Ông Xã Thần Bí

Chương 20: Tôi không qua đó, em tự tới đây




Tô Ánh Nguyệt ngây người: “Anh…”

“Ăn cơm trước đi, nếu không sẽ nguội mất.” Ý cười trên gương mặt Trần Minh Tân không dứt.

Tô Ánh Nguyệt lại lắc đầu không tin: “Có ai bị lợi dụng mà vẫn cảm thấy vinh hạnh không?”

“Vậy cũng phải xem người lợi dụng tôi là ai, hơn nữa, cái giá này cũng ngọt ngào quá…” Trần Minh Tân ý tứ nhìn cô.

Tô Ánh Nguyệt lập tức đỏ mặt.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường, hai người chỉ có thể ngủ cùng nhau.

Có lẽ là vì trước đó Trần Minh Tân đã nói những lời gần như là tỏ tình, tâm trạng Tô Ánh Nguyệt hơi thay đổi.

Cô nằm trên giường, nghe tiếng nước “tí tách” từ trong phòng tắm truyền tới, trong lòng không hiểu sao lại hơi căng thẳng.

Không lâu sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn.

Tô Ánh Nguyệt ngừng thở, căng thẳng nhắm mắt.

Trừ lần trước cô không nhớ gì ra, cô chưa bao giờ ngủ cùng giường với đàn ông.

“Cạch” một cái, đèn lớn trong phòng bị tắt, bên giường còn lại lún xuống, Trần Minh Tân nằm xuống rồi.

“Tôi đáng sợ đến vậy sao? Em nằm xa như vậy?”

Giọng của Trần Minh Tân truyền tới, trong lòng Tô Ánh Nguyệt rất kích động, nhưng vẫn nằm cứng người giả vờ ngủ.

Nhưng người đàn ông vẫn luôn rất bao dung cô, bỗng nhiên sấn tới, giây tiếp theo, chiếc chăn che đi khuôn mặt cô đã bị anh lật ra.

Bàn tay ấm áp chạm vào vai cô, hơi dùng lực, ôm cô vào lòng.

Trong bóng tối, cô không nhìn thấy gương mặt của Trần Minh Tân, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả lên đỉnh đầu cô, trầm ổn và nhẹ nhàng.

Tô Ánh Nguyệt cả người cứng đờ như tảng đá.

Một giây, hai giây…

Rất lâu sau, người đàn ông đang ôm cô không hề có làm thêm gì nữa.

Tô Ánh Nguyệt dần dần thả lỏng, đúng lúc này, bàn tay đang đặt eo cô hơi động, Tô Ánh Nguyệt phản xạ theo điều kiện, giơ tay chống vào ngực anh đẩy anh ra ngoài.

Kết quả, Trần Minh Tân chỉ một cánh tay mà kéo lại tay cô, hơi thở hơi nặng nề, giọng nói căng thẳng: “Đừng động đậy.”

Tô Ánh Nguyệt bất giác cảm thấy thân thể anh có hơi thay đổi, cũng căng thẳng nói: “Anh, anh bỏ ra.”

“Không bỏ.” Hơi thở của Trần Minh Tân lại nặng nề hơn một chút, sau đó cúi đầu hôn cô.

“Ưm…” Tô Ánh Nguyệt lắc đầu cự tuyệt, nhưng bởi vì hai tay bị Trần Minh Tân nắm lại, không thể kháng cự.

Trần Minh Tân càng hôn càng sâu, tuân theo bản năng của đàn ông mà lật người lên trên, tay men theo cơ thể của Tô Ánh Nguyệt mà đi xuống phía dưới…

Tô Ánh Nguyệt bỗng thanh tỉnh, mạnh mẽ đẩy người đàn ông đang ý loạn tình mê ra, sau đó ôm chăn trốn vào góc giường.

Trần Minh Tân hơi khựng, vậy mà anh lại bị phụ nữ cự tuyệt, trong lòng có chút không vui.

Giọng của Tô Ánh Nguyệt mềm mại vang lên: “Anh đừng qua đây.”

“Tôi không qua đó, em tự tới đây.”

Chất giọng đã nhuốm dục vọng của Trần Minh Tân không giống như bình thường, nhưng lại gợi cảm hơn, Tô Ánh Nguyệt nghe xong, mặt đỏ muốn chết: “Anh…không phải anh nói muốn sống cùng tôi cả đời sao? Tôi bây giờ không muốn…lần trước của chúng ta chỉ là sự cố…”

Tô Ánh Nguyệt nói ngắt quãng, như đang nói lắp.

Trần Minh Tân gần như cười ra tiếng, tưởng tượng bình thường gương mặt cô cô lúc nào cũng lạnh nhạt giờ đỏ hồng, vừa xấu hổ vừa cự nự…

Chết mất, chỉ tưởng tượng như vậy thôi, Trần Minh Tân đã thấy khó chịu rồi.

“Được, tôi không làm gì, em ra đây ngủ, nhỡ ngã thì làm sao.” Trần Minh Tân dịu dàng dỗ cô.

Tô Ánh Nguyệt nghe lời anh, nhích qua bên anh chút rồi dừng lại.

Động tác chậm chạp của cô làm Trần Minh Tân không nhẫn nại được nữa, nhanh chóng giơ tay kéo cô tới, nắm tay cô kéo ra chỗ nào đó…