Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Quyển 3 - Chương 107: Tình nhân bí mật




Cố Chiêu Ninh đang bận túi bụi trong phòng làm việc, ngày kia là buổi trình diễn thời trang đầu tiên của cô ở trong nước, chủ đề lần này là Bộ trang phục dạo phố phong cách châu Âu của các cặp tình nhân. Bên phía Châu Âu đã gửi hình người mẫu chính sang, buổi sáng cô đi họp chưa kịp nhìn, chỉ biết người mẫu nam là Kevin, nữ là Josie Josie.

Lúc này đã tạm xong việc, cô mới lấy ảnh ra xem lại phát hiện sao người mẫu nam này nhìn quen thế, mặc dù trong hình trang điểm rất đậm, nhưng cô vẫn nhận ra, đây không phải là Bạch Hiên Dật sao? Bạch Hiên Dật là Kevin?

Đang suy nghĩ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Cố Chiêu Ninh thu mấy cải ảnh lại, tư thế ngồi đoan chính nhìn ra cửa nói: “Mời vào”. Cô nghĩ là thư ký hoặc nhân viên nào đó, nhưng người đang đi vào khiến cô kinh ngạc.

Bạch Hiên Dật vội vã muốn gặp Cố Chiêu Ninh cho nên động tác gõ cửa cũng có phần thô lỗ, nhưng khi nghe âm thanh phát ra có vẻ xa lạ, anh hơi sợ, chẳng lẽ không phải cô ấy? Do dự mấy giây, anh vẫn quyết định vào nhìn xem.

Đẩy cửa ra, anh thấy Cố Chiêu Ninh đang ngồi sau bàn làm việc cười vui vẻ, là cô ấy, thực sự là cô ấy.

“Sao anh lại tới đây?” Cố Chiêu Ninh không biết nói gì, đã nhiều năm không gặp, dù sao lúc Bạch Hiên Dật thích cô cô cũng biết cho nên lúc gặp lại anh cô có vẻ hơi xấu hổ.

Thật ra, việc này ngoài dự tính của cô, nếu nhìn ảnh sớm hơn một chút, có lẽ cô còn chuẩn bị một chút xem phải làm gì, nói gì, bây giờ cô mới hối hận sao mình lại không thèm quan tâm tới mấy tạp chí lá cải.

“Em nói thử xem. Tôt quá, đổi số điện thoại cũng không cho anh biết một tiếng, quên anh thật rồi à?” Bạch Hiên Dật cười tiến đến, ngồi trên ghế salon làm tư thế anh yêu thích nhất lười biếng tựa vào lưng ghế nhíu mày nhìn về phía Cố Chiêu Ninh. “Em thật lợi hại, ngày trước anh lại không nhật ra em lại có tiềm năng thế này.” Anh chỉ vào tủ kính phía sau bày đầy các loại huy chương, cúp lớn nhỏ mà cảm thán.

“Anh cũng thấy rồi đấy, em chẳng có gì mới.” Sau 5 năm gặp lại, lúc cô lúng túng nhìn thấy hành động tự nhiên như thế của Bạch Hiên Dật cũng thoáng thích ứng, có lẽ anh cũng đã từ bỏ.

“Thật là… nếu sớm biết em là nhà thiết kế, anh đã không chút do dự chạy đến, chậc chậc, mất di một khoảng thời gian gặp mặt”

Cố Chiêu Ninh lần này cười rất tự nhiên, Bạch Hiên Dật vẫn tưng tửng như thế, điển hình là một công tử phong lưu, nời nói của anh khiến cô rất buồn cười.

“Em cũng vậy, nếu sớm biết người mẫu là anh, em sẽ không do dự đi đón” Cố Chiêu Ninh cũng cười đùa với Bạch Hiên Dật.

Anh vẫn thích mặc áo khoác trắng như xưa, mà thiết kế của cô lần này hầu hết đều là màu trắng, hai người như không hẹn mà gặp, nhưng Bạch Hiên Dật nhận thấy, trong lòng Cố Chiêu Ninh vẫn chưa hoàn toàn lãng quên an.

Kẻ háo sắc mặc một chiếc áo sơ mi đen để hở hai cúc ngực làm lộ ra làn da lúa mì, như một hoàng tử lo lắng bất ổn cười bí hiểm từ từ tiến về phía Cố Chiêu Ninh.

“Nhóc này! Mấy năm nay ổn không?”

Oạch… cứ tưởng Bạch Hiên Dật lại đang có ý đồ gì xấu, nhưng anh lại tới trước mặt mình nghiêm túc hỏi một câu như vậy, chẳng lẽ… anh biết chuyện giữa cô và Hoắc Thương Châu rồi?

