Phạm Ca

Chương 51: ⋅ Phạm ca (6)






Dịch: Duẩn Duẩn

Trong bữa tối mùng một đầu năm, Phạm Ca không nhìn thấy Ôn Ngôn Trăn trên bàn ăn như mọi khi. Ngược lại, Ôn Cảnh Minh thường ngày lãnh đạm là thế tối nay lại vô cùng xởi lởi, thỉnh thoảng còn trò chuyện với cô, giọng điệu rất thân thiết. Ông nói Ôn Ngôn Trăn đã bị điều đến xưởng đóng tàu chính ở Macao vào lúc rạng sáng. Ngôn Kiều cũng chen vào vài câu, nói thằng nhóc này đúng là không ra gì, cứ im bặt thế mà chuồn đi. Ôn Cảnh Minh tiếp lời, Tiểu Trăn ôm một bụng tức mà đi đấy, mấy người trong công ty coi nó như ông chủ thứ hai vậy.

Hai vợ chồng kẻ xướng người hoạ, Phạm Ca nghe cái được cái không. Cô nhìn Lạc Trường An đang ngồi phía đối diện, biểu hiện con bé như bình thường không có gì khác biệt, chỉ lo chăm chú ăn cơm của mình, không quan tâm đến thứ khác.

Trên mặt Lạc Trường An có một vết đỏ, Phạm Ca nhìn một hồi mới biết đó là dấu tát tai. Lạc Trường An ngẩng đầu lên, ý thức được ánh mắt của Phạm Ca, con bé đưa tay che gò má, mặt mày ủ dột, rầu rĩ nói, "Tối hôm qua em bị tên nát rượu đánh, hắn tưởng em là bạn gái của hắn."

Vợ chồng Ôn Cảnh Minh nghe thấy thế vô cùng tức tối, thay nhau chỉ trích tên nát rượu đó là loại ất ơ không ra gì.

Sáng mùng hai, tuần san bát quái của Hồng Kông đã tung một tin nóng sốt dẻo. Thẩm Linh Lung và một người đàn ông trẻ tuổi đã quần nhau trong xe suốt hai giờ đồng hồ ngay giữa đêm ba mươi. Trên đầu đề bài báo còn đính kèm một bức ảnh chính chủ. Phạm Ca đã xem qua bài báo này rồi, hình chụp Thẩm Lung Linh trên xe rất rõ nét, ngoại trừ việc toàn bộ cửa sổ xe màu đen ra thì điểm duy nhất toả sáng của bài báo là nửa chiếc giày da nam bị lộ ra ngoài. Vị trí đỗ xe cũng không xa lạ gì với Phạm Ca, đó chính là nơi cô đã sống gần hai mươi năm. Hoá ra Thẩm Linh Lung cũng tham dự bữa tiệc mừng năm mới do nhà họ Ôn tổ chức.

Vào mùng năm, Ôn Ngôn Trăn gọi điện về cho Phạm Ca, giọng nói ở đầu dây bên kia khản đặc. Anh kể với cô rằng vừa mới đến nơi đã đổ bệnh, sốt cao mấy ngày liền, bây giờ mới đỡ là gọi cho cô ngay, cuối cùng còn nói thêm một câu, "Phạm Ca à, anh nhớ em lắm, đến bây giờ anh mới biết mình nhớ em nhiều thế."

Ồ! Hãy nghe lời tình tứ của Ôn công tử mà xem! Phạm Ca bảo có việc nên cúp máy trước, ở đằng kia, giọng nói của Ôn công tử vội vàng vang lên, "Phạm Ca, anh vừa mới nói anh bị bệnh."

Phải rồi, A Trăn vừa mới nói anh bị bệnh, không phải cô nên sốt ruột sao? Không phải sao?


"Tôi nghe thấy rồi." Phạm Ca nói xong, trực tiếp ngắt máy.

