Phá Trận Đồ

Chương 85: 85: Tà Dịch






Phượng Vân Ca đang giã thuốc.
Làm Tam Nguyên các chủ, lại được y tu trong thiên hạ tôn sùng là "Hồi thiên thánh thủ", Phượng Vân Ca vốn không cần phải làm mấy việc vụn vặt này.

Nhưng hắn từ khi còn bé đã theo nghề y, mỗi khi nỗi lòng không bình ổn liền theo thói quen tự tay giã thuốc, nghe được tiếng chày cối bằng ngọc thạch va chạm, tim đập cùng hô hấp cũng chậm rãi khôi phục lại bình thường.
Cuối cùng một khối dược liệu cũng bị giã nát.

Phượng Vân Ca dừng tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn ra cửa phòng mở lớn vẫn không thấy bọn Phượng Tập Hàn trở về như cũ, lông mày mới vừa giãn ra một chút liền lần thứ hai nhíu chặt.
Trước mắt Thôn Tà uyên nguy như kiếm sắc lơ lửng trên đỉnh đầu, lúc nào cũng có thể đem bọn họ như cá nằm trên thớt biến thành thịt băm.

Nếu không phải Ma La Ưu Đàm hoa có ảnh hưởng quá lớn với Thôn Tà uyên nơi này, tại thời điểm chậm chạp không có cách nào liên hệ được với Trọng Huyền cung, việc đi tìm ma vật cắn nuốt Ưu Đàm hoa kia kỳ thực đã là đường sống cuối cùng, cho dù thế nào hắn cũng sẽ không đồng ý để đám tiểu bối đó đi một lần này.
"Cầm Di Âm..." Phượng Vân Ca dùng khăn lụa chậm rãi lau chùi vết bẩn trên tay.

Làm một trong sáu Các chủ của Trọng Huyền cung, hắn biết được rất nhiều bí mật, nhưng trước khi Mộ Tàn Thanh mở miệng, hắn chưa từng nghe đến danh tự này.
Việc Linh tộc tuyên bố Phá Ma lệnh lúc trước khiến Ngũ cảnh kinh sợ, Phượng Vân Ca dĩ nhiên cũng có biết, nhưng mà chuyện này từ vừa mới bắt đầu đã lộ ra kỳ quái: Phá Ma chiến ngàn năm trước tôn vinh Đạo Diễn thần quân thành chí cao vô thượng, cũng làm cho Trọng Huyền cung thành vua không ngai của Huyền La ngũ cảnh.

Chưa nói đến việc Ngũ cảnh Tứ tộc đều phục mệnh cúi đầu, ở trên một số phương diện đại sự cũng kiêng kỵ sự tồn tại của Trọng Huyền cung.

Bởi vậy Tứ tộc nhiều năm qua mặc dù va chạm không ngừng, nhưng lại không thực sự bạo phát họa loạn có thể bao trùm Ngũ cảnh.
Theo lý mà nói, thông lệnh đại sự liên quan đến Ngũ cảnh như vậy không thể thiếu Trọng Huyền cung đứng ra.

Thế nhưng trước khi chuyện xảy ra đám Các chủ bọn họ đều không nghe được phong thanh gì, toàn bộ do Tam bảo sư trực tiếp liên danh hiệu lệnh Linh tộc thiên hạ trong thời gian cực ngắn truyền khắp Ngũ cảnh.

Chuyện xảy ra quá đột ngột lại truyền bá cực nhanh.

So với nói là truyền đạt truy nã, càng giống như chấp hành Thần dụ (*) không thể làm trái.

Đặc biệt là lần này Phá Ma lệnh dùng pháp ấn cực kì trọng yếu treo giải thưởng, chỉ vì lùng bắt một ma vật tên cũng còn chưa biết.
[(*) Thần dụ: mệnh lệnh của thần linh]
Trong Trọng Huyền cung không có ghi chép gì về ma vật này, phảng phất hắn là một điều cấm kỵ không thể cho ngoại nhân nhắc đến, mà theo Phá Ma lệnh cùng truyền đạt chú ấn lại khiến hắn trở thành sứ mệnh chỉ thuộc về người chấp chưởng chú lệnh.
Trước mắt trong Ngũ cảnh, Đông Thương cảnh Phá Ma lệnh còn được nắm trong tay nhi tử đang làm tộc trưởng kia của Phượng Vân Ca.

Nguyên bản hắn đang tìm cơ hội triệu hồi Phượng Tập Hàn đi nhận lệnh;
Người chấp chưởng Trung Thiên cảnh Phá Ma lệnh chính là Trưởng công chúa Ngự Phi Hồng, huyết thống đời thứ sáu của Ngự Thiên hoàng triều.

