Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 576: Chấp niệm nhân quả




Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

"Xoẹt" một âm thanh vang lên!

Phệ Kim tiên Thái Ất cảnh há miệng phun một cái, một đạo kim quang vừa thô vừa to bắn ra tựa như một đạo lôi điện phá vỡ bầu trời.

Đạo kim quang này chói mắt vô cùng, trong đó mơ hồ có thể thấy từng đạo tinh ti màu vàng, tản mát ra một cỗ khí tức huỷ diệt đáng sợ.

Sau một khắc, một tiếng nổ mạnh ầm vang, đạo kim quang này giống như vật còn sống đồng dạng phân liệt ra, biến thành hơn mười đạo tiểu kim quang, phân biệt đuổi theo từng hư ảnh Thanh Loan.

Tốc độ những kim quang này cực nhanh, lại thêm tốc độ những hư ảnh Thanh Loan kia đại giảm, thoáng một cái đã đuổi kịp những thanh ảnh kia

"Phanh" "Phanh" "Phanh "

Liên tiếp thanh âm nổ mạnh như sấm rền, những kim quang kia đột nhiên bạo liệt ra, hóa thành một vòng kiêu dương màu vàng, tản mát ra khí tức hủy diệt cuồn cuộn, những nơi đi qua hư không kêu ông ông, bị xé nứt ra từng vết nứt không gian.

Những thanh ảnh kia bị kiêu dương màu vàng thôn phệ quét sạch sẽ, trong chốc lát bị diệt dễ như trở bàn tay.

Giữa kim quang, một chỗ hư không lóe lên, bản thể Thanh Loan hiển hiện ra, lông vũ trên thân hỗn độn một mảnh, miệng vết thương ở ngực bụng lần nữa mở văng tung tóe, máu tươi chen chúc chảy ra, bộ dáng bị thương không nhẹ.

Kim Đồng đứng ở trên lưng Thanh Loan, trên thân vết thương chồng chất, trên giáp xác màu vàng trải rộng vô số vết rách.

Về phần Tỳ Hưu cùng Giải Đạo Nhân thì đã không thấy bóng dáng, bất quá trong hư không phụ cận mơ hồ có thể thấy từng điểm màu trắng, mảnh vỡ màu vàng.

Trong miệng Thanh Loan phun ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt lại không mất đi hào quang, kim quang trên thân đại phóng, Chân Ngôn Bảo Luân lần nữa hiển hiện ra, đang muốn làm cái gì đó.

Bất quá vào thời khắc này, hư không dưới thân Thanh Loan loé lên kim quang, hơn mười sợi tinh ti màu vàng chợt hiển hiện ra, nhanh chóng vô cùng đâm vào thân thể Thanh Loan.

Thân hình Thanh Loan bỗng nhiên dừng lại, kim quang trên thân cũng dừng lại ngay chỗ đó.

Những tinh ti màu vàng này siết mãnh liệt một cái, thân thể Thanh Loan lập tức biến thành mấy trăm khối thịt nát, rơi xuống phía dưới.

Kim Đồng trên lưng Thanh Loan cũng không bị những tinh ti này đâm trúng, chứng kiến cảnh này sắc mặt đại biến, thân thể lập tức hóa thành một đoàn kim quang bỏ chạy về phía trước.

Thế nhưng những tinh ti màu vàng này nhanh như tia chớp đan vào nhau, hóa thành một cái lưới lớn màu vàng, bao thân thể Kim Đồng lại, một mực trói gô nàng lại.

Sau đó kim quang lóe lên phía trước, Phệ Kim tiên Thái Ất cảnh lăng không lơ lửng hiện ra, há miệng phun ra một mảnh hào quang màu vàng, quấn lấy thân thể Kim Đồng.

Trên mặt Kim Đồng lộ vẻ hoảng sợ, ra sức giãy giụa, vô số kim quang từ trên người nàng bắn ra, biến ảo thành các loại công kích, đánh lên hào quang màu vàng chung quanh.

