Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 1139: Bài danh tăng vọt




Dịch giả: Độc Hành

Kim Uyên thành chiếm diện tích rộng lớn, mỗi ngày người ra vào thành rất nhiều, ngoại trừ cửa thành, cấm chế giữa không trung và trên hộ thành cũng mở không ít cửa để tu sĩ ra vào.

Hai người Hàn Lập từ giữa không trung bay vào một cửa trong thành, chỉ thấy khắp nơi trong thành chằng chịt người đi đường, giữa không trung cũng có người bay tới bay lui, ngoài tu sĩ, còn có rất nhiều phàm nhân ở đây.

Trong thành đường đi rộng lớn chỉnh tề, thông suốt bốn hướng, từng cửa hàng cao lớn hùng vĩ san sát nối tiếp nhau, những cửa hàng này khác rất lớn những loại Hàn Lập thấy trước kia, lối kiến trúc nhìn qua có cảm giác như con buôn, phảng phất từng tòa cung điện hoa mỹ, mang theo mấy phần tiên khí.

Lại có một ít cửa hàng lớn được kiến tạo ở giữa không trung, phảng phất cung khuyết trên trời, so với cửa hàng trên mặt đất lại cao hơn một tầng.

Những cửa hàng giữa không trung này đều thuộc về một ít thương hội lớn thanh danh vang vọng tại Tiên giới. Hàn Lập còn nhìn thấy cửa hàng của các thế lực mà hắn biết như Bách Tạo sơn, Thăng Long điện, thậm chí hắn còn thấy được Ma Vực Quảng Nguyên trai.

Như trước kia, Hàn Lập có lẽ sẽ có tâm tư đi các nơi dạo chơi, nhìn xem có trân phẩm gì lọt vào mắt hay không, nhưng giờ phút này trong lòng hắn tràn đầy chuyện Kim Đồng bị bắt, đối với những cửa hàng kia nhìn như không thấy, trực tiếp bay đến phía khu vực trung tâm thành trì.

Mấy hơi thở sau, một toà kim tháp lơ lửng giữa không trung xuất hiện ở phía trước.

Khoá Vực Truyền tống trận kết nối Đại Kim Nguyên Tiên Vực ngay trong toà kim tháp này.

Đại môn kim tháp đóng chặt, trước tháp là một quảng trường bạch ngọc, trên quảng trường người đi thưa thớt, nhìn vắng ngắt.

Kim lam quang mang chớp động, hai người Hàn Lập rơi vào trên quảng trường.

"Kỳ quái, ta và sư huynh ngày đó từ nơi này đi Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực, có chút náo nhiệt, sao giờ lại quạnh quẽ như vậy?" Ánh mắt Lam Nhan quét qua bốn phía, kỳ quái nói ra.

Lông mày Hàn Lập cũng nhăn lại, không riêng gì tình huống kim tháp lúc trước, ngay khi hai người rơi vào trên quảng trường, lập tức có mấy đạo thần thức lan tràn tới, khẽ quét qua thân hai người.

Mấy đạo thần thức này đều dị thường mơ hồ, hiển nhiên thi triển bí thuật dò xét, nếu hắn không có thần thức vô cùng cường đại, tuyệt không cảm ứng được.

Lam Nhan mặc dù cũng là Thái Ất cảnh đỉnh phong, nhưng thần thức nàng cũng không quá cường đại, tự nhiên không cảm ứng được gì.

Hàn Lập đang muốn dò xét ngược lại là ai, trong lòng đột nhiên động một cái, ngừng cử động, thần sắc như thường cất bước đi tới trước kim tháp.

Tại mỗi bên trái phải đại môn đang đóng chặt, có một kim y giáp sĩ mặc phục sức Thiên Đình.

Toà Khóa Vực Truyền Tống Trận này, tự nhiên cũng do Thiên Đình chưởng quản, mà tu vi hai tên kim y giáp sĩ cũng không thấp, đã đạt đến cảnh giới Kim Tiên, nhưng chỉ dùng để thủ vệ. Làm Hàn Lập không khỏi cảm thán Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực ở trung vực này, so với những tiểu vực phồn hoa trước đó hắn từng tới thì không thể so sánh nổi.