Nửa tiếng sau, Ôn Ngôn Trăn gọi lại cho cô: "Phạm Ca, em còn đang tức giận chuyện hôm đó sao?"

Phạm Ca, em còn đang tức giận chuyện hôm đó sao? À, lúc này Phạm Ca mới nhớ ra, nhưng chuyện hôm đó đối với cô đã xa xôi như ở kiếp trước mất rồi.

"Gần đây tôi hơi bận, cúp đây." Phạm Ca dập máy lần nữa.

Đúng là vậy, gần đây Phạm Ca thật sự bộn bề nhiều việc. Cô không chỉ đảm nhiệm buổi biểu diễn của trường mà còn phải hợp tác với mấy bạn cùng lớp để tham gia cuộc thi hùng biện dành cho sinh viên của các trường đại học lớn. Cô không giống như các bạn cùng trang lứa, được hưởng thụ khoảng thời gian vui vẻ nhiệt huyết của thời đại học. Những lúc rảnh rỗi, cô phải học thêm ti tỉ thứ trên đời để chuẩn bị trở thành cô con dâu khéo léo của nhà họ Ôn, làm tốt thân phận một người vợ để Ôn Ngôn Trăn không phải mất mặt vì mình.

Vì vậy, ở học kỳ cuối cùng của thời sinh viên, Phạm Ca nghĩ mình nên làm một điều gì đó cho bản thân để sau này nhớ lại sẽ không phải cảm thấy nuối tiếc. Cô học khoa Lịch Sử học, chuyên ngành Lịch sử cận đại phương Tây. Đây là ngành mà Ngôn Kiều chọn cho cô. Theo như bà nói thì đây là ngành có khả năng thể hiện được tư chất tâm lý của mình nhất. Chỉ cần học được thứ này con có thể ba hoa chích choè trước công chúng hay trên các diễn đàn mà không phải e dè bất cứ ai. Thế nên cô đã nỗ lực rất nhiều để đi hết con đường ấy, tham gia cuộc hùng biện lần này là để thử sức mình. Tất cả những gì cô đang làm hiện tại là vì bản thân mình!

Vụ bê bối của Thẩm Linh Lung ngày càng nóng hơn bao giờ hết. Nhiều phương tiện truyền thông đang suy đoán không biết người đàn ông chim chuột với cô ta trong hai giờ đồng hồ là ai. Kỳ thật, mọi người cũng đã đoán ra được người đó, chỉ thiếu điều chỉ mặt đặt tên nữa thôi, nhưng không có chứng cứ chính xác nên chẳng đơn vị nào dám viết bậy viết bạ cái tên "Ôn Ngôn Trăn" lên mặt báo cả.

Trong trường, tất cả những người biết mối quan hệ giữa Phạm Ca và Ôn Ngôn Trăn đều nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Ở nhà, Cô của Phạm Ca bảo rằng, truyền thông bây giờ đang bắt gió bắt bóng, con phải cẩn thận, không được tin bậy tin bạ. Vợ chồng Ôn Cảnh Minh thì cảnh cáo, nếu truyền thông nào dám phỉ báng bôi nhọ danh dự nhà họ Ôn, tạp chí toà soạn đó sẽ phải đóng cửa ngay lập tức. Lạc Trường An vốn dĩ không ưa gì Ôn Ngôn Trăn, đã từng nghi ngờ theo dõi anh đến quán bar cũng không thừa cơ giậu đổ bìm leo, con bé chỉ lặng lẽ ở bên cô.

Giai đoạn này, Lạc Trường An rất trầm lặng.

Đêm nào Ôn Ngôn Trăn cũng gọi điện thoại tới, kể một ít chuyện của anh, như là cả ngày nay anh đã làm những gì, lải nhà lải nhải mấy chuyện vặt vãnh cỏn con, song, tuyệt nhiên không hề đề cập đến vụ bê bối của anh và Thẩm Linh Lung. Phạm Ca cũng không bận tâm đi hỏi.

