Overturn Life Direction (Đảo Chiều Sinh Mệnh)

Chương 144: Sự trở lại bất ngờ




Scandal lần 2. Mọi người đang bàn tán xôn xao về việc tôi đang chứa chấp (và có thể tiếp tay) 1 tên Slytherin muốn ám hại cụ Dumbledore. Gryffindor cũng thật nhiều chuyện mà. Nếu mà mọi chuyện diễn ra ở phòng sinh hoạt chung Slytherin thì có lẽ sẽ khác. Dọc đường tới đại sảnh, tôi phải nhận biết bao nhiêu con mắt tò mò lẫn căm phẫn, nghi ngờ lẫn thán phục. Vừa bước tới bàn ăn, tôi đã thấy giáo sư McGonagall, giáo sư Flitwick và giáo sư Sprout lật đật chạy xuống. Thiệt tình! Không ngờ đã đến tai các giáo sư rồi. Riêng thầy Snape, với ánh nhìn kì lạ, vẫn ngồi yên, đăm đăm theo dõi nhất cử nhất động của tôi từ trên dãy bàn dành cho giáo sư.

- Daisy ơi. Con làm ơn. Làm ơn. Hãy nói với ta là tin đồn không có thật đi.

Giáo sư Flitwick run lẩy bẩy. Đứng bên cạnh là giáo sư Sprout đang lay lay người tôi.

- Con.. Con không hề làm việc đó, đúng không? Con là biểu tượng của 4 Nhà..

- Con phải khai báo thành thật, tất cả mọi chuyện, Daisy. Nghe rõ không?

Trái lại với 2 giáo sư kia, giáo sư McGonagall lại nghiêm mặt nhìn tôi với vẻ xét đoán. Tôi biết, tất cả các giáo viên trong trường đều tin tưởng tôi, họ chỉ còn chờ tôi phủ nhận điều đó. Nhưng, giáo sư McGonagall lại khác. Cô tin tôi, nhưng cô không hề đánh mất sự công minh của mình.

- Dạ thưa, chỉ một phần đúng. Con không chứa chấp cái tên Slytherin đó, và chắc chắn càng không tiếp tay cho hắn. Nhưng quả thật, hắn thật sự có ý định muốn giết cụ Dumble-

- Đã bảo với em bao nhiêu lần rồi. Tôi không có. Hắn mới có.

Một tiếng nói vang lên đằng sau lưng. Tôi quay lại, nhíu mày.

- Sao dạo này tùy tiện vậy?

Tom không trả lời, mặt hầm hầm nhìn tôi.

- Cụ Dumbledore đang ở đây, anh đi đi. Không thì đừng trách tôi. Nhắc cho anh nhớ, tôi vẫn chưa thể tin tưởng anh một lần nữa.

Mở miệng ra toan nói gì đó, Tom lại ngậm lại vì cụ Dumbledore đã đến bên tôi tự bao giờ.

- Có chuyện gì không ổn ở đây sao Daisy?

Cụ hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Tom. Lầm bầm điều gì đó, anh ta đột ngột biến mất trước sự ngỡ ngàng của mọi người, đặc biệt là Mione.

- Có vấn đề gì giữa 2 con vậy?

- Ờm.. Chỉ là.. Không có gì ạ.

Cụ Dumbledore mỉm cười xoa đầu tôi.

- Con nên nhớ, để thuyết phục người khác, trước hết, chúng ta phải đặt niềm tin vào người đó đã.

- Con đã tin anh ta nhưng.. Cụ biết đấy, Voldemort không hề dừng lại. Con cứ tưởng.. Con..

- Không ai là không thất bại cả, con nhớ chứ? Tuy nhiên, ta đoán là cậu ta đã nói thật đấy. Linh hồn bị chia cắt, tất có phần khác biệt. Còn về phần con, ta có thể hỏi con lần nữa rằng con có ổn hay không?

- Ổn sao?

Tôi nhếch mép cười lấy lệ, đưa bàn tay trái của mình lên và nhìn chằm chằm vào nó, khẽ đáp lại:

- Chính con cũng không rõ nữa. Liệu thế này có thể gọi là ổn không?