Đáng tiếc không biết làm sao tháng trước nàng bị thương phá huỷ căn cơ tu hành, hiện giờ đã tựa như người phàm, lệnh này sợ là cũng sẽ bị thu hồi chọn chủ nhân khác;
Nam Hoang cảnh chính là nhiều tộc lẫn lộn, bao năm qua thế cuộc cũng không được xem là thái bình, trước mắt còn vì cơ hội có thể thu được pháp ấn này mà tranh chấp vỡ đầu chảy máu;
Bắc Cực cảnh Phá Ma lệnh còn lưu lại trong tay Trọng Huyền cung chủ Tịnh Tư, chuẩn bị sau khi Tiêu Ngạo Sênh trở về Kiếm các sẽ ban xuống, xem như là để hắn rèn luyện cuối cùng trước khi tiếp nhận Kiếm các.
Giữa những người này, vị chấp chưởng Phá Ma lệnh của Tây Tuyệt cảnh liền có vẻ hơi vi diệu.
Mộ Tàn Thanh là một tán tu, thứ nhất ở trong Tây Tuyệt Yêu tộc hoàn toàn không có quyền vị, thứ hai cũng không có thế lực, ngoại trừ một thân gân cốt cùng tu vi thì không còn hậu thuẫn gì khác.

Y tuy là Yêu tộc, cũng không hiếu thắng tàn nhẫn, vì vậy trong giới tu hành Ngũ cảnh cũng chẳng có bao nhiêu sự tích có liên quan.

Một dã hồ ly không tiếng tăm cũng không địa vị như vậy, thế nhưng lại là kẻ được chọn làm ứng cử viên Phá Ma lệnh đầu tiên trong Ngũ cảnh tứ tộc, Phượng Vân Ca làm sao cũng không hiểu Yêu hoàng Huyền Lẫm rốt cuộc là nghĩ như thế nào, đám người chờ xem chuyện cười của Tây Tuyệt cảnh cũng không hề ít.
Mãi đến tận lúc Miên Xuân sơn cùng Hàn Phách thành liên tiếp xảy ra chuyện, yêu hồ này dùng tư thái mạnh mẽ nhất xuất hiện trong tầm mắt người tu hành Ngũ cảnh, tiếng chất vấn nghi hoặc đối với Tây Tuyệt cảnh Phá Ma lệnh lúc này mới yếu đi.
Tin tức sau đó truyền đến, hắn đối với con hồ ly này cũng có chút xem trọng.

Thế nhưng hiện giờ Mộ Tàn Thanh vậy mà gan to bằng trời, dám cùng đối tượng Phá Ma lệnh truy bắt ký kết nhân quả.
Phượng Vân Ca đối với chuyện này khá là sầu lo, mà bất luận có nhân quả gì với Ma tộc còn nguy hơn cả lột da hổ.

Chỉ nói riêng thái độ Trọng Huyền cung đối xử với Ma tộc từ trước đến giờ đều nghiêm khắc đến gần như tàn khốc, ngàn năm qua cũng không hề thả lỏng lực độ chèn ép ma tu, một khi phát hiện bóng dáng ma vật là thà giết lầm chứ không bỏ sót.
Mộ Tàn Thanh tuy rằng chuyện gấp phải tòng quyền, đến cùng cũng là đã biết mà còn làm sai.

Cho dù bọn họ thật sự có thể bình yên vượt qua kiếp nạn này, hồ ly nọ sợ là cũng chạy không thoát khỏi sự trừng phạt của Trọng Huyền cung.
Bởi vậy, Phượng Vân Ca giành trước một bước, ban cho y Phệ Nguyên đằng, tạm thời chặn lại U Minh vốn muốn chấp phạt, hi vọng Mộ Tàn Thanh có cơ hội lập công chuộc tội, lúc sau trở lại Trọng Huyền cung cũng giúp y có đường lùi.

Nhưng mà, chuyến này đám người nọ đã đi suốt cả đêm, đến bây giờ vẫn còn chưa trở về.
Phượng Vân Ca tu thân dưỡng tính nhiều năm, nhưng cũng không an lòng khi trong đám người này còn có thân tôn tử của hắn.

Phượng Tập Hàn không chỉ là Tam Nguyên các thiếu chủ, mà còn là thiếu tộc trưởng của Đông Thương Phượng thị.

Không quản đối phương là lựa chọn tương lai của gia tộc hay Trọng Huyền cung, đều là trân bảo trong lòng hắn.

Lần này hắn biết được đám người ở Đàm cốc gặp nguy hiểm, vốn không muốn mang Phượng Tập Hàn theo, đáng tiếc y giả nhân tâm (*), Phượng Tập Hàn cũng là tu hành y đạo từ bé, nào có đạo lý nghe nguy nan lại tránh né bo bo giữ mình?
[(*) thân tôn tử: cháu trai ruột / y giả nhân tâm: người làm thầy thuốc phải có trái tim nhân từ, đại khái «lương y như từ mẫu»]
Nếu như lần này Phượng Tập Hàn không đến, e rằng suốt đời cũng lưu lại tiếc nuối trong lòng, sẽ trở thành chướng ngại trên đường tu hành của hắn.

Bởi vậy Phượng Vân Ca lựa chọn dẫn hắn đồng hành, chỉ âm thầm lưu ý chiếu cố nhiều hơn một chút.
Nghĩ tới đây, lông mày Phượng Vân Ca càng nhíu chặt.

