Phá Trận Đồ

Chương 71: 71: Cổ Thi






Sắc mặt Tiêu Ngạo Sênh rất khó nhìn.
Sau khi Mộ Tàn Thanh kết luận Cơ U mưu đồ gây rối, bọn họ gần như cùng lúc nhớ tới A Linh bị đơn độc lưu lại, lúc này quyết định quay về.

Nhưng mà, Tiêu Ngạo Sênh tinh tường nhớ rõ mình là theo nữ quan dẫn dắt đi ra cửa thành nam sau đó đi vào cửa thành bắc, Mộ Tàn Thanh cùng đám thành dân xa lạ kia xuất hiện cũng chứng minh không gian thật sự chuyển đổi.

Thế nhưng khi bọn họ dựa theo con đường từ nam đi vào bắc để trở về, lại phát hiện cảnh tượng trong thành vẫn như trước, vẫn những khuôn mặt hôm qua chưa nhìn thấy.
Tiêu Ngạo Sênh chưa từ bỏ ý định, liền ỷ vào thân pháp nhanh nhẹn, ở giữa cửa thành nam bắc qua lại mấy lần, cuối cùng vẫn không tìm được con đường, phảng phất sáu Vong thành nơi có Cơ U chỉ là một ảo giác.
So với hắn sốt ruột bốc lửa, Mộ Tàn Thanh trong lòng càng suy tính nhiều.

Dù sao Cơ U đã không thể tin, như vậy "con đường sinh tử" trong miệng nàng có thể tin hay không cũng còn phải thương thảo lại.
"Nhưng mà ta đích xác là dựa theo con đường kia vượt qua không gian đến nơi này." Tiêu Ngạo Sênh nắm chặt trường kiếm, nghĩ mãi mà không ra.
"Kỳ thực ta vẫn có nghi vấn..." Ỷ vào phép che mắt, Mộ Tàn Thanh không kiêng dè chút nào mà quan sát người đi đường qua lại "Sư huynh ngươi xem, Đàm cốc chính là nơi bắt buộc phải đi qua để vào trung bộ Bắc Cực cảnh, hàng năm không biết có bao nhiêu người ngoài từ đây qua lại nam bắc.

Giả như chỉ cần thay đổi con đường có thể đưa thân vào một không gian khác, ngàn năm qua làm sao cũng phải có kẻ xẩy chân xúi quẩy.

Nhưng mà trước đó, chúng ta đều chưa từng nghe được chuyện như vậy."
Tiêu Ngạo Sênh sắc mặt phát lạnh: "Ý của ngươi là nàng đang gạt ta?"
"Không ngoài hai khả năng: thứ nhất là con đường xác thực không sai, mà muốn thành công thực hiện chuyển đổi không gian vẫn cần thêm những điều kiện khác." Mộ Tàn Thanh nghiêng đầu liếc mắt nhìn hắn "Sư huynh đem chuyện phát sinh thời điểm mình đến tỉ mỉ nói lại một chút."
"Khi đó ta biết được bí mật sáu Sinh-Vong thành liền vội vã tới tìm ngươi, Cơ U liền sai một nữ quan theo ta đồng hành.

Nàng một đường cũng không nói nhiều, mang theo ta từ cửa thành nam đi ra ngoài, dặn ta ngự kiếm thẳng lên phương bắc rồi từ cửa thành bắc đi vào.

Sau đó nàng liền lui về trong thành, ta theo lời mà đi, quả nhiên thấy thành trì như trước, người ở bên trong lại đều thay đổi dung mạo." Dừng một chút, Tiêu Ngạo Sênh cũng khá là khó hiểu "Theo lý, chúng ta trở về phải đi ngược lại con đường cũ, nhưng mà mới vừa rồi hai cửa nam bắc đều sắp bị chúng ta đạp bằng, cũng không trở lại được không gian kia."
Mộ Tàn Thanh đem lời của hắn bẻ tan vò nát, thực sự tìm không ra bất kỳ chỗ kẽ hở nào.

Y suy nghĩ thêm chính mình đi tới nơi này cũng không phải là lộ tuyến quy củ gì, vậy suy đoán thứ nhất sợ rằng là sai rồi.
Tiêu Ngạo Sênh thấy y nhíu chặt lông mày, hỏi: "Thứ hai có thể là cái gì?"
"Thứ hai là..." Mộ Tàn Thanh sâu sắc liếc mắt nhìn Tiêu Ngạo Sênh một cái "Sư huynh, ngươi đối với quá trình mình tới đây nhớ tới rõ rõ ràng ràng không?"
Tiêu Ngạo Sênh sững sờ, lập tức minh bạch ý tứ của y: "Có chứ.

