Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 1243: Hoả Ngục




"Bây giờ mà bỏ đi thì có chút không ổn, ngược lại sẽ đắc tội với vị Hoá Thần kỳ tu sĩ Hô lão ma này. Ta thấy bọn họ đối với Hàn huynh cũng có chút kiêng kỵ, chắc Hô lão ma cũng sẽ không lật lọng đâu."

Tử Linh hơi do dự một chút rồi cũng chậm rãi gật đầu.

Nàng hiện nay đã khôi phục được tự do, trí tuệ cùng sự tỉnh táo một lần nữa quay trở lại, liền không dám một thân một mình làm "Tử Linh tiên tử" ngao du thiên hạ.

Đối với bộ dáng của nàng, Hàn Lập chỉ cười rồi hướng đại điện đi tới.

Tử Linh liếc nhìn bóng dáng Hàn Lập một cái, con mắt sáng lưu động không biết đang nghĩ tới điều gì, hai má chợt đỏ bừng nhưng lập tức cắn nhẹ hàm răng, nhẹ nhàng theo sau.

Ba ngày sau, tại Ma cung cử hành nạp thiếp đại điển của Hô lão ma.

Đến chúc mừng còn có một ít ma tu tán tu chừng hai-ba mươi người.Nhưng những người này đều có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, sau đó lại có thêm mấy vị đại tu sĩ nữa.

Điều này làm cho nhận thức của Hàn Lập về tu tiên giới Đại Tấn phải xem lại một phen. Tu tiên giới Thiên Nam đích xác không thể sánh bằng.

Các tu sĩ đến chúc mừng gặp những ba gã tu sĩ Hoá Thần kỳ cùng Hàn Lập giao hảo thì đều giật mình. Nhưng khi nghe kể các sự tình về Hàn Lập như thiếu chút nữa đem Âm La Tông đánh cho tan tác, lại hướng Hô lão ma đòi người, còn giao thủ với Hô lão ma một phen thì trong lòng mỗi người đều hoảng sợ, cố gắng kết giao cùng Hàn Lập. Mỗi người đều khách vạn phần, không dám có chút chậm trễ.

Đã nhiều ngày qua, Hô lão ma đối mặt cùng Hàn Lập vẫn bình thường, dường như sự tình liên quan đến Tử Linh chưa từng diễn ra vậy.

Hàn Lập thấy vậy trong lòng buông lỏng vài phần nhưng vẫn không bởi vậy mà hoàn toàn buông thả, cẩn thận dị thường. Tử Linh lúc này cũng không dám dễ dàng rời xa Hàn Lập, có một vị đại mỹ nữ theo sát bên người đi tiếp khách tự nhiên đối với Hàn Lập cũng không phải việc thống khổ gì.

Nhưng đại lễ vừa chấm dứt, Hàn Lập cùng Hướng Chi Lễ lập tức cáo từ, mang theo Tử Linh ly khai Ma cung, biến mất không thấy tăm hơi.

Ba tháng sau, tại đỉnh núi của một toà vô danh sơn, một gã nam tử trẻ tuổi lẳng lặng đứng trên khối cự thạch, nhìn ra xa.

Người thanh niên này khuôn mặt bình phàm, chính là Hàn Lập đã rời Ma Đà sơn mấy tháng trước.

Giờ phút này hai mắt hắn nhìn thẳng nhưng lại ẩn hiện một tia phức tạp cùng do dự.

Bỗng nhiên hắn nâng hai tay lên, chăm chú nhìn trong giây lát.

Ngay hôm trước, hắn còn cùng Tử Linh điên cuồng một trận.Cái cảm giác ôn nhu này thật sự là dễ chịu vô cùng. Nhưng hiện nay chỉ còn một mình hắn đứng tại đây.

Nguyên lai Hàn Lập ngày đó cùng Tử Linh ly khai khỏi phạm vi thế lực của Thiên Ma Tông, hai người chậm rãi độn quang ôn lại chuyện cũ. Hai người năm đó chia tay tại Truỵ Ma Cốc liền mỗi người một phương không thấy tin tức, nghe chuyện của đối phương liền cười rộ lên.

Hai người trong lòng nguyên bản không thể nói là không có một chút tình cảm, sau hơn tháng ở chung cũng không kìm long được,đã không thể không cùng nhau trải qua chuyện quan hệ nam nữ.

Nhưng sau đó Tử Linh lại nói rõ,Hàn Lập đã có song tu đạo lữ, không thể chính thức cưới nàng mà nàng cũng không nguyện ý làm thị thiếp. Chẳng qua, cả cuộc đời này ngoài Hàn Lập ra nàng sẽ không động tâm với nam nhân nào khác, lại càng không gả cho ai, chỉ chuyên tâm tu luyện để có hy vọng đại đạo đại thành.

