Phá Trận Đồ

Chương 77: 77: Yên Nghỉ






Không trung truyền đến tiếng như băng nứt.

Phong lôi chợt biến đổi, sức mạnh như vạn quân đè xuống đầu.

Tiêu Ngạo Sênh cổ họng tanh ngọt, tơ máu tràn ra khóe miệng.
Huyền Vi kiếm vực không chịu nổi!
Hắn một thân chân nguyên sắc bén mạnh mẽ, có thể dùng nguyên thần hóa ra ngàn vạn kiếm ảnh đâm chém tám phương, nhưng căn nguyên của vạn kiếm này vẫn là linh kiếm Huyền Vi bản mệnh của hắn.

Tiêu Ngạo Sênh dùng một trăm năm mới thu phục hoàn toàn Huyền Vi kiếm.

Lại thêm một ngàn năm minh tưởng khổ tu, đem kiếm này luyện vào trong nguyên thần của chính mình, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục.
Lần này hắn dùng Huyền Vi kiếm dẫn động thiên uy, không sánh được khốc liệt so với Mộ Tàn Thanh lực kháng Ma Long, lại càng tiêu phí tâm thần hơn, tựa như đứng múa trên vách đá, hơi không lưu ý liền phải ngã tan xương nát thịt.

Lôi phong mang theo linh khí hỗn loạn đột nhiên bạo phát từ Đàm cốc, vốn phải đem khắp núi này đều san thành bình địa, trước mắt dựa cả vào Huyền Vi kiếm ngăn cản như một sợi dây cứu mạng cuối cùng.

Nếu mà để năng lượng đang tràn ngập bên trong thả ra ngoài, hậu quả khó mà lường được.
Linh lực cuồng bạo ở trong Huyền Vi kiếm vực như trăm nghìn mãnh thú đấu đá lung tung.

Thanh cự kiếm lơ lửng trên không trung đã xuất hiện vết rạn nứt nhỏ như sợi tóc, mặc dù không mở rộng, nhưng vẫn không ngừng kéo dài.

Tiêu Ngạo Sênh có thể cảm nhận được uy thế càng lúc càng lớn thông qua Huyền Vi kiếm truyền tới trên người mình.

Xung quanh hắn dày đặc tử hồn ngo ngoe rục rịch.

Phóng tầm mắt nhìn tới, hắn ở giữa nhỏ bé như giun dế, sau một khắc e rằng sẽ bị đám tử hồn không nhẫn nại được phát điên mà tươi sống xé nát.
"Bắc Đẩu sư đệ, ngươi còn có thể chống đỡ bao lâu?" Hắn truyền âm cho Bắc Đẩu, chỉ nghe được một tiếng cười khổ mỏi mệt vô lực.

Cả hai người đều đã là cung giương hết đà, không ai biết được khi nào mình sẽ gục ngã.
Kết giới yêu lực đỏ đậm từ từ bị hắc ám từng bước xâm chiếm, mà Mộ Tàn Thanh còn chưa thoát ra.

Trái tim Tiêu Ngạo Sênh mạnh mẽ trầm xuống, hắn lạnh lùng quét mắt nhìn tử hồn bốn phía, bỗng nhiên biến đổi chỉ quyết, thanh cự kiếm như cột chống trời thế nhưng đổi chiều, chậm rãi rơi xuống.

Đám tử hồn nguyên bản đang từng bước áp sát hắn cả kinh, dồn dập rít gào chạy trốn tứ phía, tranh nhau chen lấn muốn rời khỏi phạm vi mũi kiếm chỉ tới.
Ngay sau đó, thiên la sụp, địa võng đứt!
Phong lôi thiên uy như cự long rít gào thổi quét tám phương, Huyền Vi cự kiếm giành trước một bước phân hoá thành vạn đạo kiếm ảnh, trải ra như thiên luân, tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc giữa trời đất, hiểm hiểm tiếp nhận được lần này.

Chỉ nghe mấy chục tiếng sấm sét nổ vang, chúng sinh nơi đây không quản đã chết hay còn sống, toàn bộ đều bị linh lực vô cùng mạnh mẽ này va chạm bùng nổ khiến cho hồn phách bay dạt ra, run rẩy ngã nhào.
Cùng lúc đó, Bắc Đẩu rốt cuộc khôi phục hình người.

Hắn chật vật lăn một vòng trên mặt đất mới chống đầu gối đứng dậy, ánh mắt đảo qua kiếm luân, giơ tay một chưởng để lên lưng Tiêu Ngạo Sênh, dốc hết chân nguyên trợ giúp hắn trực diện cuồng phong thiên lôi, lại quản không được đám thân ảnh quẩn quanh trong núi, hoặc sợ quá chạy đi hoặc nằm rạp run rẩy.

Chân nguyên hóa thành từng đường thuận theo mỗi kiếm ảnh kéo dài ra, ở trên kiếm luân liền bao trùm một tầng tơ lưới, phân hoá đám linh lực hung hăng này, đem bọn chúng chia thành mấy đạo, sau khi suy yếu liền hướng bốn phương tám hướng phóng đi.
Chỉ trong một buổi chiều liên tục gặp biến cố lớn, cho dù sinh dân hay tử hồn trong Đàm cốc, có một cái tính một cái, đều sợ hãi hoang mang lo sợ.

Trước mắt chưa nói là nhân cơ hội sinh loạn, rất nhiều người ngay cả chạy trốn cũng không kịp.

Nhưng mà đám dã thú phản ứng nhanh nhất, bọn chúng chạy túa ra khắp nơi, va chạm lung tung.

Một nam nhân bị lợn rừng vây quanh kêu thảm, lúc rơi xuống đất xương cốt cũng không biết đứt đoạn nhiều hay ít, bọc tã lót trong tay hắn cũng văng ra ngoài.

Mắt thấy đứa bé kia sẽ phải rơi vào giữa bầy thú hỗn loạn, bị đạp thành thịt vụn.
Toàn bộ tâm thần của Tiêu Ngạo Sênh đặt trên Huyền Vi kiếm không thể phân thân, trái lại Bắc Đẩu chú ý tới.

Hắn cắn răng một cái, vai trái không hề có một tiếng động tách ra, cánh tay rời khỏi cơ thể, nhanh chóng xẹt qua đỉnh đầu mọi người, thẳng tắp chụp lấy anh nhi sắp rơi xuống đất kia.