“Rất tốt… Anh không thấy em lúc này rất ổn sao?” Cố Chiêu Ninh né tránh tầm mắt của anh, tránh ra bên cạnh, vòng qua Bạch Hiên Dật ấn một số trên điện thoại nội bộ: “Cho tôi hai cốc café, một cốc thêm hai thìa đường và một viên kẹo.” Sau đó cô đi thẳng ra ghế sofa ngồi xuống.

“Hóa ra em vẫn nhớ.” Nụ cười của Bạch Hiên Dật sâu hơn, Cố Chiêu Ninh vẫn nhớ rõ thói quen uống café của anh, điều này khiến anh bất ngờ.

“Dĩ nhiên, trí nhớ của em rất tốt”. Cố Chiêu Ninh nhún nhún vai chờ đợi café, vì câu hỏi của Bạch Hiên Dật khiến cô mất tự nhiên, cầm đại một quyển tạp chí lên liếc nhìn.

Bạch Hiên Dật mỉm cười, đến ngồi bên cạnh, vòng tay để lên thành ghế sau lưng cô, cảm giác này như thể Cố Chiêu Ninh tựa vào ngực khiến anh thích thú dù hiện tại anh không thể làm thế.

“Bây giờ đã nói với anh được chưa?”

Quả nhiên, cô vẫn không thể tránh được, sau khi thư ký bưng café vào, Bạch Hiên Dật phá vỡ không khí yên lặng, tiếp tục hỏi.

“Em đã trả lời rồi còn gì.”

“Anh muốn hỏi cuộc sống hôn nhân của em”

Anh nói cuộc sống hôn nhân, xem ra là anh chưa biết.

Đợi một lúc lâu không thấy Cố Chiêu Ninh trả lời, Bạch Hiên Dật nghiêng người áp đảo Cố Chiêu Ninh, anh vây cô trong hai cánh tay, chống người nhìn cô: “Em giấu giếm anh phải không? Em không nói anh cũng biết, em không vui vẻ! Rất buồn bã!” Anh như phát khùng, hung hăng nhìn chằm chằm Cố Chiêu Ninh, trong đáy mắt hiện lên tia lo lắng, đau lòng.

Nếu hôm đó thấy Hoắc Thương Châu ở cùng với Thiên Mộng Tuyết, anh thấy lo lắng cho Cố Chiêu Ninh, thì hôm nay, vẻ giấu giếm của Cố Chiêu Ninh, rõ ràng trên mặt viết đầy chữ tổn thương vẫn giả bộ rất tốt khiến anh tức giận.

Thấy biểu hiện kích động của Bạch Hiên Dật, Cố Chiêu Ninh biết anh đang lo lắng cho mình.

Ban đầu cô tưởng rằng Bạch Hiên Dật chỉ là nhất thời hứng khởi, nhưng bây giờ nhìn lại thì không phải, Bạch Hiên Dật thật sự rất quan tâm đến mình.

Một người đàn ông rõ ràng bị từ chối, sau 5 năm vẫn quan tâm đến cô trước sau như một, vậy mà Hoắc Thương Châu mang đến cho cô những gì? Chỉ toàn là đau khổ.

Trong tình cảnh này, mọi sự ngụy trang đều biến mất, cô không phản kháng, cũng không giận dữ mắng mỏ Bạch Hiên Dật xen vào việc của người khác, ngược lại cô bật khóc, rất thương tâm.

Bạch Hiên Dật trong nháy mắt ngây người, lần đầu tiên thấy cô khóc là lúc mẹ gặp nguy kịch, khi đó anh yên lặng khóc cùng cô; lần thứ hai là trong lễ tang mẹ cô, anh núp trong một góc nắm chặt quả đấm nhìn, có cảm giác muốn xông đến ôm chặt cô vào lòng nhưng Hoắc Thương Châu đang ở bên cô, một người ngoài như anh có thân phận gì mà xuất hiện? Bây giờ, cô lại lần nữa khóc thút thít trước mặt mình, vì Hoắc Thương Châu, vì thằng bạn tốt của anh.

Có câu nói vợ bạn không thể cướp, nhưng lúc này anh không quan tâm.

Anh ôm chặt Cố Chiêu Ninh vào ngực, y như lần đầu tiên, anh nguyện ý làm bến đỗ của cô, chữa trị lúc cô bị thương, anh dừng một lúc, nhẹ nhàng nghịch ngợm mái tóc của cô, nói dịu dàng: “Em biết anh sợ nhất gì không?”

Cố Chiêu Ninh đang khóc thút thít trong ngực anh lắc đầu một cái.

