Phạm Ca

Chương 4: ⋅ Người vợ (1)






Dịch: Duẩn Duẩn

Cô ngồi im lặng trong bóng tối, ánh sáng nhạt nhòa hắt lên chiếc hộp giấy hình vuông trên tay qua khe hở của rèm cửa sổ. Dưới chiếc hộp là chiếc thảm lông dê, ngồi lên có cảm giác vô cùng thoải mái.

Cô không biết mình đã ngồi ở đây bao lâu rồi. Dường như vừa mới ngồi xuống đã không thể rời mắt khỏi chiếc hộp được nữa. Bên trong chiếc hộp là một bộ ghép hình. Hôm nay lúc đi ngang qua thư viện, cô có nhìn thấy mấy đứa trẻ đang chơi ghép hình, lúc đó liền đứng lại nhìn các bạn nhỏ một lát, sau khi rời khỏi thư viện thì trên tay đã có thêm một bộ đồ chơi.

Đây không phải là lần đầu tiên cô mua bộ đồ chơi này.

Bộ đầu tiên cô mua là một bộ ghép hình gấu trúc, chú gấu trúc ấy trông rất dễ thương, nhưng tiếc là cô còn chưa kịp ghép xong hoàn chỉnh khuôn mặt vui vẻ của chú gấu, chỉ mới ghép được lỗ tai của chú thì đã bị chồng cô cầm đi mất rồi. Lúc đó anh rất dịu dàng nói rằng, Phạm Ca, bây giờ em không còn thích hợp chơi trò này nữa rồi.

Khi ấy, họ vừa mới đến Thanh Đảo được nửa năm, cách ngày cô xảy ra tai nạn xe đúng một năm.

Một năm sau, cô lại lén lút đem về nhà một bộ ghép hình sơn thủy. Hôm đó là thứ hai, bình thường là ngày chồng cô bận rộn nhất. Anh vừa mới bước chân ra khỏi cửa cô bèn nổi hứng lôi bộ ghép hình ra. Ai mà biết đang chơi giữa chừng chồng cô đột nhiên lại quay về, nhìn thấy bộ ghép hình sơn thủy của cô cũng không tỏ vẻ khó chịu gì, ngược lại trông có vẻ hứng thú, anh vén ống tay áo lên, tháo cà vạt ra, rồi ngồi xuống tiếp tục ghép thay cô.

Chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ, chồng cô đã xử lý xong mấy chục ngàn mảnh ghép, trả chúng về đúng với vị trí ban đầu, hoàn thành xong bức tranh sơn thủy rực rỡ tráng lệ. Nghe nói tốc độ sắp xếp nhanh thế này tương đương với kỷ lục của Guinness, còn cô thì cũng không bất ngờ lắm với thành tích lắp ghép này của anh.

Chồng cô là người vô cùng ưu tú, chính xác là kiểu ưu tú về mọi mặt. Mọi người đều xem anh là người đàn ông 360 độ không góc chết, bất luận là cả về tướng mạo hay tài năng.


Hôm đó, sau khi ghép xong bộ xếp hình, trông anh có vẻ rất mệt mỏi, anh vuốt ve mặt cô rồi nhẹ nhàng bảo, "Sau này em đừng chơi trò này nữa nhé, mệt lắm."

Qua ngày hôm sau, bức tranh sơn thủy kia đã biến vất không dấu vết, cô không muốn hỏi tại sao, còn anh cũng không muốn giải thích về việc ấy.

Khi đó là thời điểm một năm về trước, cũng là khoảng thời gian cuối thu.

Đảo mắt một cái, một năm đã trôi qua, cách ngày cô xảy ra tai nạn xe đã ba năm rồi.

Mọi người thường hay nói, mỗi khi thời tiết vào cuối thu, chỉ cần nhìn thấy hình ảnh lá vàng rơi đầy đất, hay ánh mặt trời vàng hanh hao, se sẽ vương đầy kí ức xưa cũ mèm cuối tháng 9, tựa như kết cục đầy tiếc nuối của chuyện tình hoa đồ mi*, cũng sẽ dễ khiến con người ta rơi vào hoài niệm một điều gì đó. Bồi hồi nhớ lại những chuyện xưa, về một người bạn cũ, một quyển sách hay, một bãi biển xanh, một phong cảnh đẹp, một bộ phim cảm động, một điệu nhạc da diết, một lần gặp gỡ tình cờ, hay chỉ là một đoạn đường gian khó trong cuộc đời chẳng hạn,...