Trước tiên không nói ý thức ta từ đầu tới cuối đều thanh tỉnh, cho dù có mê thuật quấy phá, Huyền Vi cũng không thể không có bất kỳ phản ứng cảnh báo nào."
Kiếm là chân linh thứ hai của kiếm tu, chỉ cần kiếm của bọn họ ở bên người, như vậy các loại công kích tâm thần, pháp quyết mê thuật đối với bọn họ đều bị giảm uy lực.

Tiêu Ngạo Sênh nói như vậy không thể nghi ngờ chính là chặt đứt khả năng mê thuật ảnh hưởng tới ký ức hắn.
Dòng suy đoán tựa hồ chuyển vào ngõ cụt, dù là Mộ Tàn Thanh cũng thấy đầu đầy loạn ma.

Nhưng hiện giờ thời gian không đợi người, y ở trong đầu xoay chuyển một hồi lâu, cuối cùng nói: "Chúng ta trước hãy đi trạch viện Tân gia một chuyến!"
Từ khi xảy ra việc tẩu thi giết người, cho dù là giữa ban ngày, trạch viện Tân gia cũng bị tất cả mọi người tránh lui đi vòng, khiến cho cả con đường đều hoang vắng.

Những người nguyên bản ở phụ cận cũng tạm thời rời khỏi, ngược lại dễ dàng cho bọn họ không cần phải kiêng dè lén lút.
Trong trạch viện lặng lẽ, ngay cả quỷ ảnh cũng không có.

Lúc này Mộ Tàn Thanh trực tiếp dẫn người leo tường tiến vào hậu viện.


Tối hôm qua y ở đây cùng ma thai giao thủ, thả ra yêu hồ chân hỏa đem hồ nước đầy tóc oán kia mạnh mẽ rút khô, tường viện nền gạch cùng cây cỏ cũng đều gặp vạ lây, hơn nửa đều cháy đen tàn tạ, chỉ có cây hòe già kia vẫn đứng sừng sững tại chỗ như cũ, từng chuỗi hoa đỏ sẫm nặng trình trịch cơ hồ muốn rơi xuống đất.
Mộ Tàn Thanh khịt khịt mũi, mùi thơm kia vẫn còn, không nồng hơn một điểm, cũng không nhạt đi mảy may.
Tiêu Ngạo Sênh ở trên đường đã nghe y nói chuyện này, hiện giờ thấy đầy viện tàn tạ cũng không ngoài ý muốn, trực tiếp nhảy xuống hồ nước, tỉ mỉ lật từng nùi tóc rối bời cùng đám đầu lâu khủng bố, càng xem càng chau mày.
"Sư huynh có phát hiện gì?"
"Đám xương đầu đó đều bị người dùng phương pháp đặc biệt xử lý qua, không có cách nào hiện ra trạng thái chân thực của từng người.

Mà xem đặc thù vẫn có thể xác định chúng nó cũng không thuộc về cùng một thời đại." Hắn lựa chọn ra mấy cái coi như hoàn chỉnh, xếp hàng ngang bên bờ "Ngươi xem, ngoài cùng bên trái cái này coi như nhỏ nhất, xương chẩm nhô ra khá nhiều, xương thái dương cũng hơi cao, chính là xương sọ đặc thù của Nhân tộc viễn cổ.

Theo thời gian chuyển dời cùng hoàn cảnh biến hóa, xương cốt Nhân tộc cũng dần dần phát sinh thay đổi, tổng thể trán hơi lớn, xương chẩm cùng xương thái dương cũng càng ngày càng thu vào.

Đến thời điểm Phá Ma chiến đã không khác biệt lắm với hiện tại, cũng chính là dáng dấp cái ở giữa này ..."
Những kiến thức quý giá như thế chỉ có sinh linh sống qua rất nhiều năm mới biết, nhìn chung Huyền La ngũ cảnh cũng chỉ có Trọng Huyền cung thông thạo.

Mộ Tàn Thanh dựa theo lời Tiêu Ngạo Sênh xem qua từng chút một.

