Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 262: Bán Kết




Sai số 4 gram, lại tiếp tục thắng ván thứ hai.  

Trong những ánh mắt của mọi người nhìn về phía Lục Trần, ngoài kinh ngạc  

ra, còn là kinh hoàng nữa.  

Bị phía ban tổ chức giở trò ngầm, đột xuất thay đổi quy định, mà vẫn liên tiếp  

thắng lớn trong đêm.  

Nhưng đây rõ ràng không khiến Lục Trần gục ngã, mà trong nguy hiểm còn  

phản công lại được, không chỉ nhanh chóng khiến cho mười người thách đấu  

bị thất bại thảm hại, không cần xin nghỉ ngơi, thách thức luôn với Trịnh Tây  

Hòa của top ba toàn quốc.  

Và rồi liên tiếp hai ván, ép cho Trịnh Tây Hòa ra khỏi top bốn.  

Đây đúng là một chiến tích kỳ diệu.  

Một sư phụ cược đá như thần!  

Ngay lập tức, kể cả Tiêu Chí Viễn, hay là những vị sư phụ trong top tám, mặt  

mày tối sầm, trong lòng kinh hoàng tột độ.  

Chiến tích này của Lục Trần, đừng nói là bọn họ, đến cả Vân Trung Kỳ đứng  

đầu toàn quốc, cũng chắc chắn sẽ thua.  

Ngay lập tức, những vị sư phụ đá thô, trong lòng đều cầu nguyện, nếu vào  

vòng tiếp theo, tuyệt đối đừng có gặp phải anh ấy.  

Còn lúc này, là ban tổ chức chính của hiệp hội đá thô Trung Hải, hội trưởng  

Dương Mục và hội phó Chu Ba Hồng, đều ngả người lên ghế, ánh mắt đờ  

đẫn, rất lâu mà không nói lời nào.  

“Nếu biết trước lại có kết quả như vậy, chúng ta không nên đối phó với cậu ta,  

chúng ta có thể âm thầm tách cậu ta và Trịnh Tây Hòa ra, ít nhất trước trận  

chung kết, cậu ta không có cơ hội gặp phải Trịnh Tây Hòa nữa.” Một lúc sau  

Chu Ba Hồng mới thở dài nói một cách bất lực.  

Lúc này, ông ta rất hối hận, cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng.  

Thì ra sự sắp đặt tưởng như không có sơ hở nào của bọn họ, lại bị Lục Trần  

phá tan một cách nhẹ nhàng.  

Sau ngày hôm nay, hiệp hội đá thô Trung Hải của bọn họ sẽ vô cùng mất  

mặt, hơn nữa, cũng hại cho một người lợi hại nhất của hiệp hội là Trịnh Tây  

Hòa rơi vào vực thẳm muôn đời cũng không ngóc đầu lên được nữa.  

Không cần phải nghĩ, sau này Trịnh Tây Hòa muốn phất lên, rõ ràng là khó  

hơn cả lên trời.  

“Trêи đời này làm gì có chuyện biết trước chứ, thôi vậy, chuẩn bị sắp xếp cho  

người khác thi đấu vậy, sau khi kết thúc, tôi sẽ đích thân xin lỗi cậu ta, xin lỗi  

cả truyền thông toàn quốc.” Dương Mục tự cười chính mình, nhưng ông ta  

cũng là con người quyết đoán, chính vì quyết định sai lầm của bọn họ, mà  

khiến hiệp hội đá thô Trung Hải rơi vào vực thẳm, ông ta tất nhiên phải đứng  

ra nhận trách nhiệm cho việc này rồi.  

Trong hội trường lúc này, tất cả mọi người đang vỗ tay mừng cho Lục Trần,  

Lục Trần đi tới đâu, tiếng vỗ tay vang theo tới đó.  

Cả hội trường, giống như toàn dân đứng hai bên đường nghênh đón tướng  

quân chiến thắng trở về vậy.  