- Theo ta được biết, sự ảnh hưởng của lời nguyền đã giảm đáng kể từ hồi đó. Vậy, vấn đề của con.. có phải là chính con?

- Quả là chẳng gì che mắt được cụ cả.. Vâng.. Con thừa nhận rằng con gặp rắc rối với chính con. Nhiều khi, con lại chẳng thể biết được con là ai.. tại sao lại làm vậy.. thực ra con muốn gì.. Liên kết càng chặt chẽ hơn, con có thể thấy được nhiều sự việc hơn qua, có lẽ, một nhân cách khác. Nhưng, đến lúc đó, con lại đờ người ra, tâm trí con trống rỗng.. Con thực sự không hiểu.. thật sự không hiểu gì cả..

2 tay tôi ôm lấy đầu, giọng nghẹn ngào như chực khóc.

- Cảm xúc là không thể thiếu đối với mỗi người, nhưng con nên học cách điều khiến nó đi, càng sớm càng tốt. Con đang mở rộng tâm trí của mình, để cho cảm xúc lấn át hết mọi lí trí. Ta đoán, nó đang dần trở thành 1 điểm yếu vô cùng lớn..

- Con biết điều đó, thưa cụ. - Tôi nhỏ giọng đáp.

- Những thứ khiến cho ta phải đau đầu cũng có thể đến từ những người yêu thương ta, cũng như những người ta yêu thương, quan tâm và muốn bảo vệ. Đó, gọi là áp lực. Tuy nhiên, ta tin tưởng con. Ta biết con sẽ không làm mọi người thất vọng.

- Vậy thì lần này cụ lầm rồi. Cụ không nên tin tưởng.. 1 người như con..

- Phải. Ta không tin tưởng người như con. Người ta tin tưởng, là con.

Tôi từ từ buông 2 cánh tay xuống, tròn mắt ngước nhìn cụ Dumbledore đang mỉm cười. Có tiếng hắng giọng. Đó là giáo sư McGonagall.

- Xin lỗi, nhưng tôi đoán là cuộc nói chuyện giữa 2 người đã kết thúc rồi chứ? Tôi và 2 giáo sư đây có chuyện cần nói với con bé.

- Ồ phải, cô Minerva. Ta nghĩ đã đến lúc nếm thử bữa điểm tâm rồi. Nhân tiện, ta nghĩ sẽ trả lời những thắc mắc đó luôn cho tất cả..

Đoạn, cụ ho vài cái rồi nói lớn với toàn thể mọi người trong sảnh đường.

- Ta nghe nói gần đây có 1 tin đồn liên quan đến Daisy Williams của chúng ta. Ta có thể nói, cô bé đặc biệt này chưa bao giờ muốn hãm hại ta cả. Chỉ là, ta có lẽ đang giao cho Daisy 1 nhiệm vụ khó khăn. Nếu có gì đó không tốt xảy ra với ta, ta mong mọi người không nghĩ xấu về Daisy.

- Cụ không cần nói thế đâu.

- Sao lại không được chứ?

Cụ Dumbledore lại mỉm cười xoa đầu tôi lần nữa và nói bằng giọng nhẹ nhàng:

- Nhìn xung quanh con xem. Có Eric, có Harry, có bạn bè của con, có các thầy cô, và có cả ta cùng với Tom Riddle ở bên con nữa. Tất cả đều sống trong tim con.

Lách tách.. Lách tách.. Nước mắt lăn dài trên má.. Vui sao? Tôi đoán vậy. Cố nén lại những giọt nước mắt của mình nhưng không được, tôi lau chúng bằng tay áo chùng một cách vụng về, bỏ chạy về phòng sinh hoạt Hufflepuff với một câu nói:

- Con xin lỗi. Con nghĩ mình sẽ nghỉ học bữa hôm nay.

- Ơ Daisy! Cậu còn chưa ăn gì mà! Daisy! Daisy!

Ron gọi với theo nhưng tôi vẫn cứ chạy thẳng về phòng mà chẳng đáp lại lời nào.

