Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 714: Rút đao




Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

"Như thế nào cảm giác tiểu tử ngươi đang có âm mưu... Mà thôi, ta nói. Ta quả thật không phải là khí linh của Thiên Hồ Hóa Huyết Đao, cũng giống như vô số tàn hồn của đao này, ta cũng bị Thiên Hồ Hóa Huyết Đao chém giết, tinh thần bị trói buộc trong thân đao này, chỉ là tu vi của ta không thấp, tinh thần không bị vô số oán khí bên trong thân đao đồng hoá, ngược lại hiểu thấu đáo một ít huyền bí của đao này, nên vẫn còn tồn tại, biến thành cái dạng này." Thạch Khinh Hậu vốn trừng mắt nhìn Hàn Lập một cái, chợt ngữ khí hơi phức tạp nói.

"Ồ, vậy trước khi ngươi bị chém giết thì có thân phận gì? Tu vi ra sao?" Trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia kinh dị, hỏi.

Lấy Luyện Thần Thuật tầng thứ năm của hắn, tinh thần lực cũng không yếu hơn so với đám Thái Ất Cảnh hậu kỳ Tô Lưu, Bích Xà Tiên Tử. Nhưng mặc dù là hắn, cũng vô pháp ngăn cản vô tận oán khí trong Thiên Hồ Hóa Huyết Đao này, nhưng Thạch Khinh Hậu chẳng những làm được, còn nắm được Thiên Hồ Hóa Huyết Đao trong tay, việc này đích xác khiến người ta suy nghĩ.

"Tiểu bối, chớ có lòng tham không đáy, chẳng lẽ ngươi muốn ta nói ra lai lịch xuất thân, quá trình phát triển, công pháp tu luyện, tất cả mọi chuyện đều nhất nhất nói cho ngươi biết. Ta có điểm cầu ngươi, nhưng cũng không phải là không có giới hạn!" Trên mặt Thạch Khinh Hậu chợt loé lên vẻ giận dữ, quát lạnh.

"Tiền bối chớ trách, là ta lỡ lời. Ngươi chỉ cần trả lời ba vấn đề của ta lúc trước là được." Hàn Lập thấy vậy, vội vàng chắp tay xin lỗi.

Cũng là do tính cách hắn, theo bản năng suy nghĩ lý giải nhiều hơn về đối phương, nhưng hiển nhiên đối phương cũng không phải đèn cạn dầu.

Thạch Khinh Hậu hừ lạnh một tiếng, sau một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng nói: "Trước khi ta bị chém giết là Vực chủ một vực ở Hôi giới, mà người chém giết ta đúng là Âm Thừa Toàn, là Vực chủ Cửu U Vực."

Sau khi nói xong gã liền nhắm hai mắt lại, bộ dạng hoàn toàn không muốn mở miệng nữa.

Hàn Lập nghe ba câu trả lời trên, vẻ mặt cả biến, một hồi lâu mới khôi phục bình tĩnh.

"Tốt, điều kiện đầu tiên xem như đạt được, ta còn có điều kiện thứ hai là muốn thiết lập một cấm chế trong cơ thể ngươi, dùng để kềm chế." Sau một lúc lâu, Hàn Lập mới mở miệng nói.

Thạch Khinh Hậu mở to mắt nhìn Hàn Lập một cái, Hàn Lập thản nhiên đối mặt với gã.

"Có thể." Thạch Khinh Hậu vậy mà lại sảng khoái một lời đáp ứng, ngay cả Hàn Lập muốn thiết hạ cấm chế gì cũng không hỏi.

"Đắc tội."

Trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia kinh ngạc, lập tức khôi phục bình tĩnh, chắp tay với đối phương rồi tiến tới trước vài bước.

Hư ảnh thân thể Thạch Khinh Hậu cũng thoát ly Thiên Hồ Hóa Huyết Đao, đáp xuống bên cạnh Hàn Lập.