“Tiểu Lục, giỏi lắm.” Trở về bàn, Hoàng Hựu Quân giơ ngón tay cái lên  

hướng về phía Lục Trần.  

“Lục sư phụ, anh vất vả rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc đi.” Lam Linh  

vội vàng kéo ghế ra cho Lục Trần, rồi còn tự tay bóp vai cho Lục Trần nữa.  

“Không cần đâu, tôi không sao.” Lục Trần ra hiệu cho Lam Linh không cần  

phải làm vậy.  

“Lát nữa anh còn có cuộc thi quan trọng, đừng nói chuyện nữa, ăn chút gì đi  

rồi nghỉ một lát.” Lam Linh vẫn không dừng tay, cố ý tiếp tục bóp vai cho Lục  

Trần.  

Lục Trần cũng không nghĩ nhiều, thức cả một đêm, anh ấy đúng là có hơi mệt  

mỏi, đúng lúc trêи bàn có để sẵn điểm tâm sáng, anh ấy ăn đại vài miếng, rồi  

dựa vào ghế nằm nghỉ.  

Được Lam Linh xoa bóp nhẹ nhàng, Lục Trần nhanh chóng rơi vào giấc nồng.  

Thấy Lục Trần đã ngủ, những người xung quanh liền tự giác nói nhỏ lại, kể cả  

lúc này người dẫn chương trình trêи sân khấu đang nói to tuyên bố tình hình  

phân tổ, thì phía dưới khán đài cũng không có ai nói vào thêm.  

Cảnh tượng này khiến người dẫn chương trình trêи sân khấu cảm thấy lúng  

túng, làm cho anh ta nói những câu tiếp theo đều nói nhỏ hơn.  

Cuộc thi của ba tổ khác, tổng cộng một tiếng rưỡi mới xong, danh sách top  

bốn cuộc thi đã có, lần lượt là Lục Trần đại diện cho Du Châu, Tiêu Chí Viễn  

đại diện cho Bắc Kinh, Hồ Anh Quang đại diện cho Giang Triết, Lưu Thiệu  

Quân đại diện cho Kim Lăng.  

Người dẫn chương trình lại một lần nữa bước lên sân khấu phân tổ một cách  

ngẫu nhiên trước mặt tất cả mọi người.  

Lúc này bất kể là Tiêu Chí Viễn, hay là Hồ Anh Quang và Lưu Thiệu Quân,  

đều cảm thấy có chút căng thẳng, đều không muốn ở vòng này gặp phải Lục  

Trần.  

Kết quả cuối cùng, Lục Trần thi với Hồ Quang Anh, Lưu Thiệu Quân thi với  

Tiêu Chí Viễn.  

Chuẩn bị đến cuộc thi của Lưu Thiệu Quân và Tiêu Chí Viễn, nên Hoàng Hựu  

Quân không gọi Lục Trần dậy, định chờ cho hai người đó thi xong mới gọi Lục  

Trần.  

Trải qua trận đấu vất vả kéo dài hơn bốn mươi phút, Tiêu Chí Viễn thắng Lưu  

Thiệu Quân với tỉ số 2:1.  

Thật ra mà nói, kiểu thi cược đá này, có thể lọt vào top tám là đã không tầm  

thường rồi.  

Như trận bán kết này, một người top hai toàn quốc như Tiêu Chí Viễn suýt  

nữa thua vào tay của Lưu Thiệu Quân một người đứng top bảy toàn quốc.  

Ván cuối cùng, Tiêu Chí Viễn cũng chỉ là chênh lệch 2 gram mới thắng được  

Lưu Thiệu Quân, khoảng cách chênh lệch nhỏ vô cùng, thậm chí còn không  

thấy rõ.  

Lúc này Lam linh mới nhẹ nhàng gọi Lục Trần dậy.  

“Lục sư phụ, đến lượt anh rồi.” Lam Linh gọi nhỏ.  

