Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 142: Động Đất




Lục Trần vừa nghe Hứa Tả Quân nói lập tức biết tại sao ông ta phải cẩn

thận từng li từng tí như thế.

Bởi vì ông ta sợ Lục Trần không hài lòng, vạch trần sự việc đến chỗ Tạ Vĩ

Hào, lúc đó, Hứa Tả Quân hoàn toàn rơi vào thế bị động, rất nhiều chuyện sẽ

vượt khỏi tầm kiểm soát của ông ta.

Lục Trần rất coi trọng quan hệ với Hứa Tả Quân, đương nhiên không thể

để ông ta khó xử.

Nói thật, nếu như lúc trước anh biết đám người Hứa Tả Quân có khả

năng cũng cấu kết với bãi tắm Ánh Trăng, anh chắc chắn sẽ không lấy danh

nghĩa quyên tiền để Hứa Tả Quân đối phó bãi tắm Ánh Trăng.

Sở dĩ anh làm như vậy, một là không biết các ông lớn cấu kết với bãi tắm

Ánh Trăng, hai là, cũng chỉ là muốn cho Trương Đạo Nhân một bài học nhớ đời.

Không phải Trương Đạo Nhân muốn phá siêu thị sao, lần này anh không

muốn chờ người khác ra tay trước nữa, anh báo cho Trương Đạo Nhân,

muốn đối nghịch với anh, phải suy nghĩ sức mình đến đâu trước.

Ở Du Châu, tuy Lục Trần anh chỉ mới là một thế lực mới, nhưng anh

không sợ thực lực của tứ đại gia tộc.

"Cục trưởng Hứa, tôi chỉ muốn cho Trương Đạo Nhân một bài học, hôm

nay cảm ơn ông, cũng cảm ơn các nhân viên cảnh sát đã vất vả." Lục Trần

biết Hứa Tả Quân muốn anh tỏ thái độ, anh tin Hứa Tả Quân chắc chắn có

thể hiểu ý anh.

Quả nhiên, nghe thấy Lục Trần nói lời này, trong những lời kế tiếp của

Hứa Tả Quân đều tràn ngập cảm giác bày mưu nghĩ kế, hai người tùy tiện trò chuyện thêm đôi câu thì dập máy.

Mặc dù có vài chuyện Lục Trần rất không thích, nhưng anh sẽ không đi

quá giới hạn, ít nhất vào lúc anh chưa có năng lực chi phối mọi thứ, anh

không thể đi quá giới hạn.

Có người sẽ nghĩ Lục Trần thông đồng làm bậy, nhưng anh chỉ là thương

nhân, phải có chừng mực của thương nhân.

Cái anh không nên nhúng tay thì không thể nhúng tay.

Đón Kỳ Kỳ, Lục Trần như bình thường mua thức ăn về nhà nấu cơm, sau

khi Lâm Di Quân tan việc cũng đúng giờ về nhà, chỉ là lúc Lục Trần gọi cô ăn

cơm, cô lại không ăn, thậm chí không trả lời Lục Trần một tiếng.

Nội tâm Lục Trần cũng hơi do dự, thấy Lâm Di Quân hôm nay còn tức

giận, anh đang suy nghĩ có nên nói chân tướng cho cô biết hay không.

Thấy Lâm Di Quân tự nấu cơm ăn, Lục Trần hiểu tâm trạng của cô, đi vào

phòng bếp vừa mới chuẩn bị nói cho cô biết chân tướng thì thấy Lâm Di Quân

quay người nhìn anh.

Trêи mặt Lâm Di Quân không có bất kỳ cảm xúc nào, cũng không có tức

giận như lúc nhận điện thoại của mẹ cô ở công ty, cô chỉ bình tĩnh mở miệng:

"Có phải phần lớn đàn ông, có tiền, đều không thoát được một lời nguyền?"

"Lời nguyền gì?" Lục Trần hỏi theo bản năng.

"Được rồi, vậy em hỏi anh, ngoài giấu em thân phận công tử nhà giàu,

anh còn giấu em chuyện gì không?" Lâm Di Quân tập trung nhìn Lục Trần,

không buông tha bất kỳ biến hóa nhỏ nào trong mắt Lục Trần.

"Ngoại trừ thân phận của anh, anh không giấu em chuyện gì cả. Thật ra

lúc trước anh định nói cho em biết anh là con nhà giàu, chỉ là lúc ấy em nói

anh bị thần kinh, không tin anh, anh mới không nói tiếp, một thời gian sau

không muốn nói cho em biết là bởi vì anh có nỗi khổ tâm không thể nói cho

em, hoặc là nói, bây giờ còn chưa phải lúc." Lục Trần không chút nghĩ ngợi

liền nói.

"Hừ, vậy chuyện thân phận em không trách anh, là trách chính em lúc

trước không tin anh, thế nhưng anh xác định thật sự không giấu em chuyện gì

khác nữa chứ?" Lâm Di Quân hừ lạnh nói.

"Ngoại trừ thân phận của anh, anh thật sự không có chuyện gì giấu em.