Bạch Hiên Dật đặt cằm lên đỉnh đầu Cố Chiêu Ninh, lưu luyến chậm rãi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng cười: “Em sợ nhất là thấy em khóc, cả đời anh ghét nhất là thấy phụ nữ khóc, chỉ có em, anh không chịu nổi, không phải ghét mà tan nát cõi lòng.” Những lời anh nói là thật lòng, ngay từ lần đầu tiên gặp anh đã thích cô gái liều lĩnh này, anh thích sự hồn nhiên của cô, như thế không gì đánh đổ nổi cô. Nhưng lần đầu tiên thấy cô khóc, anh đã biết anh yêu cô rồi, không thể tự kiềm chế được.

“Bạch Hiên Dật”. Cố Chiêu Ninh nghe thấy anh nói vậy, trong lòng áy náy, một công tử vốn lì lợm bướng bỉnh, lúc này lại dịu dàng khiến người ta kinh ngạc. Cô khóc nức nở rúc vào ngực khẽ kêu tên anh.

“Ừ?” Bạch Hiên Dật khẽ mở mắt, không buông cô ra, anh biết cô chỉ là cảm kích, cho nên anh tự cười giễu cợt mình: “Anh ngốc không? 5 năm, anh nghĩ đã có thể từ bỏ em, nhưng khi nhìn thấy Thương Châu ở cùng với Thiên Mộng Tuyết, anh lại cảm thấy vui mừng.” Cảm thấy người trong ngực đột nhiên cứng đờ, anh nói tiếp: “Em không phải kinh ngạc, anh tức giận vì thằng nhóc kia không quý trọng em, anh vui mừng vì sẽ lại có cơ hội. Nhưng bây giờ anh biết rõ, bất kể anh làm gì, vị trí trong trái tim em đều không dành cho anh.” Nói xong, khóe mắt anh cũng lặng lẽ nhỏ một giọt lệ, anh sợ cô nhìn thấy, liền ngẩng đầu lên, mang mấy thứ nước mắt bất lực kia nuốt lại.

“Bạch Hiên Dật… Chúng ta mãi mãi là bạn phải không? Tình bạn là bền vững nhất, em không muốn mất anh, vì vậy cả đời này chúng ta làm bạn của nhau được không?” Nghe anh nói Hoắc Thương Châu và Thiên Mộng Tuyết ở cùng nhau cô không hề ngạc nhiên, chỉ có một chút thất thần, với sự thẳng thắn của Bạch Hiên Dật, cô thấy bất lực, cả cuộc đời này, nếu có một người bạn tri kỷ như anh là cô thỏa mãn rồi, mất mát quá nhiều khiến cô lo sợ, để không gặp lại cảm giác này, cô đành lựa chọn làm bạn Bạch Hiên Dật, mặc dù cô không biết anh có chấp nhận hay không.

“Anh không còn lựa chọn không phải sao?” Ngầm đồng ý với lời Cố Chiêu Ninh, lời nói của Bạch Hiên Dật có chút đùa cợt.

Cuối cùng tảng đá trong lòng Cố Chiêu Ninh đã được gỡ xuống, cô đẩy Bạch Hiên Dật ra, lấy một mảnh khăn giấy trên bàn trà lau nước mắt.’

Lúc Cố Chiêu Ninh đứng dậy, Bạch Hiên Dật cũng vội vàng buông tay xoa xoa mặt, anh không muốn cô thấy bộ mặt buồn cười của mình, không muốn cô thương hại.

“Em mời anh ăn cơm nhé?” Cố Chiêu Ninh cảm thấy không khí này thật ảm đạm, cho mình một ít thời gian lắng đọng, sau đó tươi cười nói: “Coi như ăn mừng trước cho sự thành công của buổi trình diễn! Cũng coi đón tiếp anh trở về, còn muốn cảm ơn anh vì có thể làm mẫu nam chính cho em.”

“Oa oa, em keo kiệt quá đi, gộp mấy bữa làm một thế à?” Không hổ danh là giới nghệ sĩ, Bạch Hiên Dật ngụy trang khiến Cố Chiêu Ninh không thể nhận ra, lúc này nghiễm nhiên là một bộ dạng lưu manh, cười cợt lắc đầu.

“ha ha ha, em vốn keo kiệt thế, anh giờ mới biết à?”

“Được rồi, được rồi, đi đâu đây?”

“Phải rồi… Ở nhà hàng lần đầu tiên anh mời em đi”

“Hả?”