Đám xương đầu này tổng cộng có chín cái, dùng cái thứ năm làm ranh giới, bốn vị trí đầu đặc thù so sánh rõ ràng, bốn cái phía sau liền chỉ khác biệt nhỏ.
Y không khỏi có chút kỳ quái: "Nhân tộc có tiến hóa sao?"
Huyền La tổng cộng có Ngũ cảnh Tứ tộc; Ba tộc Yêu, Quái và Linh đều bắt nguồn từ xa xưa, chỉ có Nhân tộc sinh sau quật khởi, theo ghi chép tính đến hiện giờ không tới năm ngàn năm.

Chính là sau khi tam giới phân chia, vạn tượng tạo hóa, ba tộc khác cũng đã đặt chân rất lâu rồi, Nhân tộc mới dựa vào thời cơ các thần quy nguyên giáng thế ra đời.

Bởi vậy không quản truyền thuyết thần thoại hay là điển tịch ghi chép, đều nói Nhân tộc là hậu duệ của thần linh, cho nên trời sinh đạo thể, đời sau vượt đời trước, hiện giờ đã chiếm cứ đất đai Trung Thiên, Đông Thương hai đại cảnh, mà ở ba cảnh khác cũng sinh sôi không dứt.
Nhưng nếu như là trời sinh đạo thể, chẳng lẽ Nhân tộc còn có thể tiến hóa?
"Đừng hỏi ta, ta cũng không phải là Nhân tộc." Đối mặt với nghi hoặc của Mộ Tàn Thanh, Tiêu Ngạo Sênh chỉ có thể buông tay "Những thứ này đều là ghi chép trong Tàng Kinh các, ta cũng là nhìn lén thôi."
"Nhìn lén?"
"Ừ, liên quan đến nội dung này đa phần thư quyển đều bị quy về sách cấm.

Trước đây đã lâu, ta đi vào tìm pháp quyết, phát hiện tầng cao nhất bị cấm chế phong tỏa, nhất thời hiếu kỳ liền thừa dịp người trông coi không chú ý lẻn vào."
Mộ Tàn Thanh đầy mặt hoài nghi: "Ngươi khi đó có bản lĩnh như vậy? Không chỉ phá được cấm chế, còn nhìn hiểu văn tự viễn cổ?"
Tiêu Ngạo Sênh ho nhẹ một tiếng: "Được rồi, là ta khích sư phụ đi vào."
Linh Nhai chân nhân Tiêu Túc chính là truyền nhân của Kỳ Môn thiên binh sách, lại là chủ Kiếm các, dù cho thân là Nhân tộc, gốc gác cùng căn cơ đều có một không hai trong Trọng Huyền cung lúc đó.

Ngoại trừ Tam bảo sư, không ai có thể chống đỡ được.
"Trong tay sư phụ có chú lệnh do cung chủ cấp, có thể đến tất cả mọi nơi trong Trọng Huyền cung mà không kinh động bất luận người nào.

Những nội dung này cũng đều là ngài sau khi xem xong chọn chọn bỏ bỏ nói cho ta." Tiêu Ngạo Sênh nhớ lại một chút "Nói đến, thời điểm sư phụ nhìn thấy quyển sách đó sắc mặt có chút không được tốt, mấy thứ hay ho này là ta thừa dịp ngài uống say mới hỏi được, sau đó tỉnh lại đánh cho ta một trận."
Mộ Tàn Thanh nhíu nhíu mày.

Vào đúng lúc này trong đầu y có thứ gì nhanh chóng lướt qua, nhưng đáng tiếc chưa kịp nắm lấy đã biến mất.
"Còn có một cái phát hiện..." Tiêu Ngạo Sênh phát giác đã lạc đề "Đám xương đầu này đều có liên hệ thân thuộc."
Mộ Tàn Thanh hoàn hồn cả kinh: "Huynh nói cái gì?"
"Ta nói chủ nhân đám xương đầu này, khi còn sống cũng đều là cùng một gia tộc." Tiêu Ngạo Sênh trầm giọng nói "Mặc dù không có huyết nhục cùng hồn phách lưu lại, nhưng ta là Linh tộc trời sinh, có thể thấy được linh nguyên căn cơ tạo thành chúng nó đều không khác mấy, chỉ sợ là chôn tổ tông liên tiếp mười tám đời."

Kết hợp thực tế, không khó phán đoán đám xương đầu này đều thuộc về các đời họ hàng truyền nhân Tân thị.