Nhưng bất luận nàng phát ra dạng công kích gì, đụng đến hào quang màu vàng kia lập tức như nước vào biển rộng, biến mất vô tung.

Phệ Kim tiên Thái Ất cảnh cười cười khinh thường, miệng há lớn.

Một cỗ hào quang màu vàng cuốn ra, cuốn Kim Đồng bay vào trong miệng.

Thân thể Kim Đồng bên trong hào quang nhanh chóng thu nhỏ lại, rất nhanh chui vào trong miệng Phệ Kim tiên Thái Ất cảnh, tiếng la ầm ĩ cũng im bặt lại.

Phệ Kim tiên Thái Ất cảnh trôi nổi giữa không trung, hai mắt nhắm nghiền, kim quang trên thân cuồn cuộn, Linh Vực màu vàng bốn phía chấn động một hồi, như trường kình hấp thủy chui vào trong cơ thể nó, biến mất không thấy gì nữa.

Sau một lát, kim quang trên thân Phệ Kim tiên đột nhiên đại phóng, hình thành một luồng sóng màu vàng như thực chất, quét ra chung quanh.

Một cỗ khí tức vô cùng to lớn từ trên thân Phệ Kim tiên tán phát ra, từng điểm từng điểm đề thăng lên.

"Cuối cùng lại tìm về một cái thân thể... Sẽ có một ngày, ta sẽ trở lại..."

Trong miệng Phệ Kim tiên thì thào tự nói một tiếng, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng thét dài, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.

...

Biên giới vạn dặm núi rừng.

Nơi đây đứng lặng một toà núi thấp bé màu nâu xám, phía trên cheo leo giăng đầy quái thạch dữ tợn lởm chởm, một chiếc bích ngọc phi xa từ trên cao lóe lên phóng tới, giống như sao băng rơi gấp xuống, nện xuống đất ầm ầm.

Trên vách núi chấn động kịch liệt, từng khối đá lập tức nhao nhao lăn xuống từ trên sườn núi mang theo từng đám bụi mù vàng xám.

Phía trên phi xa, khí huyết trong ngực Hàn Lập cuồn cuộn một hồi, trong miệng kêu lên một tiếng buồn bực, nuốt đám máu tươi trào đến yết hầu xuống.

"Đại thúc..." Kim Đồng thấy thế, lo lắng kêu lên.

Hàn Lập khoát tay, ý bảo bản thân không có việc gì.

Hắn buông ra thần thức dò xét xung quanh, sau một lúc lông mày không khỏi cau lại..., mở miệng hỏi: "Kim Đồng, trước ngươi cảm ứng một cái, Phệ Kim tiên kia hiện ở nơi nào?"

Kim Đồng nghe vậy, vội vàng nhắm hai mắt lại, cẩn thận cảm ứng.

"Ồ... Đại thúc, thật kỳ quái... Tên kia dường như bất động, một mực lưu lại vị trí lúc trước, không có chút dấu vết di động." Kim Đồng bỗng dưng mở hai mắt ra, cảm thấy nghi ngờ nói.

"Nó không có đuổi theo sao?" Hàn Lập lấy ra một quả đan dược ăn vào, hỏi.

"Không có, bất quá..." Kim Đồng gật đầu nhẹ, nói ra.

"Bất quá cái gì?" Lông mày Hàn Lập nhíu lại, lập tức hỏi.

"Thần hồn của nó và chấn động pháp lực có vẻ không bình thường, rõ ràng phập phồng rất lớn, xem ra giống như là đang tiêu hao kịch liệt ở bên trong, nhưng trên thực tế hắn không có di động dù chỉ một tấc, vậy là có chuyện gì?" Kim Đồng gãi gãi cái ót, không giải thích được, nói.

"Theo như tình huống ngươi miêu tả thì... tựa hồ nó lâm vào bên trong huyễn thuật cường đại nào đó..." Hàn Lập nghe vậy, trầm ngâm một lát, chậm rãi nói ra.

"Huyễn thuật? Tại sao nó lại đột nhiên lâm vào bên trong huyễn thuật?" Kim Đồng kinh ngạc nói.