Tôn nhi hắn tính cách ôn hòa lại làm việc cẩn thận, cho dù hành động lần này không có thu hoạch, đều nên sớm truyền tin tức trở về.

Nhưng hắn trông ngóng đợi suốt một đêm, U Minh bên kia cũng không phái người truyền tin, ắt hẳn cũng không có tin tức, việc này thật sự không hợp lẽ thường.
Phượng Vân Ca đi ra cửa phòng.

Đàm cốc đã bị ma khí bao phủ, hiện giờ bị trận pháp áp chế tụ lại mà không tán, sau đó ngưng mà không phát, khiến cho trời đất tối tăm mờ mịt.

Hắn tinh thông y đạo, nhưng trên phương diện tu hành rèn thể cùng phép thuật lại bình thường, đem chân nguyên ngưng tụ ở trước mắt cũng chỉ có thể nhìn thấy một mảnh ma khí phun trào.
Lá bùa từ trong tay áo hắn vung ra, mới vừa bay lên chưa tới ba trượng liền không lửa tự cháy, hóa thành khói bụi phiêu lãng rơi xuống.

Tình huống như thế trong ba ngày qua đã đã xảy ra vô số lần, lần nào cũng đều khiến cho sầu lo trong lòng Phượng Vân Ca càng tăng thêm một tầng.
"Phượng Các chủ!"
Chính thời điểm hắn chuẩn bị đi tìm U Minh thương nghị, thanh âm A Linh dồn dập từ phía trên truyền đến.

Phượng Vân Ca ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy con chim nhỏ màu vàng liều mạng vẫy cánh hướng hắn bay tới, lúc rơi xuống đất hoá hình không đứng vững, trực tiếp ngã ngồi ra.
Phượng Vân Ca hơi bất ngờ, phất kình khí kéo nàng lên: "Chuyện gì hoang mang?"
"Những sơn...!sơn dân bệnh tình tăng thêm." Trên mặt A Linh mang theo kinh hoảng.

Trước mắt trong Đàm cốc tràn đầy ma khí, các tu sĩ đều phải tận lực giảm bớt tiêu hao linh lực trong cơ thể, bởi vậy nhờ cước trình nhanh chóng trời sinh, nàng liền kiên trì gánh lấy trọng trách truyền tin, mỗi ngày đều ở trên bầu trời sơn thành dò xét.

Vì vậy trong thành này chuyện lớn chuyện nhỏ không gì nàng không biết.
Từ khi Thôn Tà uyên nổi lên, ma khí nồng đậm liền bao phủ Đàm cốc.

Các tu sĩ còn phải đề phòng khắp nơi, huống chi là thịt xương phàm thai trong sơn cốc.

Ngay ngày thứ nhất ma khí tràn ngập, đã có hơn trăm người toàn thân thối rữa mà chết, thậm chí bị ma khí chiếm cứ đầu óc nhận thức, biến thành quái vật hoàn toàn thay đổi.

Cũng may Phượng Vân Ca rất nhanh dẫn một đám y tu xử lý tà dịch.
Để giải quyết ma khí nhập vào cơ thể, biện pháp tốt nhất là loại bỏ nó.

Nhưng phương pháp này chỉ thích hợp với tu sĩ, người phàm căn bản không chịu đựng được thống khổ khi linh lực cùng ma khí ở trong người xung đột lẫn nhau.

Vì vậy Phượng Vân Ca chỉ có thể chọn phương pháp châm cứu cùng dược liệu chữa bệnh, dùng chân nguyên nhu hòa đem kim châm phong vào các yếu điểm, sau đó để cho bọn họ mỗi ngày uống thuốc bồi bổ, củng cố thân thể.

Phương pháp này tuy rằng rắc rối nhưng lợi ở điểm an toàn.

Chỉ ngắn ngủi hai ngày, bệnh tình người trong Đàm cốc đã được khống chế lại, chỉ cần có thể sống qua tai nạn Thôn Tà uyên bạo phát lần này, Phượng Vân Ca dám cam đoan những người đó đều có thể khôi phục như lúc ban đầu.
Bởi vậy, nghe được A Linh nói những sơn dân bệnh tình tăng thêm, Phượng Vân Ca trong lòng chính là cả kinh.

Hắn hỏi tới: "Chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng!"
A Linh miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, nói: "Một canh giờ trước, ta bay qua đường phố thành nam, đột nhiên nghe thấy một gian nhà dân phía dưới có động tĩnh hơi khác thường, vì vậy..."

Đàm cốc mười hai thành vốn có phân chia sinh tử, hiện giờ hai mặt hợp nhất, đám tử linh đột nhiên từ trong mộng đẹp thức tỉnh vẫn còn chưa kịp phát tác, liền bị Tiêu Ngạo Sênh dùng Huyền Vi kiếm ý mạnh mẽ trấn áp, hiện giờ lại bị U Minh mắt không thấy tâm không phiền mà niêm phong trong Chiêu Hồn phiên.