Đáng tiếc khoảng cách giữa hai bên chung quy quá xa, cánh tay mới từ trong đám chim dữ lao ra, chỉ còn cách hai trượng, anh nhi mới sinh kia cũng đã biến mất trong bầy thú.
Trong giây lát này tiếng kêu sợ hãi đồng loạt vang lên.

Sơn dân cách gần nhất theo bản năng muốn đưa tay vớt một phen, có mấy cái tử hồn ỷ vào thân thể bán hư ảo chen vào vòng vây của bầy thú, lại đều sững sờ tại chỗ.
Anh nhi mới sinh kia không thương tổn đến một sợi tóc nằm trên mặt đất đang oa oa khóc lớn, che ở trên người nó chính là một bộ hài cốt không đầu.

Đây là khung xương của nam nhân trưởng thành mới có, cao lớn vững chãi, trên xương cốt có màu xanh lạnh như thép.

Đám thú rừng rít gào mà bước qua, thậm chí ngay cả một đoạn xương cốt cũng không thể đạp gãy, càng không thể nào thương tổn đến đứa trẻ mới sinh phía dưới.
Hài cốt tứ chi chấm đất, cong sống lưng, lại như một cái ô tàn tạ vẫn có thể che mưa chắn gió.
Ngay sau đó, rất nhiều móng vuốt khô quắt từ khắp nơi dưới lòng đất duỗi lên, hài cốt phủ đầy bụi đã lâu xé ra tầng tầng khe đất nứt, trở lại nhân gian.
Bắc Đẩu biến sắc mặt, những sơn dân cũng hoảng sợ dồn dập tránh lui, lại phát hiện đám xương khô không đầu này cũng không hề công kích bọn họ, mà là đuổi theo toàn bộ mục tiêu đang hành động hỗn loạn.

Cho dù là sinh linh tử hồn hay chim chóc thú hoang, đám khô lâu dựa vào xương cốt cứng rắn tựa như khôi giáp, không tránh không né, đồng thời tựa như có ý thức đem sinh tử tách ra.
Lúc này, không biết là ai sợ hãi hét thành tiếng: "Các ngươi xem, đó là cái gì?!"
Mấy luồng sương khói màu xanh từ hướng Tân gia trạch viện bay vụt ra, nối liền thành một hàng bóng dáng mơ hồ, quay xung quanh kiếm luân không đi.

Lôi phong cùng kiếm khí chạm vào nhau, bạch quang chói mắt bùng nổ, mạnh mẽ xua tan sương khói.


Những sơn dân phía dưới gần đó mới phát hiện đó thế nhưng là từng cái từng cái đầu lâu người.
Đám đầu lâu to nhỏ không đều, dựa vào màu sắc có thể nhìn ra niên đại dài ngắn chênh lệch.

Bọn chúng đều hướng về trung tâm kiếm luân, trong đôi mắt trống rỗng cháy lên quỷ hỏa xanh biếc, xương cằm rung động không ngừng phát ra tiếng va chạm làm người ê răng, tựa như là sợ đến run lẩy bẩy.
"Đây là..." Tiêu Ngạo Sênh mắt ngưng chân nguyên, lần này cuối cùng cũng thấy rõ.

Đồng tử của hắn đột nhiên co lại, thế nào cũng không nghĩ được đám đầu lâu chôn ở hồ nước sau Tân gia trạch viện làm sao lại xuất hiện ở đây.

Nếu mà nói tiên liệt anh linh che chở gì đó, hắn nửa điểm cũng không tin.

Giả như nơi đó thực sự là hồn phách tổ tiên Tân gia sinh trưởng, chỗ nào đến phiên Cơ U ở đây ngang ngược làm hại?
Nhưng mà sự thực khiến hắn không tin không được.

Tiêu Ngạo Sênh chỉ sửng sốt một chút, đám đầu lâu đó liền bay lên cao, cái trước ngã xuống, cái sau tiến lên mà nhằm về phía đoàn năng lượng bạo ngược bị vây giữa kiếm luân kia.

Từ trong miệng chúng phun ra khói xanh hóa thành vô số cánh tay, cho dù bị cuồng phong cuốn đến tan nát thế nhưng rất nhanh lại ngưng thành hình.

Tiếng lôi quang nổ tung, đám đầu lâu cơ hồ phải hóa thành bột mịn, nhưng chúng vẫn liên tiếp lôi kéo đoàn năng lượng kia, khói xanh không ngừng tràn ngập cơ hồ trải thành một mảnh sương mù, có mùi hương yên hỏa nồng đậm trầm xuống, theo gió cuốn đi khắp nơi trong Đàm cốc.
Tiêu Ngạo Sênh cùng Bắc Đẩu cũng không thấy gì khác thường, đám sơn dân quanh bọn họ ngửi được mùi yên hỏa này liền giống như bông lúa nặng hạt nằm rạp trên cánh đồng mùa thu, từng đợt nối tiếp nhau quỳ xuống.

Người sống tĩnh tưởng, người chết suy tư, trên mặt rất nhanh hiện ra các loại thần sắc, tựa như đúng lúc này từng người đi vào giấc mộng, hồn nhiên quên mất ngập đầu tai ương trước mắt.

Ngay cả chim chóc muông thú nóng nảy bất an thế nhưng cũng được trấn tĩnh lại, tuy vẫn lo âu mà đập cánh hoặc dùng móng vuốt cào xuống đất, nhưng cũng không tiếp tục đấu đá lung tung.
Theo Đàm cốc chúng sinh được chậm rãi trấn an, từ trên người bọn họ liền dâng lên từng làn khói xanh mới, ngưng tụ thành sương mù hợp lại mà không tán bay vút lên trời, dung nhập vào trong đám đầu lâu.

Những vết cháy đen hoặc rạn nứt trên xương cốt chậm rãi khôi phục, cánh tay lôi kéo đoàn năng lượng cũng càng ngày càng nhiều.
Tiêu Ngạo Sênh nhìn tất cả những thứ này, lẩm bẩm nói: "Đây chính là...!Hương hỏa đạo pháp?"
"Phải, nhưng cũng không hoàn toàn đúng." Bắc Đẩu nhìn quanh bốn phía "Ngoại trừ sức mạnh hương hỏa, còn có nguyện lực của Đàm cốc chúng sinh."
Tân thị bảo hộ Đàm cốc 1,300 năm, cuối cùng cũng không phải một cái chớp mắt thoáng qua.

