Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 220: Sự tàn nhẫn của Lâm Thông




“Thằng tư, con về thật rồi!” Đỗ Mộng nước mắt rưng rưng, xúc động

không biết nói gì, người trong thôn không giỏi biểu đạt cảm xúc, chỉ có thể

quay đầu nhìn vào phòng hét lớn: “Bố nó ơi, thằng tư về rồi!”

Rất nhanh sau đó Từ Chính Nghĩa và Từ Dung đi ra ngoài, nhìn thấy Từ

Kinh đứng ở bên ngoài, đều xúc động không nói lên lời.

“Về rồi là tốt, về rồi là tốt.” Từ Chính Nghĩa nghẹn ngào nói.

Từ Dung cũng từ từ tháo kính xuống, lau nước mắt ở khóe mắt.

Lúc này Lưu Bình An lấy dây pháo nổ ở sau cốp xe, bắn pháo đoàng

đoàng.

Đây là thói quen của người trong thôn, gọi là xung hỉ.

Mọi người đi vào trong nhà, trêи mặt người nhà họ Từ tràn đầy vui vẻ, Đỗ

Mộng gọi mọi người bắt đầu ăn cơm.

Khi phát hiện một con gà không đủ, Từ Chính Nghĩa bảo Đỗ Mộng hầm

thêm một con nữa.

Nơi này ăn uống náo nhiệt kinh động đến nhà họ Đàm ở bên cạnh, lập tức

có người đến dò hỏi tin tức.

Sau khi Từ Kinh được thả ra, anh em nhà họ Đàm đều có chút bất ngờ,

chuẩn bị tiếp tục diễn lại trò cũ lần nữa.

Mặc dù bọn họ là du côn, nhưng cũng biết nếu như thật sự đánh nhau,

bốn anh em họ đều không phải là đối thủ của Từ Kinh.

Thằng Đàm cả gọi điện thoại cho Đàm Thái Luân, sau đó bốn anh em trực

tiếp đi vào nhà họ Từ.

“Từ Kinh, mày là đồ con rùa, lại lén lút chạy ra ngoài, như vậy khác gì

vượt ngục đâu?” Thằng Đàm cả một cước đá văng cửa nhà họ Từ, chỉ vào

mặt Từ Kinh quát nói.

Sắc mặt Từ Kinh thay đổi, đang định ra tay, Lục Trần lại ra hiệu bằng mắt

cho Tống Hải, Tống Hải hiểu ý, đứng dậy nắm cổ áo thằng Đàm cả đẩy ra

ngoài sân.

“Ui da, không hay rồi, nhà họ Từ đánh người!” Thằng Đàm cả lập tức lớn

tiếng hét.

Ba anh em nhà họ Đàm thấy thế, không bước lên giúp đỡ ngược lại còn

la to lên.

“Không hay rồi, nhà họ Từ muốn giết người, mau đến cứu mạng!”

Người nhà họ Từ sắc mặt thay đổi, không ngờ bốn anh em nhà họ Đàm

lại vô liêm sỉ, lại muốn chơi chiêu cũ.

Vào lúc đám người Từ Chính Nghĩa không biết phải làm gì, Lục Trần nói

với Tống Hải nói: “Đánh gãy hai chân hắn.”

Nghe lời nói của Lục Trần, đám người Từ Chính Nghĩa sắc mặt lại tiếp tục

thay đổi, đây là còn chưa động thủ, anh em nhà họ Đàm đã làm như giết

người, nếu như thật sự đánh gãy hai chân thằng Đàm cả, vậy không phải là

muốn cái mạng già của nhà họ Từ sao.

Nhưng khi bọn họ định khuyên Lục Trần, thì nhìn thấy Tống Hải đạp mạnh

vào sau khớp đầu gối của thằng anh cả nhà họ Đàm, ngay sau đó một tiếng

giòn tan vang lên.

Người có chút kiến thức cơ bản, đều biết đây là âm thanh khớp đầu gối bị

gãy.

Ba anh em còn lại của Đàm gia nhìn thấy vậy không thể không trợn tròn

mắt, quả thật không dám tin người nhà họ Từ thật sự dám ra tay.

Đám người Từ Chính Nghĩa cũng trợn tròn mắt, như rơi đáy vực.

Sau một giây phản ứng, lúc này anh cả nhà họ Đàm mới phát ra tiếng hét

như lợn kêu, hắn ta ngã nằm trêи đất, ôm đầu gối chân trái lăn lộn, gào thét

không ngừng.

Lục Trần lại ra hiệu với Sử Tiến và Lâm Thông, hai người hiểu ý, lập tức

lấy cái ghế dưới ʍôиɠ lao ra.

Ba anh em Đàm gia thấy vậy, trong lòng luồng khí lạnh nổi lên, xoay

người chạy.

Nhưng Thủy Hử Tam Kiệt từ nhỏ đến lớn đều là đánh đánh đấm đấm, là

đại ca thật sự của thế giới ngầm, sao có thể để ba bọn họ chạy.

Không đến ba giây đã đuổi kịp ba người, ba anh em Đàm gia, phình phịch

phịch ba tiếng đánh ngã ba người, sau đó ba người vẫn chưa định buông tay

vào lúc này, mà còn đánh gãy một chân.