(*) Chuyện tình hoa đồ mi: Vẻ đẹp cuối con đường. Hoa đồ mi nở đại diện cho thanh xuân người con gái đã thành quá khứ hay một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm đã đi đến hồi kết.

Thế nhưng, khoảnh khắc ấy cô thấy bản thân mình như rơi vào một trạng thái vô cùng hoang mang rối rắm. Bởi cô thật sự không nhớ bất kì chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, cũng không có một ấn tượng sâu sắc hay hời hợt về một người hay câu chuyện nào đó liên quan đến họ.

Có người nói ghép hình là một trò chơi giúp người ta ghi nhớ rất tốt, thế nên lúc nào cô cũng ấp ủ một suy nghĩ, nếu chơi thật tốt trò chơi này, có phải cô sẽ nhớ lại được gì đó trong quá khứ hay không.

Ít nhất thì cũng phải nhớ ra được chồng của mình chứ. Cô có thể quên hết những kí ức của tuổi thơ, cũng có thể quên hết những kí ức khi trưởng thành, nhưng tuyệt đối phải nhớ được chồng cô là ai.

Mà người đàn ông ấy, ba năm trời đều một mực ở bên cạnh cô không rời không bỏ*.

(*) Nguyên văn là 不离不弃: Bất ly bất khí. Lấy trong câu thơ: "Bất ly bất khí. Tương nhu dĩ mạt. Một lần nắm tay, chính là cả đời."

Cô tên là Phạm Ca, là một bệnh nhân mất trí nhớ. Mất trí nhớ trong tiếng Hy Lạp là Amnesia, là sự giảm hụt đột ngột trí nhớ gây ra bởi tổn thương não bộ, bệnh tật hoặc chấn thương tâm lý. Mà phần lớn nhân tố gây bệnh đều xuất phát từ bên ngoài, và thường thấy nhất là do não bộ của nạn nhân bị một ngoại lực tác động mạnh vào. Và cô là một trong những nạn nhân mắc phải trường hợp đó.

Tai nạn xe ba năm trước không chỉ để lại trên đầu gối cô mấy chiếc đinh thép mà còn khiến cô mất đi toàn bộ trí nhớ.

Phạm Ca nhớ lại thời điểm cô tỉnh lại, tri giác hồi phục đầu tiên là đôi mắt, nhưng thứ cô nhìn thấy được cũng chỉ là một mảng trắng xóa. Nó lan tới tận tâm hồn cô và để lại đó một khoảng mông lung mờ mịt. Người đàn ông trẻ tuổi trong phông nền trắng toát ấy giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt cô, dùng giọng nói khàn khàn gọi cô một tiếng, Phạm Ca.

Lúc đó, cô chỉ có thể dùng từ thuận mắt để hình dung người đàn ông ấy. Dựa theo thưởng thức bản năng, cô cho rằng người đàn ông ấy chắc hẳn rất ưa nhìn. Mỗi người trên thế giới này đều có một gu thẩm mỹ của riêng mình, một khi đã nhìn trúng cái đẹp nào đó sẽ không nhịn được mà nhìn lâu thêm một chút, mà cái muốn dừng mà không dừng được ấy được người ta định nghĩa là thuận mắt.

Sau này, Phạm Ca mới hiểu, thật ra thuận mắt chỉ là từ để hình dung về một người mà người ấy quá khôi ngô tuấn tú, xinh đẹp tao nhã, tài trí hơn người,... mà thôi.

Với một người chồng mẫu mực như vậy, mọi người đều bằng lòng tặng anh những lời khen có cánh và anh xứng đáng với bất kỳ ngôn từ đẹp đẽ trên đời này.

Đúng thế, anh là chồng cô, người đàn ông thuận mắt đó chính là chồng của cô.