Cho dù sinh tử hay là chủng tộc, toàn bộ sơn dân nơi này bao đời đều nhận sự che chở của Tân thị.

So với bọn Tiêu Ngạo Sênh là người ngoài, tại thời điểm tai họa giáng xuống, trong lòng những sơn dân này theo bản năng vẫn cầu cứu bộ tộc Tân thị.
Cho dù bọn họ đã tuyệt tự hương khói.

Huyết nhục tan biến, thiết cốt vẫn còn đó.
Nhưng mà Bắc Đẩu cảm thương chỉ trong nháy mắt.

Hắn rất nhanh ý thức được không đúng: hồn phách các đời dòng họ Tân thị thuộc về Ma La Ưu Đàm hoa, không được luân hồi tái thế.

Những hài cốt này mặc dù chịu chú lệnh sai khiến, đến cùng bản thân cũng không có ý thức, có thể bảo vệ mảnh đất nhỏ kia là tốt lắm rồi, làm sao có khả năng chủ động từ lòng đất bò ra ngoài, còn đến đây cứu viện? Trừ phi huyết thống Tân thị vẫn còn tồn tại, những hồn phách này cũng đã được giải thoát khỏi Ma La Ưu Đàm hoa.
Không để cho hắn nghĩ nhiều, dưới chân liền là một trận đất rung núi chuyển.

Một vết nứt hẹp dài từ dưới Tân gia trạch viện xuất hiện, cấp tốc kéo ra hai đầu, từ giữa khe hở bay lên từng luồng từng luồng khói đen, kèm theo tiếng ùng ục như dung nham sôi trào nổi bong bóng, dòng nước sền sệt đỏ sậm dâng lên, chỉ lát nữa là phải tràn ra khỏi khe nứt.
Bắc Đẩu còn đang kinh nghi, gương mặt Tiêu Ngạo Sênh lại trở nên kinh hoàng!
"Thôn Tà uyên!"
Hắn đã tham gia trường Phá Ma chiến ngàn năm trước, cũng tận mắt thấy tình cảnh Thôn Tà uyên dâng lên chìm xuống.

Khởi đầu khói đen bay lên, nhưng thật ra đó là ma khí có thể xé ra tầng tầng bình phong.

Mà sắp tràn ra chính là Thôn Tà uyên bên trong tích lũy nước bẩn vạn năm, có thể ăn mòn tất cả vật chất hữu hình, ngay cả pháp khí lẫn bùa chú đều không thể may mắn thoát khỏi, nói chi đến thân thể máu thịt!
Không giống trong Thiên Chú bí cảnh ở Hàn Phách thành bị Bạch Hổ ấn phân hoá trấn trụ, Thôn Tà uyên dưới Đàm cốc cùng Trấn Ma giếng liên thông, chịu ảnh hưởng cùng khống chế của Ma La Ưu Đàm hoa.

Hiện giờ Trấn Ma giếng bị hủy, Ma La Ưu Đàm hoa đã mất khống chế, Thôn Tà uyên không còn áp chế sẽ tự động dâng lên, cho đến lúc đem hết thảy trên mặt đất đều cuốn vào trong biển đen không đáy!
Huyền Vi kiếm phát ra một tiếng tiếng rung, Tiêu Ngạo Sênh mạnh mẽ vận chân nguyên, kiếm phong vẫn không thể đánh ra.

Linh Khôi thuật của Bắc Đẩu vào đúng lúc này hoàn toàn mất tác dụng.

Quay mắt nhìn về phía cảnh tượng mặt đất chia tách đáng sợ kia, hắn cơ hồ trợn mắt nhe răng muốn nứt ra.
Những sơn dân hoàn đắm chìm trong trong yên hỏa vẫn chưa hoàn hồn, phản ứng trước tiên lại là đám hài cốt không đầu nọ.

Chúng như thiêu thân lao đầu vào lửa đến gần khe nứt, nằm úp sấp ở phía trên muốn đem nó chặn lại nhưng căn bản không thể ngăn cản vết nứt lan tràn.

Vài giọt nước đen thỉnh thoảng bắn ra, rất nhanh khiến cho xương cốt cứng rắn như lãnh thiết bị ăn mòn đến loang lổ.
Ngay tại lúc này, tám luồng ánh sáng xanh biếc từ phương xa bay vụt đến, sát qua kiếm luân đóng đinh xuống mặt đất.

Trường côn bằng tinh thiết đón gió biến thành trận kỳ mười trượng màu trắng, vừa vặn đem hai đầu vết nứt vây lại.

Mặt chính diện của lá cờ vẽ trận văn màu đen, mặt trái lại bị nhuộm thành thuần đen, phía trên vẽ đồ đằng của tám loại động vật, theo thứ tự là Càn mã, Khôn ngưu, Chấn long, Tốn kê, Khảm thỉ, Ly trĩ, Cấn cẩu cùng Đoái dương (*).
[(*) tám loại thú trấn tám phương vị trên bát quái, tương ứng là Càn-ngựa, Khôn-trâu, Chấn-rồng, Tốn-gà, Khảm-lợn, Ly-trĩ, Cấn-chó cùng Đoái-dê]
"Tốn Phong, Ly Hỏa, Cấn Sơn, Đoái Trạch, Khảm Thủy, Chấn Lôi.

Ngũ hành, Sinh!"
"Thái dương, Thiếu dương, Thái âm, Thiếu âm.


Tứ tượng, Lên!"
Cột cờ dường như mọc chân, một nửa luân chuyển, kéo trận kỳ tựa như cá bơi theo sóng, khiến mắt người không kịp nhìn.

Đám pháp thú giữa trận kỳ tung bay thế nhưng tựa như sống lại, dùng chân thân hiện thế, tọa trấn tám phương trận vị.

Một cái Bát quái trận đồ cực lớn đột nhiên thành hình.
"Chấn lôi, Cấn sơn, Khảm thủy, Ly Hỏa, Đoái trạch, Tốn phong.

Ngũ hành, Khắc!"
"Càn thiên thuần dương, Khôn địa thuần âm, Lạc!"
Làn khí trắng đen ở trong Bát quái trận hội tụ thành hình tròn, uốn lượn bay về hướng khe nứt, hình thành một Thái cực âm dương vây quanh.

Theo bốn tấm bùa từ trên không trung hạ xuống, tất cả đất đá cây cỏ trong phạm vi trận đồ đều biến sắc, hóa thành màu xám.