Trong miệng Hàn Lập lẩm bẩm, lập tức cắn mạnh đầu lưỡi mình một cái, phun ra một đoàn tinh huyết, đồng thời hai tay bấm niệm nhanh thần chú.

Tinh huyết lập tức giống như vật bé nhỏ bình thường nổi lên sóng gió, rất nhanh hóa thành vô số huyết sắc phù văn vặn vẹo quỷ dị.

Ngay ấn đường Hàn Lập liền chớp động tinh quang, mấy sợi tơ trong suốt bắn ra, cùng huyết sắc phù văn quỷ dị hoà làm một thể, sau đó đều sáp nhập vào ấn đường Thạch Khinh Hậu.

Trong cơ thể Thạch Khinh Hậu chợt loé lên huyết quang, bên ngoài thân hiện ra từng đạo văn lộ đỏ như máu, từ ấn đường khuếch tán ra, lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ lan tràn tới các nơi toàn thân.

Bất quá huyết sắc văn lộ chớp động vài cái, rất nhanh liền biến mất, hết thảy khôi phục nguyên trạng, giống như chưa từng phát sinh cái gì.

"Được rồi." Hàn Lập buông tay xuống, thản nhiên nói.

Hắn vừa mới thiết hạ cấm chế, là bí thuật đặc thù chuyên nhằm vào tinh thần, có chút tương tự với cấm chế thiết lập trên người Ma Quang lúc trước, chỉ là lần này hắn lấy tinh huyết bản thân làm vật dẫn, cột bản thân vào đối phương ở mức độ nhất định.

Kể từ đó, đối phương nếu động tâm tư muốn gia hại hắn, hắn lập tức biết được, chính mình đồng dạng cũng không thể vô duyên vô cớ gia hại đối phương.

Cấm chế này xem như công bằng, Hàn Lập làm như thế nguyên nhân là vì đối phương dễ dàng đáp ứng như vậy.

"Hai điều kiện của ngươi, ta đã đáp ứng, giao dịch lúc trước xem như đạt được chứ?" Thạch Khinh Hậu nhìn thật sâu Hàn Lập, sau đó mở miệng hỏi.

"Không sai." Hàn Lập không có chần chờ, gật đầu nói.

"Tốt." Trên mặt Thạch Khinh Hậu lộ ra vẻ tươi cười, thân hình nhoáng một cái, hóa thành một đạo bạch quang nhập vào trong Thiên Hồ Hóa Huyết Đao.

Trên Thiên Hồ Hóa Huyết Đao đột nhiên sáng ngời bạch quang, một trận âm thanh "Xuy xuy" vang lên, từng đạo bạch quang từ thân đao dựng đứng lên, sau đó bay về hai bên tả hữu.

Đạo thiên đạo cấm chế chung quanh hắc đao tựa hồ cảm ứng được uy hiếp, cũng sáng lên mãnh liệt, một đám mây màu tím đen tuôn ra cuồn cuộn, nghênh đón đạo bạch quang kia.

Hai đạo nhất thời va chạm kịch liệt với nhau, quang mang hai màu hắc bạch chợt hiện, từng đợt phong lôi nổ đùng liên miên, nhất thời bất phân thắng bại.

Vào thời khắc này, một trận câu thần chú nỉ non từ trong thân đao truyền ra, Thiên Hồ Hóa Huyết Đao rung mạnh lên, một cỗ chất lỏng bạch quang từ giữa trào ra, như một mảnh dài hẹp đâm tua tủa, từ thân đao dung nhập vào trong bãi đá phía dưới.

Trận văn màu đen trên thạch thai lập tức nhanh chóng bị nhiễm bạch quang, đại thần cấm hắc thiên đạo tản mát ra hắc quang liền nhanh chóng ảm đạm, màu đen sáng mờ cũng trở nên loãng đi, nhất thời bị bạch quang hết sức nhỏ xuyên thủng, sau đó giống như tuyết gặp mùa xuân nhanh chóng phiêu tán biến mất.