Bởi vậy trong sơn thành to lớn này ngoại trừ bọn họ là tu sĩ ở ngoài đến, chỉ còn dư lại đám sơn dân chịu đủ tà pháp tàn phá.
Sau khi ma khí bao phủ Đàm cốc, mọi người tám chín phần mười đều nhiễm phải tà dịch.

Trọng Huyền cung chuyến này tuy rằng phái ra hai vị Các chủ cùng hơn trăm tên đệ tử, nhưng mà ở dưới tình huống linh lực bị hạn chế lại còn phải chăm sóc nhiều sơn dân như vậy, khó tránh khỏi nhân thủ không đủ.

Vì vậy Phượng Vân Ca hạ lệnh đem những người này căn cứ bệnh tình phân chia ra cấp độ.

Những kẻ bệnh nặng nhất đều tập trung ở thành nam, do Thiên Cơ các đệ tử bày Tịnh Linh trận pháp, thứ nhất là để hỗ trợ khống chế bệnh tình, thứ hai cũng phòng ngừa những người này chạy lung tung, khiến tà dịch càng ngày càng không thể kiểm soát.
Sau khi Phượng Vân Ca tìm ra phương pháp trị liệu, những người ở thành nam đó được cứu trị đầu tiên.

Thời điểm chiều hôm qua đã có khởi sắc rõ ràng, đệ tử phụ trách chăm nom khu thành nam liền được điều đi hơn nửa để hỗ trợ nơi trọng yếu khác.
Bởi vậy mới đầu A Linh nghe được động tĩnh kia như là bàn ghế bị ngã, còn tưởng thời điểm bệnh nhân đứng dậy bất cẩn đụng phải.

Nàng ôm ý nghĩ đó lẳng lặng bay đến cạnh cửa sổ nhìn vào, nhưng không ngờ lại thấy trong phòng một ông lão gầy trơ cả xương đem thiếu niên ở cùng mạnh mẽ đè lên tường.

Trong phòng lộn xộn bừa bãi, thiếu niên đầy mặt sợ hãi lại nói không ra lời: ông lão gắt gao bịt kín miệng mũi hắn, khiến cho cổ hắn lộ ra, lúc này cái miệng chảy nước dãi màu đen liền hướng da thịt tươi mới này cắn xuống!
Lúc đó A Linh sợ đến hét to một tiếng, giơ tay một đạo linh quang xuyên qua cửa sổ trực tiếp đánh vào đầu ông lão kia.

Nàng lần này ra tay bất kể nặng nhẹ, trực tiếp đem đầu ông lão đánh xuyên qua, cũng may là cứu được thiếu niên chỉ chút nữa là đã bị cắn vỡ động mạch.

Không đợi A Linh có phản ứng tiếp theo, ông lão đã ngã xuống đất đó thế nhưng lại bò dậy, nước đen sền sệt từ trong lỗ thủng trên trán chảy ra, trong đôi mắt chỉ còn dư lại một mảnh huyết quang, đột nhiên nhào về hướng cửa sổ, thiếu chút nữa cắn được A Linh.
Động tĩnh này rốt cuộc khiến hai đệ tử phụ trách trông coi gần đó chạy tới, bọn họ tháo cánh tay hai bên trái phải của ông lão, dùng phù sách (*) đem áp chế dưới đất.

A Linh che chở thiếu niên sống sót sau tai nạn, ngơ ngác nhìn vết thương trên người ông lão đều chảy ra nước đen, rất nhanh ô nhiễm phù sách trói buộc hắn, khiến cho hai đệ tử không thể không dùng pháp khí giết hắn tại chỗ.

Thi thể sau khi đầu mình hai nơi vẫn còn ngọ nguậy, mà nước đen kia bắn tóe trên pháp khí, thế nhưng làm cách nào cũng lau chùi không sạch.
[(*) phù sách: dây tơ có bùa phép]
A Linh vội vã dò hỏi thiếu niên đến cùng đã xảy ra chuyện gì.

Đối phương cũng là đầy mặt kinh hoảng cùng mờ mịt, nói ông lão này vốn đã khôi phục khí lực, tối hôm qua còn giúp hắn kéo nước uống, không ngờ đột nhiên liền biến thành như vậy.
Nói tới đây, không đợi A Linh hỏi lại, sắc mặt thiếu niên này cũng thình lình biến đổi.

Hắn đầu tiên là dáng vẻ muốn nôn, nhổ ra đều là nước đen sền sệt.

Hai tên đệ tử thấy thế cả kinh, một người đem A Linh kéo lại, một người nâng kiếm tiến lên nghênh tiếp.

Thiếu niên nguyên bản đứng cũng không vững trong nháy mắt tựa như biến thành người khác, sau khi bị linh kiếm xuyên qua lồng ngực thế nhưng còn liều mạng hướng đệ tử kia đánh tới, từ trên bả vai đối phương liền xé ra một miếng thịt, vết thương rất nhanh liền biến thành màu đen thối rữa.
"...!Hai...!hai vị sư huynh thực sự không có cách nào, chỉ có thể giết hắn tại chỗ.