"Hai vị đạo hữu muốn làm gì?" Một tên kim y giáp sĩ nhìn thấy hai người Hàn Lập tới, mặt không thay đổi hỏi.

Hàn Lập và Lam Nhan vì không muốn để người chú ý, đều áp chế tu vi xuống cấp Kim Tiên.

"Bái kiến hai vị đạo hữu, chúng ta muốn dùng Khóa Vực Truyền Tống Trận, tiến về Đại Kim Nguyên Tiên Vực." Hàn Lập cười chắp tay nói.

"Các ngươi tới không khéo rồi, Khóa Vực Truyền Tống Trận vài ngày trước có chút vấn đề, tạm thời đóng lại, các ngươi sau này lại đến đi." Kim y giáp sĩ lạnh như băng nói.

"Khóa Vực Truyền Tống Trận xảy ra vấn đề? Không biết lúc nào sẽ sửa xong?" Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, hỏi.

"Việc này chúng ta cũng không rõ, chờ trận pháp truyền tống chữa trị xong, tự nhiên sẽ công bố ra, hai vị đạo hữu thường xuyên chú ý tin tức trong Tiên Sạn là được." Một kim y giáp sĩ chỉ một toà kim tháp to lớn cách đó không xa đang lơ lửng giữa không trung, chính là Tiên Sạn thành này.

"Đa tạ hai vị chỉ điểm." Ý niệm trong lòng Hàn Lập nhanh quay trở lại, gật đầu nói cám ơn một tiếng, bay về phía Tiên Sạn nơi đó. Lam Nhan yên lặng theo sau.

Trong một tòa đại điện của đỉnh kim tháp, bốn tu sĩ mặc kim bào xếp bằng ở đây, nhìn phục sức đều là người Thiên Đình, trước mỗi người đều lơ lửng một viên cầu màu trắng lớn chừng quả đấm.

Giờ phút này trong viên cầu màu trắng hiện ra thân ảnh Hàn Lập và Lam Nhan, nhẹ nhàng dập dờn.

Trong viên cầu, Hàn Lập và Lam Nhan rất nhanh rời khỏi phụ cận kim tháp, thân hình rơi vào trước Tiên Sạn.

Tiên sạn nơi đó người qua lại như thoi đưa, thân ảnh hai người rất nhanh hoà vào trong dòng người.

"Căn cứ tin tức tình báo, mục tiêu có thần thức cường đại dị thường, loại trình độ ba động cảm giác này khẳng định không thể gạt được hắn. Hai người này không cảm ứng được chúng ta dò xét, xem ra cũng không phải người chúng ta muốn tìm." Một nam tử mũi ưng cầm đầu nói ra.

Những người khác cũng nhao nhao gật đầu nhẹ, trong tay bấm niệm pháp quyết, dò xét những tu sĩ khác đang đến kim tháp.

"Chuyện này đã qua mười mấy năm rồi, một chút tung tích Hàn Lập kia cũng không tìm được, không phải là hắn đã dùng những phương pháp khác rời khỏi Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực rồi chứ?" Một trung niên nam tử mặt tròn điều khiển hạt châu màu trắng trong tay, khẽ nhíu mày nói ra.

"Thế nào, lúc này mới mười mấy năm, Lương đạo hữu đã không kiên nhẫn nữa rồi?" Một lão giả tóc xám khác nhìn trung niên nam tử mặt tròn một cái, nói ra.

"Điền đạo hữu ngươi có chỗ không biết, đạo lữ Lương đạo hữu trước đây ít năm vừa mới sinh hạ một nhi tử, còn chưa kịp hưởng thụ niềm vui gia đình, đã bị sai tới Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực này rồi, nên tự nhiên nóng vội đấy." Một trung niên mỹ phụ cuối cùng cười nói.

"Ha ha, thật sao? Vậy phải chúc mừng Lương đạo hữu rồi." Lão giả tóc xám ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Trung niên nam tử mặt tròn nghe hai người đối thoại, chỗ sâu trong mắt hiện lên một tia cay đắng không để người biết, trên mặt không biểu hiện ra mảy may, luôn miệng nói tạ ơn.

"Tốt, Xích điện chủ phái chúng ta tới đây là tìm kiếm Hàn Lập kia, không phải để cho các ngươi nói chuyện phiếm, hiện tại hãy chuyên tâm dò xét đi, có chuyện phiếm gì muốn nói, chờ thay ca rồi hẵng nói." Nam tử mũi ưng nhìn lại, trầm giọng nói ra.

