước, lấy cớ thắt dây an toàn cho nàng, vòng qua người ngồi ở ghế phó lái, cúi xuống hôn người mà cô đã nghĩ đến cả ngày hôm nay.

"Phần thưởng cho em."

Hôm nay bạn gái nhà cô đã làm được một việc lớn.

Nói xong, Tang Thúc lại hôn lên lỗ tai Sư Giá, hôn đến mức đối phương không nhịn được muốn lui về phía sau.

Không gian trong xe cũng chỉ lớn như vậy, Sư Giá muốn trốn cũng không trốn được.

Lỗ tai Sư Giá đã đỏ bừng lên, "Chị đừng như vậy."

Tang Thúc luôn có thể dễ dàng phá vỡ sự bình tĩnh của nàng.

Cô khẽ cười, "Đừng như thế nào? Như vậy à?" Nói xong, Tang Thúc lại hôn Sư Giá thêm một cái.

Sư Giá đưa tay che miệng cô lại: "Vẫn còn đang ở bên ngoài."

Người này càn rỡ thật là không có giới hạn, một chút cũng không e lệ!

Tang Thúc cũng không khó chịu, "Chị không kìm lòng được." Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn Sư Giá cười nói, bộ dáng nói khoác mà không biết ngượng, thật sự là đem chuyện xấu hổ nói đến thản nhiên. Dù cho bây giờ bị Sư Giá che miệng, cô vẫn có thể trêu chọc Sư Giá.

Trong nháy mắt, Sư Giá cảm thấy lòng bàn tay bỗng nhiên trở nên ướt át, nàng thiếu chút nữa đã hét lên, vội vàng buông ra, đôi mắt trừng lớn: "Tang Thúc, chị là chó à?!"

Ngày đó, trên sô pha trong nhà, khi Sư Giá bị Tang Thúc ôm vào trong ngực cũng đã hỏi câu này.

Tang Thúc lúc đó không trả lời, bây giờ lại nghe thấy câu hỏi này từ nàng, mặt mày cô nhiễm ý cười lại có vài phần kiêu ngạo: "Em không thích sao? Không thì, đổi lại là em cắn chị đi?"