Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 240: Nhà họ Châu tới trả thù




"Tôi không biết bọn họ là ai, không phải là giọng ở Du Châu chúng ta, tôi  

cũng không nhận ra bọn họ." Trương Vĩ run giọng trả lời.  

Hắn biết mình đã tiêu rồi, bán đứng Lục Trần, hắn biết hắn chết chắc rồi,  

chỉ là hắn muốn trước khi chết, có thể cứu mẹ ra, Lục Trần có thể giúp mẹ  

hắn.  

"Có thể liên lạc với bọn họ không?" Lục Trần hỏi.  

"Có." Trương Vĩ trả lời.  

Lục Trần gật đầu, không nói gì thêm.  

"Liên lạc với bọn họ, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha." Đỗ Phi thấy  

Lục Trần không có ý muốn giết Trương Vĩ, liền mở miệng nói.  

Lục Trần tuy không nói gì thêm, nhưng anh đương nhiên sẽ không cứ như  

vậy mà cho qua, người này là người của anh, Lục Trần đây là tôn trọng anh,  

mới để anh tự xử lý.  

"Cảm ơn Lục thiếu gia, cảm ơn anh Phi!" Trương Vĩ không ngừng dập  

đầu trước Lục Trần và Đỗ Phi.  

"Quy định xử phạt của hội, cắt ba ngón tay, rồi trục xuất khỏi hội Hoa Anh  

Đào." Đỗ Phi lạnh lùng nói ra.  

Mọi người mặt không đổi sắc, ngay cả Trương Vĩ nghe được lời Đỗ Phi  

cũng không có quá nhiều sợ hãi.  

Hiển nhiên có thể lăn lộn thành trợ thủ đắc lực bên cạnh Đỗ Phi, Trương  

Vĩ‌ ‌cũng‌ ‌là‌ ‌loại‌ ‌người‌ ‌hung‌ ‌ác.  

Nếu không phải mẹ hắn bị đối phương bắt đi, hắn hẳn cũng sẽ không làm  

ra chuyện bán đứng Lục Trần.  

"Người anh em, xin lỗi nhé." Hồ Bưu lấy ra một con dao găm cầm trong  

tay, đi tới bên cạnh Trương Vĩ.  

Hội Hoa Anh Đào do Hồ Bưu phụ trách chấp hành, ai phạm vào hội quy,  

cơ bản đều là hắn tự mình xuống đao.  

Trêи mặt Trương Vĩ lộ ra một vẻ sầu thảm, hắn không có phản kháng,  

cũng‌ ‌biết‌ ‌phản‌ ‌kháng‌ ‌chính‌ ‌là‌ ‌chết,‌ ‌cho‌ ‌nên‌ ‌rất‌ ‌dứt‌ ‌khoát‌ ‌đem‌ ‌tay‌ ‌trái‌ ‌duỗi  

trêи mặt bàn, sau đó gấp ngón trỏ cùng ngón út lại.  

Hồ Bưu giơ tay chém xuống, chỉ nghe được 'phập' một tiếng, ba ngón tay  

của Trương Vĩ đã bị cắt ra.  

‌Trương‌ ‌Vĩ‌ ‌là‌ ‌loại‌ ‌người‌ ‌hung‌ ‌ác, nhưng đột nhiên bị chém đứt ba ngón  

tay, loại đau đớn thấu tận tim gan cũng làm cho hắn nhịn không được phát ra  

một tiếng kêu thảm thiết.  

"A Bưu, giúp hắn cầm máu trước đi." Đỗ Phi lạnh lùng nói ra.  

Hồ Bưu tìm băng gạc, băng bó cho Trương Vĩ, sau đó lại dùng một cái túi  

nhỏ đem ba ngón tay hắn cất vào trong túi.  

"Anh Phi, em theo anh lâu như vậy, kính xin anh giúp em cứu mẹ em ra,  

bọn họ trêи tay đều có dao, một mình em e là không thể nào cứu bà ấy ra."  

Trương Vĩ đến trước mặt Đỗ Phi quỳ xuống, khẩn cầu nói.  