Hào quang cấm chế màu đen nhất thời suy giảm ra hai bên, rất nhanh hiện ra một thông đạo rộng cỡ một người đi, từ Thiên Hồ Hóa Huyết Đao kéo dài ra ngoài bãi đá.

Bất quá bạch quang trên Thiên Hồ Hóa Huyết Đao dùng để phá cấm trở nên cực kỳ loãng, trên thân đao ngược lại tuôn ra từng trận sương mù tối đen, phát ra tiếng quỷ khóc kêu gào thảm thiết.

"Nhanh! Rút Hóa Huyết Đao ra! Ta không thể kềm chế đạo thần cấm hắc thiên đạo quá lâu!" Âm thanh Thạch Khinh Hậu truyền đến dồn dập.

Giờ phút này toàn thân Hàn Lập bao phủ trong kim quang chói mắt, kim quang này quấn quanh toàn thân hắn như thực chất, mơ hồ hình thành một bộ áo giáp kim sắc.

Tới tình trạng này rồi, hắn cũng không có chần chờ, nghe Thạch Khinh Hậu hô, thân hình lập tức hóa thành một đạo kim quang, bay vụt qua thông đạo trên thạch thai, chợt loé lên xuất hiện bên cạnh Thiên Hồ Hóa Huyết Đao, năm ngón tay co lại nắm chuôi đao.

"Ầm" một tiếng!

Hắc quang trên Thiên Hồ Hóa Huyết Đao đột nhiên đại thịnh, khuếch tán ra chung quanh, hình thành một quầng sáng màu đen nồng đậm.

Lập tức cánh tay phải và nửa thân Hàn Lập bị quầng sáng màu đen nuốt hết, một cỗ lực tà ác vô cùng cường đài theo cánh tay hắn đột nhiên truyền đến trong đầu hắn.

Bất quá toàn thân hắn đều bị Thời gian Pháp Tắc lực bao phủ, cỗ oán lực tà ác này vừa tiến vào thân thể hắn lập tức bị áp chế mạnh, tuy còn có thể tiếp tục đi tới, nhưng tốc độ đã trì hoãn gấp bội.

Tuy cỗ oán lực tà ác này không có xâm nhập vào trong óc, bất quá cỗ oán lực này thật sự quá cường đại, lúc này trong đầu Hàn Lập đang là một trận thiên địa rung chuyển, giống như đồ vật gì đó quay cuồng kịch liệt.

Hắn cố nén tình cảnh không rõ trong đầu, Tiên linh lực trong cơ thể đều vận khởi, toàn thân loé lên kim quang giống như hỏa diễm cháy lên, cánh tay ra sức nhấc chuôi đao lên.

Một cỗ cự lực từ cánh tay hắn phát ra, dư ba liền khiến cho hư không phụ cận nổi lên đạo đạo gợn sóng.

Ầm vang!

Cả bãi đá run lên mãnh liệt, đạo thần cấm đại hắc thiên đạo tản mát ra hắc quang cũng chợt dao động theo.

Thiên Hồ Hóa Huyết Đao cùng bãi đá liên tiếp run rẩy ông ông, nhưng vẫn chưa bị rút ra.

Hàn Lập thấy cảnh này, lập tức một tay bấm niệm thần chú, trên người chợt nở rộ các loại hào quang, Chân Long, Thiên Phượng, Cự Viên... Vài loại hư ảnh pháp tướng liên tiếp thoáng hiện ra.

Những pháp tướng này quay chung quanh thân hắn một cái, sau đó đồng loạt dung nhập vào trong cơ thể hắn.

Một tiếng nổ vang lên, quang mang tử kim trên thân Hàn Lập đại thịnh, thân hình trướng lớn lên, hóa thành Niết Bàn thánh thể Tử kim ma thần.

Một cỗ khí tức khổng lồ trên người hắn bùng nổ, so với vừa rồi còn cường đại hơn nhiều, dẫn đến cả thủy đàm đều chớp lên không thôi.

"Uống!"

Hai mắt Tử kim ma thần mở trừng trừng, trong miệng quát khẽ một tiếng, cánh tay tử kim thô to đột nhiên dùng sức nhấc lên.