"Phạm Ca, sao em không gọi điện cho anh." Tối nay anh hỏi.

"Tôi bận."

Đúng vậy, Phạm Ca dạo này rất bận rộn, cuộc thi hùng biện đang bước chân vào giai đoạn hai. Màn biện luận của cô đã khiến các bạn cùng lớp ngạc nhiên đến sững sờ, đến cả những cô những cậu sinh viên Đài Loan hoa ngôn xảo ngữ cũng phải á khẩu bái phục.

Mùng mười tháng Giêng, Ôn Ngôn Trăn như thường lệ mười giờ mỗi tối gọi điện cho cô. Sau mấy lời mở đầu nhàm chán, anh ấp úng nói.

"Phạm Ca, anh có một đứa bạn... Nó phản bội bạn gái mình, cùng với một cô gái khác...", anh dừng lại một lúc, sau mới tiếp tục nói: "Nó... nó với cô gái khác xảy ra..."

Ôn Ngôn Trăn không thể nói hết câu, nhưng Phạm Ca hiểu. Bàn tay cô cầm điện thoại vừa lạnh vừa cứng.

"Phạm Ca, đứng trên góc độ của phụ nữ, em nói cậu bạn của anh có được tha thứ hay không?"


Im lặng.

Sau một hồi im lặng chết chóc, Phạm Ca trả lời.

"Không biết. Yêu càng sâu thì tổn thương sẽ càng nặng, và càng không thể tha thứ."

"Vậy nên A Trăn à, nếu như một ngày nào đó anh giống người bạn của mình, thì chúng ta coi như xong rồi. Tất cả xem như kết thúc."

Ngày mười một tháng Giêng, một phiên bản mới của vụ bê bối Thẩm Linh Lung đã được truyền thông Hồng Kông tung ra. Thẩm ngọc nữ cuối cùng phải tổ chức cuộc họp báo dưới áp lực của dư luận. Cô ta vừa giải thích vừa sụt sùi trong nước mắt ngắn dài, người ở cùng cô ta vào đêm ba mươi đó là Thời Khải. Họ đã quen biết nhau gần một tháng, trong lúc đó có phát sinh hảo cảm, đến đêm ba mươi, ngọn lửa âm ỉ suốt một tháng bỗng bùng cháy dữ dội, thành thử mới để xảy ra cớ sự ấy. Thẩm ngọc nữ rất chân thành xin lỗi Ôn Ngôn Trăn vì đã bị cuốn vào câu chuyện này.

Xem xong đoạn video đó, Phạm Ca chẳng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm gì. Ngược lại, cô chợt thấy đau lòng, đáng lẽ ra người Thẩm Linh Lung nên xin lỗi là bạn gái của Thời Khải mới đúng, chứ không phải là Ôn Ngôn Trăn.

Phạm Ca biết bạn gái của Thời Khải. Cô ấy tên là Hồng Giai Giai, là một cô gái rất hoạt bát và đáng yêu, một cô em ngọt ngào không tả nổi. Đám cưới của cô ấy và Thời Khải sẽ được tổ chức vào Tết Nguyên Tiêu năm nay, nhưng ai ngờ lại xảy ra cớ sự như vậy.

Đêm đó, Ôn Ngôn Trăn gọi điện đến, nhẹ giọng hỏi cô, "Phạm Ca, em có muốn tới đây với anh không? Phạm Ca, anh đã học được cách nấu món canh cá rồi đấy, lúc trước em rất thích món này mà phải không? Em tới đây anh sẽ nấu cho em ăn nhé."

Canh cá? Món canh cá chính là sở trường của anh Đại Âu. Không chỉ mỗi canh cá không đâu, còn có cả cơm xào trứng, và mì Dương Xuân nữa. Mấy món này trước đây anh Đại Âu thường làm cho Phạm Ca với chị Điền Điềm ăn cả. Chị ấy luôn khoe rằng, "Phạm Ca, em có tin không, đồ ăn mà Đại Âu làm cho mình chắc chắn có vị không giống nhau, vị của chị chắc chắn sẽ ngọt ngào hơn của em một tí."