Khi ấy trong đầu cô thật sự không có một kí ức nào về người đàn ông đó cả, vì vậy cô đành phải nhìn về phía anh hỏi nhẹ, "Anh là ai?"


Cho dù người đàn ông đó có thuận mắt ra sao thì trong phút chốc cô vẫn thấy khuôn mặt anh trở nên hốt hoảng vô cùng, phải chăng đó cũng là một loại bản năng mà mỗi người khi đối mặt với sợ hãi đều bộc lộ ra.

Giống như những chiếc lưỡi rắn đang thè ra từ trong khu rừng âm u, khiến cho đám da gà da vịt của bạn không tự chủ được mà dựng hết lên.

"Anh là Ôn Ngôn Trăn, là chồng của em." Người đàn ông trả lời.

Lúc đó, cô cảm thấy mình giống như một đứa trẻ sơ sinh vừa cất tiếng chào đời, trong vô vọng một giọt nước rơi xuống từ khóe mắt. Sau đó cô mới nhận ra nó chính là nước mắt, loại chất lỏng sẽ được bài tiết ra ngoài mỗi khi con người ta vui vẻ, kích động hay thương cảm. Khi giọt nước mắt ấy rơi xuống, Phạm Ca không thể định nghĩa được vì sao cô khóc, chỉ cảm thấy trong tim mình vô cùng hoang mang mờ mịt.

Phạm Ca ra đời vào Đông chí năm 1983, bố là Lạc Gia Sơ, còn mẹ là Chu Vân. Năm lên ba tuổi được nhà họ Ôn nhận nuôi, đến hai mươi ba tuổi thì gả cho cậu con trai độc đinh của Ôn gia, một năm sau cô hạ sinh một bé trai. Sau khi xảy ra tai nạn xe, cô đã mất đi toàn bộ trí nhớ. Đây chính là những gì cô được biết về mình sau ba tháng bình phục ở bệnh viện.

Trong ba tháng đó bọn họ tạm trú ở Liên Bang Nga. Thành phố nơi cô sống được gọi là St. Petersburg. Ở ngoại ô St. Petersburg có một bệnh viện tên là Forest, và cô được điều trị ở đó.

Từ cửa sổ phòng bệnh nhìn ra thế giới bên ngoài, chỉ thấy được một hàng cây bạch dương cao lớn sừng sững. Cô thường ngồi ngẩn người trước ô cửa sổ, ngắm những chiếc lá vàng héo khô trên cây từng chiếc một rụng xuống. Phạm Ca luôn cảm thấy trong những thân cây bạch dương cao lớn ấy dường như ẩn chứa một đôi mắt, đôi lúc chúng sẽ nhìn vào cô một cách chăm chú dịu dàng hay giận dữ soi mói. Dần dần, những chiếc lá trên cây bạch dương cũng rơi trụi lủi, chỉ còn lại những thân cây khẳng khiu trơ trọi, sắc trời dần thẫm lại, lúc nào cũng âm u mờ mịt, bông tuyết từ trên trời bay xuống, nhuộm khắp nơi trên mặt đất thành một màu trắng xóa.

Từng mùa từng mùa cứ như thế thay phiên nhau đi qua trước cửa sổ phòng bệnh, một cảnh sắc khiến ngoại ô St. Petersburg trông vô cùng buồn tẻ.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ đang từ từ thay đổi, chỉ có một điều duy nhất còn vẹn nguyên như thuở ban đầu chính là người đàn ông đó vẫn luôn ở bên cô, cho dù là lúc trời trong xanh hay xám xịt. Mỗi khi cô ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, anh sẽ cầm lên một quyển sách, đọc ra những vần thơ du dương mà êm ái. Phạm Ca từ trước đến giờ vẫn luôn là cô gái yêu thích thơ ca, còn giọng đọc của người đàn ông đó lại dễ nghe vô cùng, theo sự biến hóa kì ảo của những áng thơ mà đôi lúc đang trầm thấp rồi lại lên cao vút, đôi lúc đang tang thương buồn khổ rồi lại chuyển sang si tình triền miên.