"Liên hệ với đối phương, tôi giúp cậu cứu mẹ ra, từ đây về sau cậu cùng  

hội Hoa Anh Đào chúng tôi sẽ không còn liên quan." Đỗ Phi thản nhiên nói.  

‌Hắn‌ ‌mặc‌ ‌dù‌ ‌là‌ ‌loại‌ ‌người‌ ‌hung‌ ‌ác, nhưng đối với anh em dưới trướng  

cũng không phải quá tuyệt tình.  

Tuy Trương Vĩ bán rẻ Lục Trần, vốn dĩ hắn muốn giết chết Trương Vĩ,  

nhưng nếu như Lục Trần không muốn giết Trương Vĩ, vậy hắn giúp đỡ  

Trương Vĩ một chút cũng không phải không được.  

"Cảm ơn anh Phi!" Trương Vĩ dập đầu nói.  

Đỗ Phi hướng ánh mắt đến Hồ Bưu nói: "Đi thôi, tôi đưa cậu đi bệnh viện  

xử lý một chút."  

Trương Vĩ gật gật đầu, cầm theo ba ngón tay đi theo Hồ Bưu rời khỏi câu  

lạc bộ Hoa Anh Đào.  

"Làm hắn tỉnh lại , để tôi hỏi thăm rốt cuộc là ai muốn giết tôi." Lục Trần  

nhìn xuống tên sát thủ còn đang hôn mê, nói với người của Đỗ Phi.  

Đây không phải một sát thủ chuyên nghiệp, Lục Trần cảm thấy hắn hẳn  

cũng không có chút khí chất của sát thủ chuyên nghiệp.  

Ba người Liễu nghĩa gật đầu, đem sát thủ trói lại, sau đó mới cho vào bồn  

nước lạnh, làm cho hắn tỉnh lại.  

Sát thủ tỉnh lại, rất nhanh hiểu rõ tình hình của mình, hắn không hề sợ hãi,  

biểu lộ rất bình tĩnh.  

Lục Trần cũng không nói gì, ba người Liễu Nghĩa hiểu ý Lục Trần, không  

hỏi gì, đánh tên sát thủ một trận.  

Sát thủ cũng coi như có chút chí khí, bị đánh đến khóe miệng chảy máu,  

vẫn không mở miệng cầu xin.  

"Miệng cũng cứng ghê, A Nghĩa, đi lấy cho tôi mấy cái tăm tre." Đỗ Phi  

đánh giá sát thủ, trêu tức nói.  

Nghe được Đỗ Phi muốn lấy tăm tre, tất cả mọi người đều biết anh muốn  

làm gì.  

Đây là muốn thi hành cực hình ghim móng tay.  

Sát thủ lúc trước bị đánh hộc máu, cũng không nhúc nhích chút nào nghe  

được lời của Đỗ Phi, sắc mặt nhất thời thay đổi cực mạnh.  

Tay đứt ruột xót, dùng tăm tre ghim móng tay, ngẫm lại để cho người toàn  

thân phát lạnh, dù là sát thủ, trêи mặt cũng lộ ra vẻ sợ hãi.  

Một lúc sau, Liễu Nghĩa mang đến mười cây tăm, mặc dù không làm cho  

người ta khϊế͙p͙ sợ như cây tăm trúc, nhưng đâm vào móng tay, hiệu quả giống  

như muốn lấy mạng người.  

"Các người muốn hỏi điều gì, tôi biết đều nói cho các người!" Thấy Đỗ Phi  

tóm lấy tay của hắn, muốn cắm vào, sát thủ cuối cùng cxng mở miệng.  

Ghim móng tay là một trong những cực hình nổi tiếng thời cổ đại, sát thủ  

mặc dù chưa trải qua, nhưng chỉ nghĩ thôi, hai chân hắn cũng như nhũn ra.  

Nhưng hắn chịu thua, Đỗ Phi cũng chưa cho hắn cơ hội, mà là cầm lấy  

một cây cây tăm, mãnh liệt đâm vào móng tay ngón trỏ trái của sát thủ.  

"A!"  

Sát thủ đau nhức rêи một tiếng, toàn bộ tay trái và cả người run rẩy,  

không ngừng run run, hiển nhiên là đau nhức kịch liệt để cho hắn cũng không  

cách nào thừa nhận.  