Nhưng mà, Nhân tộc không nói đến việc chú trọng mồ yên mả đẹp, cũng cực kỳ để ý hài cốt hoàn chỉnh; Làm con cháu gia tộc Tân thị có địa vị cao nhất trong Đàm cốc vì sao lại rơi vào cảnh đầu một nơi thân một nẻo, xương sọ còn bị vứt trong hồ nước hậu viện nhà cũ của mình chứ?
Mộ Tàn Thanh cùng Tiêu Ngạo Sênh liếc mắt nhìn nhau, sau khi ngạc nhiên nghi ngờ đều có chút phát lạnh.
"Tòa nhà này đến nay nhiều nhất không quá trăm năm, mà đáy hồ này vết tích rất sâu, thuyết minh trước khi trạch viện được kiến tạo cũng đã tồn tại rồi." Tiêu Ngạo Sênh lên bờ, bấm quyết đánh tan vết bẩn đầy trên tay "Nếu như có thể biết được nơi này trước đây là chỗ nào, nói không chừng sẽ có chút manh mối.

Nhưng đáng tiếc chúng ta bây giờ không biết bắt đầu từ đâu, thời gian sợ cũng không còn kịp."
Mộ Tàn Thanh bỗng nhiên nheo mắt lại: "Huynh nói, Tân Lục thị khi đó cũng đã bị dọa như chim sợ cành cong, làm sao buổi tối còn xuất hiện trong hậu viện, dẫn tới họa sát thân?"
Tiêu Ngạo Sênh suy nghĩ một chút: "Hoặc là nàng ngủ không được đi dạo, hoặc là nàng phát hiện thứ gì, kết quả bị hung thủ diệt khẩu!"
"Không thể nào là đám xương đầu này, chúng nó nấp dưới nước mắt thường khó gặp, nàng một phụ nhân sắp lâm bồn không thể xuống nước, như vậy..." Ánh mắt Mộ Tàn Thanh chuyển hướng về phía cây hòe già kia.

Tối hôm qua biến cố xuất hiện đột ngột không kịp chú ý, hiện tại giữa ban ngày, y phát hiện mảnh bùn đất kia có vết tích trượt qua.
Tiêu Ngạo Sênh kiếm chỉ nghiêng ra, gạch đá đầy viện cũng như giấy rách, không hề có một tiếng động tung bay, chỉnh tề mà xếp qua một bên góc tường, lộ ra bùn đất trống trơn phía dưới.

Theo hắn phất tay áo vung lên, cây hòe bị cuồng phong nhổ bật gốc, từ dưới lòng đất lộ ra lít nha lít nhít đầy tóc.
Bộ rễ của cái cây này, vậy mà lại là một đống tóc đan xen chằng chịt, không ngừng ngọ nguậy!
Cho dù Mộ Tàn Thanh cùng Tiêu Ngạo Sênh đều kiến thức rộng rãi, lần này cũng không khỏi kinh sợ.

Sau khi đám tóc lộ ra ngoài còn vặn vẹo như rắn, toàn thể đều đỏ thẫm như chuỗi hoa hòe quái lạ kia, hơn nữa không thể nhìn thấy phần cuối, tựa hồ ở dưới lòng đất kéo dài trải rộng, sâu không thấy đáy.
Tiêu Ngạo Sênh cắt đứt một sợi, chất lỏng màu đỏ tươi sền sệt bắn tung toé, tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc.
"Những thứ này đều là đồ quỷ quái gì vậy?!"
"Không phải rễ.

Chúng nó tuy rằng tương tiếp cùng cây hòe, nhưng rõ ràng có thể thấy là bị người dùng chú pháp mạnh mẽ quấn tóc vào.

Hơn nữa nhìn xu thế này, không phải hướng lên trên sinh trưởng, mà là hướng phía dưới thâm nhập." Mộ Tàn Thanh đi tới cạnh hố đất nhìn xuống, tóc ở dưới đáy ngo ngoe quấn quýt, từ nơi này căn bản không thấy rõ cụ thể mạch lạc.

Vì thế y để Tiêu Ngạo Sênh sưu tra các nơi trong trạch viện, bản thân lắc người biến thành tiểu hồ ly to bằng lòng bàn tay, trực tiếp nhảy xuống.
Lần này lại như đập vào một cái mạng nhện bằng tóc.

Những đám tóc kỳ quái này như nắm giữ sinh mệnh hoặc từng tia từng sợi, hoặc thành búi to, dưới đất ngang dọc đâm xiên, sâu vào lòng đất kéo dài bốn phương tám hướng.

