Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 271: Chân nhãn chi thực




Dịch giả: Nguyên Anh + Độc Hành

Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Sáng sớm hai ngày sau.

Hàn Lập với bộ dạng phong trần mỏi mệt về tới Xích Hà Phong, hắn vội đi vào trong động phủ mà không để ai biết.

Sau khi mở ra toàn bộ cấm chế, hắn đi thẳng vào mật thất, khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn rồi lật tay lấy ra một cái ly trà màu trắng làm bằng sứ.

Chiếc ly này không phải là pháp bảo hay linh khí gì mà chỉ là một vật bình thường được thế tục sử dụng hàng ngày, nhà nào khá giả giàu sang hầu như đều có. Vừa nãy đi qua phòng hắn tiện tay lấy từ trên bàn xuống.

Hàn Lập một tay nhấc lấy ly trà, một tay gõ nhẹ lên ly.

Một mảnh sứ vỡ rơi ra khỏi ly kèm theo tiếng “rắc” giòn tan.

Hắn gật đầu nhẹ, để chén trà bị thủng xuống mặt đất trước mặt, hai tay bấm niệm pháp quyết, ngay lập tức sau lưng hiện lên luồng kim quang chói mắt, Chân Ngôn Bảo Luân từ từ hiện ra.

Kim Luân sáng bóng chậm rãi xoay tròn, chính giữa còn có một con mắt màu vàng nằm dọc.

Hàn Lập hô nhẹ một tiếng, Chân Ngôn Bảo Luân cấp tốc xoay tròn, phát ra từng đợt âm thanh “Ông, ông” cộng hưởng.

Từng đoàn đạo văn khảm trên Bảo Luân nối tiếp nhau sáng lên, chẳng mấy chốc toàn bộ hai mươi tư đoàn đạo văn đều được kích hoạt, Bảo Luân toàn lực vận chuyển, xung quanh toả ra từng đợt sóng màu vàng kim rồi nhanh chóng lan tràn chiếm trọn không gian của mật thất.

Con mắt chính giữa bảo luân cũng hé mở, lộ ra một con ngươi màu vàng kim.

Vòng phù văn kì dị trong con ngươi cũng nhanh chóng xoay tròn, “xoẹt” một tiếng, một đạo ánh sáng màu vàng phóng ra.

Theo hướng quan sát của Hàn Lập, luồng sáng từ Chân Thực Chi Nhãn cũng di chuyển, nhìn về phía chiếc ly sứ vỡ.

Ánh sáng vàng bao trùm ly trà và mặt đất xung quanh, từng điểm ánh sáng lung linh xuyên thấu qua ly vô cùng đẹp mắt.

Nhưng chỗ ly vỡ vẫn không thay đổi chút nào, vẫn giữ nguyên hiện trạng như trước.

“Xem ra không thể tìm hiểu vật bình thường được rồi…” Hàn Lập ngẫm nghĩ một lát rồi thấp giọng nói.

Đối mặt với tình huống này hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên, dù sao hắn vẫn không tin Chân Thực Chi Nhãn có tác dụng với tất cả mọi vật, kể cả đồ vật bình thường.

Cái này phải có chỗ khác biệt nào mới đúng.

Sau khi suy nghĩ một lát, hắn lại lấy ra một toà bảo tháp hình bát giác màu đen nhánh.

Bảo vật hình tháp này vốn là một kiện linh bảo phẩm cấp khá cao, có công dụng vây khốn, nhưng không biết vì lí do gì lại bị hư hại nghiêm trọng nên uy lực cũng giảm đi rất nhiều. Trên thân tháp được chạm khắc một ít phù văn đặc biệt, rất có giá trị tham khảo, nên sau khi có được nó hắn vẫn một mực giữ lại, chưa bỏ đi.

Hình dáng của tháp cũng có phần tinh diệu, mặc dù cao không quá một xích nhưng mọi chi tiết từ mái hiên, cột trụ, cửa sổ, bậc thang, hành lang…đều có đủ. Hơn nữa trên mỗi tầng tháp đều treo một tấm bảng, trên bảng là những câu chân ngôn được viết bằng loại phù văn nào đó.

Vốn tháp này ban đầu có bảy tầng nhưng không biết vì lí do gì mà tầng cao nhất bị hư hại không còn nữa.

Hàn Lập để bảo tháp trên mặt đất, hít một hơi thật sâu rồi thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chuyển động xem xét bảo tháp.

Chỉ thấy bảo tháp chìm trong kim quang, thân tháp sáng lên màu đen chói mắt, từng luồng chấn động kỳ dị tản ra, những đạo phù văn ẩn giấu dưới mái hiên, cột trụ đều lộ ra rõ ràng.

