Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám

Chương 234




Chương 234: Tôi có con, tôi yêu cậu bé rất nhiều

Biên lai mua sắm lóe lên trên máy ảnh.

Có thứ này, cơ bản xem như ngồi vững tội danh Lâm Vi bỏ thuốc Lâm Quán Quán!

“Anh Giang, vì anh rất hâm mộ cô Lâm Vị, tại sao anh lại chọn cách vạch trần bộ mặt thật của cô ấy vào lúc này?”

“Lâm Ví có rất nhiều người hâm mộ, trong đó có rất nhiều cô gái không biết gì. Tôi chỉ không muốn họ bị Lâm Vi lừa dối và coi những người này như thần tượng.”

Các phóng viên im lặng.

Nhiệm vụ của Giang Tân Vũ đã hoàn thành, dưới sự hộ tống của bảo vệ, anh lại rời khỏi hiện trường. “Vớ vẳn! Chỉ là nói nhảm thôi!”

Tôn Hà Anh tái mặt: “Mày đang vu oan cho con gái tao.

Mày muốn dội nước bẩn lên người nó và mày muốn cả nhà chúng ta phải bị kéo xuống nước! Lâm Quán Quán, mày có tâm địa xấu xaI”

Tôn Hà Anh vươn tay định cào mặt Lâm Quán Quán.

Lâm Quán Quán đứng im, chưa kịp chạm tay vào Lâm Quán Quán thì đã bị nhân viên bảo vệ bắt được.

“Thành thật một chút!”

“Thả tôi ra!”

“Cử động liền đưa bà tới cảnh sát!”

Tôn Hà Anh run lên, lập tức dừng động tác.

Lâm Duyệt sau đó đã tung tin.

“Bốn năm trước, Quán Quán đã mắt đi sự trong trắng của mình trong biệt thự lưng chừng núi sau khi bị đánh thuốc mê.

Phóng viên hỏi.

“Không đúng, cô Lâm Quán Quán bị đánh thuốc mê. Trong trường hợp đó, sau khi hết thuốc, cô ấy nên gọi cảnh sát.

Dù không gọi cảnh sát thì cô ấy cũng nên náo động một trận chứ.”

Các phóng viên gật đầu.

Suy đoán này rất hợp lý.

Đổi thành ai, bị người ta bỏ thuốc mất sự trong sạch lại không có nảo một trận?

Bồn năm trước, sau đám cưới của Lâm Song Song, không có bất hòa nào xảy ra.

“Đây là điều tôi muốn nói tiếp theo.”

Lâm Duyệt vô thức liếc nhìn Lâm Quán Quán. Lâm Quán Quán tái mặt đứng đó và nhìn cô. Nhìn thấy ánh mắt của cô, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo.

“Chị ơi, chị nói đi.”

Mặc dù sự việc 4 năm trước là một vết sẹo sâu với cô.

Nhắc đến một lần tương đương với việc lột sạch vảy, để lộ vết thương rướm máu.

Nhưng đôi khi, vùng bị thương chỉ có thể được chữa lành bằng cách dùng dao cắt bỏ phần thịt thối.

Mặc dù nó sẽ rất đau.

“Lâm Vi và Tiêu Dục hẹn hò bí mật một năm trước khi Quán Quán bị đánh thuốc mê!” Lâm Duyệt tiết lộ một tài khoản QQ khác “Đây là tài khoản QQ bỏ đi của Lâm Vi, trong đó có tin tức.

về Tiêu Dục đó mà cô ta đã đăng và những bức ảnh thân mật của hai người! Có rất nhiều thời gian đăng ảnh trên đó. Mọi người có thể thấy khi nào cô ấy xen vào Quán Quán và Tiêu Dục.”

“Sau khi Sự việc xảy ra, Lâm Vi thông báo cho Tiêu Dục để Tiêu Dục nằm trên giường của Quán Quán.Vì vậy sau khi Quán Quán tỉnh dậy, điều đầu tiên cô nhìn thấy là Tiêu Dục, và Tiêu Dục đã giúp đỡ Lâm Vi giấu diếm, nói cho Quán Quán biết đó là anh ta là người vào tối hôm trước!

Quán Quán đã yêu Tiêu Dục ba năm, Quán Quán rất yêu anh ta và tin lời anh ta. Không nghi ngờ gì nữa nên cũng không điều tra nữa.”

Quanh mắt của Lâm Duyệt đã đỏ.

“Sau đó, Quán Quán phát hiện ra mình có thai và nghỉ học ở nhà nuôi con! Tiêu Dục giả vờ rất hạnh phúc để che đậy cho Lâm Vi. Anh ta cũng nói sau khi đứa trẻ chào đời, Quán Quán sẽ nhận được giấy chứng nhận kết hôn. Anh biểu hiện rất tốt, mỗi lần qua nhà đều đưa Quán Quán đi kiểm tra khoasản, cứ như vậy kéo dài cho đến khi Quán Quán mang thai được tám tháng.”

Các phóng viên hoàn toàn chết lặng.

“Xoát! Tiêu Dục đó trông hiền lành thật không ngờ lại là loại người như thế này!”