Cực nóng cực lạnh đồng thời xuất hiện, khiến cho sơn dân bốn phía cả kinh nhất thời hoàn hồn, ngơ ngác rời xa nơi trận kỳ bày xuống.
Ma khí bị Bát quái trận kỳ hóa ra trấn pháp thú ăn nuốt hầu như không còn, dòng nước đen bị ép chìm xuống, khe nứt mặc dù không biến mất, lại bị vây trong Thái Cực đồ không tràn ra được.
Biến cố này khiến Tiêu Ngạo Sênh kinh hỉ quá đỗi.

Bắc Đẩu lập tức vui mừng kêu lên: "Sư phụ ...!!"
"Hừ!"
Một tiếng quát khẽ vang lên bên tai, nghe không ra xa gần, lại vô cùng rõ ràng.
Hướng trận kỳ phóng tới, có một con bạch lộc (*) ở trên sơn đạo đi nhanh như bay, chỉ mấy cái lên xuống liền từ xa đến gần.

Nó cao to như tuấn mã, toàn thân trắng như tuyết không một tạp sắc, hai sừng cứng cáp mạnh mẽ, đôi mắt dường như biết nói, thế nhưng lại không có tiếng hít thở.

Đợi đến khi người trên lưng nhảy xuống, bạch lộc liền thu nhỏ thành một cái ngọc bích trông sống động như thật, treo ở bên hông người tới.
[(*) bạch lộc: con hươu màu trắng]
Nhìn tướng mạo, đây chỉ là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, thân hình mặc một chiếc áo tay chẽn màu vàng nhạt, áo khoác ngắn tay mỏng viền lông màu đen.

Mái tóc đen nhánh được ngọc quan buộc đến cẩn thận tỉ mỉ, nơi mi tâm có ba hồng ấn hình giọt nước, phảng phất như là một thiếu gia được nuông chiều trong nhà cao cửa rộng, cực kỳ tinh xảo quý khí, sắc mặt lại đang cau có, rất giống như bị ai nợ tiền không trả.
Các chủ U Minh đương nhiệm Thiên Cơ các trong Trọng Huyền cung.

Thời điểm hắn nổi danh chính là dung mạo thiếu niên như vậy, hiện giờ mấy trăm năm đã trôi qua, nửa điểm cũng không thay đổi.
Tiêu Ngạo Sênh trước khi tiến vào Đàm cốc đã thả linh điểu báo về Trọng Huyền cung, lại không ngờ U Minh sẽ đích thân lại đây.

Hắn vừa mừng vừa sợ, cảm nhận được áp lực trên kiếm luân đột nhiên nhẹ đi, trong lòng biết còn có viện thủ khác đến cứu viện, chính đang toàn lực hành động, chỉ không đến nhanh bằng U Minh.
Hắn không vội vã buông Huyền Vi kiếm, chỉ có thể hướng U Minh cúi đầu nói: "Đa tạ U Minh Các chủ ra tay tương trợ!"
U Minh căn bản không tiếp lời, ánh mắt chỉ ở trên người hắn đảo qua liền rơi vào trên mặt Bắc Đẩu, híp mắt một cái cũng không nói gì, hất cánh tay đồ đệ vốn muốn hành lễ, liền lướt qua hắn.
Bắc Đẩu sờ sờ mũi, thời điểm thu hồi Khiên Hồn ti dưới chân mềm nhũn, suýt nữa là phủ phục sát đất, may mà được một cái tay tóm chặt sau gáy.
U Minh trở tay nắm lấy hắn, lạnh lùng nói: "Bản tọa ở đây, ngươi quỳ xuống hành lễ với ai?"
Tiêu Ngạo Sênh có chút kỳ quái.

U Minh mặc dù là nổi danh tính khí kém, nhưng nghe nói hắn đối với Bắc Đẩu thập phần xem trọng.

Vẻ mặt như thưa kiện hiện giờ, rất giống như là Bắc Đẩu phạm vào đại tội khi sư diệt tổ gì, lập tức phải bị hắn xử trảm tại chỗ.
Bắc Đẩu trái lại là nửa điểm không thấy khác thường, mượn sườn núi hạ lừa mà quỳ xuống trước U Minh, giơ tay lên nói: "Tạ sư phụ cứu viện, bằng không đồ nhi tám phần mười phải hủy ở chỗ này."
"Mất mặt xấu hổ." U Minh lãnh đạm liếc hắn một cái, không biết là nói Bắc Đẩu đạo hạnh chưa tinh hay là chê hắn diễn xuất, phất tay áo đi tới trước Bát quái trận đồ, hai hàng lông mày mạnh mẽ nhíu lại.
U Minh dung mạo vô cùng tốt, nhưng thời điểm hắn không nói lời nào tựa như ngay cả không khí cũng đều đông lạnh, trong lúc nhất thời tiếng hít thở của đám sơn dân đều đè thấp, chỉ cảm thấy vị tiên trưởng thân hình không cao này cả người đều tản ra sát khí.
Thôn Tà uyên dâng lên, đối với Bắc Cực cảnh thậm chí toàn bộ Huyền La mà nói đều là việc cực kỳ trọng yếu.

U Minh dùng sức một người có thể bày trận ngăn trở một lúc, lại không thể ngăn trở một đời.

Hắn lúc này liền bóp nát một khối ngọc phù, hướng Trọng Huyền cung truyền tin tức.
Làm xong chuyện này, hắn mới quay đầu nhìn về phía Bắc Đẩu vẫn quỳ dưới đất, sắc mặt giãn ra một chút: "Đứng lên!"
Bắc Đẩu như được đại xá, cười hì hì vỗ vỗ quần áo đứng dậy, cũng không quản mình thoạt nhìn so với U Minh còn muốn cao lớn trưởng thành hơn, lôi kéo một góc áo U Minh nói: "Sư phụ, ta rất nhớ ngài nha!"
U Minh không để ý tới hắn, hắn vẫn tiếp tục nói: "Nhưng ta thật không ngờ, mình mới vừa nghĩ tới sư phụ, ngài đã đến rồi."
Tiêu Ngạo Sênh: "..."
Kiếm các thiếu chủ hồi tưởng một chút thời gian mình học đạo xưa kia, so sánh với màn trước mắt, đột nhiên rùng mình một cái.
Hắn tằng hắng, nhìn thấy mấy cái đầu lâu đang bay lượn phía trên, lúc kiếm luân triệt hồi cũng lập tức rơi xuống, mỗi cái trở về vị trí cũ bên từng hài cốt.