Vết thương trên vai Tề sư huynh không ngừng có màu đen lan ra, cánh tay kia cũng không nghe sai khiến, vậy mà lại động kiếm với chúng ta.

Cuối...!cuối cùng Tề sư huynh phải tự đoạn một tay!" A Linh nói tới chỗ này, rốt cuộc không nhịn được khóc òa lên "Toàn bộ thành đông cũng đã rối loạn.

Đám sơn dân đó vô cớ mắc bệnh, giống như phát điên rồi tự giết lẫn nhau.

Vài đệ tử tuần thú bởi vì kiêng kỵ tính mạng người vô tội, trái lại bị bọn họ gây thương tích, không thể không biến trận đem tất cả những người này vây ở giữa, chúng ta lúc này mới chạy thoát ra...!Phượng Các chủ, ngài...!ngài không phải nói tà dịch đã bị khống chế rồi sao, tại sao bọn hắn lại như vậy?"
Phượng Vân Ca sắc mặt hơi trầm xuống.

A Linh chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, thân ảnh hắn đã biến mất.
Thân là Tam Nguyên các chủ, Phượng Vân Ca chưa bao giờ nằm trong hàng ngũ đám lang băm lừa đời lấy tiếng, tu sĩ cùng phàm nhân trải qua diệu thủ của hắn trở về từ cõi chết nhiều như cá diếc sang sông, cho dù là tà dịch, hắn đối với y thuật của mình cũng đầy tự tin.


Bởi vậy sau khi nghe được biến cố này, Phượng Vân Ca liền trực tiếp đi thành đông.
Sau đó, hắn ở trên đám mây đứng yên như tượng gỗ.
Từ trên cao nhìn xuống, Phượng Vân Ca có thể tinh tường đem toàn bộ khu vực thành đông đều thu vào trong mắt.

Bình phong màu trắng hình bán nguyệt như chiếc bát úp ngược, đem nơi này cùng ngoại giới ngăn cách.

Trong trận pháp, đám sơn dân vốn nằm trong phòng dưỡng bệnh đều chạy ra ngoài, bọn họ không phân địch ta thân sơ, thấy người liền nhào tới cắn xé.

Mười mấy người mới bắt đầu chạy đến kia trực tiếp bị nhấn chìm dưới tầng tầng bóng tối, dù cho dùng nhãn lực của Phượng Vân Ca, cũng chỉ có thể nhìn thấy nước đen trên mặt đất không ngừng lan ra, nhìn như máu, nhưng lại càng đậm đặc sền sệt hơn.
Phượng Vân Ca có lòng nhân từ của thầy thuốc, tuy rằng thân ở địa vị cao lại vẫn dùng hành y tế thế làm đầu.

Bởi vậy hắn đã nhìn qua vô số sinh lão bệnh tử, bao gồm cả thời điểm nhân gian đại hạn tiếng kêu than dậy khắp đất trời, thảm trạng đổi con cho nhau mà ăn, những địa phương đó ngay cả đám chó hoang cũng nuốt qua thịt người, chớ nói chi là yêu quái tà linh; Hắn cũng từng hóa thành lang trung vân du bốn phương, đi qua sơn thôn ôn dịch hoành hành, đem thịt thối bò đầy bệnh trùng từ trên thân thể người bệnh cắt xuống, vì đám hài cốt sinh thối biến thành màu đen mà hoả táng đọc kinh.
Hắn từng cho là, mình sẽ không vì thảm trạng nhân gian mà trong lòng sinh ra sợ hãi nữa.
Cho tới bây giờ.
Bao nhiêu thân thể tươi sống như vậy, liền ở trong thống khổ giãy dụa biến thành thịt vụn, dòng máu vốn nên mãnh liệt biến thành nước đen dơ bẩn cực kỳ, đem toàn bộ vùng đất lớn trong trận pháp đều biến thành luyện ngục; Người sống trở thành ác quỷ, hoặc gặm nhấm cơ thể đồng bạn, hoặc đung đưa thân thể tàn tạ bất kham đập vào bình phong, tóc tai, móng tay cũng giống như cánh hoa khô héo bong tróc ra, từng chút một chút rút đi vẻ đẹp thuộc về sinh mệnh vốn có, hiển lộ ra tham lam cùng điên cuồng đáng ghê tởm nhất.
Lúc này hẳn là sáng sớm, thế nhưng bầu trời Đàm cốc cũng không sáng lên, chỉ có thời điểm trận pháp bị va chạm phát ra bạch quang không ngừng lấp loé, lúc chiếu vào trên người Phượng Vân Ca, phảng phất cả người hắn đều biến thành một bức tượng đá xám trắng.
Tại thời điểm trận pháp xuất hiện vết nứt đầu tiên, Phượng Vân Ca rốt cuộc động.
Hắn kết Đại Kim cương luân ấn: một pháp luân màu xanh lục ở dưới chân hắn hiện lên, lục quang như mặt nước nhu hòa trút xuống, thuận theo khe hở trận pháp tràn vào bên trong, ở trên thân thể thương tích chất chồng của những người đó bao trùm một tầng ánh sáng màu xanh như ẩn như hiện.
Sau một khắc, Phượng Vân Ca mở miệng, phun ra một dược hoàn màu xanh tươi như ngọc.
Phượng thị y tu xưa nay chú trọng nội luyện, dùng giáp mộc chân khí tinh khiết ở trong nội phủ ngưng tụ thành nguyên đan, vừa là một thân tu vi, cũng là pháp bảo chữa bệnh thượng đẳng nhất của bọn họ.