"Cái này ta cũng không biết... Mặc kệ là gì, đối với chúng ta lại là chuyện tốt. Tốt rồi, chúng ta không nên trì hoãn, tiếp tục chạy đi." Hàn Lập lắc đầu, nói ra.

Kim Đồng lập tức gật đầu nhẹ.

Trên bích ngọc phi xa, hào quang một lần nữa sáng lên, thời điểm đang muốn bay lên trên bầu trời, Hàn Lập bỗng dưng cảm thấy ý nghĩ hôn mê một hồi, trong thức hải đột nhiên vang lên một thanh âm giống như cảnh báo:

"Nhân tộc tiểu tử, Phệ Kim tiên kia ta tạm thời giúp ngươi lưu lại, nhưng ngươi chỉ có thời gian hai mươi năm. Lấy thực lực ngươi bây giờ, tiếp tục đi về phía trước không khác gì tự tìm đường chết, ta khuyên ngươi không bằng quay lại, tới từ chỗ nào thì hãy về lại chỗ đó đi."

Trong lòng Hàn Lập run sợ, âm thầm vận chuyển Luyện Thần Thuật, cũng cố lại thức hải một lần nữa, dùng thức hải hỏi: "Xin hỏi các hạ là người phương nào? Tại sao ra tay giúp ta?"

Hắn dùng thức hải hỏi, nhưng cảm giác bốc lên kịch liệt trong thức hải khi nãy lại biến mất không thấy, tự nhiên cũng không có bất kỳ thanh âm nào trả lời.

Lông mày Hàn Lập nhíu chặt, mở thần thức ra tối đa, dò xét thiên địa chung quanh, kết quả lại không thu hoạch được gì.

"Làm sao vậy, đại thúc?" Kim Đồng trông thấy cử động Hàn Lập có chút kỳ quái, vội hỏi.

Hàn Lập phảng phất như không nghe thấy, đứng ngây người nguyên chỗ sau nửa ngày, hai hàng lông mày nhíu chặt cúi đầu không nói, tựa hồ đang suy nghĩ cân nhắc cái gì đó.

Một lát sau, hắn khẽ thở dài, lắc đầu, khống chế bích ngọc phi xa bay thẳng lên không trung cao, hóa thành một đạo lưu quang biến mất không thấy.

...

Cùng lúc này, cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, có một mảnh rừng đào vạn khoảnh phấn hoa nở rộ.

Trong rừng, dưới một gốc cây đào khổng lồ, ở đó có một chiếc xe giường kéo rất lớn, phía trên nằm một đầu hồ ly cực lớn toàn thân trắng như tuyết, chỗ mi tâm nó có một nhúm lông màu vàng, thoạt nhìn như thiên nhãn.

Hai mắt hồ ly trắng như tuyết híp lại, một bộ dạng ngủ gà ngủ gật, trên thân bao phủ một tầng hào quang trầm tĩnh, thoạt nhìn như thần vật trời sinh, làm lòng người sinh ra cảm giác sùng kính.

Cách không xa hồ ly trắng như tuyết kia, một thiếu nữ mặc váy ngắn trắng như tuyết, dáng điệu uyển chuyển xinh đẹp tuyệt mỹ, lại có vài phần mị hoặc chi khí, trên gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng, do dự một lúc lâu mới lên tiếng nói:

"Lão tổ, người đã có thể vây khốn Phệ Kim trùng kia, sao lại không giúp hắn một chút, dứt khoát thay hắn giải quyết xong nỗi lo này về sau?"

"Nhạc nhi, đối với Nhân tộc, lão phu không có chút hảo cảm, nếu không phải năm đó ở Linh Hoàn Giới hắn chú ý bảo vệ ngươi, có vài phần ân tình, nếu không bây giờ hắn tự tiện xông vào khu vực Linh Hồ tộc ta, lão phu đã sớm một tát chụp chết hắn." Hồ ly trắng như tuyết không có mở mắt, vẫn bộ dạng nhắm mắt như cũ, chậm rãi nói ra.