Thi thể đầu một nơi thân một nẻo nhiều năm rốt cuộc hoàn chỉnh.

Bọn chúng như nhận lệnh, mặt đồng loạt quay về một hướng.

Tất cả mọi người theo bản năng nhìn theo, chính là nơi đặt Nhất Nguyên quan.
Vô luận sương đen hay là kết giới đỏ đậm đều đã biến mất, chỉ còn dư lại một toà đạo quan sừng sững tại chỗ cũ, đại môn vẫn mở rộng giống như thời điểm bọn hắn rời đi.

Mộ Tàn Thanh từ bên trong đi ra, bước chân rất chậm, sắc mặt cũng trắng bệch đến mức khó coi.
"Sư đệ!" Tiêu Ngạo Sênh bước nhanh về phía trước muốn dìu y, đã thấy Mộ Tàn Thanh khoát tay áo một cái, ra hiệu cho mình dừng bước.

Y cảm thấy tình trạng của mình quả thật gay go.

Sau khi từ trong Ưu Đàm ảo cảnh thoát ly, nguyên thần tuy rằng trở về vị trí cũ, thân thể ngũ giác còn chưa kịp khôi phục, hỗn loạn đến rối tinh rối mù.

Hiện tại ngoại trừ thị giác còn có thể miễn cưỡng tác dụng, thính giác, khứu giác cùng vị giác đều điên đảo, có thể "nghe được" mùi cháy khét tanh hôi, "ngửi được" thanh âm chói tai, khoang miệng cơ hồ đều tê dại.
Cũng may đầu óc y còn chưa bị móc sạch, sau khi sửng sốt chốc lát liền phục hồi tinh thần lại, ánh mắt đảo qua một vòng.

Y dừng lại trên khuôn mặt của U Minh lâu hơn một chút, lại cũng không vội vã làm gì, mà là nhìn về phía đám hài cốt chia làm hai hàng đứng ở cửa Nhất Nguyên quan kia.
Cảnh tượng này cùng một cái hình ảnh nào đó trong đầu trùng điệp.

Mộ Tàn Thanh ho khan vài tiếng, mới cảm thấy được mình có chút khí lực, giơ tay hướng bọn chúng thi lễ một cái, nói giọng khàn khàn: "Ngàn năm bảo hộ, ưu khuyết đã bù trừ, thỉnh chư vị đi thôi."
Lời còn chưa dứt, các hài cốt trong làn khói xanh đột nhiên bốc lên giãn tứ chi ra, huyết nhục trọng sinh, da tóc xuất hiện, thế nhưng khôi phục dáng dấp không khác lúc sinh thời.

Bọn họ đồng loạt hướng y đáp lễ, lại liếc nhìn Nhất Nguyên quan cùng sơn dân Đàm cốc muôn dạng kinh nghi xung quanh, thân hình lần thứ hai biến thành hư ảo, theo sương khói tiêu tán, chỉ để lại đống tro tàn trên mặt đất.
Tiêu Ngạo Sênh biểu tình lộ vẻ kinh ngạc: "Bọn họ..."
Mộ Tàn Thanh rũ mắt xuống, một chữ cũng không thể nói ra, trực tiếp dựa vào khung cửa tuột xuống, may mà được Tiêu Ngạo Sênh một tay đỡ lấy.

Người sau cúi đầu kiểm tra, chỉ thấy y hai mắt nhắm nghiền, đã mất đi ý thức.
"Sư đệ!"
U Minh cuối cùng cũng mở miệng: "Ngươi gọi hắn sư đệ? Bản tọa làm sao không nhớ ra trong Trọng Huyền cung có hồ yêu?"
"Người này tên Mộ Tàn Thanh, cùng gia sư có tình nghĩa võ đạo truyền thừa, lại cùng đệ tử có ân cứu mạng, vì vậy xem nhau là huynh đệ." Tiêu Ngạo Sênh đỡ Mộ Tàn Thanh, có chút hoảng loạn "Các chủ, có thể thỉnh ngài..."
"Thần thức tiêu hao quá lớn, ngất đi mà thôi." Ánh mắt U Minh quét qua người Mộ Tàn Thanh đã biết đầu mối, trong mắt thoáng hiện lên hứng thú "Y có thể đào thoát dưới Ma La Ưu Đàm hoa?"
Việc của Đàm cốc hiếm người biết, nhưng U Minh thân là một trong sáu các chủ của Trọng Huyền cung, đối với những bí ẩn này đều rất rõ ràng.

Trước đó, phong thư dùng đèn nhang kia của Tân Lục thị truyền tin đến Quan Thế đài, đệ tử chưởng sự Tư Thiên các chính là tiểu bối, không kịp thời bẩm báo lên, mới để cho đám A Linh tùy tiện đến đây.

U Minh vốn không định quản những việc này, trước sau gì cũng là phận sự chức vụ của Tư Thiên các.

Nhưng hắn không ngờ đồ đệ ngốc của mình thế nhưng gia nhập đội ngũ, chạy vào trong vũng nước đục chưa tính, còn thật sự quậy ra tai họa.
Nếu như hắn không phái người lưu ý tin tức từ Đàm cốc truyền về Tư Thiên các; Nếu như hắn không kịp thời đuổi đến...
Nghĩ tới đây, U Minh âm thầm xiết nát một tấm bùa trong tay áo, ánh mắt càng lạnh: "Mấy ngày nay đến cùng là xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng chính xác cho bổn tọa!"
.............
"Không thể nào ..."
Xa xa trông thấy kiếm luân bình yên triệt hồi, người trong rừng rậm hai mắt đỏ ngầu như máu, tức giận phẫn nộ công tâm liền ho một trận kịch liệt.
Cơ U run rẩy mà che ngực.

Nàng hiện tại lại như một lão nhân sắp chết đã bước một chân vào trong quan tài, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều là nếp nhăn xấu xí.