Ba người đáp ứng một tiếng, chuyên tâm điều khiển hạt châu màu trắng trong tay.

Vào thời khắc này, lông mày trung niên nam tử mặt tròn đột nhiên nhíu một cái, hừ một tiếng trầm thấp, quang mang trên hạt châu màu trắng trước người cũng hơi loạn.

"Lương đạo hữu, sao vậy?" Nam tử mũi ưng nhìn lại.

"Không có gì, chỉ là thao túng Chuyển Luân Chân Châu tiêu hao thần thức rất lớn, tại hạ trước đây ít năm lúc ra ngoài thi hành nhiệm vụ gặp phải cường địch, dẫn đến thần thức bị hao tổn, có chút chống đỡ không nổi." Trung niên nam tử mặt tròn lộ vẻ xấu hổ nói.

Nam tử mũi ưng nhíu mày, cảm ứng thần thức trung niên nam tử mặt tròn xác thực khác thường, chợt ba động cao thấp, mà lại từ từ suy yếu.

"Nếu Lương đạo hữu có thương tích trong người, trước hết đi nghỉ ngơi đi, dù sao chỉ còn nửa ngày nữa là thay ca, sự tình dò xét tiếp theo giao cho ba người chúng ta là được." Lão giả tóc xám trừng mắt lên nhìn, nói ra.

"Bốn người dò xét và ba người dò xét cũng không khác nhau quá nhiều." Trung niên mỹ phụ cũng nói.

Trung niên nam tử mặt tròn đưa ánh mắt cảm kích về phía hai người, sau đó nhìn về phía nam tử mũi ưng.

"Nếu Điền đạo hữu và Lưu đạo hữu đều nói như vậy, Lương đạo hữu trước xuống nghỉ ngơi đi, mau chóng chữa trị khỏi thân thể, tình huống như thế về sau hi vọng không xảy ra nữa." Nam tử mũi ưng suy nghĩ một chút, trầm giọng nói ra.

"Vâng." Trung niên nam tử mặt tròn đáp ứng một tiếng, lật tay thu hồi hạt châu màu trắng, đi ra ngoài.

...

Lúc này Hàn Lập và Lam Nhan chen chúc trong đám người, bước vào Tiên Sạn.

Hắn còn không biết bởi vì chính mình cẩn thận, không hành động thiếu suy nghĩ mà tránh thoát khỏi một lần nguy hiểm.

Diện tích Tiên Sạn nơi đây mặc dù lớn hơn nhiều so với Tiên Sạn của Tiên Vực khác, nhưng bố cục cơ bản cũng giống nhau.

Hai bên Tiên sạn là một ít cửa hàng, buôn bán các loại đan dược, Tiên khí, linh tài, phẩm chất đều cực cao, hấp dẫn không ít tu sĩ tới xem.

Khu vực trung tâm đứng vững một vách đá màu xanh to lớn cao tới ngàn trượng, phía trên viết đầy nhiệm vụ, chính là thạch bích ghi nhiệm vụ Tiên sạn.

Mà phía sâu trong Nhiệm Vụ Thạch Bích kia, còn tọa lạc một pháp đài cao đến ngàn trượng, treo một tấm bảng danh sách dài ngàn trượng, phía trên vẽ đầy muôn hình muôn dạng các thân ảnh, thình lình chính là Tru Tiên bảng.

Phụ cận ba tầng Nhiệm Vụ Thạch Bích và Tru Tiên bảng bu đầy người, trên mặt đều lộ ra vẻ hưng phấn, tựa hồ nhìn thấy tin tức gì làm kích động.

Trong lòng Hàn Lập hơi động, lập tức quét qua Nhiệm Vụ Thạch Bích và Tru Tiên bảng bên trong, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Chỉ thấy thứ hạng của hắn trên Tru Tiên bảng thình lình tăng lên rất nhiều, cơ hồ thăng đến vị trí nhóm mười, mà đã đổi thành tên Hàn Lập.