Một tiếng nứt toác nổ vang!

Ngay chỗ Thiên Hồ Hóa Huyết Đao và bãi đá liên tiếp nổ khai, phá toái ra một cái động lớn.

Tử kim ma thần cầm lấy Thiên Hồ Hóa Huyết Đao bay ngược ra sau, trùng điệp nện trên vách đá thủy đàm.

Thiên Hồ Hóa Huyết Đao bị rút ra, cấm chế hắc quang trên mặt thạch thai cấm chế nhất thời trở nên ảm đạm, chớp động vài cái rồi biến mất vô tung.

Mặt đất bãi đá cũng hiện ra từng vết rạn, nhanh chóng khuếch trương ra, trong nháy mắt đều vỡ vụn, hóa thành một đống đá vụn.

Một đoàn bạch quang từ trên thạch thai bay ra, chợt lóe lên bay trở về trong Thiên Hồ Hóa Huyết Đao

Trên thân đao nhất thời nổi lên từng đạo bạch quang, rất nhanh áp chế hắc quang trên Thiên Hồ Hóa Huyết Đao xuống.

"Ha ha! Nhiều vạn năm bị giam cầm tại chỗ chết tiệt này! Rốt cuộc ta cũng thoát ra!" Thân ảnh Thạch Khinh Hậu từ trong bạch quang hiện lên, trên mặt tràn đầy vẻ điên cuồng, ngửa mặt lên trời cười như điên!

"Âm Thừa Toàn, ngươi sử dụng âm mưu quỷ kế, hại ta đến tình trạng này, thù hận này, Thạch Khinh Hậu ta tuyệt không quên, tất nhiên sẽ tìm ngươi đòi lại!" Sắc mặt Thạch Khinh Hậu dữ tợn, nhìn không trung gào lên một tiếng giận dữ.

Trên người Tử kim ma thần loé lên hào quang, hình thể to lớn nhanh chóng thu nhỏ lại, rất nhanh khôi phục tướng mạo Hàn Lập vốn có, lẳng lặng nhìn Thạch Khinh Hậu, không có quấy rầy.

"A..." Thạch Khinh Hậu ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rống to, trong tiếng gào bao gồm áp bức cùng phẫn nộ bao năm tháng qua!

Tiếng gào đi qua, gã thở ra một hơi thật dài, vẻ mặt mới chậm rãi khôi phục bình tĩnh.

"Thật xin lỗi, bị đè nén lâu năm, lần này thoát vây, trong lòng có chút kích động, khiến ngươi chê cười rồi." Thạch Khinh Hậu nhìn về phía Hàn Lập, ngại ngùng cười nói.

"Không dám, tại hạ có thể hiểu loại tâm tình này." Hàn Lập xua tay nói.

"Đao này đã rút ra, chúng ta cũng nên mau ly khai nơi này, vừa rồi động tĩnh khá lớn, nếu để người phát hiện thì không tốt." Thạch Khinh Hậu thở phào một cái, nói.

"Ta cũng có ý đó." Hàn Lập nghe vậy, gật gật đầu nói.

Hắn lập tức nhìn Thiên Hồ Hóa Huyết Đao trong tay, tuy Thạch Khinh Hậu đã áp chế sát khí oán lực đao này, nhưng vẫn đang tán phát ra trận trận khí tức cường đại.

Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, suy nghĩ làm cách nào trấn áp khí tức đao này xuống.

"Lệ tiểu tử, tinh thạch màu đen này chính là Lang Hoàn Hắc Ngọc, có thể che dấu sát khí oán lực cực kỳ hữu hiệu, ngươi dùng Lang Hoàn Hắc Ngọc này luyện chế một cái vỏ đao, liền che dấu hơn phân nửa khí tức Thiên Hồ Hóa Huyết Đao này." Thạch Khinh Hậu tựa hồ xem thấu suy nghĩ trong đầu Hàn Lập, nhắc nhở