Dung mạo đã từng phong hoa tuyệt đại liền nửa điểm cũng không còn sót lại, trên người còn có nhiều vết máu, thập phần khủng bố.
"Trọng Huyền cung đến tiếp viện, người đầu tiên là Thiên Cơ các chủ U Minh."
Cơ Khinh Lan lười biếng dựa vào một cây đại thụ, chiếc đèn lồng lơ lửng bên người đốt lên ánh lửa màu xanh, ma thai như con rối gỗ đứt dây đứng bên cạnh hắn cũng không nhúc nhích.
"U Minh làm sao có thể đến?!" Cơ U quay đầu lại nhìn hắn "Ta không phải đã để ngươi báo tin giả cho bọn chúng sao?"
Cơ Khinh Lan ra vẻ ủy khuất nói "Lão tổ tông minh giám, phân phó của ngài ta đều làm theo."
"Ngươi nghe theo?" Ánh mắt Cơ U ngoan độc "Ta đem hồ yêu kia ném tới sáu Sinh thành, chia rẽ sức mạnh của bọn họ, cho ngươi cơ hội đem từng người đánh bại, ngươi tại sao không làm?"
Cơ Khinh Lan dứt khoát nói: "Ta không phải là đối thủ của hồ yêu đó."
"Ngươi đánh rắm!" Cơ U tức giận mắng "Ngươi một thân Hương Hỏa đạo đã đến hóa cảnh, ngay cả linh vực đều đã luyện thành, làm sao có khả năng đánh không lại y?!"
Cơ Khinh Lan khẽ mỉm cười: "Bởi vì ta vĩnh viễn không phải là đối thủ của y!"
Cơ U đang muốn răn dạy, đột nhiên minh bạch một tầng ý tứ khác trong lời này của hắn, đồng tử co rút nhanh: "Ngươi..."
"Ta dựa theo phân phó của ngài, đem y dẫn đi thần điện muốn mượn lực hủy Kim thân tượng thần, phá phong ấn Ưu Đàm hoa.

Nhưng mà y không mắc bẫy, ta cũng không có cách nào." Cơ Khinh Lan mở tay ra "Bất quá việc này đối với ngài mà nói, hẳn cũng không phải là việc xấu đi...!Dù sao, nếu mà Ưu Đàm hoa được giải phong ấn, ngài đâu còn mệnh ở đây nói chuyện chứ?"
Sắc mặt Cơ U lập tức biến đổi.

Nàng xác định thời điểm chân tướng bị vạch trần Cơ Khinh Lan không ở hiện trường, chỉ dùng hương khói bày ra trước đó trợ giúp mình trốn chạy, nhưng hắn làm sao lại biết việc đó?
Nàng nhìn ngọn đèn lồng kia, biểu tình biến ảo.

Hồng y quỷ tu này là đầu năm nay tìm tới, dựa vào linh nguyên chứng thực hắn là Cơ thị hậu đại, mang đến rất nhiều tin tức hữu dụng cho nàng, còn thay thế Ma tộc hướng nàng đưa ra đề nghị hợp tác.
Chấn chỉnh lại Cơ thị hoàng triều, một lần nữa khôi phục phú quý vinh hoa, mưu đoạt trường sinh bất lão...!Lời của hắn thế nhưng hoàn mỹ ăn khớp với toàn bộ vọng tưởng trong lòng Cơ U, thuận theo việc nàng muốn làm.

Cho nên nàng tuy rằng đề phòng hắn, nhưng cũng bất tri bất giác tin hắn.
Thần linh không thể cho nàng điều nàng muốn, Ma lại có thể.

Năm đó Tân thị có thể dựa vào Ưu Đàm Tôn nhảy một cái lên thượng vị.

Nếu như không phải bọn hắn cuối cùng phạm ngu xuẩn, trở thành Nhân hoàng thị tộc cũng không quá đáng.

Như vậy Cơ thị vốn là hoàng tộc tôn quý vì sao không thể nương nhờ vào Ma tộc?
Cơ U ngẩng đầu lên: "Phi Thiên Tôn khi nào đến?"
"Rất nhanh, liền chỉ hai ba ngày."
"Năm đó Cơ thị ta lưu lại Hương Hỏa đạo chỉ có quyển hạ, ngươi là từ trong tay Phi Thiên Tôn chiếm được hoàn chỉnh sao?" Cơ U ánh mắt sáng quắc mà quan sát hắn "Hậu sinh, ngươi lúc này làm hỏng việc, chung quy cũng phải cấp lão tổ tông bồi tội đi."
Cơ Khinh Lan hiểu ý: "Hương Hỏa đạo pháp thần diệu muôn phương, ta là nên hiếu kính cho ngài.

Bất quá..."
Cơ U nheo mắt lại: "Bất quá làm sao?"
"Thứ nhất, đạo pháp này không phải là của Phi Thiên Tôn trao cho ta, vì vậy không thể vọng động; Thứ hai là..." Cơ Khinh Lan ý cười càng thêm sâu sắc "...chỉ sợ ta hiếu kính, ngài không chịu nổi."
Cơ U tái mặt, nàng giành trước phi thân đến gần, giơ tay đánh về phía đầu Cơ Khinh Lan.

Cho dù thân là quỷ tu, nơi này cũng là chỗ của linh thức, một khi bị chưởng này đập trúng, ba hồn bảy vía đều phải tách ra.

Nhưng mà Cơ Khinh Lan không tránh không né, mặc nàng một chưởng đập xuống đỉnh đầu mình.
Bàn tay già nua xuyên qua mái tóc bay lượn, chạm tới một chút lãnh thiết lún vào da cốt.

Trong lòng Cơ U chấn động, liền cảm thấy ngực lạnh lẽo - cánh tay Cơ Khinh Lan đã xuyên qua thân thể nàng.
Quỷ tu chuyên tấn công hồn phách, Cơ U có thể dựa vào Linh Khôi thuật không sợ thương thế, lại không thể lập tức tu bổ hồn phách mình bị thương tổn.

Huống chi giữa bàn tay Cơ Khinh Lan nắm một ngọn lửa nho nhỏ màu xanh, vừa vào trong cơ thể liền dung nhập máu huyết tỏa đi toàn thân, ngay cả nguyên thần cũng như bị thiêu đốt, đau đến mức nửa điểm linh lực nàng cũng không vận dụng được!

"Ngươi...!"
"Tân thị tạo nghiệt, dùng một ngàn năm hương hỏa bảo hộ trả hết nợ.

Cơ thị phạm sai lầm dùng vong triều diệt tông đánh đổi.

Nhưng mà lão tổ tông ngài vẫn còn tiêu dao đến nay, cũng nên đến lúc phải nhận hồi báo." Cơ Khinh Lan nghiêng người ghé vào bên tai nàng "Châm ngòi cho bách tộc Phù Mộng cốc phản bội, sáng chế ra Chú Hồn đinh gây họa, ám hại kẻ vô tội ...!Từng việc từng việc này, ta dùng một đạo A Tị đọa đến đòi nợ, ngài thế nhưng chịu nổi sao?"
Trên mặt Cơ U đều là kinh sợ.