Dược hoàn này chỉ to bằng đầu ngón tay cái, mượt mà như trân châu, ở trên không trung xoay vòng vòng đảo quanh.

Theo nó chuyển động, ánh sáng xanh lục bao phủ trên người sơn dân phía dưới đều như thủy triều hướng bên này vọt tới.
"Phượng ..." A Linh mới vừa đuổi đến liền nhìn thấy tình cảnh như vậy, nói còn chưa dứt lời liền bị U Minh đẩy ra phía sau, vội vã ngậm miệng.
U Minh nhìn chằm chằm thanh hoàn kia, trong ánh mắt hiếm thấy lóe lên kinh ngạc, thấp giọng nói: "Phượng sư đệ, ngươi lúc này lấy ra Thái Tố đan e là..."
Phượng Vân Ca đang toàn tâm thôi thúc pháp lực, hiếm thấy thất lễ mà không trả lời.

A Linh chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh màu xanh biếc như sóng dâng trên biển tầng tầng lớp lớp mà vọt tới, tâm tình nguyên bản nôn nóng hoảng loạn đều cảm thấy thư giãn thoải mái.

Tốc độ mỗi một đạo lục quang từ trên thân thể người hút ra không quá nhanh, nhưng mà bao nhiêu hắc khí quái lạ tích tụ trong cơ thể bọn họ đều theo từng đạo từng đạo ánh sáng xanh lục dây dưa kéo ra, chậm rãi có vài người trong vết thương không còn tuôn ra nước đen, biến thành máu tươi đỏ sẫm.
Hắc khí mới vừa tụ hợp vào lục quang, màu xanh biếc nguyên bản tràn ngập sinh cơ liền nhiễm phải một mảnh ám trầm, khiến người nhìn xem đều kinh sợ trong lòng.

Nhưng Phượng Vân Ca không chút thay đổi, sau khi nhìn thấy trên người những sơn dân đã không còn nước đen chảy ra, hắn lập tức đưa tay quyết biến hóa thành Thiên luân ấn, dùng thanh hoàn này làm trung tâm, cho dù hắc khí hay là lục quang cũng đều bị nó cuốn đi như rồng hút nước.

Chỉ một khỏa dược hoàn nho nhỏ kia lại dường như có không gian vô tận, nuốt trọn toàn bộ những thứ này.
"Khụ khụ..." Đợi đến lúc một tia hắc khí cuối cùng cũng bị hút hết, Phượng Vân Ca thu tay, sắc mặt hơi trắng, đem Thái Tố đan thu vào trong lòng bàn tay, lúc này mới quay người hướng về phía U Minh.
U Minh hiển nhiên cũng là sau khi nhận được tin tức vội vã chạy tới, ngay cả tay áo bị ma khí ăn mòn loang lổ cũng chưa kịp đổi.

Hắn cau mày đi về hướng Phượng Vân Ca, rõ ràng vóc dáng hắn vẫn chưa tới tai đối phương, khí thế uy nghiêm lại vượt xa quá nhiều.
"Trước mắt tình thế nguy cấp, ngươi vận dụng Thái Tố đan cho đám phàm phu tục tử này cũng không đáng."
"Chính là bởi vì tình thế nguy cấp, ta mới phải dùng Thái Tố đan." Phượng Vân Ca ho nhẹ một tiếng "Cho dù là tu sĩ hay người phàm, bọn họ đều là bệnh nhân của ta.

Ta nếu có biện pháp, liền không có đạo lý thấy chết mà không cứu."
U Minh sắc mặt không vui, trái lại cũng không tiếp tục uổng phí miệng lưỡi, cúi đầu liếc nhìn tình hình phía dưới.

Đám người phát rồ đó cũng đã tê liệt ngã xuống đất kéo dài hơi tàn, vết thương trên người thế nhưng khép lại không ít, xem ra một chốc cũng không chết được.
Phát hiện điểm ấy, U Minh bất động thanh sắc thu hồi bùa chú cầm trong tay, hỏi: "Có phát hiện duyên cớ nào không?"
"Quả thật là tà dịch phát tác." Phượng Vân Ca mở bàn tay ra, dược hoàn nguyên bản màu ngọc bích đã biến thành nửa xanh nửa đen, hai bên như âm dương thái cực cắn giết lẫn nhau, lúc thì màu xanh che lại màu đen, lúc lại có loang lổ điểm đen hiện lên phía màu xanh.
U Minh cau mày: "Ngươi không phải nói đã đem tình hình bệnh dịch khống chế được rồi sao?"
"Lúc trước tà dịch đã khống chế được, mà phát tác ngày hôm nay lại có chỗ khác biệt." Phượng Vân Ca xiết năm ngón tay, biểu tình xưa nay ôn hòa lúc này hiếm thấy sinh ra hàn ý lạnh lẽo "Trước bạo phát tà dịch, là bởi vì ma khí bao phủ Đàm cốc, xương thịt phàm thai không giống tu sĩ chúng ta có chân khí cùng pháp khí hộ thể, vì vậy bị tà khí thừa dịp mà vào, đây là quá trình từ ngoài vào trong, vì vậy từ lúc nhiễm bệnh đến lúc phát tác cần một khoảng thời gian.