Chứng cứ phạm tội liên quan đến hắn miêu tả cũng tăng thêm không ít: Hàn Lập, thành viên Luân Hồi điện, tu luyện cấm thuật, tham gia mưu hại Cung chủ Bắc Hàn Tiên Cung Tiêu Tấn Hàn, Cung chủ Kim Nguyên Tiên Cung Đông Phương Bạch, cấu kết Ma Vực, hủy hoại căn cơ linh mạch Kim Nguyên sơn mạch, làm sơn mạch đổ sụp, sinh linh đồ thán. Bản dịch đuọce dịch tại Bạch ngọcc sách. Bất kể sinh tử, thưởng năm ngàn vạn Tiên Nguyên thạch.

Mà trên Nhiệm Vụ Thạch Bích của Tiên sạn, Thiên Đình cũng ban bố nhiệm vụ, cũng là đuổi bắt chính hắn, hơn nữa còn ghi rõ các tin tức về hắn, thí dụ như có Thanh Trúc Phong Vân Kiếm Lôi thuộc tính, thân phụ ma khí, có thể thi triển Cửu U Ma Đồng Ma Vực, biến thân Thiên Sát Cự Ma, nhục thân cường đại, tu luyện các loại Thời Gian Pháp Tắc...

Trên nhiệm vụ còn lộ ra tin tức Hàn Lập bây giờ còn ở tại Kim Nguyên Tiên Vực, mà phía trên còn viết cho dù không bắt được người, nhưng cung cấp đầu mối, cũng có thể đạt được thù lao phong phú dị thường.

Mà bọn Giao Tam, Hồ Tam mặc dù cũng tham gia Thái Tuế Tiên Phủ, hai người bọn họ trên Tru Tiên bảng cũng không có biến hóa gì, trên Tiên sạn càng không có nhiệm vụ bắt bọn họ, tất cả đầu mâu tựa hồ cũng chỉ hướng đến Hàn Lập.

"Hàn Lập này rốt cuộc là ai, để bắt hắn, Thiên Đình lại chịu trả đại giới năm ngàn vạn Tiên Nguyên thạch! Chậc chậc, trên Tru Tiên bảng đã hồi lâu chưa từng xuất hiện giải thưởng lớn như thế a!"

"Năm ngàn vạn Tiên Nguyên thạch a! Có khoản thưởng này, ta tìm một chỗ động thiên phúc địa chân chính bế quan ngàn vạn năm, không vào giai Thái Ất thề không xuống núi!"

"Nhìn ngươi có chút tiền đồ này, có nhiều Tiên Nguyên thạch như vậy, còn khổ công tu luyện làm gì, trực tiếp tìm một chỗ linh mạch khai tông lập phái, trở thành tổ sư khai tông cho đỡ ghiền a!"

"Người có thể lên bài cao trên Tru Tiên bảng, há những Kim Tiên như chúng ta có thể nhúng tay vào? Đừng có mà ham giải thưởng, đem cả cái mạng nhỏ của mình mắc vào đấy."

"Hắc hắc, Tần đạo hữu nói có lý, Tiên Nguyên thạch cho dù tốt, cũng phải có mệnh mới tiêu được."

"Có câu cầu phú quý trong nguy hiểm, các ngươi có chút đảm lượng này, ta thấy cũng đừng tới đây nữa, về động phủ hảo hảo tu luyện đi."

"Hàn Lập này hiển nhiên là nhân vật hung ác giết người không nháy mắt, chúng ta hay là chỉ xem náo nhiệt thôi."

"Ngươi không thấy sao, người này là thành viên Luân Hồi điện, sự kiện Kim Nguyên sơn mạch sụp đổ là do người này cấu kết với Ma Vực làm đấy!"

"Sự tình Kim Nguyên sơn mạch sụp đổ ta biết, không biết bao nhiêu phàm nhân, còn có tông môn thế gia trong Kim Nguyên sơn mạch bị hủy bởi lần tai nạn này, người này thật sự là tội ác cùng cực!"

Đám người phụ cận mồm năm miệng mười nghị luận ầm ĩ, sau khi khiển trách, không ít người lấy ra đồ vật đưa tin liên lạc tông môn, lưu ý tồn tại Hàn Lập.

Lại có người trực tiếp âm thầm dò xét người xung quanh, dù sao treo thưởng năm ngàn vạn Tiên Nguyên thạch thực sự quá mê người.