Mộ Tàn Thanh đi vòng một lát liền cảm thấy trong lòng trầm xuống.
Y phát hiện mình đã đoán sai một chuyện.

Bao phủ Đàm cốc không phải là tà trận luyện hồn khát máu gì, mà là dưới đất giấu một thứ gì đó dùng đám tóc quái gở này làm môi giới, rút đi tinh lực cùng hồn phách tất cả sinh linh trên mặt đất.
Nhưng mà việc kỳ lạ liên tiếp xảy ra ở Đàm cốc là tại năm nay mới bắt đầu.

Xem đám đồ quỷ quái này đều khỏe mạnh tươi tốt như vậy, trời mới biết đã sống bao nhiêu năm.

Nhiều năm qua đám thành dân xuân thu canh tác cũng khó tránh khỏi đất đai bị đào xới, làm sao lại không có ai phát giác nó?

Mộ Tàn Thanh tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, hướng về mạng tóc giữa cái hố dưới gốc cây hòe leo xuống.
Toàn bộ tóc tai kỳ quái đều là từ nơi này tràn ra, bởi vậy địa đạo khá là chật chội.

Mộ Tàn Thanh cơ hồ đem mình kéo thành một tấm da cáo, thuận theo đám tóc không ngừng vặn vẹo trượt xuống dưới.

Chiều sâu địa đạo vượt quá dự liệu, đến thời điểm y cảm thấy xương cốt sắp vỡ nát, không gian rốt cuộc mới nới ra.
Cuối địa đạo, vậy mà có động thiên khác.
Đây là một hang động không lớn, trên hẹp dưới rộng giống bụng hồ lô, địa hình tròn trịa, dựa theo tiên thiên bát quái dùng đá tảng phân cách thành tám phần, vị trí trung tâm là một cái giếng cổ hình vuông.

Từng búi tóc vặn vẹo liền từ dưới giếng tuôn ra, cơ hồ đem miệng giếng chen chúc gió thổi không lọt.

Bọn chúng vuông góc vươn thẳng lên tầng đất bên trên, chợt nhìn như một cây cột từ trong giếng duỗi ra.
Bên cạnh giếng cổ có bốn cái đầu tượng thú bị vỡ cùng một ít đá vụn, phía trên đều có khắc bùa chú màu vàng.
Mộ Tàn Thanh vừa vặn rơi bên cạnh giếng cổ, y rung rung bộ lông, nhìn thấy tám phương vị đều quỳ đầy hài cốt không đầu.
Đó đều là hài cốt Nhân tộc, dựa theo bộ vị tiên thiên Bát Quái chỉnh tề bày ra, dù cho hoàn toàn không có huyết nhục, cốt cách cũng không bị phong hoá tổn hại.

Nếu như không phải không có đầu, đó chính là một tư thế quỳ phi thường hoàn mỹ.
Theo bản năng Mộ Tàn Thanh liền đem chúng cùng đám xương đầu dưới đáy ao liên hệ với nhau.
Tân thị là gia tộc các đời Sơn trưởng truyền thừa trong Đàm cốc, ở đây có thể nói vinh quang không ai bằng, năm đó càng có công chống lại Ma tộc, bảo vệ sơn thành, chết rồi tại sao lại rơi vào kết cục như thế, con cháu đời sau liệu có biết hay không?
Mộ Tàn Thanh liền quan sát kỹ một chút: những hài cốt này đều là hai đầu gối rơi xuống đất, thân trên phục thấp, xương tay buông xuống chếch về phía sau, là đại biểu tư thế "Sám tội".

Ngoài ra, hài cốt cơ bản đều hoàn chỉnh, không có dấu vết ghép nối, thuyết minh bọn họ rất có thể là trước khi chết tự mình đi đến nơi này, cũng dùng tư thái như vậy đi xong đoạn đường nhân sinh cuối cùng.
Chuyện này không giống bị người khác lừa dối, lại tựa như một nghi lễ thần bí truyền thừa của gia tộc.

Tất cả bọn họ đều hướng về phía giếng cổ, Mộ Tàn Thanh do dự một chút, đang lúc định tiếp tục nhảy xuống, tại chớp mắt chạm đến giếng cổ lại cảm thấy được không đúng.
"Cùm cụp, cùm cụp ..."
Tiếng vang kỳ quái liên tiếp không ngừng phát ra, phảng phất thứ gì đang ma sát khiến người ê cả răng.
Mộ Tàn Thanh theo bản năng quay đầu lại, sau lưng vẫn là đám hài cốt đó, thế nhưng chúng đang lục tục đứng lên.