Mặc dù những lời thơ ấy cô thật sự hiểu được rất ít.

Người đàn ông đọc thơ ấy chính là chồng của cô, anh là Ôn Ngôn Trăn. Nhưng cũng có nhiều lúc Phạm Ca theo bản năng quên phéng mất quan hệ giữa hai người nên ít khi dùng những từ xưng hô trong quan hệ vợ chồng để nói chuyện với anh.

Môi trường xung quanh bệnh viện rất yên tĩnh, thích hợp để tịnh dưỡng. Nơi này nằm trong một bộ phận của chính phủ Nga, chỉ tiếp đãi những sĩ quan cấp cao của nước Nga. Điều đặc biệt là bệnh viện này nằm ở giữa lưng chừng núi, nếu muốn lên được đây thì chỉ có một cách duy nhất là ngồi cáp treo.

Ở trong bệnh viện tịnh dưỡng ba tháng, trừ nhân viên y tế ra, những người mà Phạm Ca nhìn thấy toàn là những khuôn mặt xa lạ. Trong số đó, người mà cô gặp nhiều nhất là một đôi vợ chồng già hơn năm mươi tuổi. Trông bác trai thì phong độ nhanh nhẹn, còn bác gái thì ung dung quý phái. Hai vị này chính là bố mẹ của Ôn Ngôn Trăn. Nếu lúc trước họ chỉ là bố mẹ nuôi của cô thì bây giờ đã trở thành bố mẹ chồng của cô. Hai người họ đều không để tâm đến biểu hiện bối rối của cô mà ngược lại còn đối xử với cô vô cùng tốt. Không những dùng những lời nói dịu dàng, mà ánh mắt nhìn cô cũng trào ra sự thương tiếc vô bờ.

Có một điều kỳ lạ là, mặc dù cô đã nằm ở bệnh viện này khá lâu rồi nhưng lại không thấy bố mẹ ruột của cô đến thăm con gái một lần nào. Lần duy nhất là vào một buổi tối, Ôn Ngôn Trăn bỗng nhiên đưa điện thoại đến trước mặt cô, sau khi im lặng một lúc lâu thì giọng một người đàn ông dè dặt ở phía bên kia mới nhẹ nhàng cất lên: "Phạm Ca à, con đừng suy nghĩ nhiều mà hãy chăm sóc thân thể cho thật tốt, nhớ nghe lời của Ôn tiên sinh nhé."

Sau này, mỗi khi nhớ lại những lời đó của bố mình, Phạm Ca đều cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Tại sao bố lại xưng hô với chồng của con gái là Ôn tiên sinh, rõ ràng anh ấy mới là con rể của bố cơ mà.

Hơn nữa, có một điều cũng khiến Phạm Ca thấy vô cùng chơi vơi, đó là từ lúc tỉnh lại tới giờ cô vẫn chưa gặp được cậu con trai bé bỏng của mình. Có lần cô hỏi Ôn Ngôn Trăn chuyện này, anh chỉ bảo con của hai người hiện đang sống ở Bồ Đào Nha, thằng bé còn quá nhỏ nên không thích hợp đi đường dài đến đây.

Mà thông tin về thằng bé lại xuất hiện rất ít trong tài liệu Phạm Ca đọc, cứ giống như là sâu trong tiềm thức cô muốn lựa chọn quên đi điều ấy vậy. Cô từng tò mò về bố mẹ của mình, từng tò mò về khoảng thời gian đi học ở trường, cũng từng tò mò về những người bạn mà cô chơi chung, nhưng tuyệt nhiên lại không có chút hiều kỳ nào về đứa bé có máu mủ ruột thịt này với cô cả.

Ngược lại Ôn Ngôn Trăn lại xem điều đó là bình thường. Chính bản thân Phạm Ca cũng không thấy tò mò vì sao cô và Ôn Ngôn Trăn có thể nắm tay bước vào lễ đường kết hôn được cơ mà.


Chuyện này xem ra không hợp logic cho lắm.

Nhưng mà Phạm Ca đúng là không muốn nghĩ tới nó thật.