Píp píp.. Píp píp.. Không bắt được tín hiệu. Eric đang làm gì cơ chứ? Tại sao lúc cần lại biến đi đâu mất vậy hả? Tôi ngồi trên giường, tay ôm chặt cái gối và khóc thút thít. Cô đơn? Không. Nó còn tồi tệ hơn nhiều. Tôi cảm thấy mình lạc lõng..

- Cậu đã cảm thấy ổn hơn chưa?

Harry vừa hỏi vừa gắp cho tôi miếng bò bít tết.

- Cũng tạm ổn rồi. Cảm ơn cậu?

- Ôm oa ậu ị hao dậy? (Hôm qua cậu bị sao vậy)

Ron ngoạm 1 miếng đùi gà to tướng đến nỗi nuốt không trôi. Thấy thế, tôi vội vỗ lưng cậu, lắc đầu khuyên bảo:

- Ăn từ từ thôi. Làm gì mà như sắp chết đói vậy?

- Cậu không hiểu đâu. Đồ ăn ở Hogwarts ngon lắm!

Cảm thấy có ánh mắt ganh ghét hướng về phía tôi, ngó nghiêng xung quanh, tôi liền nhận ra đó là Lavender Brown. Thở dài, tôi lấy khăn lau miệng cho Ron, nhẹ nhàng nhắc nhở:

- Cậu làm tớ bị liên lụy rồi đấy. Xem ai đang ghen kìa. Không có lần sau đâu.

Ron nhoài người lên phía trước, vẫy tay chào Brown, xong, lại quay sang tươi cười.

- Không sao không sao. Tớ sẽ giải thích cho.

- Cậu nghĩ giải thích là đủ rồi sao hả Ron?

Tôi chưa kịp lên tiếng thì có người cướp lời. Ngoảnh mặt ra đằng sau, tôi tròn mắt ngạc nhiên, và miệng thì há hốc ra.

- E-E-E-ERIC?

Tôi dụi dụi mắt xem có nhìn lầm không, nhưng thực sự cái "ảo ảnh" đó chẳng hề tan biến. Nằm mơ sao? Cơ mà tại sao lại mơ về cậu ấy chứ? Chưa kịp phản ứng gì thêm, Eric đã nắm lấy bàn tay trái của tôi đưa lên môi hôn nhẹ. Rất nhanh chóng, tôi đỏ bừng cả mặt.

- Là tớ đây, ngốc ạ. Tớ về thăm cậu đây.

- CÁI QUÁI GÌ VẬY? SAO CẬU TA XUẤT HIỆN Ở ĐÂY?

Cả sảnh đường rộ lên cơn bàn tán, như lâu ngày chưa được nói nên ngứa miệng. Cụ Dumbledore đi rồi. Không ai giải thích cho tôi chuyện này cả. Eric đã cao lớn thêm rất nhiều, 16 tuổi với chiều cao mét tám, trong khi tôi vẫn giữ nguyên chiều cao mét sáu của mình. Trông cậu ấy điển trai hơn trước rất nhiều, khuôn mặt cũng đã có những nét lãng tử phong trần rất quyến rũ. Vẫn bộ đồng phục Slytherin ngày ấy, cậu ấy đột nhiên trông chững chạc và cuốn hút gấp bội phần. Chợt, Eric đã bế tôi lên rồi gật đầu chào với các giáo sư.

- Con đã xin phép cụ Dumbledore về trường hôm nay. Tiện đây, con cũng xin phép giùm Daisy cho cậu ấy nghỉ học 1 bữa ạ. Trông cậu ấy xanh xao quá.

Nói rồi cậu ấy vẫy cây đũa phép đưa lá thư nào đó đến bàn dành cho các giáo sư, bỏ ngoài tai mọi lời nói của tôi, mặc kệ những cú đánh hờn dỗi từ tôi, chờ đợi giáo sư McGonagall gật đầu đồng ý thì mới đưa tôi đi. A! Ngại chết mất thôi! Lấy đâu ra cái lỗ cho tôi chui xuống bây giờ? Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét! Cậu quá đáng lắm, Eric à!​