Nhưng chỗ hư hại ở đỉnh tháp không thay đổi chút nào, kết quả vẫn như ly trà lúc trước.

“Vẫn không có hiệu quả…”

Hàn Lập thấy vậy, lông mày nhíu lại, khuôn mặt lộ vẻ trầm tư.

Một lát sau, hắn lại thu bảo tháp về, tiếp tục lấy ra một khối ấn chương màu đỏ thắm không trọn vẹn thả trên mặt đất, pháp quyết trong tay thúc giục không ngừng.

Chân Thực Chi Nhãn bắn ra đạo ánh sáng màu vàng trùm lên ấn chương…

Tầm nửa ngày sau, Hàn Lập ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, giữa lòng bàn tay nắm chặt một khối Tiên Nguyên Thạch có ánh sáng xanh lượn lờ.

Trước người hắn là một đống ngổn ngang đồ vật, có đến mười bảy mười tám loại, nào là linh khí, pháp bảo…có một điểm chung là tất cả đều bị hư hại, không trọn vẹn.

Những đồ vật này gần như mang đầy đủ các loại thuộc tính Phong, Lôi, Thuỷ Hoả…Hắn đã kiên nhẫn thử từng loại một nhưng không mang lại kết quả như tấm bia đá kia, không thể nhìn thấy được hư ảnh lúc trọn vẹn.

“Lạ thật, rốt cuộc khác biệt ở chỗ nào?” Hàn Lập vừa hấp thu Tiên Linh Lực vừa lẩm bẩm than thầm.

“Đối với vật bình thường không có hiệu quả, đối với Linh Bảo ẩn chứa linh lực cũng không có hiệu quả, nhưng lại có hiệu quả với tấm bia đá trong Bạch Tước Cốc…Tấm bia đá đó có gì đặc biệt chứ?”

Hắn tuyệt đối không tin Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với duy nhất một vật, mà trong đó phải có quy tắc nào, phù hợp với chủng loại đặc thù nào mới đúng.

“Chẳng lẽ…”

Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt loé lên lướt nhanh qua đầu hắn.

Hắn lại lấy ra một hộp ngọc dài màu trắng tinh xảo, phía trên có dán một chiếc phù lục màu xanh có tác dụng bảo tồn linh khí.

Hàn Lập khẽ phất tay, lá bùa màu xanh chớp lên rồi biến mất không thấy bóng dáng.

Hắn cẩn thận mở hộp ngọc ra, bên trong có từng đợt ánh sáng màu tím phản chiếu ra, mùi thuốc bốc lên nồng nặc.

Chỉ thấy ở trong hộp ngọc là một gốc Linh Thảo màu tím nhạt phẩm cấp cao, trên thân cây hiện lên từng điểm huỳnh quang.

Đây là Dạ Đàm Thảo, dài hơn một xích, là tài liệu chính để luyện chế một loại Địa giai đan dược, do hắn dùng lục dịch nuôi dưỡng, đến bây giờ đã được hơn năm vạn năm.

Hàn Lập thu hồi Tiên Nguyên Thạch, hai tay lại kết ấn, một lần nữa thúc giục Chân Ngôn Bảo Luân.

Dưới sự vận chuyển toàn tực của hai mươi tư đoàn đạo văn, luồng sáng vàng do Chân Thực Chi Nhãn phóng ra chậm rãi chuyển động, chiếu rọi gốc linh thảo màu tím nhạt.

Ánh sáng tím lưu chuyển trên Dạ Đàm Thảo, dưới cái nhìn của Chân Thực Chi Nhãn vậy mà nhanh chóng thay đổi, thu nhỏ lại. Trong thoáng chốc, gốc cây đang dài từ một xích nhỏ xuống còn hơn tấc, những điểm huỳnh quang và những ký hiệu trên gân lá, là những điểm phân biệt cây đã trưởng thành cũng biến mất không thấy nữa. Bây giờ nó không khác gì một cây non.

“Quả là thế....Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với những vật có chứa Thời Gian Chi Lực”. Khóe miệng Hàn Lập nhấc lên, cười nhẹ, lẩm bẩm nói.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, hắn thò một tay sờ soạng cây non, những thứ nhìn thấy quả thật chỉ là hư ảnh, còn tay hắn chạm vào vẫn là gốc Linh thảo thành thục năm vạn năm.

“Lúc trước hiện tượng kì bí trên tấm bia đá không phải là Chân Thực Chi Nhãn có thể tu bổ những chỗ hư hỏng, mà chẳng qua chiếu lại cảnh tượng tại thời điểm nó còn nguyên vẹn mà thôi. Nếu đã có năng lực tái hiện hình ảnh những đồ vật có chứa Thời Gian Chi Lực, vậy chắc đối với những thứ kia cũng phải có tác dụng rồi?” Hàn Lập trầm ngâm suy nghĩ rồi lại tự nói một mình.