Có lẽ đây là điều may mắn đối với một bệnh nhân mất trí nhớ. Vì ở bên cạnh một người chồng có địa vị cao như vậy, anh đã sắp xếp hết mọi thứ vì cô nên ít khi khiến cô phải bàng hoàng hay thất thố về một điều gì.

Bởi vì biết cô rất sợ lạnh nên ba tháng sau anh đành phải đưa cô rời khỏi St. Peterburg. Sau khi trải qua cái rét dài đằng đẵng ở Nga, anh mang cô tới một đất nước tràn đầy hoa tươi, chính là vương quốc Hà Lan xinh đẹp. Ở đó có ánh mặt trời rạng rỡ, có sắc hoa tràn ngập khắp mọi nơi. Có lần anh đưa cô tới công viên chơi, lần đầu tiên nắm lấy tay cô lại bị cô lùi lại tránh sang một bên. Phạm Ca nhớ lúc đó là vì cô bị giật mình nên mới phản xạ như vậy, khoảng một năm sau cô cũng tự nhiên hơn, không còn rụt tay lại nữa.

Sau khi sống ở Hà Lan được hai tháng, Ôn Ngôn Trăn đưa cô tới Thanh Đảo, một thành phố nằm trong nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa, đất nước đã thai nghén ra tiếng mẹ đẻ của cô. Có một học giả tham gia nghiên cứu chữa trị từng nói với chồng cô rằng, tiếng mẹ đẻ sẽ dễ khiến con người ta sản sinh ra loại cảm giác thân thuộc dựa dẫm. Loại cảm giác này sẽ có tác động rất lớn đối với những bệnh nhân bị mất trí nhớ. Mà khoảng thời gian đó dường như Phạm Ca vẫn còn đang đắm chìm trong những mùa đông tuyết rơi trắng xóa ở Nga.

Sau khi xảy ra tai nạn xe được nửa năm, Phạm Ca cuối cùng cũng đến được Thanh Đảo. Ấn tượng đầu tiên của cô về thành phố này là một nơi rất yên tĩnh. Bầu trời trên cao thân thiết chan hòa, đứng dưới màu trời thiên thanh vào mùa hè ở Thanh Đảo, Phạm Ca đột nhiên bừng tỉnh, cảm giác như có gì đó rất quen thuộc, cứ như cô đã từng biết đến nơi này, hay từng được nghe về nó từ rất lâu trước đây rồi vậy.

Khoảng thời gian sau đó, Phạm Ca vẫn luôn sống tại Thanh Đảo.

Chồng của cô, người đàn ông tên Ôn Ngôn Trăn đó đã dùng hơn một trăm tám mươi ngày để tìm cho cô một nơi có thể đặt chân trong hành tinh bao la này. Năm đầu tiên cô bị mất trí nhớ, anh đã mời một giáo viên về dạy lại cho cô những tri thức cơ bản, mà cô cũng xem mình giống như những em học sinh tiểu học, chăm chỉ nghiêm túc học từng điều một.

Năm đó là năm vô cùng gian khổ đối với Phạm Ca.

Tình cảnh khi đó phải miêu tả thế nào nhỉ? Chắc cô lúc đó giống như một linh hồn u mê lạc lõng đang tồn tại trong một thân xác trưởng thành vậy.

Chồng cô luôn an ủi cô rằng, "Cứ từ từ, cứ từ từ Phạm Ca ạ, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian mà". Mà mỗi lần như vậy, cô luôn tự hỏi, bản thân cô phải yêu người đàn ông này sâu đậm thế nào mới không nhớ nổi một người như anh.

Còn anh, trước mặt người vợ không còn chút kí ức nào về mình, anh chưa bao giờ cảm thấy chán nản hay mệt mỏi mỗi khi nhắc lại chuyện trước kia, giọng nói ấy vẫn luôn dịu dàng và tha thiết như vậy.

Phạm Ca luôn nghĩ, chắc chắn là cô sẽ nhớ ra được tình yêu của họ mà phải không?

Tiếng xe hơi quen thuộc trong màn đêm yên tĩnh vọng lại hết sức rõ ràng, là tiếng xe của anh đã về nhà.