Người có bệnh chứng phát tác trong ngoài đều xấu, cứu trị cũng nhất định phải hai bút cùng vẽ.

Vì vậy, ta mới chọn sử dụng châm cứu cùng dược thang, vừa dùng kim châm dẫn khí, vừa dùng dược thang tinh lọc cơ thể.

Sau mười hai canh giờ, cho dù là người bệnh tình nặng nhất cũng có khởi sắc."
"Như vậy ngày hôm nay..."
"U Minh sư huynh, ngươi tới muộn không thể nhìn thấy trạng thái thời điểm bọn họ phát bệnh.

Những người này bệnh trạng nhìn như giống với trước đây, đều là phát rồ hại người, khát máu muốn sống mà thần trí không có.


Nhưng mà, lần này bọn họ sau khi bị thương máu chảy ra biến thành màu đen cực thối, mà miệng vết thương có mầm thịt nhanh chóng sinh trưởng.

Nếu không thể một đòn tất sát, thân thể bọn họ có thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục lực hành động, mà tứ chi mới sinh ra sẽ trở nên dị dạng không giống thân thể người, máu đen còn có thể ô nhiễm pháp khí cùng bùa chú.

Bởi vậy ta liền suy đoán lần này nguồn bệnh là ở trong người bọn họ."
Dừng một chút, Phượng Vân Ca liếc nhìn lòng bàn tay "Ta dùng giáp mộc chân khí thấm vào trong cơ thể bọn họ, sau đó dùng Thái Tố đan đem giáp mộc chân khí dẫn ra.

Từ trước đến giờ mộc thuộc về loại linh lực đan xen liên kết với nhau, có hiệu quả đồng chi đồng sinh, liền có thể đem hắc khí dị thường trong cơ thể những người này kéo ra.

Kết quả không ngoài sở liệu của ta, hắc khí này một khi rời khỏi thân thể, người liền tỉnh lại.

Bởi vậy có thể thấy được, lần này tà dịch xâm lấn là do bên trong phát tác ra ngoài, rất có thể là do bọn họ ăn thứ gì không đúng."
Chân mày U Minh càng nhíu chặt hơn.

A Linh nhỏ giọng nói: "Nhưng...!nhưng mà bộ dáng này của bọn họ hiện giờ căn bản không ăn gì lạ, là do đệ tử tuần thú tự mình lần lượt phát ích cốc đan cho từng người, sao lại thế...!A!"
Nàng nói tới chỗ này, chợt nhớ tới cái gì, ngơ ngác nhìn về phía Phượng Vân Ca.
"Không sai, là nước." Phượng Vân Ca thở dài "Bọn họ ăn chính là ích cốc đan, uống vẫn là tự mình múc nước từ trong giếng lên.

Nếu ta không đoán sai, vấn đề nằm ở chỗ nguồn nước."
U Minh hỏi: "Chẳng lẽ là ma khí ô nhiễm nguồn nước?"
"Không phải.

Ta thân là y tu, đã thấy nhiều dịch bệnh tai ương, bởi vậy sau khi ma khí bao phủ liền phái người tại các nơi đầu gió cùng nguồn nước của sơn cốc làm tốt việc tinh lọc cùng phòng hộ, bảo đảm gió và nước sạch sẽ mới có thể khiến cho sinh linh tồn tại lâu dài.

Nếu như ma khí có thể đột phá phòng hộ khiến nguồn nước ô nhiễm, không có đạo lý gió lại không có thay đổi biến hóa." Phượng Vân Ca trầm giọng nói "Ta hoài nghi, có người hạ độc trong nước."
Lời vừa nói ra, gương mặt A Linh lộ vẻ sợ hãi, âm điệu cũng thay đổi: "Hạ độc? Độc gì có thể lợi hại như vậy?"
"Ta từng xem qua ghi chép liên quan tới Phá Ma chiến, trong đó trận chiến tại Hàn Phách thành, La Già Tôn hóa thân Ma Long phóng thích lượng lớn ma độc, dẫn đến vô số tu sĩ trên chiến trường phát rồ tương tàn, tình huống lúc này như vậy có chút tương tự."
Phượng Vân Ca xiết chặt năm ngón tay "Cái gọi là ma độc, chính là Ma tộc đem sức mạnh một thân ô uế tụ hợp vào ma khí mà thành.

Độc của ma vật cấp thấp đối với chúng ta không đáng nhắc đến, ma vật cấp cao đại thể đã tu luyện đến tinh nguyên nội liễm, trừ phi vạn bất đắc dĩ, sẽ không tùy tiện làm ra loại hành động hao tổn nội hư này.