Nàng biết "A Tị đọa".

Đây là một loại chú thuật độc ác nhất trong "Kỳ môn thiên hương sách", chính là dùng "Trừng tội hương" cho người ký kết nhân quả đòi nợ, đối với kẻ vô tội khác không có bất cứ tác dụng gì, nhưng đối với người có tội oán dây dưa, một khi bị dính vào liền khó giải thoát, nhân quả ký kết càng sâu, lại càng thống khổ.
Nhưng mà nàng không nhớ được mình cùng Cơ Khinh Lan có thù oán gì!
Hắn là hậu nhân Cơ thị, nàng đem hắn nhìn đến trân quý, liền trọng dụng không kịp, làm sao lại kết thù với hắn ?!
"Ngươi..." Trong miệng Cơ U chảy ra máu đen "Ngươi rốt cuộc là ai..."
"Ta là Cơ Khinh Lan, đại hoàng tử cuối cùng của Cơ thị hoàng triều 280 năm trước, sinh mẫu chính là Hiếu Liệt Thuần hoàng hậu." Cơ Khinh Lan thu tay về, nhìn Cơ U ngã xuống đất co giật, khóe miệng mỉm cười ánh mắt dần dần trở nên u lãnh "Thời điểm vương triều đảo lộn, ta chưa sinh ra.

Mẫu hậu bị chấn kinh thai tức bất ổn, phụ vương bị mối thù vong quốc mê tâm, tin tưởng theo lời Đại Tế ty, quyết định hi sinh hài tử bị chẩn đoán khó sinh, đổi lấy một cái hung khí hướng Ngự thị đòi thù rửa hận."
Cơ U đột ngột ngẩng đầu, dù cho bị hỏa diễm A Tị đọa hành hạ đến thống khổ bất kham, vẫn không thể tin mà nhìn hắn.
"Thời điểm mẫu hậu ta bị mổ bụng, phụ vương liền ở ngoài điện nghe.

Sau đó Đại Tế ty tự tay đóng Chú Hồn đinh cho ta, lại bị tử sĩ của mẫu hậu mạo hiểm lẻn vào mật thất, đem tóc tai Ngự thị dùng để hạ chú đổi thành của phụ vương cùng Đại Tế ty." Nhìn gương mặt trắng bệch của Cơ U, Cơ Khinh Lan cúi người đối diện nàng "Sau khi ta từ trong thi thể bò ra ngoài liền thành thiên sát quỷ anh, dựa theo khí tức trên Chú Hồn đinh giết toàn bộ tộc nhân Cơ thị trong vương cung, bao gồm cả phụ vương...!Lão tổ tông a, ngươi lưu lại một cái vật hại người hại mình như thế, muốn để Cơ thị dùng nó chém giết dị kỷ, có từng nghĩ đến tà vật cùng tham niệm cuối cùng cũng sẽ phản phệ hay không?"
Đôi môi Cơ U run rẩy: "Ngươi lần này..."
"Phi Thiên Tôn là thật tâm muốn chiêu dụ ngươi, nhưng ta không muốn." Cơ Khinh Lan đứng lên, như bỏ lại một con giun dế "Hồ yêu kia là ta đưa tới, ngươi mặc dù có thủ đoạn tâm cơ, lại quá vội vàng, không lo y không bắt được nhược điểm.

Vừa vặn y phải đi Trọng Huyền cung, cũng cần một viên đá lót đường...!Lão tổ tông, ta nói đến rõ ràng như vậy, ngươi nên an tâm đi đi."
Hắn nói xong, hỏa diễm từ trong ra ngoài đốt cháy thân thể Cơ U, cả da lẫn xương, rất nhanh khiến cho nửa người dưới của nàng đều hóa thành than đen.

Cơ U kêu thảm một tiếng, mạnh mẽ vận động chân nguyên muốn chui vào lòng đất chạy trốn, nhưng mà hỏa diễm A Tị đọa như ruồi bâu lấy mật, căn bản là không có cách nào thoát khỏi.
Nàng trốn không thoát.
Cơ U sống một ngàn năm, lần đầu có cảm giác chết đến nơi như vậy.

Nhưng mà nàng không cam lòng; Nàng còn có nhiều chuyện chưa làm được, nàng làm sao có thể chết đi chứ?!
Tâm đi vào chấp vọng, Cơ U phát rồ mà đem chân nguyên còn sót lại chìm vào đan điền, muốn tự bạo kéo Cơ Khinh Lan chôn cùng, lại bị một ngón tay mềm mại điểm vào ấn đường.
Ma thai dáng dấp khủng bố kia ngồi xổm trước mặt nàng, những hoa văn quỷ dị màu đỏ trên người nhanh chóng rút đi, tứ chi cũng cấp tốc lớn lên, khoảnh khắc biến thành tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi, mặt mày xinh đẹp tinh xảo như ngọc thạch tạc thành.
Tiểu cô nương hướng về phía nàng mặt mày hớn hở, hồn nhiên không thấy dáng vẻ ma thai chất phác, ngân nga nói: "Cuối cùng cũng coi như chờ được, ma chướng chín muồi là ăn ngon nhất nha."
Đây là một câu cuối cùng Cơ U nghe được, nàng chỉ cảm thấy có thứ gì từ trong cơ thể mình bị mạnh mẽ hút ra, mắt tối sầm lại, hỏa diễm bùng lên qua đầu nàng, cháy hết một chút tứ chi cuối cùng, chỉ để lại tro đen đầy đất.
Cơ Khinh Lan dùng tay áo che mặt, thở dài nói: "Cầm Di Âm, ngươi càng ngày càng không chú ý thân phận."
"Đồ vật ăn ngon là được, quản nhiều như vậy làm gì?" Tiểu cô nương thỏa mãn mà hít một hơi, quay đầu lại nhìn về phía Cơ Khinh Lan "Ngươi mới vừa nói đều là sự thật?"
Cơ Khinh Lan nhướn mày: "Ngươi cảm thấy ta sẽ đùa kiểu này?"
"Ngươi đối với Phi Thiên Tôn không phải đùa giỡn sao?" Cầm Di Âm điểm điểm khóe môi "Bất quá, lai lịch Hương Hỏa đạo pháp kia rốt cuộc thế nào?"
Cơ Khinh Lan rũ mắt xuống: "Sư phụ cho ta."
Cầm Di Âm cảm thấy rất hứng thú.

