Ông Xã Kiêu Ngạo Sủng Vợ Yêu

Chương 60: 1 Trợ Lý Của Tôi Không Phải Là Trộm 1






“Đánh chết cô, đồ sao chép không biết xấu hổ! Hóa ra cô mới là người xấu nhất.

”…Tô Ảnh bất ngờ không đề phòng, kính mắt đang đeo trên mặt lập tức bị người ta làm rớt xuống đất.

Cô đang muốn đi lấy lại kính mắt của mình, lại bị một đám người đẩy ra, nghiêng ngả lảo đảo, lập tức ở giữa thảm mà ngã.

Lúc này, vô số phóng viên nhắm vào cô, không ngừng có người đặt câu hỏi: “Cô gái này, xin hỏi cô đã lấy trộm tác phẩm của Tự Thuật Phong Nguyệt như thế nào? Cô và Tự Thuật Phong Nguyệt có quen biết à?”“Cô gái này, cô và Điền Mỹ Hòa là cùng một giuộc, liên hợp với nhau lấy cắp tác phẩm của Tự Thuật Phong Nguyệt sao?”“Cô gái này, cô thấy thế nào về chuyện sao chép lấy trộm này?”“Cô tính sẽ giải thích với Tự Thuật Phong Nguyệt như thế nào?”“Cô không lo lắng Tự Thuật Phong Nguyệt sẽ chính thức khởi tố cô tội trộm cắp sao?”…Tô Ảnh hốt hoảng nhìn chung quanh, vô số tiếng nói nhấn chìm cô.


Những sự chỉ trích, trào phúng, phẫn nộ cùng với ánh mắt tức giận, dường như đã khiến cô tan vỡ!“Không, không phải tôi! Tôi không hề sao chép, tôi cũng không mang bán tác phẩm của anh ấy, đây không phải là sự thật?” Tô Ảnh dùng hết sức để giải thích cho bản thân mình.

Nhưng là, tiếng nói của cô rất nhanh đã bị sự phẫn nộ của quần chúng ăn tươi nuốt sống, một chút cũng không nói được.

Lại là như thế này.

Trước kia lúc cô bị người khác đổ oan, mặc kệ cô giải thích như thế nào, không ai đồng ý tin tưởng cô!Mới trước đây cũng như thế, hiện tại cũng như thế!Ở nơi xa, Điền Mỹ Hòa nhìn thấy Tô Ảnh bị vô số người chất vấn chỉ trích, tự nhiên vui vẻ lộ ra tươi cười.

Cô biết, chỉ cần đẩy Tô Ảnh ra, cô sẽ được an toàn rồi.

Tô Ảnh ơi Tô Ảnh, cô không có người chống đỡ cô định làm thế nào?Ai bảo cô không nói rõ ràng?Ai bảo cô mang theo bài hát này đến gặp tôi?Dù sao toàn bộ đều là vì cô ta, cho nên Điền Mỹ Hòa tôi mới bị liên lụy.

Ha ha, Tô Ảnh, cô cứ ở trong này tiếp nhận lửa giận và sự trừng phạt của mọi người đi!Trong khách sạn tranh cãi cực kỳ ầm ĩ, Phó Thịnh mang theo Mộc Minh đi vào từ bên ngoài, ngẩng đầu liền thấy Tô Ảnh bị mọi người vây quanh ở giữa.


Phó Thịnh thấy vẻ mặt đầy nước mắt và oan uổng của Tô Ảnh, trong lòng bỗng nhiên thấy chua xót.

Cô gái đần độn này, xin mình cho nghỉ một ngày, chính là vì tới nơi này để bị mọi người mắng?Trên thế giới sao lại có người ngu xuẩn như thế được?Mộc Minh cũng thấy Tô Ảnh, lập tức nói: “Tổng giám đốc, tôi đi hỏi một chút…”Không đợi Mộc Minh nói hết, Phó Thịnh đã đi nhanh về phía Tô Ảnh.

“Xin nhờ một chút, đừng cản đường Phó tổng.

” Mộc Minh nhìn thấy Phó Thịnh đi qua, khẩn trương đi theo, sơ tán đám người đang vây quanh Tô Ảnh.

Vốn dĩ đám người này vẫn xúc động và phẫn nộ, nhưng thấy Phó Thịnh vừa đến, mọi người giống như bị đè ép xuống, trong nháy mắt liền im lặng, nhao nhao ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh giống như đế vương tôn quý.

Người dũng cảm cũng không thể nói được một lời, thực sự khiến người khác run rẩy.

Phó Thịnh chính là người như thế.


Anh từ từ đi về phía Tô Ảnh.

Không ai dám ngăn cản.

Mọi người nhao nhao để cho một đường trống.

Tô Ảnh nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh, cô vừa định mở miệng, không ngờ Phó Thịnh một tay kéo lấy cô vào trong lòng, hung tợn bắt lấy đầu cô: “Bị người ta bắt nạt như thế, cũng không hé răng?”“Phó tổng, tôi…” Tô Ảnh càng oan ức ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi giải thích nhưng bọn họ không nghe.

”Phó Thịnh bị tức giận đến nở nụ cười, lại hung hăng chà đạp tóc cô: “Ngu dốt chết mất? Sao tôi lại có trợ lý ngốc như cô được?”“Hí…” Bốn phương đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Vậy mà Phó tổng lại thân cận với người phụ nữ này như thế?.