“Đi thôi đi thôi”

Hai người giống như quên đi hiện tại, trở về thời điểm ngày xưa cãi nhau ầm ĩ, hihi ha ha rời khỏi trụ sở LOVER.

Lên xe của Bạch Hiên Dật, Cố Chiêu Ninh còn nghe anh kể chuyện cười bậy, liền tức giận đám một cái vào bả vai anh, Bạch Hiên Dật giả vờ đau đớn xoa vai, sau đó ôm lấy cô sàm sỡ.

“Buông ra! Đồ quỷ háo sắc” Cố Chiêu Ninh đẩy Bạch Hiên Dật, cô biết anh đùa giỡn, cho nên cũng không tức giận, chỉ cố ý kéo dài thanh âm mắng anh.

“Được rồi, được rồi, dưới hoa mẫu đơn, quỷ cũng đa tình! Anh làm quỷ cũng được, nhưng là quỷ đẹp trai” Bạch Hiên Dật thì thào bên tai Cố Chiêu Ninh.

“Lái xe đi” Cô lập tức liếc anh một cái.

Bạch Hiên Dật cười cười, nổ máy xe.

Cảnh này đều rơi vào mắt một người ngồi trong một chiếc xe màu đen thời thượng cách đó không xa.

Hoắc Thương Châu không nghe thấy họ nói gì, nhưng nhìn hai người công khai thân mật, giữa đường giữa chợ liếc mắt đưa tình trong lòng ghen tức, tay nắm chặt tay lái, răng cũng cắn hặt, ánh mắt hung ác như lang sói nhìn hai người ngồi trong xe cách đó không xa.

…………………………………………..

Trong căn phòng u ám

Thiên Mộng Tuyết bò từ trên giường xuống đất, nhặt quần áo mặc vào, làn da trắng nõn dưới ánh đèn lờ mờ làm nổi bật màu phấn, không khó nhận ra, cô vừa trải qua việc gì.

Thiên Mộng Tuyết mặc nốt chiếc quần dài trên đống quần áo đàn ông mặc lên người.

Trên giường, người đàn ông kia tựa vào đầu giường đốt một điếu thuốc, nhìn bóng lưng lạnh lùng của Thiên Mộng Tuyết đùa giỡn: “Sao phải về gấp vậy?”

Thiên Mộng Tuyết căn bản không muốn quan tâm đến người đàn ông kia, chỉ dừng lại một chút sửa sang tóc tai rồi lại tiếp tục.

“Chậc chậc, nếu Hoắc Thương Châu biết vài ngày nay cô làm những gì, không biết cô còn lãnh đạm được như thế không.” Người đàn ông kia khinh thường nhìn cô.

Thiên Mộng Tuyết sửng sốt sau đó xoay người nhìn bộ mặt cười gian tà của người đàn ông, khuôn mặt vốn dịu dàng trở nên ác độc, giọng nói lạnh lùng: “Tôi cảnh cáo anh! Giữa chúng ta có hợp đồng! Nếu anh dám làm gì, hãy coi chừng” Trong tay cô cũng có chuôi của người đàn ông này, giữa hai người chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch, một khi kẻ nào phá vỡ luật chơi, sẽ trả giá nặng nề!

Người đàn ông đột nhiên cười thành tiếng, sau đó di điếu thuốc, xuống giường đến trước mặt, ôm hông Thiên Mộng Tuyết: “Anh cũng chỉ đùa một chút, nhìn em sợ chưa kìa, Hoắc Thương Châu sao lại tốt số như vậy? Em lại một lòng một dạ với hắn”. Nói đến đây, trên mặt hắn rõ ràng có tia ác độc, dường như nghiến răng nghiến lợi nói ra câu cuối cùng.

“Hư! Anh vĩnh viễn không thể so sánh với anh ấy” Thiên Mộng Tuyết khinh thường liếc nhìn người đàn ông, cười một tiếng khinh miệt rồi quay đầu đi. Cô căm ghét người đàn ông này, nhưng bây giờ lại cần anh ta, cô không thể không thừa nhận, người này trên giường khiến cô vui vẻ, nhưng xuống khỏi giường lập tức thấy ngứa mắt.

Người đàn ông vươn tay nắm cằm Thiên Mộng Tuyết, hung hăng cắn lên miệng cô, Thiên Mộng Tuyết rên lên một tiếng, đôi lông mày đen rậm nhíu chặt quật cường ngẩng đầu nhìn hắn.

“Đừng cố tình chọc giận anh! Em sẽ phải trả giá cao đấy” Hắn vỗ vỗ vào mặt Thiên Mộng Tuyết, nói xong đẩy cô ra, xoay người mặc quần áo lạnh lùng nói: “Cút”