“Nếu không thích Lâm Quán Quán, anh ta có thể chia tay Lâm Quán Quán! Một chân giẫm hai thuyền thì thôi đi còn giúp Lâm Vi làm tổn thương Lâm Quán Quán như thế này!

Để che đậy cho Lâm Vi mà nhìn bụng cô ấy ngày một lớn?”

“Lừa gạt một cô gái như thế này, không sợ bị trời đánh hay sao chứ!”

“Đồ khốn nạn!”

Liên tục có những bình luận và mắng mỏ.

Các phóng viên cảm tháy tiếc cho Lâm Quán Quán.

Cô gái này khổ quá, sao lại gặp một đám yêu ma quỷ quái thế này?

Nước mắt Lâm Duyệt rơi xuống: “Khi Quán Quán mang thai được tám tháng, trong nhà lại xảy ra biến cố lớn. Sau đó, Lâm Đại Phúc nói với tôi là Quán Quán đâm Lâm Vị, Lâm Vi ốm nặng phải nhập viện. Tiêu Dục Bận trước bận sau canh giữ ở bên người cô ta.Lâm Đại Phúc và Tôn Hà Anh kể rằng Quán Quán bị Tiêu Dục đá trúng bụng đụng vào góc bàn chảy máu ò ạt rồi chết.”

Nhớ tới mọi chuyệ ba năm trước, Lâm Duyệt nghẹn ngào nói: “Tất cả đều nói Quán Quán đã chết, tôi không tin! Làm sao một người khỏe mạnh mới qua có hai ngày lại ra đi?

Tôi muốn nhìn thấy xác của Quán Quán! Tôi muốn nhìn thấy thi thể của Quán Quán nhưng họ nói với tôi rằng xác đã được hỏa táng! Lâm Đại Phúc giấu tôi làm tang lễ cho Quán Quán và gạch Quán Quán khỏi hộ khẩu. Điểm này các người cũng có thể cùng đồn công an chứng thực!”

Các phóng viên hít vào một ngụm khí lạnh.

Ánh mắt nhao nhao chuyển hướng LâmQuán Quán, thanh âm thận trọng: “Lâm Quán Quán, ba năm trước đã xảy ra chuyện gì, có tiện tiết lộ không?” Lâm Quán Quán đứng trên sân khấu.

Cô ấy vốn đã gầy, gần đây cô ấy lại sút cân do chuyện của Duệ Duệ, cô còn gầy hơn khi mặc áo đen, quần đen.

Lâm Duyệt khóc vài lần nhưng thân chủ vẫn lặng lẽ đứng đó như thể đang nghe câu chuyện của người khác, không rơi một giọt nước mắt.

Nhưng đây là điều khiến mọi người cảm thấy đau lòng hơn.

“Ba năm trước” Lâm Quán Quán bị khô cổ họng “Đây là lần cuối cùng tôi đề cập đến điều gì đó cách đây ba năm!”

Các phóng viên lắng nghe cần thận.

Giọng Lâm Quán Quán bình thản như đang kể chuyện của ai đó.

“Nói một cách đơn giản, Lâm Vi không còn có thể dung túng cho tôi và Tiêu Dục.Đề chia cắt chúng tôicô ta tự đâm mình và trách móc tôi, Tiêu Dục tức giận đá tôi đến chảy.

máu nhiều. Tôn Hà Anh nhân cơ hội giết chết tôi. Mạng tôi lại lớn nên khi bị ném xuống biển lại được sóng đánh lên bờ, sau đó được người hảo tâm đưa vào bệnh viện, hôn mê nửa tháng mới tỉnh lại, đứa nhỏ và tôiđều nhặt về một cái mạng. Tôi về đến nhà, phát hiện trong nhà đã làm qua tang lễ, sợ ở tại Vân Thành sẽ bị diệt khẩu liền mang theo con cái đi nước M, đoạn thời gian trước vừa mới về nước.”

Một đoạn đơn giản nhưng đầy thăng trầm.

Các phóng viên khó có thể tưởng tượng được.

Ba năm trước, Lâm Quán Quán chỉ là một cô gái vừa tròn 20 tuổi.

Làm thế nào mà cô ấy lại trải qua quá nhiều điều một mình như thế?

“Vào thời điểm đó, một người tốt bụng đã đưa tôi đến Bệnh viện Nhân dân số 1 ở Vân Thành. Bác sĩ mỏ lấy thai cho tôi vẫn chưa nghỉ hưu. Nếu có bất kỳ nghi ngờ nào, bạn có thể đến bệnh viện để xác minh!”

Lâm Quán Quán bĩu môi: “Hôm nay, sở dĩ tôi phát tán những chuyện này, nguyên nhân đầu tiên là mong công chúng công bằng cho tôi, còn một lý do nữa!”

“Lý do gì.” Người phóng viên hỏi.

“Tôi có một đứa con! Tôi yêu cậu bé rất nhiều! Tôi không muốn cậu bé sống trong bóng tối, nơi cậu bé không thể nhìn thấy ánh sáng cả đời. Tôi không muốn một ngày nào đó đưa con đi chơi liền bị chụp ảnh. Cư dân mạng đồn đoán về thân thân phận con tôi. Tôi là một người mẹ, tôi rất yêu thương con mình và không muốn con bị tổn hại theo bắt kỳ hình thức nào!”