Thiếu nữ xinh đẹp được gọi là "Nhạc nhi", không phải ai khác, chính là Liễu Nhạc Nhi, năm đó tại Linh Hoàn Giới, sống nương tựa lẫn nhau với Hàn Lập.

"Lão tổ..."

Liễu Nhạc Nhi còn muốn mở miệng năn nỉ, đầu hồ ly trắng như tuyết được nàng gọi "Lão tổ" liền mãnh liệt mở hai mắt ra, quát:

"Lần này lão phu ra tay, coi như là giúp ngươi trả ân tình cũ, nhưng đồng thời cũng là vì chặt đứt nhân quả giữa ngươi và hắn. Việc này giúp ngươi từ nay trở đi tu hành đại đạo, lão phu tuy rằng cưng chiều ngươi, nhưng cũng không để ngươi xằng bậy. Nếu không được, lão phu liền đi một tát chụp chết hắn, trực tiếp trừ đi căn nguyên nhân quả này."

"Lão tổ không nên, Nhạc nhi biết sai rồi..." Liễu Nhạc Nhi nghe vậy, lập tức cả kinh, vội vàng nói.

Bạch Hồ lão tổ thấy bộ dạng này của nàng, có chút thương tiếc nói:

"Phệ Kim tiên kia có lai lịch không nhỏ, chính lão phu ta cũng không muốn dây vào, càng không thể ra tay giết chết. Tiểu tử kia cũng không biết tại sao lại trêu chọc phải. Bất quá ngươi cũng đừng quá lo lắng, chỉ cần tiểu tử này đủ thông minh, biết khó mà lui, trong thời gian hai mươi năm trốn về Tiên Vực chó má mà hắn đến, cũng không phải là không được."

"Liễu Thạch ca ca..." Liễu Nhạc Nhi nghe vậy, không cảm thấy nửa điểm an ủi, vẻ lo lắng trong mắt càng đậm.

...

Thời gian nhoáng một cái đã qua hơn nửa năm.

Hàn Lập mang theo Kim Đồng một mực tiến vào chỗ sâu trong Man Hoang Giới vực, hầu như ít có ngừng lại.

Nhưng xâm nhập càng sâu, ven đường gặp phải Man Hoang hung thú cũng càng ngày càng mạnh, trong đó không thiếu một ít tồn tại có chiến lực ngang với Phệ Kim tiên kia, thế cho nên bọn hắn không thể không thả chậm tốc độ, cẩn thận tránh né.

Nhưng dù là như vậy, bọn hắn không cẩn thận xúc động hung thú, bị đuổi giết bốn phía chạy trối chết.

Bất quá, cũng may bọn đó không như Phệ Kim Tiên kia, đuổi theo tối đa có mấy ngày mấy đêm, trông thấy nhất thời không cách nào đắc thủ liền chủ động buông tha, sẽ không thật sự đuổi giết không ngừng không chết không thôi.

Ngay nửa tháng trước, Hàn Lập tránh né một đầu Man Hoang hung thú cấp bậc Thái Ất đuổi giết, xông vào bên trong một sơn cốc.

Diện tích toà sơn cốc này không nhỏ, bên trong cây cổ rậm rạp, thập phần u tĩnh.

Kết quả, tiến vào trong đó, Hàn Lập mới phát hiện bên trong trải rộng thi hài hung thú, mùi tanh ngút trời.

Trong lòng biết không ổn, hắn còn chưa kịp rời khỏi, liền bị vô số dây leo cành cây xông tới, hóa thành một cái lồng dây leo thật lớn, nhốt vào trong đó.

Nguyên lai trong cốc này cây cối nhìn như rậm rạp thành rừng, kì thực chính là một đầu Thụ Yêu vô cùng cường đại.

Cuối cùng, Hàn Lập không tiếc vận dụng Ích Tà Thần Lôi trong Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, phát động ra một lần lôi trận chi thuật, mới từ trong đó truyền tống thoát ra.