Phạm Ca tin chứ!

Vì vậy, cô cũng bảo Ôn Ngôn Trăn nấu canh cá cho cô đi. Thế mà Ôn công tử không hề nghĩ ngợi, đần thối nói rằng đầu bếp nhà mình chắc chắn sẽ nấu ngon hơn anh nhiều.

Rốt cuộc, Ôn Ngôn Trăn vẫn không hiểu được ý cô.

Hiện giờ, cô cũng chẳng còn chút hứng thú với chuyện Ôn công tử biết nấu canh cá nữa rồi. Trước sự nịnh hót lấy lòng của Ôn Ngôn Trăn, Phạm Ca chỉ lạnh nhạt nói, "Gần đây tôi rất bận, canh cá đầu bếp ở nhà nấu chắc chắc sẽ ngon hơn anh nhiều."

Phạm Ca cúp điện thoại, đặt tay lên trái tim mình. Thật kỳ lạ, nơi đó không có chút xao động, cũng không có bất kỳ sóng lớn nào.

Ngày mười hai tháng Giêng, truyền thồng Hồng Kông lại bắt đầu xôn xao. Sáng nay, cô em gái Hồng Giai Giai ngọt ngào duyên dáng trong giới phụ nữ đã tuyên bố chia tay với Thời Khải trên tờ báo bán chạy nhất Hồng Kông. Quan hệ giữa hai nhà thông gia Thời Hồng đi vào ngõ cụt. Vào lúc chín giờ đúng, thị trường chứng khoán bắt đầu phiên giao dịch, cổ phiểu của Hồng thị và Thời thị cùng tụt dốc không phanh. Hồng Giai Giai ngồi chuyến bay sớm nhất tới Châu Phi mà không có điểm đến cụ thể. Khoảng mười giờ rưỡi, Thời Khải lái xe đến sân bay, vì tốc độ quá nhanh mà chiếc xe bị tông trực diện lật ngược qua một bên, lúc đưa đến bệnh viện bác sĩ tuyên bố đã tử vong. Trong ba phút tỉnh táo cuối cùng, anh ta luôn miệng gọi Giai Giai, Giai Giai. Sau hai giờ tuyên bố tử vong, có người đã công khai xông vào công ty của Thẩm Lung Linh tạt a xít lên mặt cô ta.

Trong vòng hai mươi bốn giờ đồng hồ, hai người phụ nữ và một người đàn ông đã gửi tặng cho Hồng Kông một đoạn tình yêu máu chó và không kém phần đặc sắc của giới nhà giàu.

Trước câu chuyện tình bi kịch của giới quyền quý, các tao nhân mặc khách chỉ biết than thở thở than, sau tất cả cũng chỉ vì yêu không đủ sâu.


Ngày mười ba tháng Giêng, tại đám tang của Thời Khải, Hồng Giai Giai không đến tham dự. Ôn Ngôn Trăn và Phạm Ca tới viếng không nói với nhau một câu nào. Khi ấy, Phạm Ca mới phát hiện Ôn Ngôn Trăn gầy biết chừng nào. Bọn họ bị sắp xếp đứng chung một chỗ. Khi Ôn Ngôn Trăn đưa tay nắm lấy tay cô, cô nhẹ nhàng rút ra.

Ôn Ngôn Trăn nhìn vòng hoa mà Hồng Giai Giai gửi đến tang lễ, bùi ngùi nói: "Lòng dạ đàn bà các người có đôi khi còn cứng rắn hơn cả đàn ông."