Đến lúc này, bốn anh em nhà họ Đàm đằng đằng sát khí xông đến, không

đến một phút toàn bộ biến thành phế nhân nằm trêи đất gào thét.

Người nhà họ Từ, trừ Từ Kinh, trêи mặt không khỏi có chút lo lắng sợ hãi.

“Ông chủ Lục, các anh mau đi đi, chút nữa người của sở cảnh sát đến,

các anh không đi được nữa đâu. Đúng rồi, Tiểu Kinh, con mau dẫn ông chủ

Lục quay về thành phố đi. Mấy ngày nữa cũng đừng quay về.” Từ Chính

Nghĩa vừa nói vừa đẩy Từ Kinh, trong mắt đầy sự lo lắng sợ hãi.

“Bác Từ, yên tâm đi, người của cục cảnh sát sẽ không đến đâu, cho dù họ

có đến, có cháu ở đây, cũng sẽ không có chuyện gì.” Lục Trần cười nói.

Đàm Thái Luân xác định là không dám đến nữa, dù sao theo ông ta thấy

thì cũng sẽ không xảy ra chuyện gì lớn, hơn nữa bên trêи đang muốn xuống

xử lý ông ta, ông ta lấy đâu ra tâm trạng mà quản việc nhà họ Đàm, đánh chết

người ông ta cũng không muốn quan tâm nữa.

Cũng không dám quan tâm.

Vì thế trước đó khi thằng Đàm cả gọi điện cho ông ta, ông ta chỉ qua quýt

cho xong, chỉ là anh em Đàm gia hiểu nhầm ý của ông ta, cho rằng ông ta

muộn mới đến, vì thế cho bọn họ đã tính toán xong thời gian mới đến Từ gia

gây sự.Đọc nhanh tại Vietwriter.net

Lúc này bốn anh em Đàm gia thật sự đau đớn vô cùng, trêи trán mồ hôi

chảy ra.

Hơn nữa trước đó Từ gia giết gà làm trong sân có không ít nước bẩn,

sớm đã bị mấy anh em Đàm gia lăn lộn dính đầy bẩn quanh người.

Những người trong thôn nhanh chóng bị kinh động, mọi người cứ thế xúm

lại.

Nhìn thấy bốn anh em nhà họ Đàm thật sự bị đánh gãy chân, ai ai cũng

kinh ngạc.

Từ trước đến giờ là anh em nhà họ Đàm đánh người, không ngờ hôm nay

bọn họ cuối cùng mới gặp báo ứng, bị người ta đánh tàn phế.

Đại đa số mọi người đều cười trêи nỗi đau của người khác, càng không có

một ai đến nói đỡ cho bốn anh em Đàm gia.

Lúc này một người phụ nữ trung niên mí sụp từ trong đám người lao ra,

vừa nhìn thấy bốn người đang lăn lộn gào thét dưới đất, lập tức ngồi sụp

xuống sân nhà họ Từ khóc than trời than đất.

Đám người Từ Chính Nghĩa không khỏi chau mày, nhưng Lục Trần đã

đánh tàn phế bốn anh em nhà họ Đàm, lúc này mẹ của bốn người này khóc

lóc om sòm bọn họ cũng không biết nói gì.

“Người anh em, người đàn bà này là ai?” Tống Hải nói.

“Đây là mẹ của bốn anh em nhà này.” Từ Kinh hơi chau mày, bọn họ dám

đánh bốn anh em Đàm gia, nhưng không muốn ra tay với phụ nữ, cậu ta

không lo lắng chuyện này, nhưng bà ta khóc ầm ĩ ở trong sân nhà, bọn họ thật

sự không còn cách nào.

“Chuyện này giao cho tôi.” Lâm Thông vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài,

lấy một con dao găm từ trong xe ra.

Mọi người nhìn thấy con dao găm sáng loáng trong tay, mặt không thể

không biến sắc, và đều vô thức lùi sang một bên, không dám thở mạnh.

Bà Đàm cũng nhìn thấy con dao găm trong tay Lâm Thông, nhưng bà ta

chỉ ngẩn ra một lúc rồi lại tiếp tục khóc tiếp.

Lâm Thông đến bên cạnh thằng Đàm cả, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn

ta.

Thằng Đàm cả nhìn thấy con dao găm trong tay Lâm Thông, bị dọa đến

đến rêи cũng không dám, ba anh em còn lại cũng cố gắng nhịn đau mà im

miệng, trong mắt hiện lên sự sợ hãi.

Bọn họ mặc dù là bá vương trong thôn nhưng nhìn thấy người lợi hại như

Thủy Hử Tam Kiệt , vừa ra tay đã đánh gãy một chân của chúng, cũng không

biết sau này có thể chữa khỏi hay không, bọn họ cả đời này chỉ có thể chống

nạng mà đi.

“Anh, anh định làm gì?” Thằng cả bị Lâm Thông một tay nắm chặt cổ áo,

lập tức bị dọa đến co người lại.

Lúc này bà Đàm cũng thôi khóc thét, mặt đầy lo lắng nhìn Lâm Thông.

“Bà già, tôi đếm ba tiếng, nếu bà không cút đi, cứ cách năm giây tôi đâm

con bà một dao.” Lâm Thông lắc con dao găm trong tay nói.