Nói xong những lời này, Tử Linh thần sắc bình tĩnh, thản nhiên rời đi.

Tuy rằng Hàn Lập có năng lực có thể mạnh mẽ lưu nàng lại nhưng hắn nhìn thấy sự kiên định của nàng thì chỉ có thể yên lặng để nàng ra đi.

Giờ phút này, hắn đứng tại đây trong lòng hồi tưởng lại những ngày tháng của hai người, tâm tình có một loại cảm giác mất mát không thể nói rõ, ngoài ra còn có chút đau lòng.

Hắn biết rõ tâm tình của mình có chút dấu hiệu bất ổn nhưng vẫn chưa làm gì mà chỉ lặng yên cảm thụ cảm giác này.Không biết sau bao lâu,vẻ mê mang trong mắt Hàn Lập biến mất, một lần nữa khôi phục lại sự bình tĩnh.

"Chuyện này đại khái chỉ là hữu duyên vô phận mà thôi." Hàn Lập thì thào nói một câu.

Sau đó thanh quang quanh thân hắn loé sáng, hoá thành một đạo khinh hồng phá không bay đi.

Chỉ trong khoảnh khắc, độn quang đã biến mất vô tung vô ảnh tại chân trời.

"Hoả Ngục", Một trong thất đại cấm địa của Đại Tấn, nằm ở phía Đông Nam, đã tồn tại từ thời thượng cổ.

Nơi đây giống như một lò lửa, ngoài hai màu đỏ đen thì gần như không còn màu sắc nào khác. Hơn nữa khu vực này kéo dài hàng ngàn dặm, trên đó xuất hiện dày đặc các loại núi lửa lớn nhỏ.

Cao thì vạn trượng, thấp thì chỉ hơn trăm trượng, phảng phất như đồi núi bình thường.

Mà các ngọn núi lửa này cái thì sơn khẩu đỏ bừng, ánh lửa chớp động kinh người, cái thì trầm lặng một màu đen thui, còn có những ngọn đang rung chuyển ầm ầm, tuôn ra một đoàn dung nham nóng bỏng.

Trên không trung miền đất này, một tầng nhiệt vân trải rộng, trên mặt đất đen tuyền một mảnh, lắng đọng không biết bao nhiêu tầng bụi núi lửa. Tại tầng trời thấp thì đều là đám hơi lưu huỳnh cực nóng, nhiệt độ cao hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.

Một địa phương tàn bạo như vậy nguời thuờng căn bản không thể sinh tồn được. Đã có một ít tu sĩ mạo hiểm bay vào, thỉnh thoảng có người nhặt được trên mặt đất thứ gì đó, lại có người trực tiếp bay vào miệng núi lửa mất dạng.

Mà đám tu sĩ dám vào trong miệng núi lửa thì tu vi cố nhiên không thể thấp được.

Hoả ngục tất nhiên là nơi hiểm ác, nơi ngưòi thường căn bản không thể sinh tồn nhưng cũng là nơi các tài liệu hoả thuộc tính có khả năng tìm thấy nhất. Nhưng ý nghĩa chân chính của một trong thất đại cấm địa không phải là trên mặt đất mà là các ngọn núi trung tâm của hoả ngục.

Đất trời chốn này tất cả đều bị khói hồng bao phủ,trải dài không biết bao nhiêu ngàn dặm. Chỉ có mảng mây hồng này mới là cấm địa chân chính, tu sĩ tiến vào trong đó rất ít người có thể đi ra.

Cho nên tại biển khói gần đấy,bình thường căn bản không có thân ảnh tu sĩ xuất hiện.

Nhưng bỗng một ngày, tại bên cạnh hoả vụ, linh quang tại chân trời loé sáng, một đạo thanh hồng bắn nhanh đến. Trong nháy mắt đã đến gần hoả vụ gần trăm trượng.

Quang mang chợt tắt, hiện ra thân ảnh của một gã tu sĩ trẻ tuổi.

Đúng là Hàn Lập sau khi khôi phục tâm tình liền liên tục di chuyển mấy tháng, chạy tới nơi này.

Thân hình hắn vừa xuất hiện, liền đảo mắt quan sát khắp nơi một lượt,sau đó dừng lại trên biển khói cách đó không xa.

Phiến hồng vụ này với sương mù trước đây Hàn Lập gặpqua có khác biết rất lớn.Bên trong vụ hải không khí hoàn toàn trầm lặnăn một chút tiếng động vang lên.

Hàn Lập hai tay để sau lưng, thần sắc nhàn nhạt ngóng nhìn trong chốc lát rồi linh quang chợt loé, bắn nhanh vào trong biển khói m àu hồng.