Huống hồ, muốn tránh được tai mắt chúng ta, ở trong nước phóng thích ma độc, cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ có thể làm được.

Ngoại trừ đối phương tu vi cao thâm, càng có khả năng chính là..."
U Minh nheo mắt lại: "E rằng hắn là người bên cạnh chúng ta."
A Linh run lẩy bẩy không dám lên tiếng.

Phượng Vân Ca cùng U Minh sau khi liếc mắt nhìn nhau sắc mặt đều lãnh trầm như nước.

Qua nửa ngày, Phượng Vân Ca rốt cuộc mở miệng nói: "U Minh sư huynh, Thôn Tà uyên tình huống bây giờ như thế nào?"
"Như cũ, không tiếp tục nổi lên, nhưng cũng không chìm xuống." U Minh liếc nhìn ống tay áo của mình "Ta để lại Linh Khôi hóa thân cùng đệ tử trông coi mắt trận, một chốc sẽ không có sai sót, ngươi có chuyện gì cứ việc nói thẳng."
Phượng Vân Ca không tiếp tục vòng quanh, nói: "Ta hi vọng U Minh sư huynh có thể đích thân đi nhìn đầu gió nguồn nước của Đàm cốc."
U Minh chính là Thiên Cơ các chủ, tinh thông cơ quan thuật cùng trận pháp, trình độ trên phong thuỷ đạo dĩ nhiên cũng không thấp.

Phượng Vân Ca tự nhận bản lĩnh không bằng hắn, có vài thứ cũng có thể lừa gạt con mắt của hắn, nhưng tuyệt đối sẽ chạy không thoát U Minh tra xét.
"Ngươi muốn tìm tới đầu nguồn hạ độc?"
"Đàm cốc thế núi phức tạp, nước ngầm căn nguyên cũng có phân chia, ta muốn biết được căn nguyên hạ độc ở nơi nào, còn muốn xác định...!đến cùng có bao nhiêu nguồn nước xảy ra vấn đề?" Dừng một chút, thanh âm Phượng Vân Ca liền chậm lại "Còn có, bọn người Tập Hàn đã đi suốt cả đêm, bây giờ còn chưa quay lại, cũng không thấy bất cứ tin tức gì truyền về, ta lo có chuyện xảy ra, cũng thỉnh sư huynh lưu ý."
"Nếu lo lắng, vì sao không tự mình đi?"
"So với lo lắng, ta còn có chuyện khác phải làm." Sắc mặt Phượng Vân Ca càng lạnh hơn "Đối phương dám to gan giở trò như vậy, đã coi như là trắng trợn không kiêng dè, ta lo sau lưng hắn còn có chỗ dựa.

Nhưng chúng ta hai ba ngày nay đều lưu thủ trong thành, đối với sơn cốc khó tránh khỏi có điều sơ hở, các đệ tử rốt cuộc là kinh nghiệm tu vi không đủ, còn thỉnh U Minh sư huynh ra tay mới có thể yên tâm chút...!Ngoài ra, chúng ta nếu đã biết được có người ở sau lưng giở trò, cũng phải nghĩ biện pháp đem đối phương kéo ra ngoài sáng."
U Minh liếc mắt nhìn hắn thật sâu, sau đó không nói một lời phẩy tay áo bỏ đi.

A Linh chỉ nghe được một tiếng còi hơi nhẹ đến không nghe rõ, mấy đạo hào quang phóng lên trời, đều là đệ tử Thiên Cơ các, theo sát phía sau bay về phía núi rừng ngoài thành.
Phượng Vân Ca căn dặn A Linh đi tìm đệ tử Tam Nguyên các tới nơi này hỗ trợ chăm nom bệnh nhân, sau khi nhìn thấy tiểu cô nương kia biến thành chim vội vội vã vã bay đi, nụ cười trên mặt cuối cùng cũng biến mất không còn tăm hơi.

Hắn liền quét mắt một vòng nhìn hỗn độn phía dưới, xoay người đi về hướng Tân gia trạch viện.
Người hạ độc có thể tránh né tai mắt của hắn và U Minh, ngoại trừ thủ đoạn lợi hại, nhất định đối với Đàm cốc quen thuộc vượt xa những người bọn họ từ bên ngoài đến.

Mà nói tới quen thuộc toà sơn cốc này, có ai hơn được Tân thị trấn thủ nơi đây suốt ngàn năm chứ?
Dù cho bộ tộc Tân thị đã đoạn tuyệt, hồn phách đã tiêu hết nghiệp chướng quay về thiên địa luân hồi, nhưng bọn họ nhiều đời truyền thừa như vậy, lẽ nào ngoại trừ số mệnh liền không có che giấu bí mật đặc biệt sao?
Phượng Vân Ca hạ xuống trước cửa lớn Tân gia trạch viện, theo ống tay áo hắn vung lên, cánh cửa nặng nề "kẹt" một tiếng chậm rãi mở rộng ra....