Em đã đoán được chuyện anh là ông chủ kỹ thuật Di Kỳ, chắc chắn biết

chuyện em được thăng chức ở công ty đều là ý của anh, hai hợp đồng dự án

lớn của em đều là anh âm thầm giúp em, anh thật sự không còn chuyện gì

khác gạt em nữa." Lục Trần nói một cách chắc chắn.

Lâm Di Quân không nói, yên lặng quay người xào rau.

Chỉ là trong mắt cô lại lộ ra nét bi ai lẫn đau lòng.

Nếu như chỉ có mẹ cô nói Lục Trần lêu lổng ở bãi tắm Ánh Trăng, cô còn

có lý do nghi ngờ, dù sao mẹ cô vẫn luôn không coi trọng Lục Trần, vẫn luôn

muốn cô ly hôn với Lục Trần rồi gả vào nhà giàu.

Nhưng cô hỏi Lâm Di Giai, Lâm Di Giai cũng khẳng định nói tận mắt thấy

Lục Trần tới bãi tắm Ánh Trăng, cô muốn thuyết phục mình cũng không thuyết

phục nổi.

"Được rồi, em còn nghi ngờ gì nữa, em hỏi đi, bất kể là vấn đề gì hoặc là

việc riêng tư của anh, anh đều nói hết cho em." Thấy trong chớp mắt Lâm Di

Quân quay người, khóe mắt ứa nước mắt đau khổ, Lục Trần hơi đau lòng nói.

"Anh đi ra ngoài đi, em không có gì để hỏi, cũng không có gì muốn hỏi."

Lâm Di Quân khẽ nói, trong nội tâm cô rất thất vọng, vô cùng thất vọng, nếu

như Lục Trần chủ động nói cho cô biết, chủ động xin cô tha thứ, có lẽ cô sẽ

tha thứ cho Lục Trần lần này, nhưng biểu hiện của Lục Trần khiến cô cực kỳ

thất vọng.

Lâm Di Quân hít sâu một hơi, nhịn xuống không để mình bật khóc.

Cô không muốn khóc trước mặt Lục Trần, cho dù muốn khóc, cô cũng chỉ

muốn yên lặng khóc một mình một lát.

Lục Trần yên lặng nhìn bóng lưng Lâm Di Quân, anh vươn tay, muốn kéo

Lâm Di Quân vào lòng, nhưng nghĩ đến lời nói lạnh lùng của Lâm Di Quân,

cuối cùng anh vẫn rút tay lại.

Ngoại trừ thân phận của anh, anh thật sự không nghĩ ra anh còn chỗ nào

che giấu Lâm Di Quân, trừ thân phận của anh, anh thật sự không có gạt Lâm

Di Quân đi làm bất kỳ chuyện gì có thể gây tổn thương đến tình cảm của họ.

"Vậy lúc nào em muốn hỏi thì hỏi nhé." Đối với việc Lâm Di Quân không

tin tưởng, nội tâm Lục Trần cũng hơi đau đớn, do dự, quay người rời phòng

bếp.

Đến đêm, Lâm Di Quân lần nữa chia phòng ngủ với Lục Trần, đối với sự

im lặng của Lâm Di Quân, Lục Trần đau khổ cả đêm.

Ngày hôm sau, Lục Trần đưa Kỳ Kỳ đi nhà trẻ.

Vừa tới nửa đường, đột nhiên, một tiếng còi báo động vang khắp thành

phố.

"20 giây sau có động đất mạnh trêи thành phố, trong 20 giây đếm ngược

mong mọi người nhanh chóng tìm được nơi an toàn, 18, 17…"

Còi báo động gần như đồng thời vang lên khắp nơi trong thành phố, qua

một hai giây phản ứng, mọi người lập tức biết còn có hơn 20 giây nữa sẽ có

động đất, trong nháy mắt, toàn bộ thành phố tràn ngập tiếng kêu gào cùng với

tiếng hốt hoảng lo sợ.

Theo còi báo động không ngừng vang lên, toàn bộ thành thị đều tràn

ngập khủng hoảng.

Lúc này xe Lục Trần đang ở trước một nhà dân, khu dân cư chắc chắn

phòng động đất rất kém, nhưng còi báo động đã khiến giao thông quốc lộ tắc

nghẽn, anh không nói hai lời, đành phải ôm Kỳ Kỳ xuống xe, chạy xa khu đó

hết sức có thể.

"5, 4, 3, 2, 1 ầm ~~~~~~ "

Báo động ồn ào đếm đến một giây cuối cùng, toàn bộ thành phố trong

mắt mọi người đều đang rung chuyển dữ dội, có vài khu dân cư cũ kỹ có hiện

tượng sụp đổ.

Trước thảm họa thiên nhiên, mọi người đều bình đẳng.

Dù Lục Trần có hơi căng thẳng, nhưng biểu hiện của anh vẫn khá bình

tĩnh.

Về phần Kỳ Kỳ, tuy không biết xảy ra chuyện gì, vẫn sợ hãi dựa vào lòng

Lục Trần.

"Có ai tốt bụng cứu con tôi với, nó đang ở tầng năm, xin mọi người đấy,

xin mọi người cứu con tôi với!" Một phụ nữ chân hơi khập khiễng nhìn toà nhà

đang sụp xuống, khàn cả cổ cầu xin mọi người chung quanh