Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp

Chương 506: Những ngày dựng nước cuối cùng




“Được.” Lục Trần cười.

Anh kêu Đỗ Phi ngồi xuống rồi tự mình lột vỏ trái sữa, bỏ vào

miệng ăn.

“Loại quả này rất kỳ lạ, là một loại quả khô nhưng phần thịt bên

trong lại có mỡ thực vật và dạng lỏng. Hiện tại thì chỉ có ở rừng lá kim ở cực bắc, sản lượng

rất ít. Trước khi trồng nhân tạo trêи diện tích lớn, đoán chừng đến cả tôi cũng chỉ có thể ăn

khoảng mười quả mỗi tháng thôi.”

“Nào, hôm nay các cậu cũng nếm thử đi.”

Lục Trần vẫy tay với nhóm Tạ Vĩ Hào vẫn đang đứng, ý bảo họ đến

lấy mấy trái ăn thử.

“Chúng tôi đã ăn rồi. Đúng là rất ngon nhưng chỉ tiếc là ít quá.” Tạ

Vĩ Hào cười.

“Giỏi thật! Đám hám ăn các ông, có món ngon như vậy mà không

tặng tôi mấy trái.” Lục Trần nói.

“Vừa ăn lúc nãy thôi, cậu nghĩ chúng tôi ăn khi nào chứ.” Đỗ Phi

nói.

“Được rồi, là tôi trách lầm mọi người.” Lục Trần nói rồi tự mình ăn

bữa sáng.

Lúc ăn xong bữa sáng đơn giản nhưng phong phú này thì mặt trời

đã lên cao. Nhiệt độ khoảng 31 32 độ, không đến mức quá nóng.

Với bờ biển ở vùng ôn đới nơi đây thì nhiệt độ thế này có thể xem

là vừa phải. Ánh nắng chiếu lên người cũng không bị rát, ngược lại có cảm giác ấm áp dễ

chịu.

Có điều cũng phải thôi. Hành tinh này không bị hiện đại hóa làm

cho ô nhiễm quá nhiều như ở Trái Đất, tầng ozon vẫn nguyên vẹn không bị tổn hại.

Cho nên ánh nắng của hành tinh này không “độc” như ở Trái Đất,

chỉ cần có một số biện pháp bảo vệ, thì sẽ không xảy ra chuyện cháy nắng hay ung thư da.

Nhóm Lục Trần đến bãi cát lần nữa.

Sau đó, Lâm Di Quân và Đỗ Phi, các cô vợ của mấy người nhóm

Tạ Vĩ Hào đều ở lại, không ra biển chơi cùng nhóm Lục Trần.

Các cô chuẩn bị một vài tấm thảm đi biển mỏng và khăn lông,

dựng ghế nằm ở một chỗ khô ráo trêи bãi cát, rồi ngâm mình trong biển sau đó quay về nằm

trêи ghế tắm nắng.

Mà nhóm Lục Trần thì dẫn Kỳ Kỳ ra ngoài biển bắt cá.

Mọi người dự định sáng mai sẽ trở về.

Đương nhiên, toàn bộ hành trình đều có không quân hộ tống. Mà

thực ra lại có một số máy bay không người lái bay khắp tinh cầu, nhằm thám thính tình hình

quốc gia của tộc Dwarf trêи bốn châu lục khác.

Chỉ cần họ có hành động gì khác thường, đều sẽ bị phát hiện ngay

lập tức.

Dĩ nhiên, bốn châu lục lớn khác vẫn chưa có thiết lập lại hệ thống

liên lạc hoàn chỉnh, họ chỉ mới phóng vài vệ tinh thông tin, nên chắc chắn không biết được

hành trình của nhóm Lục Trần.

Trong chuyến đi, không cần phải nói cũng biết Lục Kỳ Kỳ vui vẻ thế

nào.

Cho dù là ở Trái Đất hay ở hành tinh này, đây là lần đầu tiên cô

nhìn thấy biển, cũng là lần đầu tiên được ngồi thuyền.

Tuy rằng đã là một nhà khoa học có chút danh tiếng, nhưng lúc

này, cô giống như một cô bé, vô cùng năng động trêи boong tàu.

“Con vui không?” Lục Trần đeo kính râm, hai tay để sau đầu, vừa

hưởng thụ yên bình hiếm có, vừa hỏi con gái đang phấn khởi bên cạnh.

“Dạ vui. Mới đầu hơi say sóng nhưng giờ thì hết rồi. Sau này con

muốn ra biển chơi nhiều hơn mới được.” Kỳ Kỳ cười trả lời.

“Được, nhưng sau này muốn ra thì phải kêu chú Từ đi với con.”

Lục Trần nói.

“Vâng.” Kỳ Kỳ gật đầu. Từ Kinh là vệ sĩ cho cô từ nhỏ, cho nên cô

rất tín nhiệm cậu ta.

“Kỳ Kỳ, con qua bên kia chơi đi. Bọn chú có chút việc cần bàn với

ba con.”

Vào lúc này, mấy người Đỗ Phi đến chỗ của Lục Trần.