Hương hỏa đạo pháp hoàn thiện trong tay Ưu Đàm Tôn, liền ngay cả hắn cũng không biết toàn bản.

Tân thị cùng Cơ thị chỉ có một nửa, ai có thể cho Cơ Khinh Lan Hương Hỏa đạo pháp hoàn chỉnh?
Hắn âm thầm tính toán, cũng không vội vã nghiên cứu, mà là cười nói: "Ngươi không ngừng đối với nàng lá mặt lá trái, đối với ta cũng giống như vậy."
Cơ Khinh Lan đuôi lông mày khẽ nhích: "Lời này vì sao lại nói thế?"
"Ngươi biết ta mưu đồ vì Ma La Ưu Đàm hoa, cho nên trước tượng thần cùng bụi hoa đều để lại hương khói đặc thù, khí tức liên thông lẫn nhau.

Ta tại Đàm cốc làm việc gì, Đạo Diễn cũng đã biết." Cầm Di Âm đến gần hắn, rõ ràng là thân thể thấp bé, lại làm cho Cơ Khinh Lan có loại ảo giác bị hắn từ trên nhìn xuống.
Cơ Khinh Lan không tự chủ lui về sau một bước, lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào, biến thành vừa hờ hững, vừa chấp nhận.
Cầm Di Âm cười nói với hắn: "Ngươi lợi dụng hồ yêu kia đem ta thả ra, lại cũng không phải vì ta.

Ngươi kỳ thực rất chán ghét ta."
Cơ Khinh Lan đôi môi khẽ cong lên: "Làm sao, lẽ nào người trên thế gian này đều phải thích ngươi mới đúng?"
"Trên đời không có việc thích hay không thích vô cớ, cho dù nhỏ bé cỡ nào, cũng có thể thành lý do yêu ghét." Cầm Di Âm ngẩng đầu lên "Nhưng ngươi không giống.

Ngươi đối với ta ác ý tự nhiên mà thành, thật giống như trước khi chúng ta gặp mặt, ngươi cũng đã cực kỳ chán ghét ta."
Hai mắt Cơ Khinh Lan hơi rũ xuống: "Ngươi nếu nhìn ra rõ ràng như thế, tại sao không đoán xem ta vì cái gì chán ghét ngươi?"
"Cơ Khinh Lan, ngươi là kẻ ân oán rõ ràng lại nặng tình, cho nên ngươi ghét nhất không gì bằng hạng người hư tình giả ý.

Mà ta không có tâm." Dừng một chút, Cầm Di Âm hơi nghiêng người "Bất quá ngươi vẫn là một người thông minh, hiểu được xem thời xét thế, chỉ có thể lánh xa ta.

Trừ phi ngươi cho là ta hư tình giả ý sẽ thương tổn đến ngươi hoặc là người rất trọng yếu với ngươi."
Cơ Khinh Lan không lên tiếng, khí tức toàn thân lại lạnh xuống.
"Xem ra ta nói đúng." Cầm Di Âm nhếch miệng "Là Mộ Tàn Thanh, đúng không?"
Cơ Khinh Lan cười lạnh một tiếng: "Đạo Diễn sắp tới, ngươi còn không trốn?"
"Nếu trốn không thoát, ta vì sao phải trốn?" Cầm Di Âm vặn vẹo cái cổ, nụ cười mang theo ác ý "Huống hồ, ở lại chỗ này mới có người bảo vệ ta, không phải sao?"
Đồng tử Cơ Khinh Lan đột nhiên co lại: "Ngươi..."
Cầm Di Âm vén mái tóc rối bời lên: "Bị ta bắt được nhược điểm, ngươi còn dám cùng ta chơi tâm cơ? Quá non!"
Cơ Khinh Lan lạnh lùng nói: "Nếu như thân phận ngươi bại lộ, ngươi cho rằng y còn có thể bảo vệ ngươi? Ngươi đã không còn là Văn Âm rồi!"
"Ta bây giờ là Bạch Yêu nha." Cầm Di Âm khóe môi nhếch lên "Đa tạ ngươi giúp ta tìm được một bộ túi da như vậy, tuy rằng nhỏ chút, thắng ở chỗ dùng tốt."
Cơ Khinh Lan không tiếp tục nói nữa, ánh mắt của hắn ngoan lệ mà đảo qua tiểu cô nương nhìn như thiên chân vô tà này, bàn tay nắm chuôi đèn lồng hết thả lỏng lại xiết chặt.
Một lúc lâu, hắn nhẹ giọng hỏi: "Ngươi tại sao lại không có tâm? Chỉ cần ngươi muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể có."
"Phải a, nhưng ta không cần!" Cầm Di Âm cười nhạo "Chính như mẹ ta, năm đó ta vẫn luôn không hiểu nàng vì sao biết rõ tâm địa độc ác vẫn muốn động tình, hiện tại mới hơi minh bạch: dù cho hiểu rõ lòng người khắp thiên hạ, vẫn là kẻ bàng quan trong cuộc diễn.

Chỉ có chính mình ý động tình sinh, mới chính thức biết được tư vị thất tình lục dục, tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, uống độc dược lại như mật ngọt."
"Vậy ngươi..."
"Đúng không có nghĩa là tốt, làm như vậy quá ngu xuẩn." Cầm Di Âm chớp mắt mấy cái "Ta không muốn tâm, không cần ôm cái gì chân tình, chỉ muốn chiếm được cái ta muốn, cầm lên đều có thể thả xuống, cần quản cái gì tham giận si mê?"
Cơ Khinh Lan không nói nữa.

Hắn liếc mắt nhìn Cầm Di Âm thật sâu, cảm thấy bản thân thực sự là bị váng đầu mới muốn cùng một ma vật không tim nói những thứ này.
"Ngươi lần này bán đứng ta, ta sẽ tìm ngươi đòi lại, trước đó cũng đừng chết vội." Cầm Di Âm cùng hắn gặp thoáng qua "Tên Phi Thiên kia không phải người ngu, Hàn Phách thành cùng Đàm cốc luân phiên thất bại, ngươi cảm thấy hắn sẽ nghĩ như thế nào?"
Cơ Khinh Lan nắm chặt tay cầm, quay người nhìn hắn đi xa, không nói một lời..