Vừa tiến vào trong vụ hải, thanh sắc linh quang hộ thể của Hàn Lập vừa cùng hồng vụ ( khói hồng) tiếp xúc liền phát ra thanh âm bạo liệt kinh người.

Hồng quang cùng thanh quang đan xen lẫn nhau, thanh thế cực kỳ kinh người, hơn nữa va chạm càng ngày càng kịch liệt.

Hàn Lập trong lòng nao nao,nhướng mày một cái liền bay về sau hơn trăm trượng, một tay đột nhiên vỗ vào túi trữ vật một cái.

Hồng quang chợt loé, hơn mười đạo xích mang bắn ra xoay quanh một vòng, hiện ra hơn mười vật thể trong suốt hình trụ.

Là một cây thước dài, trên mặt hồng quang lập loè, điêu khắc phù điêu xích giao sống động.

Đây là các Hoả Long Trụ mà Hàn Lập thu được trong Côn Ngô Sơn, sau đó luyện chế thành một bộ bảo vật.

Hàn Lập trong miệng lẩm bẩm, một tay hướng các hoả trụ nhẹ nhàng điểm vài cái.

Các hoả trụ này liền xoay chuyển, sau đó bắn ra rồi lại quay vào. Cứ vậy đứng yên lơ lửng trong không trung.

Hồng quang chợt loé, trên các cây cột, xích giao phun ra một cỗ quang mang đỏ đậm tạo thành một cái lồng lửa đem Hàn Lập bao vào trong.

Nói cũng kỳ quái, hồng vụ đụng phảic ái lồng lửa này thanh âm bạo liệt liền dừng lại,tất cả bị quang tráo đánh bạt qua một bên,một chút ảnh hưởng cũng không có.

Hàn Lập thấy vậy thần sắc có vẻ hài lòng, tốc độ độn quang liền tăng vọt.

Tại trong vụ hải này, thần niệm bị hạn chế rất nhiều.Với tu vi của Hàn Lập, thần thức cũng chỉ có thể cảm ứng được một khu vực rất nhỏ xung quanh.

Đối với hắn sau khi tiến giai đại tu sĩ mà còn gặp khó khăn như vậy thì các tu sĩ khác càng không nói tới. Xem ra tu luyện tới Nguyên Anh hậu kỳ mới đến đâyquả nhiên là một quyết định sáng suốt.

Hàn Lập đến đây tự nhiên là vì thái dương tinh hoả dùng để luyện chế dương thuỷ.

Hắn thông qua sưu hồn Hàn Ly thượng nhân của Tiểu Cực Cung thu được thông tin có một luồng thái dương tinh hoả rơi xuống Nhân giới, ẩn thân trong "Hoả Ngục"cấm địa. Chẳng qua chỗ ẩn than này thật sự là hung hiểm dị thường cho nên Hàn Lập năm đó cũng không vội vã tìm đến. Hiện nay đã là Nguyên Anh hậu kỳ, tự mình có điểm nắm chắc nên hắn mới đến.

Dù sao việc dương thuỷ có thể kéo dài thọ nguyên thật sự quan trọng vô cùng. Mà hắn tại Ma cung vì cứu Tử Linh đã cấp cho Hô lão ma vài giọt Hàn Tuỷ, số còn lại cũng đủ phối chế năm sáu phần nữa.

Đương nhiên luồng thái dương tinh hoả đi lại không thấy bóng, thêm nữa thân ở bên trong hoả ngục, càng khó có thể bắt giữ. Nếu không phảihàn ly thượng nhân sớm biết rằng luồng thái dương tinh hoả này rơi xuống, cũng là một gã đại tu sĩ, lại như thế nào không đem thu lại.

Cơ hội Hàn Lập bắt được Thái Âm Chân Hoả cũng không phải là không có. Nếu không hắn sẽ không tuỳ tiện đến đây.

Nhưng trong phiến vụ hải của cấm địa Đại Tấn, tất nhiên không chỉ có các loại hoả linh biến thành lôi hoả lực thế này mà còn có nhiều thứ nguy hiểm khác nữa. Mà trong phiến hồng vụ sơn mạch này còn tồn tại rất nhiều hoả thuộc tính yêu thú, nghe nói lục cấp thất cấp đều có đủ. Nếu bị hơn mười đầu cao giai yêu thú vây công thì chỉ sợ Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ như Hàn Lập cũng sẽ gục ngã.

Huống chi, trong phiến hồng vụ này điều nguy hiểm nhất cũng không phải yêu thú.

Hàn Lập đang suy nghĩ thì bỗng nhiên cảm ứng được cái gì đó, hai mắt hàn quang vụt loé, một tay nhấc lên hướng về một bên.

Kim quang theo đó bắn ra, biến mất trong hồng vụ.