Lục Trần dụi mắt, thấy đối thủ còn chưa lên sân khấu, liền đứng dậy đi vào  

nhà vệ sinh.  

Đi nhẹ xong, dùng nước lạnh rửa mặt, Lục Trần mới từ từ bước về phía sân  

khấu.  

Lúc này người dẫn chương trình tuyên bố vòng bán kết của Lục Trần bắt đầu.  

Hồ Quang Anh và Lục Trần gần như bước lên sân khấu cùng lúc.  

“Lục sư phụ, tuy tôi biết cơ hội để thắng được cậu không lớn, nhưng đã đến  

trình độ này của chúng ta rồi, đôi khi thắng hay thua thật sự không hề quan  

trọng, mà điều quan trọng là gặp được một đối thủ lợi hại.” Hồ Quang Anh giơ  

tay về phía Lục Trần rồi nói.  

“Hồ sư phụ nói rất đúng, tôi cũng đang nghĩ như vậy.” Lục Trần khách sáo  

bắt tay với Hồ Quang Anh, mọi người đều thấy có chút không quen, anh ấy  

đột nhiên lại không còn chua ngoa như trước nữa.  

Từ tối qua đến hôm nay trước khi thi đấu với Trịnh Tây Hòa, Lục Trần để lại  

ấn tượng cho mọi người đó là một người chua ngoa kiêu ngạo, bây giờ Lục  

Trần lại khách sáo như vậy với Hồ Quang Anh, đúng là có chút bất ngờ.  

Cảm giác không giống như Lục Trần chút nào.  

“Được, vậy thì bắt đầu thôi.” Hồ Quang Anh nói.  

“Xin mời Hồ sư phụ.” Lục Trần gật đầu nói.  

Hồ Quang Anh cũng không khách sáo, cầm luôn một viên đá thô lên rồi cảm  

nhận.  

Khoảng mười phút sau, Hồ Quang Anh đưa ra kết quả, cuối cùng chênh lệch  

12 gram, gần giống với ván đầu tiên của Trịnh Tây Hòa và Lục Trần.  

Lần này, Lục Trần không hề chế nhạo, Hồ Quang Anh và anh không có bất kỳ  

thù hận nào, anh không cần thiết phải tỏ vẻ sỉ nhục người ta.  

Anh ấy cũng cảm nhận đá một cách nghiêm túc, nhưng chỉ hai phút sau đã có  

kết luận, chênh lệch 8 gram, nhẹ nhàng thắng được ván đầu tiên.  

Hồ Quang Anh cười mếu, với kết quả này, ông ấy cũng đã chuẩn bị tâm lý từ  

trước.  

Những người khác thấy Lục Trần vẫn giữ phong độ như cũ, chênh lệch dưới  

10 gram, đều không thể không khâm phục thực lực của Lục Trần.  

Ván thứ hai, Hồ Quang Anh đã cố gắng hết sức, thậm chí còn phát huy vượt  

quá cả năng lực của mình, nhưng ông ấy vẫn không thể kiểm soát được độ  

chênh lệch dưới 10 gram, lần này vừa tròn 10 gram.  

Ván này, Lục Trần đưa ra kết quả chênh lệch 7 gram, thắng được hai ván một  

cách thuận lợi, đi vào vòng chung kết.  

Ai cũng không ngờ rằng, một Du Châu không có tiếng tăm, một Lục Trần  

không ai biết đến, lại lọt vào vòng chung kết của cuộc thi cược đá toàn quốc.  

Thời gian của vòng chung kết sẽ tổ chức vào lúc hai giờ chiều, lúc này, là lúc  

mọi người đều đi ăn cơm.  

Lục Trần ăn đại một ít, rồi vào ngủ tiếp.  

Tuy anh không coi Tiêu Chí Viễn ra gì, nhưng ai mà biết bọn họ liệu có dùng  

mưu ma chước quỷ gì hại anh ấy không.  

Lấy lại tinh thần trước, là chuyện quan trọng nhất bây giờ.