Bọn chúng rõ ràng đã không còn đầu lâu, tay cũng không tấc sắt, chỉ còn dư lại khung xương trống rỗng, vẫn kết thành trận hình hướng vào giữa ép tới.
Hoa văn bát quái nguyên bản ảm đạm chợt sáng lên, mặt đất hang động giống như la bàn từ từ chuyển động.

Bát quái di chuyển vị trí, cửu cung biến hóa, đám hài cốt mới vừa còn cách y xa xa, khoảnh khắc sau đã đến trước mặt!
Sau một khắc, mấy cái cốt trảo trầm trọng đáng sợ giơ lên thật cao, mang theo kình phong sắc bén hướng về phía y mạnh mẽ hạ xuống!
Mộ Tàn Thanh dưới chân giẫm một cái, đạp lên chúng nhảy lên.

Chỉ thấy toàn bộ hang động đều như sống lại, vách tường ép xuống thu hẹp, mặt đất di chuyển lệch vị trí, đám hài cốt trầm miên như từ trong mộng thức tỉnh, muốn đem kẻ tự tiện xông vào xé nát!
Bạch Hồ thân hình khéo léo, tốc độ cũng nhanh đến mức kinh người, ở giữa đám hài cốt qua lại như tia chớp trắng.

Mộ Tàn Thanh không muốn trực tiếp hủy diệt chúng, nghĩ muốn tìm ra huyền cơ điều khiển người chết hành động, tuy nhiên động tác của chúng không chậm, công kích ác liệt, cho dù thân chết không hồn vẫn có một sức mạnh kỳ quái lưu lại trên hài cốt.

Mộ Tàn Thanh nhất thời không cẩn thận, liền bị một cái cốt trảo cào thành vết thương trên đùi phải.
Vết thương không sâu, dùng Yêu tộc thể phách đáng lý phải khép lại rất nhanh.

Thế nhưng lần này không chỉ không chuyển biến tốt, trái lại còn chảy ra máu đen.
Có độc! Mộ Tàn Thanh trong lòng giật thót.

Y nhờ thế mới biết đám hài cốt này không phải là không có vũ khí, mà công kích lợi hại nhất chính là bản thân chúng.

Nhưng mà làm cho y khiếp sợ chính là những độc tố này cũng không phải ngâm tẩm vào, mà là tự bản thân xương cốt đã có.

Đùi phải rất nhanh đã tê liệt, Mộ Tàn Thanh cắn răng một cái, móng vuốt ngưng lực đánh ra, chưởng phong đem một cỗ hài cốt vỗ nát.

Kết quả không tới một hơi thở, nó đã ngưng tụ lại, không buông tha mà tiếp tục vây công.
Con mẹ nó chứ! Mộ Tàn Thanh thiếu chút nữa mắng thành tiếng.

Y không ham chiến, trực tiếp đem tốc độ đẩy đến cực hạn, tìm kẽ hở xông ra trùng vây.

Bất chấp cốt trảo đuổi sau lưng tập kích, dựa vào sức mạnh nhảy một cái lên thành giếng, đột ngột lao xuống phía dưới, dù là cốt trảo động tác nhanh nhất cũng chỉ có thể kéo được mấy sợi lông mao.
So với địa đạo phía trên, miệng giếng này cũng không tính là sâu.
Mộ Tàn Thanh từ trong đống tóc giãy dụa đi ra, trên đuôi vẫn còn đau rát.

Y nhe răng trợn mắt mà rung rung lỗ tai, lấy tóc làm dây thừng một đường trượt xuống, rất nhanh liền đến đáy.
Dưới giếng không có gió, nước rất lạnh, hơn nữa có một sức hút sền sệt trầm trọng, một khi dính phải liền không cắt đứt ra được, phảng phất có vô số bàn tay từ phía dưới duỗi ra muốn kéo y xuống.

Những sợi tóc kia chìm vào trong nước, chợt nhìn như thủy tảo tối om om.
Suy nghĩ chốc lát, Mộ Tàn Thanh đơn giản vận chuyển chân nguyên, hóa thành nhân hình, ở quanh người bày ra một cái bình phong hộ thể nhỏ, theo lực hút này chìm vào trong nước, sau đó rốt cuộc y thấy được nguồn gốc của đám tóc kỳ quái này.
Đó là một nữ thi cực kỳ khủng bố.