“Vâng ạ.” Kỳ Kỳ gật đầu rồi lập tức chạy qua bên kia của boong

thuyền.

Bốn người Đỗ Phi, Tạ Vĩ Hào, Vương Duy, Vu Quang Chính ngồi

xuống bên cạnh Lục Trần, tất cả đều dựa vào ghế dài.

Tạ Vĩ Hào lấy thuốc lá ra châm cho mỗi người một điếu. Những

người này đều rất nghiện thuốc.

Không có cách khác. Vì áp lực công việc trong thời gian dài, nên

thuốc lá đã trở thành công cụ xả stress của họ.

“Còn mười ngày, việc xây dựng cũng sắp xong rồi. Tôi cảm thấy

hôm đó sẽ rất hợp để tổ chức lễ thành lập nước.” Tạ Vĩ Hào nói.

Bọn họ phụ trách xây dựng các công trình lớn, hạng mục công

trình chính đầu tiên là xây dựng thủ đô quốc gia. Phần lớn tinh lực đều đặt trêи việc này, bộ

phận nhỏ thì xây nhà cho dân.

“Đúng vậy, loài người chúng ta đã chiếm được một nơi trên

Proxima Centauri rồi, cũng nên có tên nước sớm mới được.” Vu Quang Chính đồng ý.

Ông ta đã gia nhập quân đội từ năm mười bảy tuổi, từ đó luôn

sống trong doanh trại cho nên rất không quen với tình trạng không có quốc gia thế này.

“Lão Lục, cậu thấy thế nào?” Đỗ Phi nghiêng đầu nhìn Lục Trần.

Lục Trần hít một hơi thuốc, nhìn khói lượn lờ.

Hồi lâu, anh mới gật đầu: “Cũng được. Quyết định như vậy trước,

cũng để mọi người an tâm. Về tên nước, trong năm ngày này mọi người suy nghĩ kỹ rồi sau

đó quyết định.”

“Ừ, được.” Bốn người gật đầu.

“Ngoài ra tôi có một đề nghị. Trong thời gian trước mắt không thể

thay người lãnh đạo được.” Tạ Vĩ Hào nói.

Lục Trần suy nghĩ một chút rồi nói: “Ừ. Tôi sẽ trở thành người lãnh

đạo ít nhất một trăm năm.

Cho dù là vì chính trị nhân loại hay văn minh nhân loại thì đây cũng

là lựa chọn tốt nhất.

Thời gian một trăm năm là đủ dài, ít nhất có bốn thế hệ mới được

sinh ra. Bốn thế hệ này cũng đủ để đặt nền móng cho tương lai con người…”

“Tôi dự tính trong vòng năm mươi năm, dân số con người sẽ tăng

đến khoảng năm triệu người.

Tất nhiên, với ɖâʍ số hiện tại thì có hơi thấp, cho nên tôi dự định

dùng kho tinh trùng và trứng đông lạnh vào mười năm sau, khi mà cơ cấu xã hội đã có cơ

sở tốt.

Sau đó, đợi nhóm thế hệ mới này trưởng thành để lại DNA tốt

nhất, tổng dân số của loài người trong năm mươi năm sau sẽ có thể đạt khoảng năm triệu

người. Đây là dự định giai đoạn đầu.”

“Còn về giai đoạn giữa, điều kiện đầu tiên là dân số phải đạt ít nhất

năm triệu người, tiếp đó mới có thể bắt đầu phát thời kỳ triển mạnh mẽ.

Đương nhiên, cá nhân tôi cũng không tán thành việc ra sức khai

phá Proxima Centauri b.

Tôi nghĩ rằng Trái Đất mới nên giữ gìn hình thái tự nhiên hoàn mỹ

này. Đoán chừng khi đó sẽ lấy việc khai phá vệ tinh và hành tinh khác làm chính.

Thiết lập chiến tranh ngoài không gian và thuộc địa ngoài hành tinh,

đồng thời xây dựng hạm đội vũ trụ quy mô lớn. Ngoài ra, còn phân tích toàn bộ công nghệ

cách mạng công nghiệp lần thứ tư.

Tranh thủ trong một trăm năm để loài người chúng ta tiến vào đỉnh

cao của cách mạng công nghiệp lần thứ tư.”

Hiện tại, uy tín của Lục Trần trước loài người quá cao, cũng chỉ có

anh mới có thể áp chế được tất cả bọn họ.

Mọi quyết định anh đưa ra đều có thể nhận được sự tán thành và

công nhận của mọi người.

Cho nên, nếu tiến hành tuyển cử nhiệm kỳ mới trong thời gian

ngắn, rất có thể sẽ gây ra rối loạn.

Đối với con người mà nói, đây là một chuyện cực kỳ không tốt.

Nhất là dưới tình huống con người vẫn còn đang giành quyền làm

chủ trêи hành tinh này với tộc Dwarf.

Loài người nhất định phải đoàn kết mới được.

Bất kỳ một cuộc bạo động nào cũng có thể cho người Dwarf có cơ

hội tuyệt vời để tiêu diệt con người.

Vậy nên, Lục Trần đã quyết định ngồi vào vị trí của người điều hành

cao nhất trong vòng một trăm năm.