"Đó là bởi vì đàn ông các người không hiểu, trái tim của phụ nữ không hề cứng rắn, họ chỉ là động vật cảm tính, nếu như cần họ sẽ sẵn sàng hy sinh cả mạng sống cho người mình yêu mà không hề chớp mắt."

"Điều duy nhất phụ nữ không thể chịu đựng là sự phản bội. Mà sự phản bội của người mình yêu lại chẳng khác gì việc rút hết xương cốt của họ."

Bộ lễ phục màu đen và chiếc áo sơ mi đen lại càng tôn lên sắc mặt ảm đạm nhợt nhạt của Ôn Ngôn Trăn.

~~~~~~~~~~

Tác giả có lời muốn nói: "Con bé không biết rằng, có đôi khi để hiểu thấu được những phút giây tươi sáng của tuổi trẻ thì bản thân đã gần đất xa trời mất rồi. Người nọ hôm nào tóc còn xanh, tự do tung cánh bay nhảy khắp nơi, ta hẹn ngày tái ngộ mà lúc hạnh ngộ nhìn lại tóc tai đã bạc phơ cả rồi." (Khi viết câu này, tôi dường như đã chạm đến linh hồn của thiếu nữ tên Phạm Ca ấy, vì vậy tôi bắt đầu đi theo bước chân của cô ấy trong suốt đêm giao thừa. Lúc rời khỏi phòng Lạc Trường An, cũng kìm lòng không đặng mà khóc cùng cô ấy. Cuối cùng, tôi muốn bày tỏ điều gì, tin rằng các bạn đã hiểu. Các bạn thân mến, nếu như đoạn văn này khiến bạn cảm động, xin hãy chia sẻ đến với những người bạn của bạn. Đây là câu chuyện mà tôi nghĩ rằng mình đã viết chắc tay nhất, nên thật sự hy vọng rằng có nhiều người biết đến cô gái tên Phạm Ca này.

Phạm Ca, là ngôn ngữ thần tiên tốt đẹp nhất ở Ấn Độ. Chỉ tiếc là câu chuyện này không hề tốt đẹp như thế, và đương nhiên cũng có những khiếm khuyết thiếu sót riêng của nó. Nhưng như vậy thì đã sao, khi chúng ta vẫn sẽ nhớ mãi đến một thiếu nữ tên Phạm Ca.

Có lẽ, mọi người sẽ hỏi, tại sao tôi lại viết một câu chuyện không lành lặn thế này. Chỉ là lúc cảm thấy nên đến thì viết thế thôi. Đừng trốn tránh những điều không tốt đẹp hay không như mong muốn trong thực tại.

Tôi đã lên ý tưởng từ rất lâu rồi, chỉ không ngờ đến lúc viết ra lại đau khổ như vậy. Tối qua sau khi viết xong, vội vàng tắm rồi đi ngủ, không dám đọc bình luận của các bạn.

Tôi không biết mọi người nhận định một bài văn trên mạng là thế nào, nhưng tôi nghĩ, câu chuyện này không giống như một bài văn trên mạng, tiết tấu của nó quá chậm, tình tiết cũng rối ren. Điều này có thể sẽ khiến các bạn khó chịu trong quá trình theo đuổi câu chuyện. Nhưng tôi tin rằng, nếu các bạn sẵn sàng dành thêm chút thời gian, tôi sẽ tặng cho các bạn một câu chuyện có thể chạm đến được cảm xúc của người đọc, và để các bạn bình tĩnh đi vào thế giới nội tâm của nhân vật.

~~~~~~

P/s: Tớ cũng có lời muốn nói ~ Thời Khải và Ôn Ngôn Trăn đều phạm phải một lỗi lầm giống như nhau, nhưng kết cục của Thời Khải là cái chết, là nhà tan cửa nát, là người mình yêu quyết tuyệt quay đầu bỏ đi, vậy còn Ôn Ngôn Trăn thì sao? Ở trên đời này có một số việc làm giống nhau, nhưng kết quả lại cho ra khác nhau...