Mộ Tàn Thanh từ trên người nàng không cảm giác được bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh gì.

Thân thể nàng bị tầng tầng vải bố vẽ phù văn bao bọc, tóc tai bay ngược lên trên, rời khỏi mặt nước liền sinh trưởng, tứ chi đều bị dây xích khắc đầy chú văn xuyên qua, cùng nền đất dưới đáy giếng nối liền một chỗ không thể xuy chuyển.
Nhưng mà nàng cũng là nữ nhân tuyệt mỹ, duy nhất lộ ra gương mặt cơ hồ đã đoạt hết vẻ đẹp của tạo hóa.

Mộ Tàn Thanh chỉ nhìn nàng một cái, liền cảm thấy tim không thể khống chế tăng tốc đập nhanh, tựa như mê muội đưa tay ra, chỉ giây lát là sẽ chủ động phá vỡ bình phong hộ thể, chạm đến khuôn mặt băng lãnh kia.
"Cái này không thể được nha!"
Ngay tại lúc này, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.

Mộ Tàn Thanh mãnh liệt giật mình thức tỉnh, cổ tay đã duỗi ra lại bị tóm lấy.
Tâm Ma nhiều ngày không gặp tại thời khắc suýt xảy ra tai nạn len vào giữa y và nữ thi, nắm lấy tay Mộ Tàn Thanh kề sát vào khuôn mặt mình, tựa như có chút ủy khuất nói: "Ngươi còn chưa sờ qua ta, làm sao có thể chạm vào người khác được chứ?"
Mộ Tàn Thanh: "..."
Động tác vốn muốn tránh đi của y khựng lại, rất muốn đổi tư thế tát cho hỗn đản này một cái bạt tai thật mạnh.
Tâm Ma tựa hồ là nghe được tiếng lòng của y, nói: "Hỏa khí đừng có lớn như vậy chứ!"
Mộ Tàn Thanh đối với hắn nửa điểm sắc mặt hòa nhã cũng không bố thí: "Ngươi ở nơi này làm cái gì?"
Tâm Ma chớp mắt mấy cái: "Chờ ngươi mà!"
Mộ Tàn Thanh ánh mắt phát lạnh: "Làm sao ngươi biết ta sẽ đến?"
"Ngươi muốn điều tra bí mật Đàm cốc, muốn tóm kẻ cầm đầu, lại là kẻ giảo hoạt giỏi quan sát suy đoán, tất nhiên phải đi nơi này một lần." Đôi mắt củng mạc đen đồng tử trắng của Tâm Ma tựa hồ sáng lên một cái "A, hiện tại ta đã đoán đúng, có khen thưởng hay không?"
Mộ Tàn Thanh ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi chờ ta là muốn làm cái gì?"
"Thật là lạnh nhạt." Tâm Ma buông tay y ra, quay người nhìn về phía nữ thi sau lưng, tựa hồ không lo lắng Mộ Tàn Thanh sẽ đánh lén chút nào.
Hắn nhẹ giọng nói: "Ta là muốn mang ngươi nhìn nàng một chút."
Mộ Tàn Thanh không rõ ý tưởng, thật muốn lấy Ẩm Tuyết ra đâm hắn thấu tim, nhưng đáng tiếc lý trí liền ép kích động xuống, thuận động tác của hắn nhìn sang, sau đó sững sờ.
Lúc này không còn cỗ ma lực khó giải thích được kia mê hoặc, y có thể nhìn kỹ bộ dáng nữ nhân, phát hiện phù bố dưới cổ nàng có chỗ hổng, rõ ràng là bị người xé mở, vì vậy mới lộ ra đầu.
Mộ Tàn Thanh không biết người kia là ai, nhưng nhìn ra được mục đích của đối phương.

Chỉ thấy mí mắt nữ nhân trũng xuống, rõ ràng là nhãn châu đã bị người móc mất.
"Nàng..."
Tại góc độ Mộ Tàn Thanh không nhìn thấy, cặp mắt củng mạc đen đồng tử trắng của Tâm Ma hơi sáng lên, lưu chuyển hàn quang nguy hiểm kỳ lạ.

Hắn nhếch lên một nụ cười có chút cứng ngắc, gằn từng chữ nói: "Nàng là mẫu thân của ta!".