Dứt lời, hắn lại phất tay, hào quang lóe lên hiện ra một hộp ngọc hình vuông màu xanh biếc.

Tay hắn vung lên mở hộp ngọc ra, trong hộp ngọc có một viên thạch cầu tròn vo màu xám, chính là con mắt của dị thú Thái Phỉ.

Hắn thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chiếu rọi con mắt đang lơ lửng trên không trung.

Cho tới nay con mắt này không hề có bất kỳ dị động nào, nhưng dưới tác động của kim quang nó dần dần xảy ra biến hoá kỳ diệu.

Mặt ngoài nó đột nhiên bắn ra từng đạo kim quang, hóa thành từng sợi tơ màu vàng, từ đó kéo dài ra, ở giữa không trung liên kết giao thoa với nhau, tạo nên từng đám cốt cách Cự Nhân màu vàng.

Không bao lâu, một cỗ hình ảnh Độc Mục Cự Nhân nằm trên mặt đất bỗng hiện ra trong mật thất.

Chẳng qua là vì con thú này thân hình thực sự quá to lớn, một nửa thân hình đã chạm vào mật thất, không cách nào phục hồi toàn bộ hình ảnh như cũ được.

Hàn Lập đứng dậy, đi đến trước hình ảnh đầu lâu cự nhân, cẩn thận đánh giá, sau một lát mới thu Chân Thực Chi Nhãn về.

Hư ảnh to lớn trong mật thất lập tức biến mất không thấy gì nữa, Độc Mục kia lại như trước lẻ loi lơ lửng trên không.

Hàn Lập thở dài một hơi, phất tay thu Độc Mục về, trong lòng bàn tay hào quang lóe lên, lại lần nữa lấy ra một một tinh viên hơi mờ có kích cỡ như giọt nước.

Tinh viên này chính là lục dịch từ Chưởng Thiên Bình ngưng tụ thành, đương nhiên cũng ẩn chứa Thời Gian Chi Lực đấy.

Hàn Lập tâm thần khẽ động, không dùng hai mắt bình thường để nhìn, mà dùng con mắt dọc màu vàng nhìn xuyên thấu qua tinh viên trong lòng bàn tay.

Chỉ thấy quang mang màu vàng nhạt từ Chân Thực Chi Nhãn chiếu xuống bao phủ tinh viên vào trong, lập tức nó phóng xuất ra bạch quang chói mắt, một trận Linh lực chấn động mãnh liệt từ đó nhộn nhạo ra.

Hàn Lập trong lòng cảm thấy không ổn vội vàng co tay lại, tính thu tinh viên kia lại.

Nhưng vào lúc này, dị biến phát sinh!

Chỉ nghe "Két" một tiếng vang nhỏ, tinh viên trong hào quang vậy mà trực tiếp vỡ vụn ra.

Không đợi Hàn Lập kịp phản ứng, chính giữa có một đạo sợi tơ màu vàng như cương châm bắn ra, trực tiếp lướt qua Hàn Lập đâm vào chính giữa con mắt nằm dọc phía sau Chân Ngôn Bảo Luân của hắn.

Hàn Lập cảm thấy sau lưng bảo luân giống như đụng phải một trọng kích, thân thể của hắn không khỏi lảo đảo về phía sau một cái.

Ngay sau đó, hắn cảm giác bảo luân sau lưng bắt đầu xuất hiện chấn động với biên độ nhỏ, từng cỗ chấn động vô hình từ đó truyền ra.

Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng đình chỉ bí thuật, nhắm con mắt dọc màu vàng lại.

Nhưng mà, Chân Thực Chi Nhãn tuy rằng đã ngừng, thế nhưng đạo tơ vàng mang đến chấn động vẫn tiếp tục kéo dài.

Hàn Lập trong nội tâm một trận do dự, không biết nên làm như thế nào, lại không dám tùy tiện thu bảo luân vào trong cơ thể, đành phải bình ổn tinh thần chính mình, chú ý quan sát biến hoá của bảo luân.

Cũng may loại chấn động dị thường này giằng co ước chừng một khắc đồng hồ, Chân Ngôn Bảo Luân rất nhanh một lần nữa ổn định lại.

Nhưng vào lúc này, lông mày Hàn Lập nhíu lại, trên mặt hiện ra thần sắc khó tin, hắn phát hiện phía trên bảo luân thình lình có một đoàn bạch quang ngưng tụ, không ngờ hóa thành một đoàn Thời Gian Đạo Văn hơi mờ