"Ai phái mày tới?" Đỗ Phi lại lấy ra một cây cây tăm, nhàn nhạt mà hỏi.  

"Không biết…" Sát thủ lắc đầu, nhưng lời hắn còn chưa nói hết, Đỗ Phi lại  

mãnh liệt đem cây tăm thứ hai cắm vào móng tay ngón giữa tay trái của hắn.  

Sát thủ lần nữa rú thảm thiết, không đợi kéo dài được một hơi, vội vàng  

nói: "Tôi thật sự không biết bọn họ là ai, bọn họ chỉ cho tôi tiền, để cho tôi tới  

giết người trong tấm hình, hơn nữa cũng cung cấp tin tức cho tôi, có điều tôi  

trước khi đi loáng thoáng nghe được bọn họ nói cái gì ông chủ Châu."  

Ông chủ Châu?  

Lục Trần khẽ giật mình, trong lòng nghĩ đến một người.  

Châu Tuân Phi.  

Lúc trước anh ở đại hội đồ cổ của nhà họ Tả, thắng được bậc thầy đồ cổ  

Trịnh Tây Hòa, giành được nguồn cung đá thô của thương buôn đá quý Châu  

Tuân Phi, chẳng lẽ là Châu Tuân Phi không phục, đến báo thù anh?  

Lục Trần cảm thấy rất có khả năng.  

Rốt cuộc nguồn cung đá thô đối với nhà họ Châu mà nói, vô cùng quan  

trọng, nhà họ Châu thậm chí còn phải dựa vào nguồn cung đá thô hơn cả nhà  

họ Tả, Lục Trần thắng mất của bọn họ nguồn cung đá thô, đối với nhà họ  

Châu mà nói, không thể nghi ngờ là có tính đả kϊƈɦ cực mạnh, Châu gia  

muốn trả thù Lục Trần, một lần nữa lấy lại nguồn cung đá thô cũng là bình  

thường.  

Đỗ Phi nhìn về phía Lục Trần, làm điệu bộ giơ tay cắt cổ.  

Đối với kẻ muốn người của hắn, hắn đương nhiên sẽ không nương tay.  

Đỗ Phi hiểu ý, liền nói với ba người Liễu Nghĩa: "Mang đi xử lý."  

Liễu Nghĩa gật gật đầu, cởi trói cho tên sát thủ, trực tiếp đem đối phương  

kéo xuống tầng hầm ngầm.  

Sát thủ cũng nhìn thấy tư thế tay của Lục Trần, hắn còn muốn giãy dụa,  

nhưng Liễu nghĩa một phát đập khuỷu tay vào đầu của hắn khiến hắn hôn mê  

bất tỉnh.  

"Anh biết là người nào?" Đỗ Phi ngồi trở lại trêи ghế sofa hỏi.  

"Ừ." Lục Trần gật gật đầu, lấy ra một điếu thuốc, anh có chút đau đầu.  

Tiêu Biệt Tình còn chưa tìm ra, lúc này lại tới tên Châu Tuân Phi, quả thực  

khiến anh đau đầu.  

"Là ai?" Đỗ Phi lại hỏi.  

"Một thương buôn đá quý ở Trung Nguyên, Châu Tuân Phi, tôi lần trước  

thắng ông ta nguồn cung đá thô, chắc chắn là ông ta đến báo thù tôi." Lục  

Trần giải thích nói.  

"Chết tiệt, hắn Người Trung Nguyên mà dám chạy đến Du Châu chúng ta  

giương oai? Có muốn lần này để cho hắn một đi không trở lại không?" Đỗ Phi  

tức giận hỏi Lục Trần.  

Lục Trần rít một hơi khói, trầm mặc một lúc mới lên tiếng: "Nhà họ Chau  

dù sao cũng là gia tộc quyền thế ở Trung Nguyên, không phải vạn bất đắc dĩ,  

tốt nhất không cần lấy mạng Châu Tuân Phi, có điều bắt được ông, chắc chắn  

phải để cho ông ta chút kỷ niệm nhớ đời, mới có thể cho ông ta đi."